Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng

Chương 290: Kiếm tiền dễ như trở bàn tay

 

Tập tài liệu đó sau khi nộp đi cũng không thấy hồi âm gì, Phương Đường cũng chẳng bận tâm nữa. Tháng 8 trôi qua nhanh ch.óng sắp đến ngày khai giảng. Công việc của Tang Mặc và Lỗ Thuận Phong cũng hòm hòm. Hè này họ đ.á.n.h được bốn chuyến hàng, chuyến đầu tiên là hai người tự đi phương Nam.

Ba chuyến sau đều do Lỗ Thuận Phong ở phương Nam chuyển về. Anh ta ở lì trong đó cả mùa hè còn Tang Mặc ở lại Thượng Hải lo đầu ra. Hàng bán chạy như tôm tươi cung không đủ cầu.

Tối nay Tang Mặc xách một chiếc va li về ra vẻ bí hiểm, ra hiệu cho Phương Đường lên lầu.

Vào phòng ngủ Tang Mặc đóng cửa lại, còn kéo rèm kín mít khiến Phương Đường cũng hồi hộp lây hỏi anh có chuyện gì.

"Cho em xem thứ này hay lắm."

Tang Mặc cười bí hiểm mở va li ra. Những tờ tiền đủ màu sắc bên trong khiến Phương Đường hoa cả mắt, đầu óc quay cuồng đếm không xuể.

"Này... chỗ này đều là tiền anh kiếm được á?"

Phương Đường líu cả lưỡi không thốt nên lời. Cộng cả hai kiếp người lại, cô cũng chưa từng thấy nhiều tiền như thế.

"Ừ, chỗ này là 200.000 tệ (20 vạn), lợi nhuận của cả mùa hè đấy."

Tang Mặc cười nói.

Anh cũng không ngờ kiếm được nhiều thế này. Kiếm tiền dễ quá, chỉ cần gan to và quan hệ rộng thì cứ như tiền từ trên trời rơi xuống vậy. Tiếc là sắp khai giảng rồi nhưng Tang Mặc cũng không tiếc nuối lắm, tiền kiếm bao giờ cho hết cứ khiêm tốn một chút vẫn hơn.

"Hai trăm... nghìn... sao nhiều thế?"

Phương Đường phấn khích tột độ. Chỗ tiền này mua được bao nhiêu là nhà! "Sau này sẽ còn nhiều hơn nữa."

Tang Mặc bật cười trước vẻ ngốc nghếch của vợ trong lòng vô cùng thỏa mãn, càng có động lực kiếm tiền hơn. Anh đóng va li lại, lấy từ trong túi ra một hộp trang sức cười nhét vào tay Phương Đường.

"Mở ra xem đi em."

Phương Đường cẩn thận mở hộp. Bên trong là một sợi dây chuyền hồng ngọc lấp lánh. Viên đá quý màu đỏ rực rỡ dưới ánh đèn tỏa ra thứ ánh sáng mê hoặc, đẹp đến mức cô không dám chớp mắt.

"Cái này đắt lắm phải không anh?"

"Không đắt đâu, sau này anh sẽ mua ngọc bích cho em nữa."

Tang Mặc cầm lấy sợi dây chuyền. Đây là anh nhờ Lôi Tam mua ở bên kia biên giới. Lần trước Phương Đường nhắc đến hồng ngọc anh đã ghi nhớ trong lòng, chắc chắn phải chiều lòng vợ. Hơn nữa anh còn định sưu tập đủ các loại đá quý màu sắc khác nhau, giống như các tiểu thư khuê các ngày xưa có hẳn một rương châu báu đầy ắp. Giống như bà ngoại anh vậy, anh không thể thua kém ông ngoại được.

"Cảm ơn anh."

Phương Đường vui sướng vô cùng, nhờ Tang Mặc đeo cho mình soi đi soi lại trước gương không nỡ tháo ra.

"Cảm ơn suông thế thôi à?"

Tang Mặc thì thầm đầy ám muội bên tai cô. Mặt Phương Đường nóng bừng, lườm yêu anh một cái. Tang Mặc tê dại cả người, mấy hôm nay bận tối mắt tối mũi lâu lắm rồi không được thân mật.

Đêm nay tự nhiên là xuân tình phơi phới, mây mưa triền miên đến tận nửa đêm mới thôi.

Niềm vui bất ngờ tương tự cũng đến với gia đình Lỗ Thuận Phong. Anh ta mang về nhà một túi tiền là phần Tang Mặc chia cho, 20.000 tệ.

Vốn liếng và các mối quan hệ đều do Tang Mặc lo, Lỗ Thuận Phong nghĩ bụng kiếm được vài trăm tệ là tốt lắm rồi. Khi Tang Mặc đưa cho xấp tiền dày cộp, anh ta sững sờ mãi mới hoàn hồn.

An Tĩnh cũng kinh ngạc không kém, che miệng lắp bắp:

"Anh... anh lấy đâu ra nhiều tiền thế?"

"Tang Mặc đưa đấy."

Lỗ Thuận Phong cười ngây ngô.

An Tĩnh cau mày, không vui:

"Sao anh lại lấy nhiều tiền thế? Mai mang trả lại đi, chúng ta không được tham lam."

Chỉ giúp chút việc vặt vãnh thôi sao có thể nhận nhiều tiền thế được. Cô lườm chồng không tán thành, cho rằng anh quá tham.

"Anh từ chối rồi nhưng Tang Mặc bảo đây là phần anh đáng được hưởng, sau này có mối làm ăn vẫn rủ anh. Em yên tâm đi, Tang Mặc kiếm được nhiều hơn thế này nhiều, ít nhất cũng phải cỡ này."

Lỗ Thuận Phong giơ ngón tay ra hiệu con số. An Tĩnh sợ đến biến sắc không thể tin nổi:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Nhiều thế thật á?"

"Ừ, nhưng đó cũng là bản lĩnh của cậu ấy. Mối hàng là cậu ấy tìm, đầu ra cũng là cậu ấy lo, còn quan hệ trên dưới đều do cậu ấy lo liệu cả."

Lỗ Thuận Phong nói với giọng đầy thán phục.

Tuy nhiên anh ta đã rất mãn nguyện rồi. Thực ra Tang Mặc có đưa 2.000 tệ anh ta cũng hài lòng, nhưng Tang Mặc trượng nghĩa chia cho anh ta nhiều thế này, sau này anh ta nhất định sẽ dốc sức làm việc hơn nữa.

"Lần đầu tiên em cảm thấy kiếm tiền lại dễ dàng đến thế."

An Tĩnh cầm xấp tiền lẩm bẩm một mình.

Trước kia ở quê làm việc quần quật, bán mặt cho đất bán lưng cho trời cả ngày cũng chỉ kiếm được vài hào. Giờ chỉ một mùa hè đã kiếm được số tiền cả đời không mơ tới. Thảo nào ai cũng muốn lên thành phố lớn, cơ hội kiếm tiền nhiều hơn ở quê biết bao nhiêu.

"Cũng tùy người thôi em ạ, phải như Tang Mặc mới kiếm được. Cậu ấy có quan hệ, có nhân mạch lại có gan thì kiếm tiền mới dễ. Nhưng chồng em cũng không kém đâu nhé, số đỏ cực kỳ, sau này đi theo Tang Mặc chắc chắn sẽ kiếm bộn tiền."

Lỗ Thuận Phong đắc ý ra mặt. Từ bé anh ta đã biết mình may mắn rồi, vừa mới đi học đã gặp được quý nhân, đây chẳng phải là số mệnh sao.

An Tĩnh mỉm cười nhắc nhở:

"Anh đi theo Tang Mặc làm ăn cho tốt vào. Nhưng chuyện buôn bán này đừng nói với ai nhé, kể cả ba mẹ anh và em anh cũng không được nói, chỉ hai vợ chồng mình biết thôi."

"Yên tâm, anh biết chừng mực mà, không nói với ai đâu. 20.000 tệ này anh định mua nhà, coi như chúng ta an cư ở Thượng Hải."

Lỗ Thuận Phong nói dự định của mình. Anh ta đã bàn với Tang Mặc rồi, mua nhà là hợp lý nhất.

Quê quán anh ta chắc chắn sẽ không về nữa. Khó khăn lắm mới thoát ra được, anh ta nhất định phải an cư lạc nghiệp ở thành phố lớn. Thượng Hải rất tốt, ở cùng thành phố với Tang Mặc cũng yên tâm, anh ta còn muốn đi theo Tang Mặc kiếm tiền dài dài.

"Không gửi chút tiền về quê à anh?"

An Tĩnh ngạc nhiên hỏi.

Cô cứ tưởng chồng sẽ gửi tiền về cho ba mẹ anh em, dù sao ở quê cuộc sống cũng khó khăn.

Lỗ Thuận Phong lắc đầu:

"Không gửi đâu, sau này mỗi tháng vẫn gửi 5 tệ thôi."

Anh ta còn có anh chị em, gia đình tuy không giàu nhưng cũng chẳng đến nỗi c.h.ế.t đói. 5 tệ cũng đủ cho ba mẹ anh ta sống thoải mái rồi, gửi nhiều dễ nảy sinh lòng tham, chỉ tổ nuôi lớn cái dạ dày không đáy của đám anh chị em, 5 tệ là vừa đẹp.

"Bên nhà mẹ đẻ em có cần gửi không?"

Lỗ Thuận Phong hỏi.

"Không."

An Tĩnh lạnh lùng đáp. Cô đã cắt đứt quan hệ với nhà mẹ đẻ rồi, gửi cái gì mà gửi.

"Vậy thì mua nhà. Anh nhờ Tang Mặc tìm giúp rồi, anh cũng sẽ mua một căn biệt thự kiểu Tây như nhà cậu ấy."

Lỗ Thuận Phong cười nói.

"Vâng, nhưng trước khi tốt nghiệp chúng ta cứ ở đây đã, gần trường lại có người trông Tráng Tráng."

An Tĩnh nói.

"Anh cũng nghĩ thế. Sau này kiếm được tiền anh lại mua nhà tiếp, cho thuê lấy tiền tiêu, làm địa chủ đời mới."

Lỗ Thuận Phong cười hì hì. Anh ta cũng muốn giống Tang Mặc, mua vài căn nhà, tháng nào cũng có tiền thuê nhà đút túi.

Hai vợ chồng mơ về tương lai tươi đẹp, cả đêm không dám chợp mắt sợ khoản tiền khổng lồ 20.000 tệ bị trộm viếng thăm. Giấu ở đâu cũng thấy không an toàn, ngân hàng cũng không dám đến gửi, nhiều tiền thế này dễ gây chú ý lắm.

Cũng may Tang Mặc nhanh ch.óng tìm được nhà. Căn nhà hơi xa trường một chút, là biệt thự hai tầng kiểu Tây, sân vườn không rộng bằng nhà Phương Đường nhưng nhà cửa cũng khá khang trang. Chủ nhà ra giá 15.000 tệ, Lỗ Thuận Phong trả tiền dứt khoát. Còn thừa 5.000 tệ anh ta gửi ngân hàng. Có 5.000 tệ và một căn nhà làm vốn, hai vợ chồng yên tâm hơn hẳn, cũng tự nhủ sau này ăn cơm ở nhà ăn phải gọi thêm món thịt không thể ngược đãi bản thân được.

An Tĩnh cũng không nhận dán hộp giấy nữa, thời gian rảnh cô dành để đọc sách, việc học không thể lơ là.

Sắp khai giảng, ông Ngô gọi điện bảo Phương Đường qua nhà một chuyến.

--

Hết chương 290.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng - Chương 290 | Đọc truyện chữ