Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp
Chương 351: Nỗi khổ của nữ phụ (3)
Bị "phun tào" trong lòng, Mao Đầu lúc này đã dồn hết sự chú ý vào chuyện học tiếng Pháp. Cậu nhớ Hỉ Bảo có học thêm tiếng Pháp cũng tin tưởng vững chắc lực lượng giáo viên của Bắc Đại rất hùng hậu. Đã vậy tội gì bỏ gần tìm xa? Trả phép xong, cậu đạp xe lao ngay đến Bắc Đại.
Lúc này đã là cuối thu, mùa đông Bắc Kinh đến sớm lạ thường, cảm giác như mới hôm nào còn mặc áo đơn quần mỏng thì giờ đã hận không thể quấn thành quả cầu.
Mao Đầu quen mùa hè mặc áo bông, mùa đông tắm nước lạnh, tuy hôm nay trời hơi lạnh nhưng cậu chẳng có phản ứng gì cứ thế đạp xe bay vèo qua nửa cái Bắc Kinh, đến Bắc Đại đã lâu không gặp.
Hôm nay là thứ năm, Mao Đầu không ghé qua sân nhỏ mà chạy thẳng đến dưới ký túc xá nữ. Vừa lúc chạng vạng tối, một số nữ sinh tan học sớm đã lục tục về ký túc xá đáng tiếc trong số đó không có Hỉ Bảo.
Đợi dưới lầu một lúc lâu, đừng nói em gái mà đến một người quen mặt cũng chẳng thấy làm Mao Đầu buồn bực, đang do dự có nên sang khu giảng đường tìm không thì chợt nghe tiếng gọi hổn hển.
“Anh?”
Hỉ Bảo ngạc nhiên. Người trước mắt quá quen thuộc nhưng dưới vẻ quen thuộc đó lại có chút không thoải mái, cứ cảm giác giây tiếp theo anh ấy sẽ co ro rúc vào chân tường... Anh trai cô lại diễn cái gì thế này? Mao Đầu không biết suy nghĩ của Hỉ Bảo, chỉ vui vẻ tiến lên chào:
“Đi, anh mời em đi ăn cơm!”
Tính ra gần hai tháng rưỡi không gặp, Hỉ Bảo nhờ Lưu Hiểu Lộ mang sách vở lên phòng giúp rồi chạy theo Mao Đầu.
Các bạn học khác nhất là nam sinh nhìn cảnh này mà trợn mắt há hốc mồm. Chuyện có con ông cháu cha đang theo đuổi Hỉ Bảo, dù chưa tận mắt thấy thì ít nhất cũng nghe đồn. Nhưng trước mắt...
“Không ngờ bạn học Tống lại thích gu này? Nhìn đúng chuẩn con nhà cách mạng lão thành, toàn thân toát ra khí chất anh em nông dân giai cấp vô sản.”
“Cậu định bảo cậu ấy 'mặn' quá hả? Dù là con ông cháu cha thì trông thế này cũng phí phạm quá, nhưng người ta nguyện ý thì mình làm gì được?”
“Haizz, nữ sinh bây giờ!”
Lưu Hiểu Lộ dùng ánh mắt nhìn kẻ thiểu năng quét qua mấy tên "ăn không được nho thì chê nho xanh" rồi cười rạng rỡ:
“Đó là anh trai Tống Ngôn Hề.”
Mặc kệ các bạn học ngơ ngác và Lưu Hiểu Lộ quay người lên lầu, Hỉ Bảo và Mao Đầu ra khỏi cổng trường, trước tiên hỏi thăm tình hình gần đây của nhau sau đó bắt đầu nghiên cứu xem đi đâu ăn thì ngon.
Người phụ trách nghiên cứu địa điểm ăn uống là Mao Đầu còn Hỉ Bảo thực ra đang chìm vào suy tư sâu sắc. Bảo sao trên người anh cô có cảm giác khó chịu nồng đậm thế? Hóa ra là đi diễn ăn mày. Nghĩ lại thì ăn mày toàn làm việc dưới trời nắng, thảo nào lâu không gặp anh cô lại đen đi.
Thực tế Hỉ Bảo không phải chưa từng khuyên Mao Đầu, đã theo con đường diễn viên thì dưỡng trắng một chút vẫn hơn, người ta bảo "nhất bạch già bách xú" (một cái trắng che trăm cái xấu), nghĩ cũng có lý.
Tuy nhiên Mao Đầu lại đưa ra hai vấn đề.
Vấn đề thứ nhất: Nếu ngày nào đó cậu trắng thật mà vẫn xấu như thế thì làm thế nào?
Vấn đề thứ hai: Xú Đản ngày nào cũng chạy hùng hục dưới trời nắng, cả Hỉ Bảo hồi nhỏ cũng chẳng che chắn gì thế mà vẫn trắng bóc. Đủ thấy trắng hay không chẳng liên quan gì đến mặt trời, đừng đổ vạ cho ông mặt trời vô tội.
Hỉ Bảo câm nín.
Cũng may nhìn trước mắt, con đường diễn viên của Mao Đầu tuy chông gai hơn người thường nhưng nhìn chung vẫn tiến bộ, ít nhất cậu hoàn toàn không lo thiếu phim đóng.
Tìm được quán cơm ưng ý, gọi món xong, trong lúc chờ đợi Mao Đầu mới đưa ra yêu cầu muốn mượn sách vỡ lòng tiếng Pháp tiện thể kể chuyện sắp đi thử vai du học sinh Hoa kiều tại Pháp.
Sách vỡ lòng tiếng Pháp Hỉ Bảo có sẵn nhưng đều để ở sân nhỏ, rốt cuộc cô đã qua giai đoạn vỡ lòng từ lâu. Cô lập tức đảm bảo sẽ toàn lực ủng hộ sự nghiệp mới của anh trai còn hứa sẽ giúp kiếm thẻ dự thính.
Thẻ dự thính không khó làm, cái khó là thời điểm này ngay cả sinh viên năm nhất khoa tiếng Pháp cũng đã qua giai đoạn vỡ lòng. Cũng may chỉ là diễn vai, khẩu ngữ ổn là được còn yêu cầu khác sẽ không quá cao.
Ăn xong, hai anh em về sân nhỏ một chuyến. Hỉ Bảo chọn mấy quyển sách vỡ lòng lại lấy thêm máy ghi âm đơn và băng từ bỏ vào túi:
“Anh mang về xem trước đi, mai em đi làm thẻ dự thính cho anh, tuần sau anh lại đến tìm em.”
Mao Đầu vỗ n.g.ự.c đảm bảo:
“Bảo yên tâm, anh nhất định học hành t.ử tế tuyệt đối không làm em mất mặt.”
Hỉ Bảo chẳng sợ mất mặt, chính xác hơn là cô không có khái niệm mất mặt. Tiễn Mao Đầu xong, cô tiện thể lấy thêm hai cái áo len mang về trường. Về ký túc xá, Lưu Hiểu Lộ thuận miệng hỏi chuyện lúc trước cô cũng kể lại đầu đuôi. Anh trai cô chăm chỉ hiếu học, theo cô thì chẳng có vấn đề gì. Thủ trưởng cũ còn bảo "sống đến già học đến già", anh cô muốn học thêm ngoại ngữ đương nhiên là chuyện tốt.
Ngày hôm sau Hỉ Bảo đi xin thẻ dự thính của giáo viên nước ngoài. Thủ tục cần một thời gian nhưng tính toán đâu ra đấy, thứ Hai tuần sau chắc chắn lấy được.
Quả nhiên tuần sau Mao Đầu đến, Hỉ Bảo đưa thẻ dự thính và thời khóa biểu năm nhất cho cậu, lại dẫn cậu đi nhận lớp còn chia cho cậu mấy phiếu cơm.
Lúc này Hỉ Bảo không thể ngờ rằng chính hành động này đã gây ra ảnh hưởng t.h.ả.m khốc thế nào cho sinh viên năm nhất... à không, cho các "bé cưng" khoa tiếng Pháp.
Đừng bao giờ coi thường học bá. Mao Đầu không chỉ là học bá mà là học thần. Nếu hôm nay cậu đến lớp Toán cao cấp thì vấn đề không lớn lắm, dù sao cũng là môn logic. Nhưng ngôn ngữ thuần túy là vấn đề trí nhớ, chỉ cần trí nhớ đủ nghịch thiên thì học một ngôn ngữ không khó.
Học từ vựng? Liếc qua là nhớ.
Phát âm? Nghe một lần là học được.
Ngữ pháp khó? Soạn bài theo sách giáo khoa một lần, nghe giảng viên giảng lại một lần, nếu không hiểu thì hỏi thẳng giảng viên. Tuy Mao Đầu cầm thẻ dự thính của giáo viên nước ngoài nhưng thầy cô thời này chú trọng nhất là giáo d.ụ.c không phân biệt, chỉ cần chịu học là họ sẵn lòng dạy.
Vì đang có một đống bài dịch nên Hỉ Bảo nhất thời không có thời gian chú ý nhiều đến Mao Đầu. Hơn nữa trong lòng cô thì các anh chị đều rất giỏi giang vốn chẳng cần cô lo lắng. Vì thế cô tạm gác chuyện Mao Đầu sang một bên, chuyên tâm vào bài vở và nhiệm vụ dịch thuật.
Bất tri bất giác trận tuyết đầu mùa ở Bắc Kinh lặng lẽ rơi xuống. Tuy còn một thời gian nữa mới thi cuối kỳ nhưng dường như mùa đông đến đã khơi dậy tinh thần học tập của một bộ phận sinh viên, dù vốn dĩ họ cũng đã rất chăm chỉ. Không khí học tập trong trường nồng đậm vô cùng.
Ngày 1 tháng 12, Hỉ Bảo như thường lệ đi đến khu giảng đường.
Hôm nay có hai tiết tiếng Pháp liền nhau. Tuy Hỉ Bảo chỉ học thêm tiếng Pháp nhưng cô luôn nghiêm túc. Đã không học thì thôi mà đã học là phải học cho tốt nhất.
Nhưng số phận đã định hôm nay sẽ có chuyện bất ngờ xảy ra hoặc nói đúng hơn cũng chẳng bất ngờ lắm vì khi Hỉ Bảo thấy "cục than đen" quen thuộc bước vào, cô có cảm giác: Cuối cùng cũng đến rồi.
Mao Đầu đi cùng giáo sư dạy tiếng Pháp vào lớp. Đương nhiên cậu chưa giỏi đến mức làm trợ giảng đại học, cậu chỉ đến để phối hợp diễn xuất.
Giống như mọi trường phái hàn lâm, sinh viên Bắc Đại cũng mắc bệnh "văn bản hóa" quá nặng, khẩu ngữ và nghe kém xa năng lực viết. Đây là bệnh chung nhưng giáo sư dạy tiếng Pháp không định dung túng họ.
Thế là hôm nay ông tìm đến một trợ thủ, diễn một màn kịch tình huống cho mọi người xem.
Nội tâm Hỉ Bảo không chút gợn sóng. Cô sớm nên đoán được với tính cách của anh trai, cơn nghiện học hành mà lên thì tiếc từng tiết học, thậm chí nghe xong lớp năm nhất còn có khả năng đi học ké lớp trên. Dù sao đa số mọi người chỉ liếc qua cái thẻ dự thính trên cổ cậu chứ không soi kỹ, muốn qua mặt thì anh cô có đầy cách.
Nhưng dù vậy, diễn kịch tình huống là thế nào?
Cứ thế sau lời giới thiệu ngắn gọn, giáo sư và Mao Đầu bắt đầu màn trình diễn ngay tại lớp.
Giáo sư quá thích chàng thanh niên này. Tuy không phải sinh viên Bắc Đại nhưng cậu có tinh thần phấn đấu hừng hực, chịu khó học hỏi, gan lại to và cực kỳ nhiệt tình phối hợp với thầy diễn đủ loại tình huống. Không chỉ khẩu ngữ cực đỉnh mà diễn xuất cũng rất tự nhiên không hề gượng gạo. Phải cho đám sinh viên Bắc Đại tự cho mình là thiên chi kiêu t.ử này mở mắt ra xem thế nào là đối thoại tiếng Pháp thực sự.
“Tiếng Pháp trước hết là một ngôn ngữ, phải vận dụng vào các tình huống đời sống, nếu không làm được điều đó thì sao gọi là ngôn ngữ? Thầy biết trong số các em ngồi đây, nhiều người đã nhận nhiệm vụ dịch thuật cấp trên giao. Không sai, dịch danh tác nước ngoài rất quan trọng nhưng đó thực sự là lý do các em học tiếng Pháp sao? So với dịch văn bản, Bộ Ngoại giao của chúng ta càng thiếu nhân tài, đặc biệt là nhân tài phiên dịch song song cao cấp.”
“Thầy hỏi các em, nếu là các em có dũng khí lên bục diễn không? Nếu ngay trong lớp học còn không dám nói to thì sau này khi quốc gia thực sự cần, các em có dám tham gia đối thoại giữa các lãnh đạo quốc gia không?”
“Từ ngày mai, thêm phần kiểm tra diễn kịch tình huống, điểm số sẽ tính vào thành tích cuối kỳ.”
Hết chương 124.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận