Chương 154: Thỏa Hiệp Với Quái Vật
"GRÉCC... ÉC... ÉC..."
Con 'Mực Khổng Lồ' co giật dữ dội. Ánh sáng lân tinh trên người nó chuyển từ xanh lục sang đỏ rực, rồi chớp tắt loạn xạ. Hệ thống máy tính của Viện Hải Dương Học bốc khói. Loa phát thanh rít lên những âm thanh chói tai.
Nó không thể xử lý được "dữ liệu" của con người. Cảm xúc, sự hy sinh, lòng hận thù... những thứ đó quá hỗn loạn so với logic máy móc lạnh lùng của nó.
"Rút ra!" Tuấn hét lên, dùng tay phải giật phăng hai cái xúc tu đang cắm trên vai mình. Máu và tia lửa điện bắn ra.
Con quái vật lùi lại, co rúm vào góc phòng. Nó đã sợ. Nó nhận ra "thức ăn" này quá độc hại.
Lan, nhân cơ hội đó, điều khiển đám rong biển còn lại, tạo thành một cái lồng, nhốt chặt con quái vật vào góc tường.
Căn phòng yên tĩnh trở lại, chỉ còn tiếng nước chảy róc rách.
Tuấn thở hổn hển, dựa lưng vào tường. Anh nhìn con quái vật. Anh có thể giết nó ngay bây giờ. Một thanh thép xuyên qua não bộ là xong.
Nhưng anh nhìn thấy ánh mắt của nó. Đôi mắt to, vô hồn, nhưng lại chứa đựng một sự cầu khẩn. Nó giơ một xúc tu lên, không phải để tấn công, mà để trỏ vào một màn hình máy tính còn sót lại trên tường, chưa bị cháy.
Trên màn hình, hiện lên một bản đồ. Bản đồ của Biển Đông.
Một vệt đỏ khổng lồ đang di chuyển từ ngoài khơi vào.
"Nó... đến..." Tiếng loa rè rè vang lên, yếu ớt. "Ta... trốn... Ta... canh gác..."
Tuấn sững sờ. Con quái vật này không phải là kẻ xâm lược. Nó là kẻ chạy trốn. Nó chiếm Viện Hải Dương Học, kết nối với hệ thống vệ tinh, là để theo dõi... một thứ gì đó còn kinh khủng hơn đang đến từ đại dương sâu thẳm. Một 'Leviathan' thực sự.
"Nó đang cảnh báo chúng ta," Lan thì thầm.
Tuấn hạ tay xuống. Anh không giết nó. Anh hiểu cảm giác của kẻ bị săn đuổi.
"Mày cứ ở đây," Tuấn nói với con quái vật. "Canh chừng cái biển đó. Nếu 'Thứ Đó' đến, hãy báo cho đất liền."
Con Mực chớp sáng màu xanh dương dịu nhẹ, như một lời đồng ý. Nó rút các xúc tu lại, mở cánh cửa thép phía sau ra. Nó để họ đi.
Tuấn và Lan dìu nhau bước ra khỏi Viện Hải Dương Học. Bên ngoài, người dân Nha Trang vẫn đang quỳ chờ đợi.
"Quái vật... đã chết chưa?" anh Khoa thợ lặn run rẩy hỏi.
"Nó không phải quái vật," Tuấn nói, nhìn ra biển khơi mênh mông. "Nó là lính gác. Đừng làm phiền nó. Hãy sống hòa bình với nó. Nó sẽ bảo vệ các người khỏi những thứ từ ngoài kia."
Người dân không hiểu hết, nhưng họ tin vào "Ông Thép". Họ đã có lại biển, dù là một vùng biển đầy bí ẩn.
Tuấn và Lan tiếp tục lên đường. Họ rời Nha Trang, hướng về phía Bắc. Trước mặt họ là đèo Cả hùng vĩ và hiểm trở. Nhưng trong lòng Tuấn nặng trĩu.
Lời cảnh báo của con Mực, và lời cảnh báo của Giám Đốc Tùng về 'Kẻ Gieo Mầm'...
Một kẻ thù ở trên trời. Một kẻ thù ở dưới biển. Và con người, nhỏ bé, kẹt ở giữa.
"Chúng ta phải nhanh lên, Lan," Tuấn nói, đẩy chiếc xích lô lên con dốc đầu tiên của đèo Cả. "Yên Tử không chỉ là nơi ẩn náu. Nó có thể là nơi duy nhất giữ câu trả lời cho sự tồn vong của chúng ta."
Bóng tối dần buông xuống đèo Cả, nơi những bóng ma của quá khứ và tương lai đang chờ đợi họ.
"GRÉCC... ÉC... ÉC..."
Con 'Mực Khổng Lồ' co giật dữ dội. Ánh sáng lân tinh trên người nó chuyển từ xanh lục sang đỏ rực, rồi chớp tắt loạn xạ. Hệ thống máy tính của Viện Hải Dương Học bốc khói. Loa phát thanh rít lên những âm thanh chói tai.
Nó không thể xử lý được "dữ liệu" của con người. Cảm xúc, sự hy sinh, lòng hận thù... những thứ đó quá hỗn loạn so với logic máy móc lạnh lùng của nó.
"Rút ra!" Tuấn hét lên, dùng tay phải giật phăng hai cái xúc tu đang cắm trên vai mình. Máu và tia lửa điện bắn ra.
Con quái vật lùi lại, co rúm vào góc phòng. Nó đã sợ. Nó nhận ra "thức ăn" này quá độc hại.
Lan, nhân cơ hội đó, điều khiển đám rong biển còn lại, tạo thành một cái lồng, nhốt chặt con quái vật vào góc tường.
Căn phòng yên tĩnh trở lại, chỉ còn tiếng nước chảy róc rách.
Tuấn thở hổn hển, dựa lưng vào tường. Anh nhìn con quái vật. Anh có thể giết nó ngay bây giờ. Một thanh thép xuyên qua não bộ là xong.
Nhưng anh nhìn thấy ánh mắt của nó. Đôi mắt to, vô hồn, nhưng lại chứa đựng một sự cầu khẩn. Nó giơ một xúc tu lên, không phải để tấn công, mà để trỏ vào một màn hình máy tính còn sót lại trên tường, chưa bị cháy.
Trên màn hình, hiện lên một bản đồ. Bản đồ của Biển Đông.
Một vệt đỏ khổng lồ đang di chuyển từ ngoài khơi vào.
"Nó... đến..." Tiếng loa rè rè vang lên, yếu ớt. "Ta... trốn... Ta... canh gác..."
Tuấn sững sờ. Con quái vật này không phải là kẻ xâm lược. Nó là kẻ chạy trốn. Nó chiếm Viện Hải Dương Học, kết nối với hệ thống vệ tinh, là để theo dõi... một thứ gì đó còn kinh khủng hơn đang đến từ đại dương sâu thẳm. Một 'Leviathan' thực sự.
"Nó đang cảnh báo chúng ta," Lan thì thầm.
Tuấn hạ tay xuống. Anh không giết nó. Anh hiểu cảm giác của kẻ bị săn đuổi.
"Mày cứ ở đây," Tuấn nói với con quái vật. "Canh chừng cái biển đó. Nếu 'Thứ Đó' đến, hãy báo cho đất liền."
Con Mực chớp sáng màu xanh dương dịu nhẹ, như một lời đồng ý. Nó rút các xúc tu lại, mở cánh cửa thép phía sau ra. Nó để họ đi.
Tuấn và Lan dìu nhau bước ra khỏi Viện Hải Dương Học. Bên ngoài, người dân Nha Trang vẫn đang quỳ chờ đợi.
"Quái vật... đã chết chưa?" anh Khoa thợ lặn run rẩy hỏi.
"Nó không phải quái vật," Tuấn nói, nhìn ra biển khơi mênh mông. "Nó là lính gác. Đừng làm phiền nó. Hãy sống hòa bình với nó. Nó sẽ bảo vệ các người khỏi những thứ từ ngoài kia."
Người dân không hiểu hết, nhưng họ tin vào "Ông Thép". Họ đã có lại biển, dù là một vùng biển đầy bí ẩn.
Tuấn và Lan tiếp tục lên đường. Họ rời Nha Trang, hướng về phía Bắc. Trước mặt họ là đèo Cả hùng vĩ và hiểm trở. Nhưng trong lòng Tuấn nặng trĩu.
Lời cảnh báo của con Mực, và lời cảnh báo của Giám Đốc Tùng về 'Kẻ Gieo Mầm'...
Một kẻ thù ở trên trời. Một kẻ thù ở dưới biển. Và con người, nhỏ bé, kẹt ở giữa.
"Chúng ta phải nhanh lên, Lan," Tuấn nói, đẩy chiếc xích lô lên con dốc đầu tiên của đèo Cả. "Yên Tử không chỉ là nơi ẩn náu. Nó có thể là nơi duy nhất giữ câu trả lời cho sự tồn vong của chúng ta."
Bóng tối dần buông xuống đèo Cả, nơi những bóng ma của quá khứ và tương lai đang chờ đợi họ.