Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
Chương 289: Phụ nữ phải biết yêu lấy bản thân
"Bánh kem này đắt lắm, bọn chị lấy một miếng là được rồi, phần còn lại em mang về cho Tiểu Văn, Tiểu Võ ăn."
Mã Hồng Mai nói.
An Tĩnh cũng gật đầu đồng tình, một miếng bánh hai đứa trẻ chia nhau là đủ, người lớn không cần thiết phải ăn.
"Ở nhà còn nhiều lắm, các chị cứ nếm thử đi!"
Phương Đường chia một miếng bánh kem làm đôi, đưa cho Giai Giai và Tráng Tráng, hai miếng còn lại đưa cho Mã Hồng Mai và An Tĩnh. Hai người tiếc của định để dành cho con ăn.
"Ăn đi các chị, đừng lúc nào cũng chỉ nghĩ cho con cái. Phụ nữ chúng mình phải biết yêu lấy bản thân, mình có khỏe mạnh vui vẻ thì con cái mới tốt được chứ."
Phương Đường khuyên nhủ.
Trước kia cô cũng y như vậy, có gì ngon cũng muốn nhường cho con nhưng sau khi nghe bà Sở phân tích cô như bừng tỉnh, không còn suy nghĩ như thế nữa.
Bà Sở bảo người mẹ không phải là biểu tượng của sự hy sinh. Một bát thịt kho tàu không thể chỉ dành cho chồng con, người mẹ vất vả như vậy cũng xứng đáng được ăn. Mẹ có khỏe mạnh thì mới gánh vác được gia đình.
"Các chị xem chữ 'An' (安) này, dưới mái nhà (bộ Miên 宀) có người phụ nữ (bộ Nữ 女), ý nói trong nhà có người phụ nữ thì gia đình mới an khang thịnh vượng. Người xưa đã dạy thế rồi, chúng ta càng phải hiểu rõ đạo lý này. Sau này các chị đừng có ngược đãi bản thân, nhất định phải đối xử tốt với mình một chút."
Phương Đường thuật lại nguyên văn lời bà Sở. An Tĩnh và Mã Hồng Mai trầm ngâm suy nghĩ, nghiền ngẫm từng lời thấy rất có lý.
"Em nói đúng, phụ nữ chúng ta quả thực không nên bạc đãi bản thân. Ăn thôi, chị còn chưa bao giờ được ăn bánh kem đấy."
An Tĩnh cầm lấy một miếng bánh, bị Phương Đường thuyết phục hoàn toàn.
Mã Hồng Mai cũng cầm lấy miếng bánh cười nói:
"Phương Đường biết nhiều đạo lý thật đấy, những lời này trước giờ chị chưa từng nghe ai nói cả."
"Em cũng là nghe một vị trưởng bối nói thôi. Bà ấy có nhiều tư tưởng tiến bộ lắm, em theo không kịp."
Phương Đường thực sự cảm thấy mình còn kém xa bà Sở. Phong thái và tư tưởng của bà Sở thực sự đi trước thời đại, vượt xa rất nhiều phụ nữ hiện đại sống quá thấu đáo.
"Kể nghe chút đi em, bọn chị cũng học hỏi với."
Mã Hồng Mai và An Tĩnh đều tò mò muốn biết vị trưởng bối kia đã nói những gì.
Gia cảnh hai người đều bình thường, không có người lớn thông thái chỉ dạy nên rất thích nghe những triết lý sống như vậy.
"Nhiều chuyện lắm. Vị trưởng bối này có cuộc đời rất truyền kỳ. Bà ấy là tiểu thư khuê các, thời trẻ từng phản đối sự sắp đặt của gia đình để kết hôn với một chàng trai nghèo. Sau đó bà cùng chàng trai ấy ra nước ngoài du học và định cư nhiều năm. Chàng trai nghèo năm xưa giờ đã trở thành danh họa nổi tiếng thiên hạ. Thời chiến loạn hai ông bà về nước, trải qua bao nhiêu biến cố, nhiều lần suýt mất mạng. Mấy năm trước còn phải về nông thôn làm ruộng nhưng bà ấy vẫn rất thản nhiên còn coi đó là một trải nghiệm sống thú vị."
Phương Đường kể về cuộc đời bà Sở. Ông Sở mấy năm trước cũng gặp hạn, tuy đỡ hơn ông Ngô một chút nhưng cũng bị đày đi nông trường. Hai vợ chồng chưa từng làm việc đồng áng, cuộc sống khổ cực thế nào cũng đoán được nhưng bà Sở tuyệt nhiên không than vãn nửa lời, nhắc lại quãng thời gian đó chỉ bảo là rất mới mẻ và phong phú.
"Em ví dụ nhé, bà ấy có thói quen uống trà chiều. Ở nông thôn làm gì có bánh kem điểm tâm, bà ấy nướng bánh bột mì, dù là trà thô bánh sắn cũng thành bữa trà chiều tao nhã. Trong căn phòng đơn sơ nhất định phải có một lọ hoa. Lọ hoa là vỏ đồ hộp rỗng, hoa là hoa dại cỏ dại hái trên núi nhưng qua bàn tay bà ấy cắm lại đẹp đến lạ lùng. Dù ở nông thôn thì cuộc sống của bà ấy vẫn rất thi vị."
Phương Đường kể một số chuyện về bà Sở, có chuyện do bà kể có chuyện do ông Sở kể khiến người nghe không khỏi khâm phục tinh thần lạc quan, tìm niềm vui trong gian khổ của hai ông bà.
Mã Hồng Mai và An Tĩnh nghe mà gật đầu lia lịa, trong lòng cũng ngộ ra không ít điều. Lúc này họ chưa biết đến từ "nghi thức cảm" (cảm giác nghi thức/nghi thức hóa cuộc sống) nhưng nhiều năm sau này khi nghe giới trẻ nhắc đến từ này, người đầu tiên họ nghĩ đến chính là bà Sở.
"Chị phải học hỏi mới được. Đôi khi chị sống vội quá, cuộc sống nên giống như vị trưởng bối kia, ung dung tự tại mà sống."
Mã Hồng Mai đăm chiêu nói.
"Chị cũng thế, tính tình nóng nảy quá. Cảm ơn em đã chia sẻ kinh nghiệm của tiền bối."
An Tĩnh cảm kích nói.
"Có gì đâu, em đi theo bà ấy cũng học được nhiều điều lắm. Thôi em về đây, các chị đừng ngồi dán hộp giấy lâu quá, đi lại vận động chút đi."
Phương Đường đứng dậy không quên nhắc nhở.
Cô nhẹ nhàng nhéo má Tráng Tráng lại xoa đầu Giai Giai. Hai đứa trẻ ăn bánh kem ngon lành, còn không quên ngẩng lên vẫy tay chào tạm biệt cô.
Phương Đường mỉm cười rảo bước đi ra ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mã Hồng Mai và An Tĩnh nhìn nhau cười, đồng loạt đứng dậy bỏ dở công việc dán hộp giấy. Họ cũng muốn đưa con ra ngoài đi dạo không thể cứ ru rú trong nhà mãi được. Dán thêm một lúc cũng chẳng kiếm thêm được bao nhiêu tiền lại bỏ lỡ thời gian vui đùa bên con. Họ không muốn sau này nhớ lại quãng thời gian này chỉ còn lại sự hối tiếc và ảo não.
"Đi thôi, chúng mình ra công viên chơi."
Mã Hồng Mai bế con gái, An Tĩnh cũng bế con trai. Lỗ Thuận Phong không có nhà nên Mã Hồng Mai dọn sang ở cùng An Tĩnh cho có bạn có bè lại an toàn hơn.
Cuối tuần này của Phương Đường trôi qua vô cùng bận rộn và ý nghĩa. Ngày nào cô cũng chạy đi chạy lại giữa thư viện và nhà bà Sở để thỉnh giáo. Lần đầu tiên dịch tài liệu, cô không dám lơ là, từng câu từng chữ đều cân nhắc kỹ lưỡng.
Một tuần trôi qua cuối cùng bản dịch cũng hoàn thành. Phương Đường vẫn chưa yên tâm lắm nên đưa cho bà Sở xem trước.
"Tốt lắm, có một số thuật ngữ chuyên ngành bà cũng không hiểu lắm nhưng về mặt dịch thuật thì chắc chắn không có vấn đề gì."
Bà Sở xem qua một lượt rất hài lòng với sự tận tâm của Phương Đường.
Phương Đường thở phào nhẹ nhõm. Những nội dung chuyên ngành đó cô đã tốn không ít thời gian tra cứu, xác nhận đi xác nhận lại nhiều lần chắc sẽ ổn thôi.
Có sự khẳng định của bà Sở, cô yên tâm đưa bản dịch cho ông Ngô.
"Bà Sở xem qua chưa cháu?"
Ông Ngô hỏi.
"Rồi ạ, bà bảo không vấn đề gì."
Phương Đường gật đầu.
Ông Ngô gấp tập tài liệu lại, cười nói:
"Thế thì yên tâm rồi, lát nữa ông sẽ đưa cho chủ nhiệm Đinh."
Trình độ dịch thuật của bà Sở thuộc hàng chuyên gia, bà đã duyệt thì chắc chắn không sai được.
"Ông không xem lại ạ?"
Phương Đường hơi lo lắng.
"Năng lực dịch thuật của bà Sở còn hơn cả ông đấy."
Ông Ngô cười, nhắc đến một tác phẩm văn học nước ngoài nổi tiếng thế giới, hỏi Phương Đường đã đọc bản dịch tiếng Trung chưa.
"Cháu đọc rồi ạ, bản dịch đó là bài tập bắt buộc thầy giáo giao còn bắt bọn cháu so sánh với nguyên tác nữa cơ."
Phương Đường cười nói.
"Bản dịch lưu hành hiện nay chính là do bà Sở dịch đấy, cuốn này được tái bản nhiều nhất."
Ông Ngô vừa dứt lời, Phương Đường tròn mắt kinh ngạc. Không ngờ bà Sở lại có địa vị cao như vậy trong giới dịch thuật, đúng là cô có mắt như mù. Thảo nào ông Ngô còn chẳng thèm kiểm tra lại.
"Hôm nào cháu lại nướng ít bánh kem mang sang nhé, bánh lần trước ngon lắm."
"Vâng ạ, ông còn muốn ăn gì nữa không?"
"Làm ít thịt bò kho tương đi, ăn với cơm."
Ông Ngô còn l.i.ế.m môi thèm thuồng.
"Thế cháu làm thêm ít dưa chuột muối chua ngọt nữa nhé, sáng ăn với cháo ngon lắm ạ."
Phương Đường nói.
Ông Ngô đương nhiên không từ chối. Trời nóng ăn cháo với dưa chuột muối thì còn gì bằng. Ông hỏi thăm Phương Đường vài chuyện học hành rồi bảo cô về nhà.
--
Hết chương 289.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận