Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp
Chương 350: Nỗi khổ của nữ phụ (2)
Ngừng một chút, đạo diễn lại bảo Mao Đầu:
“Tống Xã Hội, cậu diễn lại cảnh uốn éo eo cho cô ta xem... Đúng đúng, eo uốn éo, mặt hơi nghiêng qua, khóe miệng khẽ nhếch, sóng mắt lưu chuyển cười như không cười.”
“Xem rõ chưa!!!!!!”
Tiếng gầm lên làm nữ phụ suýt quỳ rạp xuống đất. Cô ta vỗ n.g.ự.c trấn an, nhất thời không phân biệt được là tiếng gầm của đạo diễn đáng sợ hơn hay kỹ thuật diễn kinh người của Mao Đầu làm cô ta run rẩy hơn.
Vất vả lắm mới qua được cảnh này, cô nàng nữ phụ rón rén đến trước mặt đạo diễn run rẩy hỏi:
“Đạo diễn, tôi hỏi thật, nếu anh Xã Hội là con gái thì có phải ông cũng định đổi vai không?”
“Cứ bắt tôi nói thật à?” Đạo diễn lạnh lùng, “Nếu cậu ta là con gái, mà đẹp bằng một nửa cô thôi thì tôi nhất định cho cậu ta làm nữ chính!”
Được rồi, hiểu rồi, ông giỏi lắm.
Nữ phụ lẳng lặng cút đi. Nữ chính vô tình nghe trọn câu chuyện ngẩng đầu nhìn trời. Bầu trời Bắc Kinh hôm nay xám xịt y như tâm trạng cô ấy lúc này.
Nhưng biết nói sao đây? Dù sự thật của đạo diễn rất phũ phàng nhưng có một điều không thể thay đổi: Mao Đầu là nam. Với ngoại hình đó, nữ diễn viên toàn thế giới không cần lo cậu cướp bát cơm.
Nghĩ thông suốt rồi, cô nàng nữ phụ là người đầu tiên giơ tay đầu hàng. Trước kia quay xong cảnh của mình là cô ta ra một bên nghỉ ngơi, cùng lắm là xem nam nữ chính diễn còn các nhân vật khác cô ta lười quan tâm.
Nhưng từ sau hôm nay, cô ta như được khai sáng và bỗng nhiên thay đổi hẳn trở nên chăm chỉ vô cùng. Ngoài việc làm tốt bổn phận, cô ta còn tranh giành với Từ Hướng Đông việc... hầu hạ Mao Đầu.
Từ Hướng Đông rất phẫn nộ. Hai người trong phim là đôi tình nhân yêu nhau thắm thiết nhưng có duyên không phận, thế mà ở đoàn phim lại như hai con gà chọi, tính tình đều nóng nảy chạm nhẹ là nổ.
Ban đầu thì không sao, Mao Đầu có giỏi đến mấy cũng chỉ là vai phụ nhỏ. Từ Hướng Đông thân với Mao Đầu cơ bản là đi đâu theo đó, giúp lấy cơm hộp, lấy kịch bản, thu dọn đồ đạc... Dù sao chẳng ai tranh với cậu ta thậm chí có người còn hảo tâm khuyên cậu ta đừng tự hạ thấp đẳng cấp đi chung với vai phụ. Nhưng rất nhanh sự hài hòa này bị phá vỡ. Cô nàng nữ phụ bỏ mặc nam chính nhan sắc, diễn xuất, danh tiếng đều đỉnh cao lại sán vào tranh giành việc hầu hạ Mao Đầu với Từ Hướng Đông. Hơn nữa hễ bất đồng là cãi nhau như kẻ thù gϊếŧ cha, đâu còn chút ngọt ngào nào trong phim? Dù cặp đôi này cuối cùng kết thúc bi t.h.ả.m nhưng ít nhất giữa chừng cũng có đoạn ngọt ngào, "đường trộn thủy tinh" thì cũng là đường mà? Nhưng ngoài đời hai người hận không thể liều mạng với nhau, một núi không thể dung hai hổ, dù một đực một cái cũng không được!!
Nửa tháng sau khi đoàn phim khai máy thì đến lượt nữ chính cũng phản bội.
Thực ra đây là bộ phim mang đậm màu sắc chủ nghĩa cá nhân, nam chính chiếm 80% đất diễn, phần còn lại chia cho người khác thực sự không nhiều. Vì thế sau nửa tháng nữa, trước khi mùa đông Bắc Kinh ập đến, thì nam 2 và nữ phụ lần lượt đóng máy cùng với Mao Đầu và các vai phụ khác. Nữ chính còn vài cảnh ít đất diễn, còn lại là diễn viên mới vào đoàn và quay ngoại cảnh.
Nữ phụ đóng máy trước. Cô ta ngã vào lòng nam 2 c.h.ế.t vô cùng thê lương nhưng lại đẹp đến kinh tâm động phách. Đặc biệt cảnh cuối cùng nhắm mắt mang theo nỗi đau khổ và không nỡ vô hạn, ánh mắt u hoài thu lại rồi dần dần tan rã, cuối cùng mất đi ánh sáng...
Chỉ nhìn cảnh này ai mà ngờ được vài phút trước, hai người này vừa cãi nhau một trận tơi bời, mặt đỏ tía tai, bộ dạng như cả đời không thèm nhìn mặt nhau.
Cho nên nói diễn viên đúng là diễn viên, nhìn xem, diễn xuất tốt biết bao!
Sau khi nữ phụ hết vai, nam 2 cũng đóng máy không lâu sau đó. Có thể nói bộ phim này "sảng" thì có "sảng" nhưng cũng quán triệt một đạo lý: ngôi cửu ngũ, người cô đơn. Ngay cả nữ chính cũng sẽ c.h.ế.t trước đại kết cục.
Khi giang sơn trong tay, bên cạnh lại không còn gương mặt quen thuộc nào, thay vào đó toàn người mới thì nam chính cũng thê t.h.ả.m phết.
Thực sự rất thê t.h.ả.m bởi vì "người yêu" của anh ta càng khóc lóc t.h.ả.m thiết tiễn đưa diễn viên đã đóng máy.
Ở đoàn phim khác, nữ chính nữ phụ tranh giành đất diễn là chuyện thường, tình chị em plastic cũng có nhưng phần nhiều là coi nhau như người dưng. Các vai phụ quan trọng khác cũng chủ yếu xã giao là chính. Duy chỉ có đoàn phim này là kỳ ba trong các loại kỳ ba.
Đã bao giờ thấy các diễn viên chính vây quanh một vai phụ nhỏ chưa? Hận không thể cung phụng vai phụ lên làm tổ tông là thế nào? Người yêu trong phim ngay trước mặt thì không nhìn, lại khóc như mưa vì vai phụ đóng máy...
Nam chính: “...” Mình chắc chắn vào nhầm đoàn phim giả rồi.
Đến khi nhóm Mao Đầu rời đi, nữ chính vẫn chưa điều chỉnh lại tâm trạng. Khéo thay, cảnh tiếp theo là màn hiểu lầm kinh điển. Không phải hiểu lầm tình cảm mà là nữ chính tưởng nam 2 và nam chính đều đã c.h.ế.t. Thi thể nam 2 đã tìm thấy, nam chính mất tích không rõ tung tích. Cô ấy phải diễn cảnh cầm tín vật định tình nam chính tặng, khóc đến đứt từng khúc ruột nhưng vẫn không mất đi vẻ đẹp.
Nữ chính khóc cực kỳ t.h.ả.m thiết, nỗi bi thương đó nhìn là biết không phải diễn mà là đau lòng đến tận xương tủy, mang theo sự tuyệt vọng và đau khổ nồng đậm như thể sắp theo gió bay đi, hương tiêu ngọc nát...
Tuy nhiên nội tâm nữ chính lúc này lại gào thét: Anh Xã Hội đi rồi, sau này ai giảng giải cách diễn cho tôi đây? Đạo diễn ơi, ông có thể bắt đầu cân nhắc đổi nữ chính rồi!!
Đây là sự tuyệt vọng xuất phát từ tận đáy lòng chứ không phải diễn!
Đạo diễn cực kỳ hài lòng, khen ngợi nữ chính hết lời còn khuyến khích cô tiếp tục duy trì trạng thái này.
Nữ chính lần đầu được khen ngợi chân thành tỏ vẻ: Cô chẳng vui chút nào.
__Anh Xã Hội! Anh thà mang tôi đi cùng còn hơn!!
...
Rời khỏi đoàn phim, nữ phụ lưu luyến chia tay Mao Đầu.
Từ Hướng Đông mừng rỡ chiếm ngay vị trí bên cạnh Mao Đầu rồi đắc ý như con gà trống thắng trận.
“Người ta là con gái, còn nhỏ hơn bọn mình ba bốn tuổi. Cậu không nhường người ta chút được à? Thảo nào không có người yêu.”
Mao Đầu lười để ý cậu ta, móc tiền lẻ mua hai vé xe buýt rồi đi đến ghế trống sát cửa sổ ngồi xuống.
Lát sau Từ Hướng Đông sán lại, chọn ghế ngay trước mặt Mao Đầu, quay đầu lại nói chuyện:
“Nhắc đến con hổ cái đó làm gì? Với cái tính đấy, cả đời cô ta cũng không lấy được chồng! Còn tớ? Đẹp trai thế này, sớm muộn gì cũng bị mỹ nữ vây quanh.”
“Ha hả.”
Mao Đầu nhe răng cười một cái.
“Đúng rồi đại ca, sáng nay đạo diễn tìm cậu làm gì thế? Nói chuyện một lúc lâu, có phải mời cậu đóng phim tiếp theo không?”
“Phim này phải quay đến tháng sau, phim tiếp theo á? Năm sau hay năm sau nữa chưa biết.” Mao Đầu liếc nhìn Từ Hướng Đông đang hứng thú bừng bừng, nghĩ nghĩ rồi nói thật, “Đạo diễn giới thiệu tôi sang đoàn phim của bạn ông ấy. Bảo rằng khoảng qua rằm tháng giêng sang năm bấm máy, một vai phụ khá quan trọng, là du học sinh Hoa kiều tại Pháp.”
“Pháp?” Từ Hướng Đông không ngốc, nhìn Mao Đầu là biết cậu đang do dự. Nhưng tính Mao Đầu thế nào? Có vai là diễn! Nghĩ kỹ lại liền đoán được chân tướng, “Hoa kiều Pháp, tức là cần nói tiếng Pháp?”
Mao Đầu gật đầu.
Tiếng Pháp, đặt vào đời sau thì cũng là một trong những ngôn ngữ phổ biến thế giới nhưng ở hiện tại nhất là trong nước, trừ mấy trường top đầu như Bắc Đại với Thanh Hoa ra thì chẳng mấy nơi đủ năng lực mở lớp tiếng Pháp.
Ít là một chuyện, chuyện nữa là khó.
“Cậu nghĩ sao? Nhận không? Thực ra đóng phim truyền hình đâu cần cậu sang Pháp nói chuyện với người ta thật, chỉ cần học thuộc thoại là được, với cậu thì không khó. Hơn nữa bảo là vai phụ quan trọng, đất diễn bao nhiêu? Ai đạo diễn? Nhà đầu tư là ai?”
Từ Hướng Đông ném ra hàng loạt câu hỏi. Thực ra cậu ta nhìn ra Mao Đầu rất động lòng nếu không đã từ chối thẳng thừng rồi, chuyện to tát gì đâu? Rốt cuộc họ đã năm 3, dù tài nguyên bên ngoài không nhiều nhưng thầy cô giáo sư trong trường cũng sẽ giúp sắp xếp một ít.
Đây là cái lợi của trường lớp bài bản, nhất là khi ngành điện ảnh chưa bùng nổ, mỗi sinh viên Học viện Điện ảnh Bắc Kinh đều là báu vật.
Lùi một bước mà nói, dù không định dấn thân vào showbiz, tốt nghiệp phân công công tác, không ở lại trường làm giảng viên thì cũng vào đài truyền hình lớn. Với thành tích của Mao Đầu, coi như tùy cậu chọn nên thực sự không cần rối rắm quá nhiều.
Nhưng lúc này Mao Đầu lại chìm vào suy tư sâu sắc.
Mãi đến khi xe buýt đến bến, Từ Hướng Đông kéo cậu xuống xe lại chuyển một chuyến xe nữa, đợi đến khi về đến cổng Học viện Điện ảnh thì Mao Đầu mới như bừng tỉnh đại ngộ, đột nhiên nói:
“Tớ nghĩ thông rồi, tớ muốn học tiếng Pháp.”
“Học thì học... Cái gì cơ? Đại ca, có phải tớ hiểu nhầm ý cậu không? Học tiếng Pháp? Không phải học thuộc thoại? Là cậu định học thêm một ngôn ngữ á?” Từ Hướng Đông vẻ mặt “Cậu chắc chắn đang đùa tớ” nhưng cậu ta chỉ thấy khuôn mặt kiên định của Mao Đầu.
“Năm nay Tết muộn, còn hơn ba tháng nữa. Yên tâm đi, tớ làm được.”
Từ Hướng Đông cũng hết cách. Hai người xưng huynh gọi đệ bao năm, cậu ta còn lớn hơn Mao Đầu một tuổi (tuổi mụ) nhưng thực tế giữa hai người thì Mao Đầu luôn là người quyết định.
__Được rồi, cậu là học bá cậu có quyền.
__Nhưng cậu ta cảm thấy Mao Đầu đi đóng Hoa kiều Châu Phi có khi hợp hơn.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận