Chương 161: Phố Cổ Rêu Phong
Chiếc xích lô 'Mầm Thép' lăn bánh vào Hội An trong một sự im lặng trang nghiêm. Không giống như những thành phố chết chóc khác, Hội An không bị phá hủy. Ngược lại, nó dường như đang được... bảo quản.
Một lớp rêu xanh kỳ lạ, phát sáng lân tinh, bao phủ lên những mái ngói âm dương, những bức tường vàng đặc trưng của phố cổ. Cây cối ở đây không mọc hoang dại, mà uốn lượn mềm mại như những dải lụa, quấn quanh các cột gỗ lim đen bóng.
"Đẹp quá..." Lan thốt lên. Cô cảm nhận được một dòng năng lượng êm đềm, cổ kính, nhưng đượm buồn.
Hôm nay là đêm rằm. Theo thói quen ngàn đời, phố cổ tắt đèn điện. Nhưng cả dòng sông Hoài vẫn rực sáng.
Hàng ngàn chiếc "đèn lồng" đang trôi trên sông. Và hàng ngàn chiếc khác treo lơ lửng trên các hiên nhà.
Nhưng khi Tuấn đến gần, anh rùng mình.
Đó không phải là đèn lồng giấy hay vải lụa. Đó là những Kén Tơ.
Những con tằm đột biến, kích thước bằng nắm tay, đã nhả ra những sợi tơ trong suốt, bọc lấy những đốm lân tinh phát sáng. Chúng treo lủng lẳng trên mái hiên, trôi lờ đờ trên mặt nước.
Và bên trong mỗi cái kén đó, không chỉ có ánh sáng. Có... tiếng thì thầm.
"Anh Tuấn, anh có nghe thấy không?" Lan rưng rưng nước mắt. "Tiếng gọi... Tiếng của những người đã mất."
Màn Sương Đỏ khi quét qua đây đã không giết người dân ngay lập tức. Nó đã hòa tan ý thức của họ vào môi trường. Những cái "Kén Tơ" này, vô tình hay hữu ý, đã trở thành những cái bẫy linh hồn, giữ lại những mảnh ký ức cuối cùng của người dân phố Hội. Họ không siêu thoát được. Họ cứ trôi mãi trên sông, lặp lại những ký ức về một đêm rằm thanh bình.
Hội An đã trở thành một Thành Phố Của Những Bóng Ma.
"Chúng ta phải giải thoát cho họ," Lan nói, bước xuống xe. Cô đi về phía Chùa Cầu.
Cây cầu biểu tượng đã bị gãy đôi ở nhịp giữa do một trận động đất nhẹ trước đó. Dòng chảy ký ức bị ngắt quãng. Những chiếc kén trôi đến đây bị kẹt lại, dồn ứ, tạo nên một tiếng than khóc nỉ non xé lòng.
"Anh sẽ nối cầu," Tuấn nói, cởi bỏ áo khoác, để lộ cánh tay thép. "Em hãy dẫn lối."
Tuấn lao xuống dòng nước lạnh ngắt. Anh dùng năng lực 'Mầm Thép', không phải để xây mới, mà để hàn gắn. Anh kéo những thanh gỗ, những hòn đá từ dưới đáy sông lên, sắp xếp lại chúng theo cấu trúc cổ xưa. Anh tôn trọng từng thớ gỗ, từng viên ngói. Anh không dùng thép lạnh lẽo đè lên di sản. Anh dùng thép làm "cốt", để gỗ bám vào.
Trong khi đó, Lan đứng trên mố cầu gãy. Cô giơ hai tay lên, tỏa ra một làn hương ngọc lan dịu nhẹ - mùi hương của sự an ủi.
"Về đi... Sông Hoài sẽ đưa mọi người ra biển lớn... Không còn đau đớn nữa..."
Những sợi rễ cây từ tay cô thả xuống nước, nhẹ nhàng chạm vào những chiếc "Kén Tơ".
"Bụp... Bụp... Bụp..."
Những chiếc kén vỡ ra. Không phải nổ tung, mà nở bung như những đóa hoa sen ánh sáng. Những đốm lân tinh bay lên trời, hòa vào ánh trăng rằm, tạo thành một dải ngân hà rực rỡ ngay giữa lòng phố cổ.
Tiếng than khóc dứt hẳn. Chỉ còn tiếng nước chảy rì rào và tiếng chuông chùa ngân vang từ hư không.
Chiếc Chùa Cầu đã được nối liền. Một bên là gỗ và đá cũ, một bên là gỗ mới được gia cố bằng những đường vân bạc tinh tế của Tuấn.
Họ đứng đó, giữa cây cầu nối liền quá khứ và tương lai, nhìn những đốm sáng cuối cùng bay về phía biển Cửa Đại. Họ đã không chỉ sửa chữa một công trình, họ đã chữa lành một vết thương tâm linh của vùng đất này.
Chiếc xích lô 'Mầm Thép' lăn bánh vào Hội An trong một sự im lặng trang nghiêm. Không giống như những thành phố chết chóc khác, Hội An không bị phá hủy. Ngược lại, nó dường như đang được... bảo quản.
Một lớp rêu xanh kỳ lạ, phát sáng lân tinh, bao phủ lên những mái ngói âm dương, những bức tường vàng đặc trưng của phố cổ. Cây cối ở đây không mọc hoang dại, mà uốn lượn mềm mại như những dải lụa, quấn quanh các cột gỗ lim đen bóng.
"Đẹp quá..." Lan thốt lên. Cô cảm nhận được một dòng năng lượng êm đềm, cổ kính, nhưng đượm buồn.
Hôm nay là đêm rằm. Theo thói quen ngàn đời, phố cổ tắt đèn điện. Nhưng cả dòng sông Hoài vẫn rực sáng.
Hàng ngàn chiếc "đèn lồng" đang trôi trên sông. Và hàng ngàn chiếc khác treo lơ lửng trên các hiên nhà.
Nhưng khi Tuấn đến gần, anh rùng mình.
Đó không phải là đèn lồng giấy hay vải lụa. Đó là những Kén Tơ.
Những con tằm đột biến, kích thước bằng nắm tay, đã nhả ra những sợi tơ trong suốt, bọc lấy những đốm lân tinh phát sáng. Chúng treo lủng lẳng trên mái hiên, trôi lờ đờ trên mặt nước.
Và bên trong mỗi cái kén đó, không chỉ có ánh sáng. Có... tiếng thì thầm.
"Anh Tuấn, anh có nghe thấy không?" Lan rưng rưng nước mắt. "Tiếng gọi... Tiếng của những người đã mất."
Màn Sương Đỏ khi quét qua đây đã không giết người dân ngay lập tức. Nó đã hòa tan ý thức của họ vào môi trường. Những cái "Kén Tơ" này, vô tình hay hữu ý, đã trở thành những cái bẫy linh hồn, giữ lại những mảnh ký ức cuối cùng của người dân phố Hội. Họ không siêu thoát được. Họ cứ trôi mãi trên sông, lặp lại những ký ức về một đêm rằm thanh bình.
Hội An đã trở thành một Thành Phố Của Những Bóng Ma.
"Chúng ta phải giải thoát cho họ," Lan nói, bước xuống xe. Cô đi về phía Chùa Cầu.
Cây cầu biểu tượng đã bị gãy đôi ở nhịp giữa do một trận động đất nhẹ trước đó. Dòng chảy ký ức bị ngắt quãng. Những chiếc kén trôi đến đây bị kẹt lại, dồn ứ, tạo nên một tiếng than khóc nỉ non xé lòng.
"Anh sẽ nối cầu," Tuấn nói, cởi bỏ áo khoác, để lộ cánh tay thép. "Em hãy dẫn lối."
Tuấn lao xuống dòng nước lạnh ngắt. Anh dùng năng lực 'Mầm Thép', không phải để xây mới, mà để hàn gắn. Anh kéo những thanh gỗ, những hòn đá từ dưới đáy sông lên, sắp xếp lại chúng theo cấu trúc cổ xưa. Anh tôn trọng từng thớ gỗ, từng viên ngói. Anh không dùng thép lạnh lẽo đè lên di sản. Anh dùng thép làm "cốt", để gỗ bám vào.
Trong khi đó, Lan đứng trên mố cầu gãy. Cô giơ hai tay lên, tỏa ra một làn hương ngọc lan dịu nhẹ - mùi hương của sự an ủi.
"Về đi... Sông Hoài sẽ đưa mọi người ra biển lớn... Không còn đau đớn nữa..."
Những sợi rễ cây từ tay cô thả xuống nước, nhẹ nhàng chạm vào những chiếc "Kén Tơ".
"Bụp... Bụp... Bụp..."
Những chiếc kén vỡ ra. Không phải nổ tung, mà nở bung như những đóa hoa sen ánh sáng. Những đốm lân tinh bay lên trời, hòa vào ánh trăng rằm, tạo thành một dải ngân hà rực rỡ ngay giữa lòng phố cổ.
Tiếng than khóc dứt hẳn. Chỉ còn tiếng nước chảy rì rào và tiếng chuông chùa ngân vang từ hư không.
Chiếc Chùa Cầu đã được nối liền. Một bên là gỗ và đá cũ, một bên là gỗ mới được gia cố bằng những đường vân bạc tinh tế của Tuấn.
Họ đứng đó, giữa cây cầu nối liền quá khứ và tương lai, nhìn những đốm sáng cuối cùng bay về phía biển Cửa Đại. Họ đã không chỉ sửa chữa một công trình, họ đã chữa lành một vết thương tâm linh của vùng đất này.