Thiên kiếp, Thiên Khiển! Chỉ khác một chữ, nhưng lại khác nhau một trời một vực.
Thiên kiếp chẳng qua chỉ là một loại khảo nghiệm của thiên địa, không qua được thì tử vong, nhưng nếu vượt qua được, ít nhất thực lực cũng sẽ tăng vọt! Đây kiểu như là một món quà đáp lễ của thiên địa. Giống như khen ngợi người độ kiếp vậy. Tuy là nguy hiểm, nhưng vẫn có một con đường sống.
Nhưng Thiên Khiển lại không giống thế. Cái này xuất hiện là vì thiên địa muốn thẳng thừng tiêu diệt một sinh linh nào đó, căn bản cũng không có chuyện có thể vượt qua hay không, người gặp phải Thiên Khiển không chết, thì Thiên Khiển sẽ vĩnh viễn không tán đi.
“Lâu chủ Thiên Cơ Lâu rốt cuộc là ai?”
Mạc Hành sắp nứt cả tim gan. Phải làm ra bao nhiêu tội nghiệt thì mới có thể dẫn động ra loại Thiên Khiển mức độ này cơ chứ? Nói một câu thiên địa không dung cũng không phải nói quá!
Mạc Hành rất tò mò trong lòng, nhưng bây giờ không phải là lúc hắn đi tìm tòi nghiên cứu loại chuyện như vậy. Trên bầu trời, ánh chớp vô tận lấp lóe, sắp giáng xuống!
“Chạy!”
Mạc Hành hóa thành một tia sáng đen, xuyên vân phá nguyệt, dùng tốc độ nhanh đến cực hạn chạy đi, máu thịt toàn thân cũng như bị thiêu đốt, chỉ sợ mình chậm một bước nữa thôi là sẽ phải bỏ mạng ở đây.
Bên cạnh hắn, Diêu Quang Thánh chủ sắc mặt khó coi cũng đang thiêu đốt máu thịt. Ngày thường, khoảng cách mấy vạn dạm đối với hắn cũng chỉ là một cái chớp mắt. Nhưng hôm nay lại trở nên dài như vậy.
“Ầm ầm!”
Tiếng chấn động thật lớn vang lên. Long trời lở đất, biển sét mênh mông, Thần Tắc loạn vũ. Tia sét màu đỏ thắm xẹt qua phía chân trời, hỗn độn dâng trào, cảnh tượng như tận thế đến hiện lên, lực lượng hủy diệt không gì sánh nổi, đủ để phá hủy mọi ngăn cản. Cảnh tượng này thực sự quá đáng sợ. Giống như có mạng nhện lớn màu đỏ giăng khắp trời đất, khiến cho tất cả mọi thứ đều trở nên ảm đạm phai mờ.
“Không ổn!”
Mối nguy cực lớn đã ở trước mắt, hai người Mạc Hành và Diêu Quang Thánh chủ đồng thời cả kinh, phía sau bọn hắn, trận lôi địa màu đỏ đang ầm ầm kéo tới, giống như một Thương Long màu đỏ đang rít gào lao tới, muốn xét nát bọn họ!
“Không!”
Mạc Hành hét lớn, toàn thân hắn bỗng phát sáng, lấy ra một tòa tháp cổ màu đen, che ở phía sau, muốn tranh thủ cho mình một cơ hội để chạy đi. Nhưng kết quả khiến cho hắn vô cùng tuyệt vọng, một kiện Thánh Binh, vậy mà ở trước trận lôi địa diệt thế kia lại yếu ớt như đậu hũ, chỉ chớp mắt đã bị đánh tan, hóa thành bột phấn bay đầy trời.
“Bành!”, thân thể Mạc Hành cũng theo trận sấm chớp xông tới mà hoàn toàn bị đánh tan. Một Thánh Nhân ở chỗ này cũng không đủ vốn để xem.
Bên kia, Diêu Quang Thánh chủ cũng không chịu nổi, trận lôi địa xẹt qua, nửa người hắn đều nát bấy, máu tươi đỏ thẫm nhiễm đỏ toàn thân, nhìn như vừa được vớt ra từ trong biển máu vậy. Hắn bất chấp thương thế của mình, lần thứ hai tăng nhanh tốc độ, chạy về phía ngoại thành. Thậm chí ngay cả Mạc Hành chết hắn cũng không kịp liếc mắt một cái.
...
Thành Đại Hoang.
Sấm chớp vô tận hội tụ, tạo thành lôi hải trên bầu trời, vô biên vô hạn, cuồn cuộn gào thét, trong đó xuất hiện Chu Tước, Chân Long, Thần Hoàng, Thiên Phượng, bóng của đủ loại thần thú. Mỗi một con đều có sức mạnh to lớn vô cùng, xuyên qua cả quá khứ và tương lai.
“Ầm ầm!”
Tiếng động lớn vang lên, chấn động cả một vùng rộng lớn. Giờ phút này, lôi hải vạn trượng, xích quang mênh mông, các loại cung điện trọng lâu, toàn bộ phơi bày, cửu trọng tiên kiếp, diệt thế lôi kiếp, vô số thiên kiếp hội tụ lại một chỗ, hóa thành sức mạnh của Thiên Khiển. Cùng lúc đánh xuống! Đại trận Thánh Nhân Vương tan vỡ, không hề có bất cứ tác dụng gì. Khung cảnh này quá đáng sợ, căn bản là không có cách hóa giải, lúc này cho dù có một vị Chuẩn Đế tới thì cũng chỉ muốn né tránh mũi nhọn, Đại Đế đón đỡ cũng phải bị thương!
Quan trọng hơn chính là, đây mới chỉ là đợt đầu tiên, không ai biết phía sau còn có bao nhiêu đợt nữa. Thiên Đạo rất có khả năng không đạt được mục đích sẽ không bỏ qua, dù sao Thiên Đạo cũng không có suy nghĩ tư tưởng gì cả, chỉ biết hành động theo bản năng, bất cứ cái gì có tính uy hiếp đối với nó đều sẽ bị nó loại bỏ. Ngày thường không tìm được Lý Vân thì cũng thôi đi. Hôm nay Lý Vân lộ diện, làm sao nó có thể buông tha cơ hội này được? “Xong!”
Trên gương mặt vô số người lộ vẻ tuyệt vọng, một đại trận Thánh Nhân Vương thì cũng thôi đi, nhưng không nghĩ tới phía sau còn có một cái kinh khủng hơn. Loại tình huống này, có là ai tới cũng vô dụng. Lúc sấm chớp giáng xuống, rất nhiều người đều buồn bã nhắm hai mắt lại, lựa chọn im lặng chờ chết.
Trong Thiên Cơ Lâu.
Lý Vân lúc này thu ngón tay lại, rồi lại mở ra, đi vào sâu trong Thiên Cơ Lâu, việc nên làm hắn đều đã làm, nếu như người trong thành Đại Hoang không chết vì trận pháp Thánh Nhân Vương, mà là chết vì Thiên Khiển, thì hắn cũng chỉ có thể nói một tiếng xin lỗi. Dù sao thì thứ đồ chơi này hắn cũng không khống chế được.
Một hơi thở sau đó...
Hai hơi thở sau đó...
Không có bất kỳ động tĩnh gì vang lên, có người chậm rãi mở hai mắt ra, ngẩng đầu nhìn bầu trời, lôi đình diệt thế vừa rồi còn đang ầm ầm kéo tới, chẳng biết từ lúc nào đã chậm rãi rút đi. Thiên kiếp màu đỏ từng chút hóa thành màu mực, cuối cùng nhạt dần, nền trời dần sáng trở lại.
“Ta chưa chết?”
Một người đứng dậy, đưa mắt nhìn bốn phía, lại quan sát mọi người xung quanh một lượt, giống như vừa tỉnh dậy từ trong mơ, trong một ngày mà hai lần đối mặt với cái chết. Dù cho tâm trí có cứng cỏi đến đâu cũng có chút không chịu nổi.
“Vừa rồi là Thiên Khiển đúng chứ?”
“Hẳn là vậy, cũng chỉ có thiên uy cấp độ kia mới có thể đánh tan trận pháp Thánh Nhân Vương dễ như trở bàn tay thế!”
Thiên kiếp chẳng qua chỉ là một loại khảo nghiệm của thiên địa, không qua được thì tử vong, nhưng nếu vượt qua được, ít nhất thực lực cũng sẽ tăng vọt! Đây kiểu như là một món quà đáp lễ của thiên địa. Giống như khen ngợi người độ kiếp vậy. Tuy là nguy hiểm, nhưng vẫn có một con đường sống.
Nhưng Thiên Khiển lại không giống thế. Cái này xuất hiện là vì thiên địa muốn thẳng thừng tiêu diệt một sinh linh nào đó, căn bản cũng không có chuyện có thể vượt qua hay không, người gặp phải Thiên Khiển không chết, thì Thiên Khiển sẽ vĩnh viễn không tán đi.
“Lâu chủ Thiên Cơ Lâu rốt cuộc là ai?”
Mạc Hành sắp nứt cả tim gan. Phải làm ra bao nhiêu tội nghiệt thì mới có thể dẫn động ra loại Thiên Khiển mức độ này cơ chứ? Nói một câu thiên địa không dung cũng không phải nói quá!
Mạc Hành rất tò mò trong lòng, nhưng bây giờ không phải là lúc hắn đi tìm tòi nghiên cứu loại chuyện như vậy. Trên bầu trời, ánh chớp vô tận lấp lóe, sắp giáng xuống!
“Chạy!”
Mạc Hành hóa thành một tia sáng đen, xuyên vân phá nguyệt, dùng tốc độ nhanh đến cực hạn chạy đi, máu thịt toàn thân cũng như bị thiêu đốt, chỉ sợ mình chậm một bước nữa thôi là sẽ phải bỏ mạng ở đây.
Bên cạnh hắn, Diêu Quang Thánh chủ sắc mặt khó coi cũng đang thiêu đốt máu thịt. Ngày thường, khoảng cách mấy vạn dạm đối với hắn cũng chỉ là một cái chớp mắt. Nhưng hôm nay lại trở nên dài như vậy.
“Ầm ầm!”
Tiếng chấn động thật lớn vang lên. Long trời lở đất, biển sét mênh mông, Thần Tắc loạn vũ. Tia sét màu đỏ thắm xẹt qua phía chân trời, hỗn độn dâng trào, cảnh tượng như tận thế đến hiện lên, lực lượng hủy diệt không gì sánh nổi, đủ để phá hủy mọi ngăn cản. Cảnh tượng này thực sự quá đáng sợ. Giống như có mạng nhện lớn màu đỏ giăng khắp trời đất, khiến cho tất cả mọi thứ đều trở nên ảm đạm phai mờ.
“Không ổn!”
Mối nguy cực lớn đã ở trước mắt, hai người Mạc Hành và Diêu Quang Thánh chủ đồng thời cả kinh, phía sau bọn hắn, trận lôi địa màu đỏ đang ầm ầm kéo tới, giống như một Thương Long màu đỏ đang rít gào lao tới, muốn xét nát bọn họ!
“Không!”
Mạc Hành hét lớn, toàn thân hắn bỗng phát sáng, lấy ra một tòa tháp cổ màu đen, che ở phía sau, muốn tranh thủ cho mình một cơ hội để chạy đi. Nhưng kết quả khiến cho hắn vô cùng tuyệt vọng, một kiện Thánh Binh, vậy mà ở trước trận lôi địa diệt thế kia lại yếu ớt như đậu hũ, chỉ chớp mắt đã bị đánh tan, hóa thành bột phấn bay đầy trời.
“Bành!”, thân thể Mạc Hành cũng theo trận sấm chớp xông tới mà hoàn toàn bị đánh tan. Một Thánh Nhân ở chỗ này cũng không đủ vốn để xem.
Bên kia, Diêu Quang Thánh chủ cũng không chịu nổi, trận lôi địa xẹt qua, nửa người hắn đều nát bấy, máu tươi đỏ thẫm nhiễm đỏ toàn thân, nhìn như vừa được vớt ra từ trong biển máu vậy. Hắn bất chấp thương thế của mình, lần thứ hai tăng nhanh tốc độ, chạy về phía ngoại thành. Thậm chí ngay cả Mạc Hành chết hắn cũng không kịp liếc mắt một cái.
...
Thành Đại Hoang.
Sấm chớp vô tận hội tụ, tạo thành lôi hải trên bầu trời, vô biên vô hạn, cuồn cuộn gào thét, trong đó xuất hiện Chu Tước, Chân Long, Thần Hoàng, Thiên Phượng, bóng của đủ loại thần thú. Mỗi một con đều có sức mạnh to lớn vô cùng, xuyên qua cả quá khứ và tương lai.
“Ầm ầm!”
Tiếng động lớn vang lên, chấn động cả một vùng rộng lớn. Giờ phút này, lôi hải vạn trượng, xích quang mênh mông, các loại cung điện trọng lâu, toàn bộ phơi bày, cửu trọng tiên kiếp, diệt thế lôi kiếp, vô số thiên kiếp hội tụ lại một chỗ, hóa thành sức mạnh của Thiên Khiển. Cùng lúc đánh xuống! Đại trận Thánh Nhân Vương tan vỡ, không hề có bất cứ tác dụng gì. Khung cảnh này quá đáng sợ, căn bản là không có cách hóa giải, lúc này cho dù có một vị Chuẩn Đế tới thì cũng chỉ muốn né tránh mũi nhọn, Đại Đế đón đỡ cũng phải bị thương!
Quan trọng hơn chính là, đây mới chỉ là đợt đầu tiên, không ai biết phía sau còn có bao nhiêu đợt nữa. Thiên Đạo rất có khả năng không đạt được mục đích sẽ không bỏ qua, dù sao Thiên Đạo cũng không có suy nghĩ tư tưởng gì cả, chỉ biết hành động theo bản năng, bất cứ cái gì có tính uy hiếp đối với nó đều sẽ bị nó loại bỏ. Ngày thường không tìm được Lý Vân thì cũng thôi đi. Hôm nay Lý Vân lộ diện, làm sao nó có thể buông tha cơ hội này được? “Xong!”
Trên gương mặt vô số người lộ vẻ tuyệt vọng, một đại trận Thánh Nhân Vương thì cũng thôi đi, nhưng không nghĩ tới phía sau còn có một cái kinh khủng hơn. Loại tình huống này, có là ai tới cũng vô dụng. Lúc sấm chớp giáng xuống, rất nhiều người đều buồn bã nhắm hai mắt lại, lựa chọn im lặng chờ chết.
Trong Thiên Cơ Lâu.
Lý Vân lúc này thu ngón tay lại, rồi lại mở ra, đi vào sâu trong Thiên Cơ Lâu, việc nên làm hắn đều đã làm, nếu như người trong thành Đại Hoang không chết vì trận pháp Thánh Nhân Vương, mà là chết vì Thiên Khiển, thì hắn cũng chỉ có thể nói một tiếng xin lỗi. Dù sao thì thứ đồ chơi này hắn cũng không khống chế được.
Một hơi thở sau đó...
Hai hơi thở sau đó...
Không có bất kỳ động tĩnh gì vang lên, có người chậm rãi mở hai mắt ra, ngẩng đầu nhìn bầu trời, lôi đình diệt thế vừa rồi còn đang ầm ầm kéo tới, chẳng biết từ lúc nào đã chậm rãi rút đi. Thiên kiếp màu đỏ từng chút hóa thành màu mực, cuối cùng nhạt dần, nền trời dần sáng trở lại.
“Ta chưa chết?”
Một người đứng dậy, đưa mắt nhìn bốn phía, lại quan sát mọi người xung quanh một lượt, giống như vừa tỉnh dậy từ trong mơ, trong một ngày mà hai lần đối mặt với cái chết. Dù cho tâm trí có cứng cỏi đến đâu cũng có chút không chịu nổi.
“Vừa rồi là Thiên Khiển đúng chứ?”
“Hẳn là vậy, cũng chỉ có thiên uy cấp độ kia mới có thể đánh tan trận pháp Thánh Nhân Vương dễ như trở bàn tay thế!”