Chương 160: Cơn Mưa Châu Chấu

Thoát khỏi hỏa ngục Dung Quất, không khí dần trong lành trở lại khi họ tiến về phía Bắc. Cảnh vật thay đổi. Những cánh đồng lúa khô cháy nhường chỗ cho những khu vườn sắn (khoai mì) xanh tốt một cách kỳ lạ.
Họ đến một ngôi làng nhỏ nằm ven sông Trà Bồng. Một cảnh tượng vừa quen thuộc vừa quái đản hiện ra.
Khắp nơi trong làng, trên mái nhà, ngoài sân, thậm chí treo trên những hàng rào, là hàng ngàn những cái phên nứa hình chữ nhật. Trên đó phơi những chiếc bánh tráng tròn vo, trắng đục.
Nhưng khi đến gần, Tuấn nhận ra đó không phải là bánh tráng thường.
Chúng ánh lên màu kim loại.
"Keng!" Tuấn gõ thử ngón tay vào một chiếc bánh tráng đang phơi. Nó phát ra tiếng kêu đanh gọn như gõ vào tôn.
"Cẩn thận nha chú em, gãy răng đấy," một giọng cười giòn tan vang lên. Một người phụ nữ phốp pháp, đang thoăn thoắt tráng bánh bên lò lửa hừng hực, nói vọng ra.
Đây là Làng Bánh Tráng Thép.
Sau đại dịch, lúa gạo khan hiếm, nhưng cây sắn lại đột biến, trở nên cứng như đá và chứa đầy khoáng chất kim loại từ đất nhiễm độc. Người dân ở đây không bỏ cuộc. Họ nghiền nát loại "Sắn Đá" này, pha với nước sông Trà, rồi tráng thành bánh.
Thứ bánh này khi khô lại, cứng như áo giáp chống đạn. Muốn ăn, phải ngâm nước sôi ba ngày ba đêm. Nhưng bù lại, nó có thể dùng lợp nhà, làm khiên chắn, và quan trọng nhất: nó không bao giờ mốc.
"Mời hai đứa một bát cháo bánh," chị chủ lò hào sảng múc ra hai bát cháo sền sệt.
Tuấn ăn thử. Nó dai, bùi, và chắc bụng khủng khiếp. Đây chính là thứ lương khô hoàn hảo cho thời loạn.
Nhưng bình yên không kéo dài lâu.
"Rào rào rào..."
Từ phía núi Thiên Ấn, một đám mây đen kịt lao tới với tốc độ chóng mặt. Tiếng cánh vỗ tạo thành một âm thanh vo vo đáng sợ.
"CHÂU CHẤU! BÁO ĐỘNG!" Tiếng kẻng trong làng vang lên dồn dập.
Không phải châu chấu thường. Là Châu Chấu Sắt. Những con côn trùng to bằng bắp tay, vỏ cứng như thép, hàm răng sắc nhọn có thể nhai nát cả bê tông. Chúng đến để ăn "Sắn Đá" và những phên bánh tráng đang phơi.
"Giữ lấy bánh! Mất bánh là chết đói!" Chị chủ lò hét lên, vơ lấy một chiếc bánh tráng khô làm khiên, tay kia cầm dao phay.
Cả làng lao ra. Họ dùng chính những chiếc bánh tráng làm vũ khí và khiên đỡ. Tiếng hàm răng châu chấu gặm vào bánh tráng vang lên "Rộp! Rộp!", tia lửa bắn tung tóe.
Nhưng đàn châu chấu quá đông.
"Lan! Em lo phần dưới đất! Anh lo trên trời!" Tuấn hét lên.
Tuấn lao ra giữa sân phơi. Anh không tấn công từng con. Anh giơ hai tay lên, hướng về phía những tấm phên nứa đang phơi bánh.
"LIÊN KẾT!"
Năng lực 'Mầm Thép' kích hoạt. Hàng ngàn chiếc bánh tráng chứa kim loại bỗng rung lên, kết nối với nhau bằng từ trường, bay lên không trung, tạo thành một Mái Vòm Bánh Tráng khổng lồ che kín cả ngôi làng.
Lũ châu chấu lao vào, đập đầu vào bức tường bánh tráng cứng như thép, rơi xuống lộp độp như mưa đá.
Lan đứng dưới đất, cô dậm chân xuống vườn sắn.
"Mọc lên!"
Những cây sắn đột biến vươn rễ lên, quấn chặt lấy những con châu chấu rơi xuống, biến chúng thành phân bón ngay lập tức.
Cuộc chiến kết thúc nhanh như khi nó bắt đầu. Ngôi làng được bảo vệ bởi chính nguồn lương thực của họ.
Chị chủ lò nhìn mái vòm bánh tráng đang từ từ hạ xuống, rồi nhìn Tuấn và Lan với ánh mắt biết ơn xen lẫn kinh ngạc.
"Trời đất ơi," chị thốt lên. "Bánh tráng xứ Quảng mình giờ thành vũ khí thần thánh rồi!"
Tuấn cười, lau mồ hôi. "Dân mình cái gì ăn được thì cũng dùng để đánh giặc được mà chị."
Họ chia tay ngôi làng với một chồng "Bánh Tráng Thép" chất đầy trên xe. Hành trang ra Bắc giờ đây đã có thêm hương vị của miền Trung: cứng cỏi, dai dẳng và đầy tình nghĩa.
Phía trước là Đà Nẵng – thành phố của những cây cầu, và đèo Hải Vân – Thiên Hạ Đệ Nhất Hùng Quan. Một thử thách thực sự về độ cao đang chờ đợi họ.
Chương 161: Cơn Mưa Châu Chấu - Chương 161 | Đọc truyện tranh