Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp
Chương 235: Bà cụ Triệu lên Bắc Kinh ăn Tết (3)
"Cút cút cút, nhìn chúng mày là thấy phiền. Chẳng phải bảo muốn đắp người tuyết sao? Tranh thủ trời chưa tối bảo ba mày ra xúc tuyết trong sân đi." Bà cụ Triệu bỗng thấy hối hận vì mang đám ngốc này lên Bắc Kinh. Đuổi hết lớn bé ra ngoài, bà quay sang hỏi Hỉ Bảo, "Bảo à, nhà mình ai rảnh rỗi nhất? Thằng Cường với thằng Vĩ đâu?"
"Rảnh ạ... Con thi xong rồi, con rất rảnh. Còn có chị cả, việc của chị ấy không bận, ba ngày đ.á.n.h cá hai ngày phơi lưới, đi làm toàn uống trà đọc báo. Anh cả và anh họ lại chạy đi đâu rồi, hai ngày nay con chưa gặp."
Hỉ Bảo thành thật trả lời bà cụ, hoàn toàn không biết câu trả lời của mình lại hại người.
Hỉ Bảo chắc chắn rất an toàn, Tống Cường và Tống Vĩ giờ không thấy tăm hơi, tạm thời cũng an toàn, vậy người còn lại chỉ có Xuân Lệ.
Bà cụ Triệu quyết định nhanh ch.óng bảo Xuân Lệ dẫn đám ngốc đi chơi, tiền bà chi tất chỉ cầu đừng lượn lờ trước mắt bà cho chướng mắt.
Thế là ngày hôm sau Xuân Lệ phải dẫn một đám ngốc... khụ khụ, gia đình Tống Vệ Dân đi dạo phố. Mặc dù mùa đông Bắc Kinh rất lạnh nhưng trong trung tâm thương mại lại ấm áp vô cùng. Kết quả Viên Lai Đệ đòi đi Trường Thành vì nghe người trong thôn kể Trường Thành hùng vĩ lắm. Xuân Lệ hết cách lại không muốn lên Trường Thành chịu rét, khuyên giải mãi không được đành dụ dỗ ba anh em Đầu Bẹp đi thay còn mình trốn vào một quán ăn vặt dưới chân Trường Thành nhìn theo gia đình năm người nhà Tống Vệ Dân leo lên.
Tối hôm đó trở về, trừ Xuân Lệ ra thì năm người kia đều đông cứng đờ đẫn nói không ra hơi.
Xuân Lệ cảm thấy vô cùng áy náy, đương nhiên chỉ là với ba anh em Đầu Bẹp nên cô lì xì trước cho mỗi đứa hai đồng rồi trốn biệt về nhà mình.
Nể tình tiền lì xì, ba anh em Đầu Bẹp không khai ra Xuân Lệ, nhất trí bảo là do Viên Lai Đệ nằng nặc đòi đi Trường Thành. Bà cụ Triệu tức điên người lại phải nấu nước gừng cho cả đám uống. Kết quả ba con Tống Vệ Dân sức khỏe tốt, uống bát nước gừng ngủ một giấc là hôm sau lại nhảy tanh tách, riêng Viên Lai Đệ đau đầu ch.óng mặt nằm bẹp dí không dậy nổi.
Sau đó những ngày tháng yên bình trở lại.
Tống Vệ Dân vốn thật thà không ai xúi giục thì chẳng bao giờ nghĩ đến chuyện chạy ra ngoài. Ba anh em Đầu Bẹp nghịch thì nghịch thật nhưng đây là Bắc Kinh chứ không phải cái thôn quê chúng nó lớn lên từ bé nên dù muốn quậy cũng hơi rén. Hơn nữa ở đây cơm ngày ba bữa thịt cá đầy đủ, ngày thường còn có vô số bánh kẹo ăn vặt, chẳng mấy chốc chúng nó chẳng buồn chạy đi đâu nữa mà cứ ngoan ngoãn ở nhà ăn ăn uống uống.
Trong thời gian này, Tống Cường và Tống Vĩ có về một chuyến, xách theo bao lớn bao nhỏ đến biếu bà cụ tiện thể nói Tết nhất định sẽ về ăn Tết với bà, còn thời gian khác thì để họ tự do bay nhảy. Bà cụ Triệu chẳng thèm quan tâm, bảo chúng nó đi đâu cho mát mẻ thì đi, bà chỉ cần Hỉ Bảo bên cạnh là đủ. Thế là Tống Cường và Tống Vĩ lại vui vẻ biến mất.
Cùng là "dân cư mất tích" còn có Mao Đầu, qua ngày Hỉ Bảo nói vẫn chưa thấy tin tức gì. Mấy ngày sau Xuân Lệ mang bảng điểm của Hỉ Bảo về, đương nhiên không thể đạt điểm tuyệt đối tất cả các môn như hồi bé nhưng cũng toàn loại ưu. Còn về việc có được học bổng hay không thì chưa biết, phải đợi xếp hạng cuối cùng.
Chờ đến ngày hôm sau khi Hỉ Bảo nhận bảng điểm, Mao Đầu mới có tin tức.
Hôm kia cậu gọi điện đến văn phòng Xuân Lệ nhưng cô về sớm, đồng nghiệp nghe máy, hôm sau mới nhắn lại cho Xuân Lệ.
Hóa ra trước đó Mao Đầu bị thầy giáo lôi đi làm cu li. Đài truyền hình Trung ương chuẩn bị phát sóng một bộ phim phóng sự lớn vào năm sau, vì nhân lực trong ngành thiếu thốn nên mời giáo viên Học viện Điện ảnh hỗ trợ diễn xuất hữu nghị. Vừa khéo đó là thầy giáo của Mao Đầu, đoàn phim lại quay ở ngoại ô Bắc Kinh thế là thầy tiện tay túm luôn Mao Đầu đi theo.
Đây là cơ hội vào đoàn phim học tập, mở mang tầm mắt, không có thù lao. Nhưng Mao Đầu làm rất hăng say, đến khi thầy giáo quay xong phần vai ít ỏi rời đoàn thì cậu vẫn vui vẻ ở lại giúp việc.
Mao Đầu vốn chịu khổ rất giỏi, huống hồ đây là vì ước mơ bấy lâu. Đừng nhìn cậu ở nhà ngang ngược, động tí là chọc tức người khác nhưng ra ngoài lại cực kỳ tinh ý, ở đoàn phim tranh làm việc nặng việc khó chẳng bao lâu vận may đã mỉm cười với cậu.
Chỉ là một vai quần chúng nhỏ xíu, nói một câu thoại xong là c.h.ế.t. Mao Đầu diễn cực kỳ sung sướng nhưng vì thế mà lỡ hẹn về nhà. Chờ cậu hoàn hồn tính toán thì hỏng bét, chắc bà cụ đã đến rồi, vội vàng gọi điện về trường nhờ Xuân Lệ chuyển lời là muộn nhất trước giao thừa một ngày cậu chắc chắn sẽ về.
Bà cụ Triệu nghe Xuân Lệ chuyển lời, vẻ mặt khinh thường:
"Bảo nó là bà có bảo bối bồi rồi, ai thèm nó!"
Xuân Lệ bảo cô không chuyển lời được, thứ nhất trường đã nghỉ thứ hai Mao Đầu không để lại số điện thoại. Nhưng cũng chẳng sao, trước Tết kiểu gì Mao Đầu cũng về.
Ý tưởng rất tốt đẹp nhưng thực tế thường phũ phàng.
Năm nay Đài truyền hình Trung ương tung ra một chương trình đặc biệt: Dạ hội Liên hoan mừng Xuân (Xuân Vãn). Vị thầy giáo lôi Mao Đầu đi thực tập vốn không có phận sự gì nhưng khổ nỗi phút ch.ót có tiết mục gặp sự cố. Một nghệ sĩ lão thành do tập luyện quá sức nên bị ốm, ông ấy muốn cố diễn nhưng bị viêm họng nặng không nói ra tiếng. Thế là thầy giáo của Mao Đầu bị bắt lính đột xuất.
—Thầy giáo lại lôi Mao Đầu đi làm cu li.
Đáng nói là người lên sân khấu là thầy giáo, Mao Đầu chỉ làm chân chạy vặt đâu cần đi đó. Thế mà cậu vẫn vui như mở cờ trong bụng, hớn hở chạy ngược chạy xuôi trong hậu trường Xuân Vãn, vui đến mức quên cả báo về nhà là năm nay không về ăn Tết.
...
Lúc đó Hỉ Bảo cũng rất bận rộn vì trong lúc trò chuyện, Bà cụ Triệu kể cho cô nghe một chuyện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cuối thu năm ngoái vì Mao Đầu tình cờ gặp thanh niên trí thức bỏ vợ bỏ con, đã diễn ra một màn kịch "ngàn dặm truy phu" bi t.h.ả.m. Tuy nhiên sự việc đó chưa kết thúc hoàn toàn mà để lại hậu quả nhất định.
May mắn thay là hậu quả tốt.
Hơn nửa số người trong thôn đã theo bà cụ Triệu lên Bắc Kinh, ngoài việc truy bắt kẻ bạc tình còn tiện thể mở mang tầm mắt. Khi trở về ai nấy đều nung nấu ý định làm giàu.
Những người gan dạ thì dốc hết vốn liếng hoặc rủ nhau hùn vốn lên huyện buôn bán nhỏ: nước chè, trứng trà, bánh chưng, khoai nướng, trứng gà luộc... Vốn liếng không nhiều nhưng kiếm được cũng kha khá.
Những người nhát gan hơn thì rủ nhau lên huyện tìm việc làm thêm. Người trong thôn đa phần biết chút nghề thợ nề, vừa hay huyện đang xây dựng nhiều, thiếu nhất là loại lao động có kinh nghiệm này. Mệt thì mệt thật nhưng tiền kiếm được cũng không ít.
Vài tháng trôi qua hầu như nhà nào cũng tích cóp được chút đỉnh.
Nông dân mà, kiếm được tiền thì việc quan trọng nhất là sửa nhà và tậu thêm chút tài sản. Vế sau khó hơn chút nhưng sửa nhà thì không thành vấn đề. Khi bà cụ Triệu chuẩn bị lên Bắc Kinh, hơn nửa số hộ trong thôn đã chuẩn bị xong tiền và vật liệu, chỉ chờ đầu xuân ấm áp là khởi công.
Đây vốn là chuyện tốt ai ngờ Triệu Kiến Thiết đột nhiên chen ngang.
Theo lời bà cụ Triệu, Triệu Kiến Thiết có ý tốt nhưng quá viển vông. Ông ta bảo nếu mọi người đều định xây nhà thì chi bằng quy hoạch lại toàn thôn, làm lại đường, phân chia lại ruộng đất và đất nền, tốt nhất là thống nhất luôn kiểu dáng nhà cửa.
Hỉ Bảo mới nghe thì kinh ngạc vô cùng.
Không phải kinh ngạc vì sự viển vông của Triệu Kiến Thiết mà cảm thấy ý tưởng này quá tuyệt vời.
Thực ra người trong thôn không ngốc, đương nhiên biết ý tưởng này hay nhưng vấn đề là ý tưởng suông thì làm được gì? Triệu Kiến Thiết chỉ nói muốn quy hoạch đường xá, ruộng đất, nền nhà nhưng cụ thể làm thế nào? Cần bao nhiêu tiền? Hơn nữa dù nhiều nhà định sửa nhà nhưng đâu phải ai cũng đập đi xây lại hết, có nhà chỉ định tu sửa qua loa, ông bắt người ta san phẳng hết sao được? Chưa kể lúc nào cũng có người giàu người nghèo như Viên gia không đi làm ăn xa, lương thực thì có thừa nhưng tiền sửa nhà tuyệt đối không có.
Thế là đề nghị của Triệu Kiến Thiết vừa đưa ra đã bị bác bỏ thẳng thừng.
Dùng lời của bà cụ Triệu mà nói thì ông cháu họ đằng nhà mẹ đẻ của bà sướng quá hóa rồ, rảnh rỗi sinh nông nổi! Nhưng Hỉ Bảo không nghĩ vậy. Vừa hay trước đó không lâu cô làm thẻ thư viện quốc gia, trước khi thư viện đóng cửa nghỉ Tết, cô đã mượn đọc không ít tài liệu về xây dựng nông thôn trong và ngoài nước. Tài liệu không nhiều nhưng gom góp lại cũng tham khảo được khối thứ.
Vì là sách mượn đọc nên Hỉ Bảo phải tự tay sao chép và sắp xếp lại. May mắn là đang nghỉ đông, cô có nhiều thời gian để từ từ chỉnh lý, biến ý tưởng sơ sài của Triệu Kiến Thiết thành bản kế hoạch chi tiết hoàn chỉnh.
Quy hoạch đường xá có thể bắt đầu từ một điểm nào đó, những thứ khác cũng vậy, không ai yêu cầu phải làm hoàn hảo ngay lập tức. Một năm không xong thì hai năm hoặc ba bốn năm, mười mấy năm. Chỉ cần quy hoạch không sai, hoàn toàn có thể kéo dài thời gian thực hiện. Dù sao đa phần nhà trong thôn đều là tường đất mái rơm, dù hiện tại không định xây lại thì một ngày nào đó cũng phải dỡ bỏ, đến lúc đó xây theo quy hoạch mới là được.
Lúc này Hỉ Bảo cũng không ngờ việc làm của mình lại thực sự mang lại phúc lợi cho cả thôn, chỉ là phương thức mang lại phúc lợi có chút ngoài dự đoán của mọi người.
Khi kế hoạch của Hỉ Bảo hoàn thiện được một nửa thì Tết Âm lịch đã lặng lẽ đến.
Một ngày trước Tết, Tống Cường và Tống Vĩ đã về nhà nhưng Mao Đầu vẫn bặt vô âm tín. Cũng may thời buổi này thái bình, người nhà cũng không lo lắng lắm, kéo nhau sang nhà Xuân Lệ, quây quần bên chiếc tivi 14 inch mới mua, vừa ăn cơm vừa xem Xuân Vãn.
Đây là lần đầu tiên có chương trình Xuân Vãn, mọi người xem chủ yếu vì tò mò không giống đời sau xem vì thói quen hoặc vì hoài niệm.
Không chỉ ở Bắc Kinh, tại quê nhà giờ đã đổi tên thành thôn Bá T.ử thuộc xã Hồng Kỳ, những nhà thân thiết với Tống gia đều tụ tập ở ngôi nhà lầu đỏ cùng nhau xem Xuân Vãn. Một số khác thì sang nhà Triệu Kiến Thiết vì trong thôn chỉ có hai nhà này là có tivi.
Còn tại căn cứ huấn luyện thể thao quốc gia ở ngoại ô Bắc Kinh, các vận động viên xếp hàng ngồi ngay ngắn trước chiếc tivi lớn xem Xuân Vãn, trong đó có chàng hot boy trắng trẻo Xú Đản. Xú Đản xem rất chăm chú, dù chính cậu cũng biết đến ngày mai mình sẽ quên sạch sành sanh.
Khác với những người khác, cách xem Xuân Vãn của Mao Đầu có chút đặc biệt bởi vì cậu đang ở ngay hậu trường Xuân Vãn, ngồi xổm cạnh loa thùng mà "nghe" chương trình. Thỉnh thoảng có diễn viên diễn xong quay vào hậu trường vô tình va phải, cậu cũng không giận chỉ cố nép vào góc, nhìn họ với ánh mắt ngưỡng mộ nồng nàn.
Xuân Vãn đấy!
Nghe đạo diễn bảo giờ khắc này trên cả nước, bất cứ nơi nào có tivi là mọi người đều có thể nhìn thấy và đều đang xem Dạ hội Liên hoan mừng Xuân. Chương trình này hoành tráng hơn mấy cái dạ hội cỏn con ở Học viện Điện ảnh của cậu nhiều hoàn toàn không cùng đẳng cấp.
Mao Đầu thầm ước ao, một ngày nào đó cậu cũng có thể đứng trên sân khấu Xuân Vãn...
--
Hết chương 87.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận