Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp
Chương 255: Màn kịch bị vạch trần và sự thật về kinh tế nhà Xuân Lệ (1)
"Đào An, có điện thoại."
Trong phòng thí nghiệm, Đào An đang hoàn tất công việc, nghe vậy tay khựng lại, ngẩng đầu cười:
"Xong ngay đây, ai tìm tôi thế?"
"Bảo là ba cậu."
Đồng nghiệp đáp.
"Cảm ơn nhé, tôi làm nốt chút rồi ra ngay."
Đào An cười cười rồi tiếp tục công việc một cách tỉ mỉ. Tuy đã gần xong nhưng anh ta vốn làm việc nghiêm túc nên khi rời phòng thí nghiệm ra hành lang nghe điện thoại thì đã mười lăm phút trôi qua.
Mười lăm phút không dài cũng không ngắn. Đào An nghĩ hôm qua mình vừa gọi về nhà, không nghe nói có việc gì gấp nên bình thản nhấc máy:
"A lô."
Nhưng giọng nói ở đầu dây bên kia khiến Đào An kinh ngạc.
Tống Vệ Quốc đã đợi rất lâu. Dù biết giờ này Đào An đang đi làm nhưng vì trong lòng có chuyện nên chỉ mười phút chờ đợi cũng khiến ông ta như ngồi trên đống lửa. Vừa nghe tiếng con rể, ông ta chẳng buồn trách móc mà hỏi ngay:
"Đào An, sao con không để ý đến con Lệ Lệ nhiều hơn chút? Nó bụng mang dạ chửa cần người chăm sóc nhất đấy!"
Đào An sững người nhưng nhanh ch.óng lấy lại bình tĩnh:
"Lệ Lệ làm sao ạ? Cô ấy giờ không phải đi làm nữa mà? Sao còn cần người chăm sóc? Con đi làm bận lắm."
"Con bận, thế mẹ con đâu? Tháng sau nó sinh rồi! Đến lúc đó ai chăm nó ở cữ? Đây chẳng phải là đứa đầu lòng của hai đứa sao? Nghe người ta bảo Bắc Kinh kiểm tra gắt gao lắm, sau này mỗi cặp vợ chồng chỉ được sinh một đứa, con không quan tâm chút à?"
Hai hôm trước Trương Tú Hòa bị cả Bà cụ Triệu và Mao Đầu đả kích. Vốn bà không định làm phiền Đào An vì Xuân Lệ luôn miệng bảo chồng bận đến mức không có thời gian ăn ngủ. Nhưng lời Mao Đầu nói quá đáng sợ, bà nhịn được hai ngày rồi cuối cùng vẫn phải bảo Tống Vệ Quốc gọi cho con rể.
Bà cụ Triệu thì thôi, chưa đến mức vạn bất đắc dĩ thì Trương Tú Hòa thật sự không dám kinh động đến "vị đại Phật" này vì sợ bà cụ c.h.ử.i c.h.ế.t Đào An mất.
Lúc này Tống Vệ Quốc mới biết cô con gái cả ngoan ngoãn hiểu chuyện bấy lâu nay lại giấu nhiều tâm tư đến thế. Ông ta đã bảo mà, lãnh đạo trường đại học sao vô duyên vô cớ đuổi việc người ta? Hóa ra là do con gái ông ta tự làm tự chịu.
Tống Vệ Quốc biết chuyện lập tức chạy ra ủy ban thôn gọi cho Đào An. Dù thế nào thì con gái vẫn là con mình hơn nữa nó sắp sinh rồi, chuyện khác gác lại, mẹ tròn con vuông là quan trọng nhất.
Kết quả Tống Vệ Quốc lo sốt vó còn Đào An vẫn cứ đủng đỉnh.
Đào An nghĩ Xuân Lệ giờ không đi làm còn cần chăm sóc gì nữa? Trước kia nghe Xuân Lệ kể, ở quê bà bầu bụng vượt mặt vẫn ra đồng làm việc thậm chí đẻ rơi ngoài ruộng. Nhà anh ta không bắt Xuân Lệ làm đồng, giờ cô ấy còn chẳng phải đi làm mà anh ta lại đưa tiền về hàng tháng, sướng thế còn muốn chăm sóc gì nữa? Nghĩ sao nói vậy.
Tống Vệ Quốc nghe con rể nói thế chợt nảy ra một ý nghĩ. Lúc trước Trương Tú Hòa chuyển lời của Mao Đầu bảo rằng Đào An không biết chuyện Xuân Lệ bị đuổi việc. Xuân Lệ vì sợ mất mặt và sợ chồng trách mắng nên chỉ dám ở nhà khóc không dám đến trường tìm Đào An, thậm chí không dám hỏi lý do bị đuổi mà chỉ lén lút nhờ đồng nghiệp cũ nghe ngóng vì sợ làm phiền chồng.
Vậy rốt cuộc Đào An biết chuyện bằng cách nào?
"Sao con biết cái Lệ Lệ không đi làm nữa? Nó nói với con à?"
Tống Vệ Quốc có dự cảm chẳng lành nhưng lại tự an ủi chắc mình lo xa, biết đâu trong hai ngày Trương Tú Hòa do dự thì Xuân Lệ đã không nhịn được mà đến trường tìm chồng rồi?
Nhưng rất nhanh Tống Vệ Quốc chìm vào thất vọng.
Đào An kể rằng thực ra lãnh đạo nhà trường đã tìm gặp anh ta từ sớm để nói chuyện công việc của Xuân Lệ. Tuy lãnh đạo phòng Hậu cần nói rất khéo léo nhưng anh ta vẫn hiểu ý. Vì thế anh ta thuận nước đẩy thuyền đồng ý thay cho Xuân Lệ.
"... Con nghĩ để Lệ Lệ về nhà nghỉ ngơi cũng tốt, đằng nào cũng sắp sinh rồi? Nghỉ sớm một tháng tốt quá còn gì."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tống Vệ Quốc tức nổ đầu. Nếu Đào An ở trước mặt, ông ta thề sẽ đ.ấ.m cho một cái:
"Lãnh đạo tìm con nói chuyện mà con không bàn bạc với Lệ Lệ à? Con có biết nó khóc lóc t.h.ả.m thiết thế nào ở nhà không?!"
Chồng làm chủ thay vợ chuyện này ở quê không hiếm nhưng chính vì thế mà những hành động trước đó của Xuân Lệ trở thành trò cười. Giữa con gái và con rể tất nhiên Tống Vệ Quốc bênh con gái. Con gái dù có tệ đến đâu cũng là con mình, nghĩ đến cảnh cục cưng của mình lo lắng đủ đường sợ nhất là Đào An biết chuyện sẽ trách mắng...
Quan trọng hơn là vì chuyện này mà Xuân Lệ và Mao Đầu mâu thuẫn làm Trương Tú Hòa khóc hai đêm liền...
Kết quả thì sao?
Hóa ra người ta biết tỏng!
Lại còn biết từ sớm!!
Thậm chí biết trước cả khi Xuân Lệ bị đuổi việc!!!
Tay cầm ống nghe của Đào An khựng lại. Im lặng một lát, anh ta không nhịn được nữa:
"Ba, con nói thật với ba nhé!"
"Lệ Lệ thực sự không hợp làm quản lý ký túc xá. Nếu để cô ấy làm tiếp thì con chẳng còn mặt mũi nào nhìn người ta. Đồng nghiệp con không biết cô ấy là vợ con, lúc rảnh rỗi còn bàn tán bảo mụ quản lý ký túc xá nào đó ghê gớm thật, con gái người ta trang điểm đi gặp người yêu mà mụ ấy cầm luôn cái giẻ lau mặt cho người ta. Nếu không nể tình bà bầu thì người ta đ.á.n.h cho rồi."
"Mất mặt lắm ba ạ. Cô ấy không thấy mất mặt sao? Lại còn làm ầm lên đòi mời cố vấn học tập đến ra vẻ ta đây giỏi giang có lý lắm. Làm ầm ĩ lên thế có đẹp mặt không? Nữ sinh kia quay sang đổi ký túc xá luôn. Cô ấy tưởng mình trị được người ta à? Người ta coi cô ấy như đồ ngốc, không thèm chấp kẻ đầu óc có vấn đề thôi!"
"Cái công việc ấy à, nói dễ nghe là làm ở Đại học Bắc Kinh thực ra chỉ là chân chạy vặt hậu cần, lương ba cọc ba đồng mà gây bao nhiêu rắc rối thì thà ở nhà nghỉ ngơi còn hơn. Dù sao lương con giờ cũng cao, có phụ cấp, trợ cấp, tiền tăng ca, nuôi được cả nhà."
Tống Vệ Quốc: ".................."
Đầu dây bên kia Đào An thao thao bất tuyệt, trước giờ Tống Vệ Quốc không biết con rể lại mồm mép thế. Ông ta định hỏi thêm nhưng trực giác mách bảo không nên dồn ép nữa. Vấn đề nằm ở con gái ông ta lại là vấn đề lớn. Dù ngày nào cũng bị Bà cụ Triệu mắng ngốc, ông ta cũng nghe ra con rể đang chứa đầy uất ức trong lòng.
Quả thật Tống Vệ Quốc thông minh đột xuất một lần. Đào An đúng là đang nín nhịn một bụng lửa giận.
Trước kia khi Xuân Lệ còn ở xưởng dệt vì xa xôi đi lại không tiện nên vợ chồng mười bữa nửa tháng mới gặp nhau một lần. Lúc đó Đào An không thấy Xuân Lệ có nhiều khuyết điểm đến thế. Hơn nữa anh ta không phải người lụy tình, có công việc lại bận học hành, dù kết hôn mấy năm chưa có con cũng chẳng sốt ruột vì nghĩ mình còn trẻ cứ lo sự nghiệp trước đã.
Rốt cuộc vấn đề xuất hiện từ bao giờ?
Đào An ngẩn người, nghe tiếng Tống Vệ Quốc trong điện thoại mới thở dài:
"Ba, công việc đó Lệ Lệ thực sự không làm được đâu. Ba biết không? Lãnh đạo trường con thực ra đều không thích cô ấy. Người phụ trách tuyển dụng hối hận từ lâu rồi, ngầm than vãn không biết lúc trước ăn phải bùa mê t.h.u.ố.c lú gì mà tuyển cô ấy vào."
Giờ khắc này Tống Vệ Quốc thấu hiểu sâu sắc nỗi tuyệt vọng của Mao Đầu.
Cảm giác tuyệt vọng ập đến sự thật quá tàn nhẫn. Tống Vệ Quốc muốn dừng lại nhưng đã quá muộn. Cũng chính lúc này ông ta mới biết hóa ra lãnh đạo Đại học Bắc Kinh đều không thích Xuân Lệ, sinh viên ghét bỏ cô ấy, những người không liên quan thì chờ xem kịch vui. Cô ấy đã tự biến mình thành trò cười cho thiên hạ.
Đào An vẫn tiếp tục.
"Công việc quản lý ký túc xá là gì ba biết không? Là chuyên phục vụ sinh viên, giải quyết khó khăn, điều hòa mâu thuẫn và chăm lo đời sống cho họ."
"Nhưng Lệ Lệ thì sao? Cô ấy quá tự phụ, coi mình là người thầy hướng dẫn đường đời cho sinh viên còn giỏi hơn cả các giáo sư già dạy học trong trường. Kể cả tôn sư trọng đạo thì cũng chưa nghe ai bảo phải tôn trọng một người quản lý ký túc xá cả!"
"Đây là Đại học Bắc Kinh, sinh viên ở đây ai chẳng là con cưng của trời? Nói đâu xa, như con bé Hỉ Bảo nhà mình ấy, chẳng phải là cục vàng cục bạc của cả nhà sao? Niềm tự hào của gia đình đấy. Nhiều nhà phúc đức ba đời mới có một sinh viên thậm chí cả thôn cả xã cả huyện mới có một người, từ bé đã được cưng chiều thế mà Lệ Lệ làm gì?"
"Cô ấy chỉ là một quản lý ký túc xá, người ta có là phá gia chi t.ử thì cũng tiêu tiền nhà người ta, ba mẹ người ta vui lòng kiếm tiền cho con tiêu mắc mớ gì đến cô ấy? Còn lên mặt dạy đời người ta học hành, cô ấy lấy tư cách gì mà nói thế? Đỗ được Đại học Bắc Kinh thì ai mà chẳng học giỏi? Kể cả người ta trượt môn, bị lưu ban hay đuổi học thì liên quan gì đến cô ấy? Quản lý ký
túc xá là lo chuyện vặt vãnh sinh hoạt đằng này cô ấy quản đông quản tây, quản cả trời cả đất, đến hiệu trưởng trường con còn chẳng quản rộng thế!"
"Sinh viên người ta lặn lội đường xa lên Bắc Kinh học hành dễ dàng lắm sao? Quản lý ký túc xá vốn phải làm cho họ cảm thấy ấm áp như ở nhà nơi đất khách quê người, có khó khăn thì chủ động giúp đỡ, có mâu thuẫn thì nhanh ch.óng hòa giải."
"Cô ấy thì sao? Không những không mang lại sự ấm áp mà còn tạt gáo nước lạnh vào mặt người ta!"
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận