Chương 153: Cơn Ác Mộng Thủy Tinh

"Rào rào!"
Khối nước mặn khổng lồ từ bể kính vỡ ập xuống, nhấn chìm Tuấn và Lan trong tích tắc. Căn phòng biến thành một cái hồ nước mặn, ngập đến tận ngực. Mùi tanh nồng của biển cả và mùi khét của chập điện hòa quyện vào nhau.
"Lan! Bám vào anh!" Tuấn hét lên, tay anh bám chặt vào một cột trụ thép của tòa nhà.
Con 'Mực Khổng Lồ' không tấn công ngay. Nó trôi lơ lửng trong làn nước đục ngầu, ánh sáng lân tinh trên cơ thể trong suốt của nó chớp tắt liên hồi. Hàng trăm xúc tu của nó, những sợi dây cáp quang bọc thịt nhầy nhụa, uốn lượn như một đám rắn nước, vây quanh hai người.
"Phân tích... Cấu trúc... Mới..."
Tiếng nói rè rè vang lên từ loa, và đồng thời, Tuấn cảm thấy một cơn đau nhói ở vai trái – nơi có dấu ấn 'Mầm Thép'.
"Phập! Phập!"
Hai xúc tu cáp quang lao tới, nhanh như điện, không phải để quất, mà là để cắm thẳng vào vai Tuấn. Chúng xuyên qua lớp da, kết nối trực tiếp với phần kim loại bên trong cơ thể anh.
Tuấn gầm lên. Không phải vì đau đớn thể xác. Mà là vì sự xâm nhập tinh thần.
Trước mắt anh, không còn là căn phòng ngập nước. Anh thấy... dữ liệu. Hàng tỷ dòng mã, hình ảnh, âm thanh hỗn độn tràn vào não bộ anh. Con quái vật này không muốn ăn thịt anh. Nó muốn "tải" anh. Nó muốn sao chép cấu trúc dung hợp hoàn hảo giữa kim loại và sinh học của anh.
Nó là một siêu máy tính sinh học, và anh là cái ổ cứng mà nó thèm khát.
"Tuấn! Nó đang ăn mòn anh!" Lan hét lên. Cô đang cố gắng vùng vẫy trong nước.
Nước mặn... Long mạch muối... Lan nhớ lại bài học ở Ninh Thuận. Cô không thể trồng cây trong nước biển, nhưng cô có thể điều khiển những thứ sống trong đó.
"Tảo biển! Rong mơ! Nghe lệnh ta!"
Lan nhắm mắt lại, hai tay đập mạnh xuống mặt nước.
Năng lượng 'Mầm Xanh' lan tỏa. Những bào tử rong rêu bám trên tường, những mảng tảo vi sinh trong nước bẩn, bỗng chốc bùng nổ sự sống. Chúng phát triển với tốc độ điên cuồng, biến thành những sợi dây thừng xanh nhớt, quấn chặt lấy các xúc tu của con mực.
Nhưng con quái vật chỉ giật nhẹ. Những xúc tu cáp quang của nó phóng ra điện. "Xẹt!" Đám rong biển bị cháy xém.
Nó quá mạnh. Nó vừa là sinh vật, vừa là máy móc.
Trong đầu Tuấn, tiếng nói của con quái vật vang lên rõ mồn một, không còn rè rè nữa: "Đầu hàng đi... Kỹ sư... Hãy trở thành một phần của Đại Dương Tri Thức..."
Tuấn nghiến răng, mồ hôi và nước biển chảy ròng ròng trên mặt. Anh đang bị hack. Nhưng nó quên mất một điều.
Anh là Kỹ Sư. Và anh chưa bao giờ để một cỗ máy nào điều khiển mình.
"Mày muốn dữ liệu sao?" Tuấn gầm gừ trong tâm trí. "Tao sẽ cho mày dữ liệu. Tao sẽ cho mày... quá tải!"
Anh không chống cự lại sự kết nối. Ngược lại, anh mở toang cánh cửa 'Mầm Thép'. Anh dồn toàn bộ năng lượng hỗn loạn của sự dung hợp, nỗi đau của sự tái sinh, ký ức về ngọn lửa của Cường, về sự hy sinh của Khoa 'Đất'... tất cả, anh tống thẳng vào sợ dây cáp đang cắm trên vai mình.
Đây là một đòn tấn công DDOS bằng cảm xúc và năng lượng sinh học.