Phương Đường định làm bánh kem. Trước đây cô chưa làm bao giờ nhưng bà Sở làm rất giỏi, trình độ phải nói là thượng thừa. Hai ông bà từng sống ở nước ngoài nhiều năm nên bà Sở rất thạo món Tây đặc biệt là các loại bánh ngọt tinh xảo.

Nhà bà Sở có lò nướng, bà thường xuyên làm bánh kem cho Tiểu Văn và Tiểu Võ ăn. Phương Đường cũng được ăn ké vài lần, cảm thấy chẳng kém gì bánh bán ở tiệm Tây. Đợt này Tang Mặc đi phương Nam cô đặc biệt dặn anh mang về một chiếc lò nướng, ở Thượng Hải giờ chưa có bán.

Tang Mặc mang về một chiếc lò nướng Nhật Bản chất lượng rất tốt, mua ở bên kia biên giới. Bên đó lò nướng phổ biến mà lại rẻ. Ngoài lò nướng Tang Mặc còn xách về một chiếc lò vi sóng, cũng hàng Nhật, đều là đồ dùng nhà bếp tiện lợi.

Để làm được bánh kem ngon, Phương Đường đã theo học bà Sở một thời gian và làm thành công một lần ở nhà bà. Cô tự tin mình đã đủ trình độ để làm tại nhà. Bánh kem ngoài tiệm Tây đắt quá, Tiểu Văn và Tiểu Võ lại thích ăn, mỗi tháng mua bánh tốn không ít tiền, tự làm vẫn kinh tế hơn.

Làm theo công thức của bà Sở, đầu tiên là đ.á.n.h trứng, tách lòng trắng và lòng đỏ riêng, đ.á.n.h bông lòng trắng trứng lên. Khâu này hơi khó và mỏi tay, Phương Đường và bác Trương phải thay phiên nhau đ.á.n.h cuối cùng cũng thành công.

"Đồ Tây làm cũng cầu kỳ thật, bánh chưa được ăn mà tay sắp rụng rời rồi."

Bác Trương lắc lắc cổ tay mỏi nhừ không kìm được than thở. Đến tiểu thư đài các như Phương Đường còn không chịu nổi việc này.

"Muốn ăn ngon thì phải chịu khó chứ bác, lát nữa bánh chín bác ăn nhiều vào nhé."

Phương Đường cười nói.

"Tôi không ăn đâu, để phần cho Tiểu Văn, Tiểu Võ ăn."

Bác Trương lắc đầu từ chối. Bao nhiêu trứng gà với đường trắng thế này, toàn đồ quý hiếm bà tiếc không dám ăn.

"Cùng ăn cho vui chứ ạ."

Phương Đường cười cười, bắt đầu các công đoạn làm bánh một cách thuần thục cho cốt bánh vào lò nướng, lát nữa là có bánh ăn rồi.

"Mẹ ơi, ăn bánh... bánh..."

Tiểu Võ hau háu nhìn lò nướng, nuốt nước miếng ừng ực thèm bánh kem quá rồi.

Tiểu Văn tuy không thể hiện ra mặt nhưng chốc chốc lại chạy vào ngó nghiêng, thấy bánh chưa nướng xong, ánh mắt lộ rõ vẻ thất vọng.

"Đừng vội, nướng xong mới ăn được chứ con."

Phương Đường dịu dàng dỗ dành, bảo bác Trương đưa Tiểu Võ ra ngoài, trong bếp không an toàn.

Hết giờ Phương Đường đeo găng tay lấy bánh ra. Mùi thơm ngào ngạt lan tỏa khắp căn bếp rồi bay ra ngoài. Lần này thì hai anh em không ngồi yên được nữa mà lao như bay vào bếp.

"Ăn bánh bánh!"

Tiểu Võ cuống lên, mùi thơm như con sâu ngọ nguậy trong bụng làm cậu bé thèm muốn c.h.ế.t.

"Đợi nguội đã rồi ăn con nhé."

Phương Đường cắt ba miếng bánh đặt ra đĩa, bảo Thành Thành dắt các em ra ngoài ăn.

Cô và bác Trương cũng cắt hai miếng ăn thử. Phần cốt bánh còn lại cũng được nướng nốt. Hương vị và màu sắc đều hoàn hảo. Nhưng nướng nhiều quá, trời nóng thế này không để lâu được, Phương Đường định đem đi biếu.

Bác Trương c.ắ.n một miếng, đây là lần đầu tiên bà được ăn bánh kem. Vị sữa tan chảy trong miệng, cảm giác hạnh phúc lan tỏa khắp người. Bà nuốt miếng bánh tấm tắc khen:

"Thứ này làm thì cực nhưng ăn ngon thật đấy, thảo nào bán đắt thế."

"Ngon thì bác ăn thêm đi, còn nhiều mà."

Phương Đường cười nói.

Bác Trương lắc đầu:

"Một miếng này là đủ rồi cô ạ."

Phương Đường cũng không ép, bác Trương là người có nguyên tắc và biết điều, ép cũng vô ích.

Ăn xong bánh, Phương Đường chia chỗ bánh còn lại thành ba phần, gói bằng giấy báo sạch sẽ. Một phần gửi về đại viện biếu mấy ông cụ nếm thử.

Hai phần còn lại cô mang đến trường. Đầu tiên là đến chỗ ông Ngô. Dù đang nghỉ hè nhưng ông Ngô vẫn bận tối mặt tối mũi. Phương Đường thường xuyên mang đồ ăn đến nên người giúp việc chăm sóc ông đều quen mặt cô.

"Lại làm món ngon gì cho giáo sư Ngô thế cô bé?"

Chú Lý trêu.

"Cháu nướng ít bánh kem, chú nếm thử đi ạ."

Phương Đường mời chú Lý tự nhiên. Mấy miếng bánh vàng óng xếp ngay ngắn tỏa hương thơm quyến rũ. Chú Lý cũng không khách sáo cầm một miếng ăn thử.

"Ngon thật, y như bánh ngoài tiệm Tây ấy, tay nghề Tiểu Phương khéo quá."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chú Lý giơ ngón tay cái lên khen ngợi.

"Bà Sở dạy cháu đấy ạ. Dạo này ông nội Ngô ăn ngủ thế nào chú? Có hay thức đêm không?"

Phương Đường hỏi thăm tình hình sinh hoạt của ông nội Ngô.

"Từ lần trước bị cháu nhắc nhở, ông ấy đỡ thức khuya hơn rồi nhưng dạo này trời nóng quá nên ăn uống hơi kém."

Chú Lý thật thà kể.

"Để cháu lên xem ông thế nào."

Phương Đường đi lên lầu. Ông Ngô đang ở trong thư phòng, thấy cô đến thì vui vẻ cười hỏi:

"Sao không đưa Tiểu Văn, Tiểu Võ đi cùng?"

"Trời nóng quá cháu không dám cho ra ngoài. Cháu nướng bánh kem, ông nếm thử một miếng đi ạ."

Phương Đường đặt bánh lên bàn rồi đi pha cà phê. Ông Ngô cũng giống ông Sở, thói quen sinh hoạt bị ảnh hưởng bởi phương Tây là thích uống cà phê ăn bánh mì. Trước kia ở nông thôn không có điều kiện, giờ về thành phố ông lại quay lại thói quen cũ.

"Bánh nướng ngon lắm."

Ông Ngô c.ắ.n một miếng gật gù khen rồi nhấp ngụm cà phê, cả người sảng khoái hẳn ra. Bữa trưa ông ăn ít, mấy miếng bánh này đến đúng lúc coi như bữa trà chiều.

Tuy nhiên ông chỉ ăn một miếng, phần còn lại cất tủ lạnh để mai ăn tiếp.

"Bà Sở dạy cháu đấy ạ. Tang Mặc mang về một cái lò nướng, sau này muốn ăn bánh kem tiện hơn nhiều."

Phương Đường cười nói.

"Xem ra chuyến đi phương Nam thu hoạch khá đấy nhỉ. Bảo thằng Hắc Đản cẩn thận một chút, đừng để người ta bắt được."

Ông Ngô nhắc nhở.

Phương Đường gật đầu:

"Anh ấy biết chừng mực mà ông, hơn nữa anh ấy cũng không tham, làm nốt đợt hè này là nghỉ thôi ạ."

"Ừ, đợi đến cuối năm là ổn rồi."

Ông Ngô không nói nhiều. Có những chuyện cấp trên vẫn đang bàn thảo, chưa có quyết định chính thức, thân phận của ông lại nhạy cảm nên không tiện tiết lộ quá nhiều.

"Giáo sư Ngô, đồng chí Đinh đến rồi ạ."

Chú Lý lên báo cáo.

"Mời cậu ấy lên đi."

Ông Ngô thu dọn lại bàn làm việc bừa bộn, chuẩn bị tiếp khách.

"Cháu về đây, lần sau cháu lại sang. Ông đừng thức khuya nữa nhé."

Phương Đường dặn dò lại lần nữa. Ông cụ đúng là người cuồng công việc, hận không thể một ngày làm việc bằng ba ngày, nếu không có người giám sát thì ông có thể làm việc đến tận sáng.

"Bên ngoài nắng nôi thế này, cháu ngồi chơi một lát hãy về. Đồng chí Đinh cũng không phải người ngoài, là người bên Cục Ngoại sự qua đây hỏi chút việc thôi."

Ông Ngô cười giữ cháu gái lại.

"Hai người bàn chuyện quốc gia đại sự, cháu nghe không tiện đâu ạ."

Phương Đường vẫn muốn về. Cô không thích nói chuyện với lãnh đạo cán bộ, sợ lỡ lời gây rắc rối cho ông Ngô.

"Không phải chuyện quan trọng đâu, ngồi đi."

Giọng ông Ngô bình thản. Nếu là quốc gia đại sự thì ông đời nào để cháu gái ở lại. Hơn nữa ông cũng có tư tâm, nhân lúc mình còn chút tiếng nói muốn dọn đường sẵn cho Phương Đường, để nhiều người biết đến tài năng của cháu gái ông hơn.

Phương Đường đành phải ngồi lại. Rất nhanh có tiếng gõ cửa, được sự đồng ý của ông cụ, một người đàn ông trung niên khí vũ hiên ngang bước vào. Nhìn thấy Phương Đường, ánh mắt ông ta thoáng ngạc nhiên nhưng nhanh ch.óng trở lại bình thường cười chào hỏi:

"Sớm nghe danh giáo sư Ngô có cô cháu gái xinh đẹp thông minh, chắc là cô bé này đây rồi."

"Nó là cháu gái tôi, Phương Đường, đặc biệt sang đây biếu đồ ăn đấy. Cậu có lộc ăn rồi, bánh kem cháu gái tôi làm ngon tuyệt. Đường Nhi, pha cho chủ nhiệm Đinh ly cà phê, pha thêm cho ông một ly nữa nhé."

Ông Ngô cười nói.

--

Hết chương 287.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng - Chương 287 | Đọc truyện chữ