Bên ngoài hàng ngàn dặm. Diêu Quang Thánh Địa đứng trên không trung, phong thái như nước tiến sâu vào trong sát trận, đang theo dõi mọi thứ đang tiến triển của Thiên Cơ Lâu thì thấy Lý Vân đứng trước cửa Thiên Cơ Lâu. Lòng hắn chùng xuống.
"Lâu chủ Thiên Cơ Lâu, muốn ra tay sao?"
"Hắn thực sự có cách phá vỡ sát trận cấp Thánh Nhân Vương."
Mặt Diêu Quang Thánh Địa không chút biểu cảm, đôi mắt hắn găm chặt vào Thiên Cơ Lâu và nhìn thấy ngón tay của Lý Vân đang chậm rãi dò tìm Thiên Cơ Lâu, chẳng có chút uy thế kinh khủng nào bộc ra ngoài.
"Có vẻ ta sợ bóng sợ gió thôi".
Trong lòng Diêu Quang Thánh Địa nhẹ nhõm hẳn. Thế giới này, bất kỳ người nào ra tay thế nào cũng sẽ uy thế động trời. Không có ai có thể làm thế một cách im hơi lặng tiếng như vậy được vì chân nguyên phát động không thể nào che đậy.
"Lâu chủ Thiên Cơ Lâu đang làm cái gì thế?"
Trưởng Lão Thiên Ma Cung Mạc Hành cũng không hiểu, đầu óc mờ mịt, hắn chau mày nhìn những thứ đang xảy ra trong trận pháp. Không đợi hắn kịp hiểu ra.
Bất thình lình. Cảm giác bồn chồn tim đập mạnh dâng lên từ đáy lòng. Chẳng biết lý do dẫn đến cảm giác này là gì, như vô duyên vô cớ xuất hiện khiến lông tơ khắp người hắn dựng đứng. Cơ thể như rơi xuống hầm băng. Có vẻ như sau một giây nữa thôi là sẽ có đại chấn động xuất hiện. Khômg đúng! Thật là không đúng! Hắn, đang ở bên ngoài pháp trận làm sao cảm giác này lại xuất hiện được chứ? Đừng nói là có kẻ khác muốn ra tay với hắn? Chuyện này cũng không thể. Con người hắn làm việc rất kín đáo, đến cả năm người bố trận trước mặt đều không biết thân phận của họ hắn. Tức là chỉ cần hắn và Diêu Quang Thánh Chủ không để lộ tin tức thì chẳng có người nào có thể điều tra được thân thế của hai người bọn hắn. Một khi Lâu chủ Thiên Cơ Lâu chết, chuyện này sẽ trở thành tuyệt mật! "Tóm lại cảm giác này có phần...không ổn"
Mạc Hành thực sự nghĩ không ra, trong lúc suy tư hắn ngước mắt nhìn.
Lập tức biến sắc. Chẳng biết từ lúc nào. Trên vòm trời. Gió mây tụ họp, đông nghịt một vùng. Mây đen tối đen như mực từ bốn phương tám hướng tập trung lại hóa thành một mảng vương dương màu đen.
"Thiên kiếp."
Mạc Hành thất thanh thốt lên. Lúc này lại có thiên kiếp xuất hiện, chuyện quái quỷ gì thế này? Uy lực của thiên kiếp cũng tùy loại, thiên kiếp nhỏ thì với tu vi Thánh Nhân như hắn đã có thể đánh vỡ bằng một cú tát. Nhưng mà thiên kiếp trước mặt hắn lúc này đủ che phủ toàn phạm vi vạn dặm. Trận pháp Thánh Nhân Vương của bọn hắn so với thiên kiếp này đúng thật là vỏ quýt dày có móng tay nhọn! Cơ hồ đã đạt đến trình độ của Đại Đế kiếp. Khủng khiếp hơn là giới hạn bao phủ của thiên kiếp vẫn đang ngày càng điên cuồng. Vừa rồi vẫn còn mười ngàn dặm trong thoáng chốc đã lên đến trăm ngàn dặm! Dường như, bên trong đó đã ẩn giấu thứ gì đó không thể lấy được, đất trời muốn đem nó chôn cất hoàn toàn. Nó thậm chí không tiếc rẻ mà dủy diệt mấy chục ngàn dặm!
"Lâu chủ Thiên Cơ Lâu sắp thành Đế?"
Cái ý nghĩ này vừa xuất hiện, lòng hắn càng điên cuồng hơn. Mạc Hành và Diêu Quang Thánh Chủ, hai người bọn hắn đưa mắt nhìn nhau và cùng lúc nhận ra nét kinh hãi trong mắt đối phương. Chẳng lẽ Lâu chủ Thiên Cơ Lâu là một vị Chuẩn Đế? Đụng chạm một vị Chuẩn Đế, đến cả thế lực đằng sau bọn hắn cũng không cách nào đảm bảo được bọn hắn huống chi chỉ hai người bọn hắn! Tình hình trước mắt. Ngoài việc Lâu chủ Thiên Cơ Lâu thành Đế thì bọn hắn thực sự nghĩ không ra còn có khả năng nào có thể gây ra loại thiên kiếp khủng khiếp này! Dùng thiên kiếp để đối đầu với trận pháp cấp Thánh Nhân Vương, có vẻ nhỏ mới tác dụng lớn, cảm thấy như lấy đại pháo đánh con rắn vậy. Nhưng cả hai đều không phải Lâu chủ Thiên Cơ Lâu. Làm sao biết được trong lòng đối phương đang nghĩ cái gì.
"Đùng đùng!"
Một tiếng sấm đánh. Trên bầu trời. Tiếng sét rền vang, mây đen ép chặt nền trời đất đã đến gần mặt đất làm cho người người khó thở. Loại uy thế này chính là Thiên uy, nặng trĩu vô cùng tận đè lên tim mỗi người, khômg ai có thể tránh khỏi!
"Oành!"
Tiếng nổ vang lên. Tia sấm chớp đen như mực từ trên không hung hăng giáng xuống đại trận cấp Thánh Nhân Vương. Trận pháp bất ngờ nứt ra, cả năm người bày trận đều chấn động, miệng hộc máu tươi rơi xuống đất. Chỉ với một đòn, thiên kiếp vẫn chưa hoàn toàn đánh xuống, đại trận Thánh Nhân Vương đã lung lay sắp đổ đến nơi rồi!
"Mau tránh ra!"
Diêu Quang Thánh Chủ thấy cảnh tượng này, vội vàng thốt ra ba chữ. Chỗ này không thể ở lại nữa. Một hồi nữa, chính hắn cũng sẽ bị cuốn vào trong thành Đế thiên kiếp mất. Hắn chỉ là tu vi Thánh Nhân, khẽ chạm vào đó thôi cũng bị trọng thương chứ đừng nói đến việc chống đỡ.
"Rầm rầm!"
Cả hai vừa quay mặt, lôi kiếp đánh xuống không ngớt, nhấn chìm cả mấy ngàn dặm. Đây là một trận thiên kiếp lớn cực kỳ kinh khủng, có uy diệt thế! Bất cứ ai chứng kiến, hai bắp đùi đều sẽ phát run.
"KHÔNG……!"
Gần đó. Một tiếng la vang lên, năm người bày trận chỉ kịp thốt lên thảm thiết đã bị sấm sét đánh tan thành tro bụi một cách dễ dàng. Đối mặt với kiểu thiên kiếp này, bọn hắn chẳng hề có chút lực kháng cự nào. Ừ thì, sát trận là do bọn hắn đã bày ra lúc này lại trở thành một màn chắn, ngăn chặn phía dưới và bảo vệ thành Đại Hoang một cách khó khăn, nhưng xem tình hình này cũng không kiên trì được lâu.
……..
Sẽ sụp đổ bất cứ lúc nào.
"Không thể chờ đợi nữa!"
Diêu Quang Thánh Địa gằn giọng, hắn vừa dứt câu còn chưa di chuyển thì trên trời đã xảy ra biến đổi lớn. Trận lôi đình đen ngòm lúc đầu đã hóa thành màu đỏ máu! Toàn bộ màu đen đổi sang màu đỏ sẫm! Tựa như một vùng huyết hải, Mạc Hành ở phía trên bầu trời! Trong huyết vân cuồn cuộn, một luồng uy diệt thế càn quét mọi ngõ ngách. Kẻ nào vào thời điểm này đều không khỏi trở nên nhỏ bé dù tu vi ngút trời. Chỉ cần chưa vượt qua thiên đạo nắm trong tay, đối diện với Thiên uy đều sẽ có một nỗi kính sợ phát ra từ sâu trong tâm hồn.
"Đây…...không phải thiên kiếp, mà là thiên khiển!!!"
Mạc Hành hét lớn.
"Lâu chủ Thiên Cơ Lâu, muốn ra tay sao?"
"Hắn thực sự có cách phá vỡ sát trận cấp Thánh Nhân Vương."
Mặt Diêu Quang Thánh Địa không chút biểu cảm, đôi mắt hắn găm chặt vào Thiên Cơ Lâu và nhìn thấy ngón tay của Lý Vân đang chậm rãi dò tìm Thiên Cơ Lâu, chẳng có chút uy thế kinh khủng nào bộc ra ngoài.
"Có vẻ ta sợ bóng sợ gió thôi".
Trong lòng Diêu Quang Thánh Địa nhẹ nhõm hẳn. Thế giới này, bất kỳ người nào ra tay thế nào cũng sẽ uy thế động trời. Không có ai có thể làm thế một cách im hơi lặng tiếng như vậy được vì chân nguyên phát động không thể nào che đậy.
"Lâu chủ Thiên Cơ Lâu đang làm cái gì thế?"
Trưởng Lão Thiên Ma Cung Mạc Hành cũng không hiểu, đầu óc mờ mịt, hắn chau mày nhìn những thứ đang xảy ra trong trận pháp. Không đợi hắn kịp hiểu ra.
Bất thình lình. Cảm giác bồn chồn tim đập mạnh dâng lên từ đáy lòng. Chẳng biết lý do dẫn đến cảm giác này là gì, như vô duyên vô cớ xuất hiện khiến lông tơ khắp người hắn dựng đứng. Cơ thể như rơi xuống hầm băng. Có vẻ như sau một giây nữa thôi là sẽ có đại chấn động xuất hiện. Khômg đúng! Thật là không đúng! Hắn, đang ở bên ngoài pháp trận làm sao cảm giác này lại xuất hiện được chứ? Đừng nói là có kẻ khác muốn ra tay với hắn? Chuyện này cũng không thể. Con người hắn làm việc rất kín đáo, đến cả năm người bố trận trước mặt đều không biết thân phận của họ hắn. Tức là chỉ cần hắn và Diêu Quang Thánh Chủ không để lộ tin tức thì chẳng có người nào có thể điều tra được thân thế của hai người bọn hắn. Một khi Lâu chủ Thiên Cơ Lâu chết, chuyện này sẽ trở thành tuyệt mật! "Tóm lại cảm giác này có phần...không ổn"
Mạc Hành thực sự nghĩ không ra, trong lúc suy tư hắn ngước mắt nhìn.
Lập tức biến sắc. Chẳng biết từ lúc nào. Trên vòm trời. Gió mây tụ họp, đông nghịt một vùng. Mây đen tối đen như mực từ bốn phương tám hướng tập trung lại hóa thành một mảng vương dương màu đen.
"Thiên kiếp."
Mạc Hành thất thanh thốt lên. Lúc này lại có thiên kiếp xuất hiện, chuyện quái quỷ gì thế này? Uy lực của thiên kiếp cũng tùy loại, thiên kiếp nhỏ thì với tu vi Thánh Nhân như hắn đã có thể đánh vỡ bằng một cú tát. Nhưng mà thiên kiếp trước mặt hắn lúc này đủ che phủ toàn phạm vi vạn dặm. Trận pháp Thánh Nhân Vương của bọn hắn so với thiên kiếp này đúng thật là vỏ quýt dày có móng tay nhọn! Cơ hồ đã đạt đến trình độ của Đại Đế kiếp. Khủng khiếp hơn là giới hạn bao phủ của thiên kiếp vẫn đang ngày càng điên cuồng. Vừa rồi vẫn còn mười ngàn dặm trong thoáng chốc đã lên đến trăm ngàn dặm! Dường như, bên trong đó đã ẩn giấu thứ gì đó không thể lấy được, đất trời muốn đem nó chôn cất hoàn toàn. Nó thậm chí không tiếc rẻ mà dủy diệt mấy chục ngàn dặm!
"Lâu chủ Thiên Cơ Lâu sắp thành Đế?"
Cái ý nghĩ này vừa xuất hiện, lòng hắn càng điên cuồng hơn. Mạc Hành và Diêu Quang Thánh Chủ, hai người bọn hắn đưa mắt nhìn nhau và cùng lúc nhận ra nét kinh hãi trong mắt đối phương. Chẳng lẽ Lâu chủ Thiên Cơ Lâu là một vị Chuẩn Đế? Đụng chạm một vị Chuẩn Đế, đến cả thế lực đằng sau bọn hắn cũng không cách nào đảm bảo được bọn hắn huống chi chỉ hai người bọn hắn! Tình hình trước mắt. Ngoài việc Lâu chủ Thiên Cơ Lâu thành Đế thì bọn hắn thực sự nghĩ không ra còn có khả năng nào có thể gây ra loại thiên kiếp khủng khiếp này! Dùng thiên kiếp để đối đầu với trận pháp cấp Thánh Nhân Vương, có vẻ nhỏ mới tác dụng lớn, cảm thấy như lấy đại pháo đánh con rắn vậy. Nhưng cả hai đều không phải Lâu chủ Thiên Cơ Lâu. Làm sao biết được trong lòng đối phương đang nghĩ cái gì.
"Đùng đùng!"
Một tiếng sấm đánh. Trên bầu trời. Tiếng sét rền vang, mây đen ép chặt nền trời đất đã đến gần mặt đất làm cho người người khó thở. Loại uy thế này chính là Thiên uy, nặng trĩu vô cùng tận đè lên tim mỗi người, khômg ai có thể tránh khỏi!
"Oành!"
Tiếng nổ vang lên. Tia sấm chớp đen như mực từ trên không hung hăng giáng xuống đại trận cấp Thánh Nhân Vương. Trận pháp bất ngờ nứt ra, cả năm người bày trận đều chấn động, miệng hộc máu tươi rơi xuống đất. Chỉ với một đòn, thiên kiếp vẫn chưa hoàn toàn đánh xuống, đại trận Thánh Nhân Vương đã lung lay sắp đổ đến nơi rồi!
"Mau tránh ra!"
Diêu Quang Thánh Chủ thấy cảnh tượng này, vội vàng thốt ra ba chữ. Chỗ này không thể ở lại nữa. Một hồi nữa, chính hắn cũng sẽ bị cuốn vào trong thành Đế thiên kiếp mất. Hắn chỉ là tu vi Thánh Nhân, khẽ chạm vào đó thôi cũng bị trọng thương chứ đừng nói đến việc chống đỡ.
"Rầm rầm!"
Cả hai vừa quay mặt, lôi kiếp đánh xuống không ngớt, nhấn chìm cả mấy ngàn dặm. Đây là một trận thiên kiếp lớn cực kỳ kinh khủng, có uy diệt thế! Bất cứ ai chứng kiến, hai bắp đùi đều sẽ phát run.
"KHÔNG……!"
Gần đó. Một tiếng la vang lên, năm người bày trận chỉ kịp thốt lên thảm thiết đã bị sấm sét đánh tan thành tro bụi một cách dễ dàng. Đối mặt với kiểu thiên kiếp này, bọn hắn chẳng hề có chút lực kháng cự nào. Ừ thì, sát trận là do bọn hắn đã bày ra lúc này lại trở thành một màn chắn, ngăn chặn phía dưới và bảo vệ thành Đại Hoang một cách khó khăn, nhưng xem tình hình này cũng không kiên trì được lâu.
……..
Sẽ sụp đổ bất cứ lúc nào.
"Không thể chờ đợi nữa!"
Diêu Quang Thánh Địa gằn giọng, hắn vừa dứt câu còn chưa di chuyển thì trên trời đã xảy ra biến đổi lớn. Trận lôi đình đen ngòm lúc đầu đã hóa thành màu đỏ máu! Toàn bộ màu đen đổi sang màu đỏ sẫm! Tựa như một vùng huyết hải, Mạc Hành ở phía trên bầu trời! Trong huyết vân cuồn cuộn, một luồng uy diệt thế càn quét mọi ngõ ngách. Kẻ nào vào thời điểm này đều không khỏi trở nên nhỏ bé dù tu vi ngút trời. Chỉ cần chưa vượt qua thiên đạo nắm trong tay, đối diện với Thiên uy đều sẽ có một nỗi kính sợ phát ra từ sâu trong tâm hồn.
"Đây…...không phải thiên kiếp, mà là thiên khiển!!!"
Mạc Hành hét lớn.