Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp

Chương 256: Màn kịch bị vạch trần và sự thật về kinh tế nhà Xuân Lệ (2)

 

Đào An biết, anh ta biết hết, chỉ là trước giờ cứ giữ trong lòng không nói ra thôi.

Tống Vệ Quốc nghe mà đắng cả miệng không nhịn được hỏi:

"Những lời này sao con không nói với Lệ Lệ? Vợ chồng với nhau có gì không nói được? Con nói với nó đi chứ!!"

"Ba tưởng con không muốn nói à?" Đào An thở dài sườn sượt, "Con định mở lời bao nhiêu lần rồi nhưng vừa mở miệng là cô ấy lại thao thao bất tuyệt chuyện rau củ tăng giá, cải thảo củ cải bao nhiêu tiền, thịt ba chỉ bao nhiêu một cân, hôm nay đi chợ hết bao nhiêu, bà bán rau không chịu bớt cho cô ấy, cô ấy phải dùng bản lĩnh mặc cả thêm củ tỏi cọng hành... Lần nào cũng thế!"

Đào An không kìm đượctiếng thở dài, hiểu rõ vợ chồng anh ta đã có vấn đề. Anh ta cũng muốn tìm cách giải quyết nhưng Xuân Lệ hoàn toàn không hợp tác.

"Con rủ Lệ Lệ đi xem phim. Ba biết cô ấy bảo sao không? Cô ấy bảo tốn tiền làm gì? Nhất quyết lôi con đi dạo bờ hồ. Mùa đông đấy ba, dạo bờ hồ cái nỗi gì!"

Mao Đầu vẫn còn may mắn chán vì cậu chỉ nghe những sự thật phũ phàng từ phía Xuân Lệ. Cậu không thân với Đào An nên chỉ phải chịu sự tàn phá của Xuân Lệ.

Tống Vệ Quốc t.h.ả.m hơn nhiều, bị con rể "xả" thẳng mặt. Đến cuối cùng không còn lời nào để nói, cúp điện thoại xong ông ta mới sực nhớ ra chuyện quan trọng nhất quên chưa nói. Ông ta định gọi bảo con rể về nhà chăm vợ bầu kết quả bị con rể làm cho một tràng mà quên béng mất.

Gọi lại cũng được thôi nhưng Tống Vệ Quốc cảm thấy ông ta cần định thần lại, nghỉ ngơi chút đã.

...

Bên này Tống Vệ Quốc bị đả kích đến mức sống không còn gì luyến tiếc, bên kia Đào An cũng chẳng dễ chịu gì.

Chuyện cố tình quên đi lại bị xới lên, đương nhiên anh ta không trách Tống Vệ Quốc nhưng tâm trạng bị ảnh hưởng là điều không tránh khỏi.

Đào An day trán ngồi phịch xuống ghế làm việc hoảng hốt như trở về mấy ngày trước.

Cũng tại văn phòng này, lãnh đạo tổ Hậu cần đột nhiên tìm đến nói với anh ta rất nhiều điều, giờ nhớ lại vẫn còn mới mẻ như in.

'Tiểu Đào à, cái cô... quản lý ký túc xá Tống là vợ cậu hả? Hai người đến với nhau thế nào vậy? Tôi không có ý gì đâu, chỉ thấy hai người chênh lệch nhiều quá. Tôi tò mò hỏi chút thôi, cậu không muốn nói thì thôi.'

'Hôm nay tôi tìm cậu chủ yếu là về thái độ làm việc của cô ấy. Cậu xem có thể về khuyên giải cô ấy không? Đan len làm việc riêng không quan trọng, dù sao quản lý ký túc xá cũng nhàn, sinh viên bận học không để ý đâu. Nhưng mà... tôi vừa nhận được thêm một lá thư tố cáo nặc danh nữa, chuyện này... hơi khó xử lý.'

'Hay là thế này, vừa hay bụng cô ấy cũng to rồi, trước đó còn bảo muốn xin nghỉ sinh sớm. Vậy thì về nhà nghỉ ngơi trước đi? Chờ sinh xong, ở cữ xong... rồi lại tính tiếp?'

Đào An không kìm được úp mặt vào tay. Những lời này đừng nói lúc đó, ngay cả bây giờ nhớ lại anh ta cũng thấy xấu hổ ê chề.

Còn khuyên gì nữa? Đừng khuyên, bảo Xuân Lệ về nghỉ luôn cho rồi. Bầu bí to thế kia sinh xong còn phải chăm con. Bắc Kinh tuy có nhà trẻ nhưng ít nhất cũng phải hai tuổi mới nhận, mà đến lúc đó chẳng phải vẫn cần người đưa đón hàng ngày sao? Còn bao nhiêu việc lặt vặt trong nhà, có con rồi chắc chắn sẽ bận rộn hơn nhiều.

Lúc đó Đào An chưa nghĩ xa thế, anh ta chỉ đơn thuần thấy mất mặt. Vốn dĩ Xuân Lệ không cần thiết phải bị sa thải nhưng chính người chồng là Đào An lại đẩy một cái vào thời điểm mấu chốt.

Thế là Xuân Lệ bị sa thải.

Tiễn người ta đi rồi, Đào An càng nghĩ càng thấy mình làm đúng. Gia cảnh anh ta từ bé đã tốt, chưa bao giờ phải lo chuyện tiền nong cũng không có quan niệm tiền bạc gì. Nghĩ dù sao lương mình cũng cao, thiếu phần thu nhập của Xuân Lệ cũng chẳng ảnh hưởng gì đến cuộc sống. Lại liên tưởng đến chuyện sau khi sinh con thì anh ta càng cho rằng mình đúng.

Sau đó anh ta gọi điện về nhà, đại ý là Xuân Lệ không hợp với công việc đó và bảo mẹ anh ta không cần vội lên Bắc Kinh trông cháu cũng không cần lo thiếu tiền tiêu, lương anh ta cao, phụ cấp trợ cấp cũng cao thừa sức nuôi cả nhà.

Thế là trước khi Xuân Lệ biết mình sắp bị đuổi việc, Đào An và người nhà anh ta đã biết hết cả rồi.

Về phần lãnh đạo tổ Hậu cần, ông ta hoàn toàn vô tội. Ông ta đinh ninh Đào An chắc chắn sẽ nói chuyện với Xuân Lệ. Là một lãnh đạo nam không quá lớn tuổi, ông ta không thể chủ động tìm một nữ quản lý ký túc xá trẻ tuổi mới hơn hai mươi để tâm sự. Cho nên sau một ngày, cho đủ thời gian để giải thích thì ông ta dùng giọng điệu "hiểu ý nhau mà không cần nói ra" để sa thải Xuân Lệ.

— Đến lý do cũng chẳng nói, giữ đủ thể diện cho đối phương.

Xuân Lệ sinh ra đã là bi kịch. Trước kia ở xa, nhiều khuyết điểm được che giấu bởi cái gọi là xa thơm gần thối. Nhưng khi về chung một chỗ lại làm cùng đơn vị, sự xấu hổ là điều không thể tránh khỏi.

Đại học Bắc Kinh là nơi đặc biệt, khác một trời một vực với xưởng dệt. Những hành vi của Xuân Lệ ở xưởng dệt thì bình thường nhưng đặt vào môi trường Đại học Bắc Kinh nơi đa số là người có tố chất, có văn hóa, có giáo d.ụ.c thì khuyết điểm của cô ấy bị phóng đại vô hạn chỉ khiến người ta thêm ghét bỏ cùng chướng mắt.

Nói một cách công bằng thì ở quê nhà Xuân Lệ, những người quá quắt hơn Xuân Lệ cũng vơ được cả nắm. Nhà ai chẳng cơm áo gạo tiền? Rảnh rỗi ai chẳng tụ tập buôn chuyện? Chuyện đông gia dài tây gia ngắn, đến cả cô bé nào hôm nay mặc váy hoa cũng bị các bà các thím chỉ trỏ soi mói.

Đào An thấy Xuân Lệ lo chuyện bao đồng, chuyện người ta cần gì cô xía vào? Nhưng Xuân Lệ lại thấy cuộc đời vốn dĩ là thế mà? Trước kia chẳng có nữ thanh niên trí thức ăn mặc quá lòe loẹt bị tố cáo, bị đấu tố đấy thôi.

Hai người đã vô tình đi càng lúc càng xa nhau...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Này, Tiểu Đào!"

Đào An bị gọi hồn về liền vội đứng dậy chào. Đồng nghiệp cười tủm tỉm nhìn anh ta:

"Tối nay có việc gì không? Ba vợ tôi hôm nay mừng thọ, tối nay tăng ca..."

"Để tôi làm cho, cậu cứ đi đi."

"Thế phiền cậu nhé, hôm nào mời cậu uống rượu!"

Đồng nghiệp vui vẻ rời đi, hắn đoán chắc Đào An sẽ không từ chối. Trong phòng này Đào An đến muộn nhất, tuổi cũng trẻ nhất, tuy năng lực trong mắt mọi người cũng chỉ thường thường, dù sao ở đây toàn nhân tài nhưng anh ta được cái tính tình tốt, khiêm tốn lại chăm chỉ.

Chỗ họ tăng ca tính tiền theo số lần. Trước khi Đào An đến, nhờ người làm thay thì phải trả lại vì ai cũng chẳng thiếu mấy đồng tiền đó. Từ khi Đào An đến, cuộc sống của họ sung sướng hẳn. Ban đầu Đào An chỉ ngại từ chối nhưng từ mùa hè năm ngoái anh ta lại chủ động xin tăng ca.

Kể cả ngày không phải tăng ca, Đào An cũng về sớm ký túc xá độc thân của mình. Tuy nhà đã mua nhưng Đào An không trả lại ký túc xá cho trường. Vừa hay anh ta thường xuyên phải tăng ca, lãnh đạo rất quý anh ta chỉ hận không thể sắp xếp cho mỗi nhân viên nghiên cứu một phòng ký túc xá, nên đương nhiên sẽ không làm khó anh ta.

Khi chút lửa tình cảm vợ chồng sớm đã tắt ngấm, hai người nhảy cóc qua nhiều năm tháng và bước vào giai đoạn sống góp gạo thổi cơm chung. Đối với cái gọi là gia đình, Đào An không còn chút lưu luyến nào, ngay cả gặp Xuân Lệ lòng anh ta cũng chẳng gợn sóng.

Bi ai nhất là sự việc đã đến nước này mà Xuân Lệ vẫn vô tri vô giác làm khổ Tống Vệ Quốc và Trương Tú Hòa mất ăn mất ngủ, ngày ngày thở ngắn than dài không biết phải làm sao.

...

Bất kể người khác phiền não thế nào nhưng từ "phiền não" đối với Hỉ Bảo vĩnh viễn là xa lạ.

Từ khi nghe Mao Đầu bảo anh rể cả sẽ về nhà chăm sóc chị cả, Hỉ Bảo hoàn toàn không lo lắng cho Xuân Lệ nữa. Có gì phải lo? Vạn sự có anh rể mà!

Thế là Hỉ Bảo quay lại vòng tuần hoàn sinh hoạt: đi học - tan học - phòng nước sôi - nhà ăn - thư viện - ký túc xá.

Tưởng chừng khô khan nhưng cô lại rất thích thú.

Hoa khôi Triệu Lị Lị luôn âm thầm quan sát Hỉ Bảo tức đến ngứa răng. Cô ta cứ tưởng sẽ thấy một Hỉ Bảo thất thần hoặc ít nhất vì chuyện gia đình mà không thể tập trung ôn thi cuối kỳ, tốt nhất là trượt luôn để cho bạn trai cô ta thấy nữ thần trong lòng anh ta cũng chỉ đến thế thôi.

Tiếc là Hỉ Bảo hoàn toàn không phối hợp. Cô chẳng biết gì cả thì phối hợp kiểu gì? Còn chuyện Xuân Lệ bị đuổi việc, cô suy nghĩ giống hệt Mao Đầu: Bụng to thế rồi, về nhà nghỉ ngơi cho khỏe, chuyện tày đình gì cũng để sinh con và ở cữ xong rồi tính.

Triệu Lị Lị: ".................."

Triệu Lị Lị không cam lòng, có lần cố tình kéo bạn bè đi qua Hỉ Bảo cười nhạo bà quản lý ký túc xá nữ hắc ám kia.

"... Nghe nói trước kia có không ít người phản ánh với thầy cô, chẳng hiểu sao tổ Hậu cần cứ lần lữa cho mụ ta cơ hội. May quá ông trời có mắt, cuối cùng cũng đuổi được mụ ta đi! Bác quản lý mới tuy hơi lớn tuổi nhưng lần nào tớ ra vào cũng thấy bác ấy cười tươi, chưa bao giờ thấy cáu gắt mắng người. Mọi người đều bảo đổi người tốt quá, lẽ ra phải đổi từ lâu rồi."

Hỉ Bảo nghe thấy cũng nhận ra người ta đang nói Xuân Lệ.

Nhưng cô lại rất vui, quay lại bảo Lưu Hiểu Lộ:

"Tốt quá, lát nữa tớ phải kể cho chị tớ nghe chuyện này, thế là chị ấy không cần lo ký túc xá thiếu chị ấy thì loạn nữa, chị ấy sẽ yên tâm hơn nhiều."

Lưu Hiểu Lộ giật khóe miệng, cân nhắc mãi mới khuyên Hỉ Bảo:

"Cậu đừng kể chuyện trường lớp với chị cậu thì hơn, chị ấy đang mang bầu mà? Nói nhiều sợ chị ấy phân tâm, dù sao lãnh đạo trường nhất định sẽ sắp xếp ổn thỏa. Cậu phải tin tưởng nhà trường chứ."

"Cũng phải, thế tớ không nói nữa."

Hỉ Bảo ngoan ngoãn đồng ý, vài phút sau đã quẳng chuyện này ra sau đầu.

Triệu Lị Lị luôn chú ý đến bên này:

"............ Khác xa kịch bản thế!!"

Thử thêm vài lần nữa, Triệu Lị Lị sụp đổ nhận ra người ta căn bản không để ý đến người bạn trai mà cô ta coi như bảo bai, chắc chỉ hơn người qua đường Giáp, người qua đường Ất một tí tẹo?

Bất giác đàn chị hoa khôi bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ một vấn đề: Rốt cuộc là bạn trai cô ta quá kém hấp dẫn hay đàn em thời nay mắt cao quá trán? Hoặc là... cô ta bị mù?!

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 256 | Đọc truyện chữ