Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
Chương 286: Kiếm một món hời lớn
"Không cần, con và Phương Đường thề không đội trời chung!"
Liễu T.ử Cẩm dứt khoát từ chối, cô ta đời nào chịu đi nịnh nọt Phương Đường.
Giáo sư Liễu cười lạnh mỉa mai:
"Phương Đường bây giờ có cả giáo sư Ngô và giáo sư Sở chống lưng tiền đồ rộng mở. Con không làm thân với nó, sau này đừng có hối hận."
Mẹ Liễu nghe vậy liền đổi ý ngay khuyên nhủ:
"Ba con nói đúng đấy, T.ử Cẩm à, con chịu ấm ức một chút chủ động làm hòa với Phương Đường đi. Có giáo sư Ngô và giáo sư Sở giúp đỡ, sau này tốt nghiệp con chắc chắn sẽ được phân về Cục Ngoại sự."
Sở dĩ Liễu T.ử Cẩm phí bao tâm tư lấy lòng ông Sở là vì chuyện phân công công tác sau khi tốt nghiệp. Giáo sư Liễu chỉ có chút tiếng nói trong trường, quan hệ xã hội không rộng càng không đủ khả năng đưa con gái vào Cục Ngoại sự.
Cục Ngoại sự thường xuyên tiếp đãi khách nước ngoài lại hay được đi công tác, là đơn vị tốt để mở mang tầm mắt và nâng cao kiến thức. Nhưng miếng bánh ngon thì lắm kẻ tranh giành, với lý lịch của Liễu T.ử Cẩm chưa chắc đã vào được. Nhưng nếu ông Sở chịu giúp đỡ thì lại khác.
"Con cãi nhau với Phương Đường rồi."
Liễu T.ử Cẩm vẫn không muốn, cô ta không muốn phải cúi đầu trước Phương Đường. Chuyện vào Cục Ngoại sự cô ta sẽ tính cách khác.
"Trẻ con cãi nhau thì có gì to tát, con cứ chủ động bắt chuyện rồi mua ít quà cho con nó là xong ngay. Mẹ đi chuẩn bị quà cho."
Mẹ Liễu coi nhẹ chuyện này, chỉ là cãi vã vài câu thôi mà, đâu phải mâu thuẫn nguyên tắc gì ghê gớm.
"Nghe lời mẹ đi, tương lai là quan trọng nhất."
Mẹ Liễu dịu dàng khuyên bảo. So với tương lai chút ấm ức này có đáng là bao. Chỉ cần con gái vào được Cục Ngoại sự là có thể tìm được chồng con cán bộ cao cấp, sau này sống sung túc hạnh phúc, chịu thiệt chút bây giờ có sao đâu.
"Con biết rồi."
Liễu T.ử Cẩm ậm ừ cho qua chuyện nhưng trong lòng lại có tính toán khác. Cô ta tuyệt đối sẽ không hạ mình trước Phương Đường. Cô ta không tin không có Sở gia giúp đỡ thì mình không vào được Cục Ngoại sự? Tháng 7 trôi qua êm đềm, tháng 8 càng nóng bức hơn. Tang Mặc và Lỗ Thuận Phong đã trở về, hai người đen nhẻm như than nhưng mang về không ít đồ tốt.
Quạt điện, tivi, máy ghi âm, đài radio, máy giặt... đều là những mặt hàng điện t.ử đang hot hiện nay. Tang Mặc thuê một nhà kho bỏ hoang ở ngoại ô, chất đầy đồ điện t.ử và vải vóc, đó là thành quả của chuyến đi lần này.
Nhìn đống hàng hóa chất cao như núi, Phương Đường kinh ngạc đến mức không dám chớp mắt, che miệng thì thầm:
"Nhiều đồ thế này hết bao nhiêu tiền hả anh?"
"Nợ trước đấy, bán được hàng mới trả tiền."
Khóe môi Tang Mặc cong lên tâm trạng rất tốt. Lần này anh và Lỗ Thuận Phong đi nhờ thuyền của Lôi Tam sang bên kia biên giới dạo một vòng, được mở rộng tầm mắt càng cảm nhận rõ sự chênh lệch giữa nội địa và bên kia.
"Ít nhất cũng kém nhau 20 năm. Bên đó nhà nào cũng có tivi, quạt điện, máy ghi âm, máy giặt, tủ lạnh là đồ dùng thông thường, ngay cả dân thường cũng mua được. Quần áo thì đủ màu sắc, kiểu dáng thời thượng khác hẳn bên mình."
Tang Mặc kể về những điều mắt thấy tai nghe ở bên kia. Chuyến đi phương Nam lần này anh thu hoạch được không ít, chỉ tiếc là vội quá chưa kịp tham quan kỹ lưỡng. Lần sau có cơ hội anh nhất định sẽ sang đó xem lại.
"Người bên đó giàu lắm hả anh?"
Phương Đường chưa sang bên kia bao giờ nhưng nghe người ta đồn thổi là bên đó tiền rơi đầy đường, bữa sáng toàn ăn bánh mì uống sữa bò sống sướng hơn cả địa chủ ngày xưa.
Tang Mặc lắc đầu:
"Cũng không hẳn, người nghèo bên đó sống khổ lắm, ở trong những căn phòng bé như cái quan tài, đến thở cũng khó khăn. Thế là còn may đấy, có người còn chẳng có chỗ ở, công viên và gầm cầu đầy rẫy người nghèo. Nhưng bên đó nhiều cơ hội việc làm, chỉ cần có tay nghề và chịu khó thì kiếm tiền không khó."
"Ở đâu thì người nghèo cũng khổ cả thôi."
Phương Đường cảm thán, nhìn đống hàng hóa như núi không kìm được hỏi:
"Nhiều đồ thế này anh định bán kiểu gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Vải vóc thì đơn giản, khách quen sẽ đến lấy. Đồ điện t.ử cũng không khó, giờ người thành phố có tiền nhưng thiếu phiếu mua hàng. Chỉ cần tìm được mối quan hệ là bán được ngay."
Tang Mặc tự tin tràn trề chẳng lo ế hàng chút nào.
Anh và Lỗ Thuận Phong đã khảo sát thị trường, rất nhiều người thành phố có tiền nhưng không có phiếu. Thời buổi này mua đồ điện t.ử đều cần phiếu mà phiếu thì khó kiếm vô cùng, có người đợi cả mấy năm trời cũng chưa đến lượt, nhu cầu mua sắm bị dồn nén đến đỉnh điểm. Chỉ cần lô hàng này tung ra thị trường chắc chắn sẽ bị tranh mua hết sạch.
"Các anh cẩn thận đấy nhé."
Phương Đường nhắc nhở. Nhiều hàng thế này mà bị bắt thì không phải chuyện nhỏ đâu.
"Yên tâm đi, anh nghe ông nội Ngô bảo cuối năm nay chắc sẽ có văn bản hướng dẫn thôi. Mấy hôm nay cấp trên đang thảo luận về cải cách kinh tế chắc cuối năm là có quyết định."
Tang Mặc tiết lộ chút tin tức. Chuyện cải cách kinh tế không nhiều người biết, ông Ngô là chuyên gia kinh tế được mời đi họp nên nắm được chút ít.
Phương Đường biết thừa chuyện này rồi nhưng vẫn giả bộ ngạc nhiên vui vẻ nói:
"Thế thì tốt quá, sau này buôn bán không bị gọi là đầu cơ trục lợi nữa nhỉ?"
"Đương nhiên rồi, tự do buôn bán mà."
Tang Mặc cũng rất vui. Hiện tại anh còn chưa dám bung lụa, chỉ đợi văn bản xuống là sẽ làm một trận lớn.
"Thế sau này mình có sang bên kia chơi được không anh?"
Phương Đường cố ý hỏi. Kiếp trước cô biết vài năm nữa hai bờ sẽ thông thương còn gửi được đồ, làm thủ tục là sang chơi được.
Tang Mặc gật đầu:
"Chắc chắn là được!"
Tối đi ngủ, Tang Mặc bí hiểm lấy ra một hộp trang sức, bên trong là một sợi dây chuyền vàng hình trái tim mua ở bên kia, vàng bên đó rẻ kiểu dáng lại nhiều.
"Đẹp quá, bao nhiêu tiền thế anh?"
Phương Đường thích mê. Mặt dây chuyền hình trái tim rất to, nặng trịch chắc chắn không rẻ.
"Không đắt đâu, vàng bên đó rẻ mà. Sau này có dịp sang đó chơi, mình mua thêm nhiều chút."
Tang Mặc vừa nói vừa đeo dây chuyền cho cô. Da Phương Đường trắng, sợi dây chuyền vàng vốn hơi quê mùa đeo lên người cô lại trở nên sang trọng. Cô cúi đầu ngắm nghía, càng nhìn càng thích liền cười nói:
"Cảm ơn anh."
"Đợi kiếm được tiền, anh mua dây chuyền hồng ngọc cho em."
Tang Mặc thấy ở tiệm kim hoàn bên đó có đủ loại trang sức đá quý tinh xảo mỗi tội đắt. Nhưng anh tin mình sẽ kiếm được nhiều tiền, sau này nhất định sẽ mua cho vợ cả rương trang sức, đeo mỗi ngày một kiểu không trùng lặp.
"Em còn muốn cả ngọc bích nữa, anh phải cố gắng kiếm tiền đấy nhé!"
Phương Đường làm nũng. Cô cũng thích đá quý: hồng ngọc, lục bảo, lam ngọc... sau này cô sẽ sưu tập đủ bộ, cất đầy hộp trang sức để truyền lại cho con dâu.
"Được!"
Tang Mặc đồng ý ngay tắp lự cũng chẳng còn tâm trí đâu mà nói chuyện nữa. Tiểu biệt thắng tân hôn, xa nhau cả tháng trời anh nhớ vợ muốn c.h.ế.t.
Đêm đó đương nhiên là xuân sắc ngập tràn, mây mưa triền miên đến tận nửa đêm. Sáng hôm sau Phương Đường dậy thì đã là giữa trưa. Tang Mặc lại đi rồi dặn thím Trương tối sẽ về ăn cơm.
Kho hàng chất đầy ắp, chưa đầy một tuần đã được Tang Mặc bán sạch bách. Lỗ Thuận Phong lại đi phương Nam chuyến nữa. Lần này Tang Mặc không đi, anh để Lỗ Thuận Phong lo việc giao nhận hàng ở phương Nam còn mình ở lại Thượng Hải lo đầu ra, tranh thủ kỳ nghỉ hè kiếm một mẻ lớn.
--
Hết chương 286.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận