Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp
Chương 234: Bà cụ Triệu lên Bắc Kinh ăn Tết (2)
Tống Đông, Tống Tây im thin thít. Hai đứa này ở làng nổi tiếng nghịch ngợm, ba mẹ không sợ nhưng lại sợ bà nội một phép.
Nghe bà cụ Triệu nói vậy, Xuân Lệ cười hì hì dắt tay hai em họ dẫn cả đoàn ra ngoài. Vừa đi cô vừa hỏi:
"Bà nội, sao bà nhìn thấy con ngay thế? Hôm nay con mặc nổi lắm ạ?"
"Chẳng nổi thì sao? Trông cứ như cái đèn l.ồ.ng di động ấy." Bà cụ Triệu liếc cháu gái rồi gật gù, "Giống thật, màu sắc giống, dáng vẻ cũng giống."
Nụ cười trên môi Xuân Lệ tắt ngấm. Hít sâu vài hơi, cô quyết định ngậm miệng cho lành.
Cô không nói gì nhưng Viên Lai Đệ xách hành lý đi sau lại không nhịn được lên tiếng:
"Xú Đản đâu? Sao nó không ra đón chúng ta?"
Không đợi Xuân Lệ trả lời, bà cụ Triệu đã độp ngay:
"Đang tập huấn! Đến căn cứ còn chẳng gặp được người, không nghe vợ chồng thằng cả nói à? Xú Đản chẳng gọi điện về rồi còn gì? Cái đồ ngốc này!"
Đầu Bẹp vội bước nhanh vài bước đi sát vào Tống Tây. Nó cảm thấy cần phải tránh xa mẹ nó ra một chút vì chính mẹ nó cũng bảo ngốc nghếch là bệnh lây truyền mà.
Ra khỏi ga, lên xe buýt đoàn người Bà cụ Triệu thẳng tiến về nhà.
...
Đại học Bắc Kinh.
Thi xong môn cuối cùng Hỉ Bảo thu dọn văn phòng phẩm qua loa rồi chuẩn bị về nhà.
Các bạn khác không được sướng như cô, dù đã mua vé tàu cũng phải về ký túc xá thu dọn đồ đạc. Đương nhiên nhiều người còn chưa mua được vé.
Vé tàu quá khó mua, khổ nỗi Đại học Bắc Kinh nghỉ muộn hơn các trường khác. Dù có thẻ sinh viên, may mắn lắm mới mua được vé ngồi, xui xẻo vớ phải vé đứng thì đúng là cực hình.
Quan trọng nhất là vé tàu không hề rẻ.
Bà cụ Triệu không tiếc tiền vì trong nhà có mấy người làm ra tiền. Nhưng với nhà nông, quanh năm bán mặt cho đất bán lưng cho trời thì tiền kiếm được chỉ đủ mua vài ba cái vé tàu, nên dù mua được vé nhiều sinh viên cũng không định về quê.
Không về quê thì ở lại Bắc Kinh làm thêm. Dù sao cũng là sinh viên trường danh tiếng, thời buổi trọng tri thức bằng cấp này, sinh viên Đại học Bắc Kinh rất dễ kiếm việc làm thêm đa phần còn được bao ăn ở.
Về việc đóng cửa ký túc xá, Hỉ Bảo không để ý lắm nhưng Xuân Lệ từng nhắc qua là ký túc xá sẽ đóng cửa sau khi nghỉ hè một tuần. Vì lịch thi các khoa khác nhau, sinh viên về quê cũng kẻ trước người sau, cho thêm một tuần sẽ tiện hơn nhiều.
Trước khi đi Lưu Hiểu Lộ gọi Hỉ Bảo lại:
"Tống Ngôn Hề, cậu để lại địa chỉ gửi bảng điểm chưa?"
Hỉ Bảo ngẩn ra rồi lắc đầu.
Lưu Hiểu Lộ mới bảo hôm qua lớp trưởng đã đi thống kê từng phòng, ai có địa chỉ cụ thể thì đăng ký để nhà trường gửi bảng điểm về. Nếu địa chỉ không rõ ràng hoặc không định về quê thì sang kỳ sau đến lấy.
"Thực ra cậu có thể đến trường lấy trực tiếp, đến văn phòng khoa ấy, chắc khoảng ba bốn ngày nữa là có." Lưu Hiểu Lộ nói xong lại nhắc chuyện khác, "Năm nay tiền học bổng tăng rồi, loại một 100 đồng, loại hai 80 đồng, loại ba cũng được 60 đồng. Tớ biết cậu không để ý tiền nong nhưng nếu muốn bình bầu sinh viên ưu tú hay vào Đảng thì học bổng quan trọng lắm đấy."
"Thi xong cả rồi." Hỉ Bảo bình thản đáp, "Được thì tốt, không được cũng chẳng sao, tùy duyên đi."
Lưu Hiểu Lộ ngẫm nghĩ thấy không còn gì để nói, chúc Hỉ Bảo năm mới vui vẻ rồi chia tay.
Hỉ Bảo chỉnh lại dây túi xách, quấn lại chiếc khăn len Xuân Lệ đan riêng cho mình đội gió tuyết ra khỏi cổng trường.
Từ đêm qua Bắc Kinh lại có bão tuyết, gió rít gào suốt đêm, sáng ra bên ngoài đã trắng xóa một màu. May mà gần trưa tuyết ngớt, Hỉ Bảo mới tranh thủ đến trường thi. Ai ngờ lúc về tuyết lại rơi dày hơn, may mà nhà gần rảo bước nhanh một chút là về đến nơi.
Vừa đến cửa sân, nghe thấy tiếng nói chuyện bên trong Hỉ Bảo vui mừng khôn xiết. Cô biết hôm nay bà nội lên nhưng vì trùng lịch thi nên phải đến trường trước. Tính toán thời gian thì bà cụ chắc đến khoảng 2 giờ chiều, giờ này chắc vừa đến nơi.
"Bà nội!"
Hỉ Bảo reo lên chạy vào sân. Nghe tiếng cháu gái, bà cụ Triệu thò đầu ra cửa nhà chính, vẫy tay gọi cô vào nhanh kẻo lạnh.
Hỉ Bảo vào nhà, bà cụ Triệu vội đỡ lấy túi xách rồi phủi tuyết trên đầu và vai cô:
"Cái xứ Bắc Kinh này lạnh quá thể, bà sống quá nửa đời người chưa thấy trận tuyết nào to thế này. Nghe con Lệ bảo ở đây tuyết rơi hai tháng rồi hả? Tròn hai tháng?"
"Vâng, nhưng không phải rơi liên tục, thi thoảng cũng tạnh một hai ngày nhưng tuyết cũ chưa tan tuyết mới đã bồi thêm."
Hỉ Bảo cười đứng yên để bà phủi tuyết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Có lạnh không con? Bà hầm thịt dê trong bếp, chị Lệ con đang trông đấy."
"Không lạnh đâu ạ, thật đấy." Hỉ Bảo tháo găng tay, nắm lấy tay bà cụ ủ ấm, "Ấm không bà? Con còn ấm hơn bà đấy. À đúng rồi, cái áo khoác quân đội này là ba con mang cho con đấy, mặc thích lắm. Có hai cái tất cả, lát nữa con đưa bà một cái."
"Bà già rồi mặc làm gì, con cứ giữ mà mặc."
Bà cụ Triệu xác định Hỉ Bảo không lạnh mới kéo cô ngồi xuống ghế, hỏi han đủ chuyện.
Hỉ Bảo có sao nói vậy, trong mắt cô cuộc sống hiện tại quá đỗi tốt đẹp không có gì để phàn nàn.
Thầy cô tốt, bạn bè tốt, đi học vui, làm bài tập đọc sách đều thú vị, ngay cả thi cử cũng nhẹ nhàng. Cô còn kể chuyện được Mao Đầu mời đi xem hai buổi dạ hội ở Học viện Điện ảnh, Mao Đầu không diễn kịch mà làm MC...
Bà cụ Triệu hỏi toàn chuyện lặt vặt, Hỉ Bảo vốn kiên nhẫn lại đang nói chuyện với người bà cô yêu quý nhất nên trả lời rất nhiệt tình. Chỉ có điều khi nhắc đến Tống Vệ Quân, Hỉ Bảo hơi chột dạ vì đã hứa với ba không nói chuyện tiền thưởng cho bà biết. May mắn là bà cụ không nghĩ đến chuyện đó mà giống hệt Mao Đầu chỉ chăm chăm hỏi phản ứng của các bạn học, đặc biệt là nam sinh.
Đương nhiên Hỉ Bảo trả lời hết, trừ những chuyện phải giữ bí mật, cô rất sẵn lòng chia sẻ với bà nội.
Lát sau Đầu Bẹp bưng một cái nồi nhỏ hai quai vào nhà, đặt lên bàn rồi vội vàng nắm hai tai nhảy tưng tưng vì nóng, miệng xuýt xoa gọi Bà cụ Triệu và Hỉ Bảo:
"Bà nội, canh thịt dê được rồi, bà với chị ăn đi ạ."
"Đầu Bẹp cũng đến à? Mọi người đều đến cả chứ?"
Hỉ Bảo thấy Đầu Bẹp thì mừng rỡ vẫy tay. Dù trong đám anh em họ hàng, cô thân nhất với Mao Đầu nhưng cậu em này cũng rất đáng yêu, kể cả cặp sinh đôi hay bị Viên Lai Đệ mắng là nghịch ngợm không hiểu chuyện cô cũng quý.
Đầu Bẹp chạy đến bên Hỉ Bảo, trả lời câu hỏi của cô rồi bắt đầu hỏi dồn:
"Anh Mao Đầu đâu chị? Sao anh ấy không ở nhà? Trường chưa được nghỉ ạ? Sao nghỉ muộn thế? Em được nghỉ cả tuần rồi."
Hỉ Bảo xoa đầu em trai cười:
"Anh Mao Đầu được nghỉ lâu rồi, cũng tầm một tuần trước. Nhưng anh ấy bị thầy giáo gọi đi giúp việc, chắc vài hôm nữa mới về được."
"Giúp thầy giáo á?"
Đầu Bẹp liên tưởng đến bản thân thì rùng mình một cái. Giáo viên chủ nhiệm của nó chính là hiệu trưởng Tằng từng dạy Hỉ Bảo. Đừng thấy thầy Tằng tốt với Hỉ Bảo và Mao Đầu, thầy ấy hay mắng Đầu Bẹp lắm. Lý do là thầy thấy Đầu Bẹp thông minh nhưng không chịu học. Thảm hơn nữa là thầy Tằng rất có uy tín đối với Tống gia, nghe tin Đầu Bẹp bị mắng là cả nhà chẳng ai bênh. Dần dà Đầu Bẹp cứ thấy thầy Tằng là tránh xa.
"Thằng Mao Đầu không phải mày, nó không sợ thầy giáo đâu." Bà cụ Triệu đi đến bên bàn ăn, định sai Đầu Bẹp đi lấy bát đũa thì thấy Tống Đông và Tống Tây đã bê bát đũa thìa chạy vào thế là bà chỉ lo chăm sóc Hỉ Bảo, "Bảo à, lại đây ăn đi con, uống bát canh dê cho ấm người."
Một nồi canh dê to tướng, mỗi người một bát vẫn còn dư chán, bên trong còn có rất nhiều thịt dê thái lát, ăn vừa thơm vừa dai ngon. Hỉ Bảo thì bình thường, cô hay sang chỗ Xuân Lệ ăn ké nhưng ba đứa nhỏ thì ăn đến bóng nhẫy cả miệng, chỉ hận không thể nuốt luôn cả lưỡi.
Ở quê mấy năm nay điều kiện sống khá hơn nhưng thịt chủ yếu là gà lợn, vịt ngỗng còn ít thấy chứ đừng nói đến dê bò. Mà lúc nãy Xuân Lệ không chỉ mang thịt dê còn có tảng thịt bò đông lạnh to tướng phải đến bảy tám cân.
Hỉ Bảo ngồi ăn thong thả, thi thoảng ngẩng lên nhìn ba cậu em ăn ngấu nghiến cười bảo:
"Ăn từ từ thôi, hôm nào chị mời mấy đứa đi Đông Lai Thuận ăn lẩu dê rồi đi Toàn Tụ Đức ăn vịt quay."
Ba anh em Đầu Bẹp sướng rơn, bao nhiêu mệt nhọc tàu xe tan biến hết. Viên Lai Đệ đi sau Tống Vệ Dân vào nhà nghe thấy thế thì mặt mày sa sầm.
Lúc này mới quá trưa, chưa đến giờ cơm tối nhưng thời buổi này ăn cơm sớm là chuyện thường, nhất là mùa đông miền Bắc trời tối nhanh. Dù sao cũng đã ăn rồi, một nồi canh dê to tướng, sau đó lại dùng nước dùng nấu mì, ai nấy đều no căng bụng chẳng ai quan tâm đã đến giờ ăn hay chưa.
Ăn uống no say, bà cụ Triệu sai Viên Lai Đệ dọn dẹp rửa bát, bảo Tống Vệ Dân rửa tay rửa mặt cho bọn trẻ còn mình tiếp tục kéo Hỉ Bảo tâm sự.
Lúc nãy ăn cơm ai cũng cười nói vui vẻ riêng Viên Lai Đệ mặt cứ sầm sì, thi thoảng lại lườm Hỉ Bảo.
Dù Hỉ Bảo phản ứng chậm chạp đến mấy cũng nhận ra điều bất thường. Đặc biệt Hỉ Bảo có bản năng cảm nhận thiện ác của người khác, dù Viên Lai Đệ chưa đến mức có ác ý nhưng sự không ưa thì rất rõ ràng.
Hỉ Bảo không đoán được nguyên nhân nhưng nhớ lại bà thím ba này từ bé đã không thích mình. Lại nhớ mang máng hồi nhỏ có người bảo thím ba là mẹ ruột mình nhưng sau đó Mao Đầu bảo là giả, xâu chuỗi trước sau thì cô quyết định tin lời Mao Đầu.
Giờ đây rõ ràng chẳng có chuyện gì xảy ra mà thím ba lại ghét cô ra mặt, Hỉ Bảo càng tin lời Mao Đầu là thật, cô quả nhiên không phải con thím ba mà là con của mẹ Trương Tú Hòa, sau này mới làm con thừa tự cho ba hiện tại.
Vì mải suy nghĩ chuyện này, Hỉ Bảo trả lời câu hỏi của bà cụ hơi chậm vài nhịp. Bà cụ Triệu tinh đời liên hệ các sự việc trước sau liền đoán ra ngay, tích tụ một bụng lửa giận quay sang gọi Đầu Bẹp:
"Mẹ mày lại lên cơn gì thế?"
Đầu Bẹp ngơ ngác, vẫn còn đang chìm đắm trong dư vị bữa ăn ngon buột miệng đáp:
"Mẹ con ngốc mà, ai biết mẹ con nghĩ gì?"
Tống Đông và Tống Tây nhảy chân sáo lại gần, đứa nói:
"Mẹ bảo bệnh ngốc lây đấy, đến Bắc Kinh gặp anh Xú Đản thì tránh xa ra."
Đứa kia tiếp lời:
"Nhưng anh cả bảo anh Xú Đản không ngốc, mẹ mới ngốc, phải tránh xa mẹ ra một chút."
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận