Song Linh Xuyên Hồn - Ngưu Nhĩ Nhĩ
Chương 9: Từ Uyển Khanh cãi lại
"Đau không ạ?" Tiếng bước chân vội vã của bé nha hoàn nghe như mưa rơi trên gạch xanh, tiếng giày đế gỗ gõ xuống đất trong trẻo dễ nghe. Nàng quỳ trên nền đất lạnh lẽo, hơi ngẩng đầu: "Sao em lại đến đây? Mau về đi."
"En không đành lòng nhìn người ta đánh thiếu phu nhân."
"Mẹ chồng dạy dỗ con dâu là lẽ đương nhiên." Từ Uyển Khanh ngẩng mắt lên, một bên má sưng đỏ đến mức không thể nhìn được, khiến tiểu nha hoàn nước mắt lưng tròng.
Nữ nhân phải tuân theo tam tòng.
Phu quân nàng nói đừng ngủ đến giữa trưa, nhưng đó không phải là điều nàng có thể quyết định, vì vậy đã trái lời phu quân, đây là một tội.
Trước khi xuất giá, phụ thân nàng nói phải hầu hạ mẹ chồng, mọi việc đều phải tận tâm. Nàng đến rồi, lại nhiến mẹ chồng nổi giận mấy lần, dù đã kịp thời dọn ra ở riêng, nhưng vẫn ngày ngày khiến mẹ chồng tức đến ngất đi, đây lại là một tội nữa.
Xuất giá mười tháng, ít khi ngủ cùng phu quân, chưa làm tròn bổn phận, càng không cần nhắc đến việc nối dõi tông đường, đây lại là một tội nữa.
Vì nàng cố chấp dậy muộn, khiến mẹ chồng nổi giận, nàng nói đó không phải ý muốn của mình, khiến mẹ chồng tức đến mức nói nàng bất hiếu, rồi ngất đi.
Thế là phạt nàng quỳ ở từ đường, cách sân nhà một khoảng, phải quỳ một ngày một đêm rồi mới định đoạt nàng.
Giữ một bí mật riêng, Từ Uyển Khanh vô cùng cẩn trọng, sai tiểu nha hoàn rời đi, âm thầm tính toán thời gian.
Đến khi ngã vật vào phòng, nàng vô cùng tỉnh táo.
Bức tranh trên giường đã biến mất từ lâu, có lẽ nàng họ Lôi kia chỉ là một giấc mộng hão huyền, cuối cùng rồi ai cũng phải trở về nơi của mình.
Nàng đã mệt mỏi cực độ, ngã vật ra ngủ, tỉnh dậy lật quyển sổ, Trương Tự đã ghi vào đó:
Tiết thứ hai buổi sáng đến văn phòng giáo viên ngữ văn.
Đợi nàng thanh thoát đến, giáo viên ngữ văn đẩy gọng kính: "Trương Tự à, em có biết "Kim Bình Mai" là sách gì không?"
Đó là gì?
Nàng khẽ lắc đầu: "Dạ em không biết."
"Đừng vì tò mò nhất thời mà đọc nks, cũng đừng coi nó là sách không sạch sẽ, ừm? Trăm thái nhân gian đều là câu chuyện, "Kim Bình Mai" là một tác phẩm xuất sắc, hôm nay cô trả lại cho em, phải dùng ánh mắt đoan trang rồi hãy đọc nó. Sách hay không có ý niệm xấu, là do trong lòng độc giả là một đống rác rưởi, lại biến sách của người ta thành rác rưởi......"
Vị giáo viên ngữ văn này đã lớn tuổi, tóc ngắn hoa râm, dáng người thấp béo, giọng nói không cao, nhưng lại nói đúng vào lòng Từ Uyển Khanh, nàng rưng rưng nước mắt đón lấy quyển sách bìa cũ nát đó.
Các bạn học ở trường tư thục đều biết chuyện nàng đọc sách "vàng".
*Sách vàng, phim vàng, chỉ mấy tài liệu đồi trụy.
Mấy cậu con trai ra hiệu bằng ánh mắt, muốn nàng chia sẻ cùng, nhưng nàng đã đẩy lùi bằng vài câu nói.
Nói là đẩy lùi cũng không đúng, phải là hoảng loạn tránh né.
Trương Tự cao lớn, học sinh tiểu học mười lăm tuổi đã cao một mét bảy, nàng chiếm hữu thân thể Trương Tự, nhìn xuống những đứa trẻ con cao một mét rưỡi này. Thế nhưng nàng lại là người không có tiền đồ, quen tránh né nam nhân, nhìn thấy những đứa trẻ con cũng cho rằng những đứa trẻ này sau này sẽ trở thành người như phu quân nàng, càng sợ hãi tránh né không kịp.
Bằng hữu cùng bàn lẽ ra phải hòa thuận với nàng lại vạch một đường trắng rõ ràng trên bàn.
Rõ ràng hai bàn đã được tách ra.
Nhưng là bạn cùng bàn, khuỷu tay khó tránh khỏi vượt quá vạch. Mỗi khi cánh tay nàng vô tình vượt qua vạch, bạn cùng bàn lại chọc mạnh vào đường đó nhấn mạnh rằng nàng đã vượt giới hạn.
Ngày hôm đó bị đồng học nam chế giễu, bị đồng học nữ nhìn bằng ánh mắt khác, bị bạn cùng bàn chọc khuỷu tay, buổi sáng của Từ Uyển Khanh trôi qua không mấy tốt đẹp.
Tiết thứ ba là thể dục, giáo viên biến tiết này thành tiết lao động, tập thể lớp 6/1 đi nhổ cỏ dại ở bãi đất trống trước cổng trường.
Nàng ngồi xổm ở cổng, đột nhiên các bạn trong lớp xôn xao gọi nhau.
Ngẩng đầu lên, một chiếc ô tô trông cực kỳ đẹp mắt lái vào cổng trường.
Lũ trẻ đều dán mắt vào chiếc xe đó, nín thở nhìn nó vào cổng.
Từ Uyển Khanh không nghiên cứu về xe cộ, chỉ biết nó đi ngàn dặm một ngày, vô cùng hữu ích.
Một lúc sau, giáo viên chủ nhiệm từ cổng trường chạy ra: "Trương Tự! Đến văn phòng hiệu trưởng!"
Chuyện là, có một doanh nghiệp nói rằng sẽ tài trợ cho trường một khoản tiền rất lớn.
Đồng thời sẽ thành lập một quỹ học bổng.
Người nhận học bổng đầu tiên chính là Trương Tự của lớp 6/1.
Hiệu trưởng mồ hôi đầm đìa, ai mà biết Trương Tựu có lai lịch gì chứ? Người trong trấn như một ống rỗng, nhìn một cái là thấy hết, từ sinh đến tử đều một kiểu, tổ tiên ba đời làm gì cũng có thể kể ra một hai, đột nhiên đâu ra xuất hiện một người, nói là mẹ đỡ đầu của Trương Tự.
Người phụ nữ trước mặt vô cùng uy phong, bên cạnh đứng vệ sĩ và trợ lý, ngồi trước bàn làm việc của ông ta, thỉnh thoảng gõ bàn.
Từ Uyển Khanh bước vào, hiệu trưởng lau mồ hôi, kéo nàng qua: "Tổng giám đốc Thương, học sinh Trương Tự đến rồi."
Vị đó chính là cô gái có khí thế kinh người đã gặp hôm đó.
Cuộc trùng phùng đến bất ngờ, như tiếng sét đánh ngang tai. Nàng khoan thai bước vào, đối diện với ánh mắt của Thương Dật.
"Là nàng ư......." Vừa định nhận ra, bất ngờ bị thị nữ tùy tùng kéo cánh tay, lời nói ra run rẩy hai tiếng, rồi mím môi lại.
Nếu vị này là người quen của Trương Tự, hôm đó mình diễn có đúng không? Có để lộ sơ hở không? Nàng mơ hồ lo âu, nhớ lại dáng vẻ xa lạ của mình, trong lòng hơi lạnh, khẽ cúi đầu.
Hiệu trưởng nói: "Bạn học sinh Trương Tự này có thành tích học tập xuất sắc, hành vi thường ngày cũng được mọi người chứng kiến, giúp đỡ bạn bè, yêu lao động, kính trọng thầy cô. Tôi nghĩ, việc nhận giải thưởng này chắc chắn là không có vấn đề gì."
Đây là nói về Trương Tự sao? Từ Uyển Khanh cũng không thể tin nổi.
Thương Dật gật đầu: "Được, vậy là quyết định rồi, buổi học sáng nay, tôi xin phép cho con gái đỡ đầu của tôi nghỉ, chúng tôi có một......"
"Được được được."
CON GÁI ĐỠ ĐẦU!!!
Từ Uyển Khanh trong lòng gióng lên hồi chuông cảnh báo.
Nếu thân thiết như vậy, thì mình e là đã sớm lộ sơ hở rồi.
Nàng ngoan ngoãn đi theo người phụ nữ ra ngoài, lên chiếc xe ngày đi ngàn dặm đó, ghế sau là thị nữ tùy tùng, hung thần ác sát không khác gì tà thần.
Nàng nghĩ rằng những ngày tốt đẹp của mình sắp kết thúc, lại nhớ đến thân thể thật của mình vẫn đang quỳ ở từ đường, bi thương trào dâng.
Thế là chủ động khai báo: "Ta có một bí mật."
Cô gái kia đang thay giày lái xe, chiếc xe lao vút đi, khiến nàng vội vàng ngậm miệng lại, tránh cắn vào lưỡi.
Đến một nơi, cô gái xuống xe, nàng cũng đi theo xuống, như một thị nữ ngoan ngoãn bước vào một tòa nhà dân cao tầng, vào một căn phòng, khóa trái cửa.
Nàng đoán có chuyện chẳng lành, nói nhanh như gió: "Ta không phải Trương Tựu."
"Ồ." Cô gái kia phản ứng bình thản, "Vậy cô là ai?"
Nàng liền kể lại tường tận mình ở nhà vô sự thế nào, ngủ thiếp đi thế nào, tỉnh dậy thì trời đất đổi thay thế nào.
"Ngồi đi."
Hai người ngồi đối diện, cô gái hung dữ kia lấy ly giấy dùng một lần rót nước, đứng sang một bên.
"Cô tên gì?"
"Từ Uyển Khanh, ......tự"
"Đừng nói tự nữa...... Chúng tôi là người hiện đại không lấy tự, cô bao nhiêu tuổi rồi?"
"Mười sáu."
Dường như cô gái đối diện đã thở phào nhẹ nhõm, thân thể thả lỏng, thở dài một hơi.
Nụ cười của cô ấy hiếm thấy như sự bố thí của người giàu, huống hồ lại cười chân thành như vậy.
"Tôi thì, khụ, là mẹ đỡ đầu của Trương Tựu, cô và bé ấy tuổi tác xấp xỉ nhau, không bằng cô cũng......"
"Không được, ta sinh trước nàng mấy trăm năm, tuyệt đối không lý lẽ đó."
Từ Uyển Khanh dứt khoát từ chối.
"Cô rốt cuộc muốn thế nào?" Đối diện đột nhiên nổi giận, đập bàn đứng dậy, "Cô rốt cuộc làm thế nào mới có thể ngoan ngoãn đầu thai đi? Cô có thù oán gì? Hả? Tôi thay cô thực hiện, ừm?"
Lời nói này không đầu không đuôi, nàng không có oán hận gì, đã xuất giá, cũng hiểu biết, thỉnh thoảng còn có thể nhìn thấy phong cảnh tráng lệ của thế giới tương lai này, còn có gì không hài lòng?
Suy nghĩ miên man, nhưng lại không trống rỗng như nàng nghĩ.
Trong lòng lại toàn là bất mãn.
Muốn đổi chồng, đổi mẹ chồng.
Muốn đổi một đôi chân, thậm chí...... đổi giới tính.
Nàng giật mình kinh hãi, hận mình tham lam quá nhiều, thực sự trái với đức hạnh nữ nhân.
Trong lúc hơi chần chừ, nàng ngửi thấy một mùi máu tanh.
Một lão đạo sĩ áo vàng phá cửa sổ xông vào, phất trần chỉ vào mũi nàng: "Yêu nghiệt phương nào! Mau hiện nguyên hình!"
Hả?
Một bát tiết gà đổ ập vào mặt, dính đầy mặt.
Phất trần lại chỉ vào mũi nàng: "Yêu nghiệt!"
"Ta không phải yêu nghiệt." Nàng nhẹ nhàng kéo phất trần, đánh giá kẻ thù đột nhiên xuất hiện này.
"Đạo hạnh cao quá! Tổng giám đốc Thương! Lão đạo tôi cũng lực bất tòng tâm! Hẹn gặp lại!"
Lão đạo sĩ nhảy ra theo đường cũ.
Lau sạch tiết gà dính đầy mặt, hai tay đỏ lòm.
Chợt nhớ lại ngày nàng bó chân, cũng là đặt một chậu tiết gà để trừ tà, nàng ngồi trên ghế, bị trói chặt.
Một đôi chân đặt trong lòng bàn tay bà nội, sau đó là nỗi đau thấu tim.
Trước mắt như bị che một lớp vải đỏ, toàn là màu đỏ chói mắt của máu.
Nàng không kìm được phải rơi lệ.
"Thôi được rồi, được rồi. Xin lỗi, xin lỗi." Cô gái đối diện lấy khăn ẩm lau mặt cho nàng.
"Cô nương cho rằng ta là yêu quái? Không phải vậy, ta chỉ là... người bình thường, không hề có ác niệm, ngẫu nhiên mượn thân thể nữ hài Trương Tựu, tuyệt đối không dám hủy hoại, lại càng cẩn thận từng li từng tí......"
"Thôi được rồi, dừng lại." Đối diện bóp cằm nàng nâng lên, nhìn trái nhìn phải, "Đi rửa mặt đi."
"Lời ta nói câu nào cũng thật, nếu có nửa phần dối trá, hãy để kiếp này ta không thể sinh con!" Nàng đã tự nguyền rủa mình một lời nguyền độc nhất.
Cô gái đối diện, Lôi tiểu thư, bật cười: "Đây tính là cái gì nguyền rủa , tôi đây cũng không thể sinh con mà."
Hả?
Không thể sinh con mà vẫn lạc quan như vậy, nàng vẫn còn đánh giá thấp tấm lòng và khí chất của cô gái này.
Lấy mình suy người, nàng trong lòng hổ thẹn, lại khâm phục từ tận đáy lòng.
Chuyện lão đạo sĩ kia đến tạt tiết gà vào nàng, đã bị sự hào phóng của cô gái đối diện làm tan biến đi không ít.
Vâng lời rửa mặt trở về, trên áo vương vài vết máu đã chuyển sang màu rỉ sét.
Ước chừng mặt trời đã lên cao, nàng phải đi rồi.
Tổng kết lại một lượt: "Tuy lời ta nói hoang đường, nhưng câu nào cũng thật, nếu cô nương không tin, có thể hỏi người tiếp theo. Qua giữa trưa, sẽ có một cô gái tên Thương Dật đến nữa, ngày mai Trương Tựu có thể trở về. Cô nương Thương Dật đó ta chưa từng gặp, nhưng dựa vào nét chữ và lời nói, có thể thấy tính tình hung hãn, không dễ nói chuyện, nhưng cả hại chúng ta đều là người ăn nhờ ở đậu, cô nương Thương Dật làm việc thỏa đáng, chắc hẳn vô cùng thông minh. Xin cô nương hãy lưu ý nhiều hơn."
Cô gái đối diện khoanh tay nhìn nàng, mời nàng ngồi xuống.
"Tôi chính là Thương Dật."
Nếu nàng đang đứng, e rằng thật sự sẽ không đứng vững. Vô vàn suy nghĩ nổi lên trong lòng, nhưng lúc này lại như bị đóng băng.
"Tôi có tính tình hung hãn?" Thương Dật hỏi nàng.
Nàng cân nhắc lời lẽ, nhưng không nghĩ ra được lời nào có thể cứu vãn. Đành dứt khoát, ngụy biện: "Ta còn nói Thương tiểu thư thông minh nữa mà! Cô nương thật sự tin sao?"
Ý định ban đầu là nói "hung hãn" không nên tin, bổ sung thêm một câu, lại thành "thông minh" không thể tin.
Sao nàng lại ngu ngốc đến vậy chứ?
Bị cái miệng vụng về của mình làm cho đỏ mặt, bối rối bất an, lần đầu nàng tiên mong mình sớm trở về.
Thương Dật nhíu mày thật chặt, một lúc sau vẫn giãn ra: "Được thôi."
Nàng vội vàng biện minh: "Ta không phải là loại nữ tử hay buôn chuyện sau lưng, chỉ là lúc đó không biết, tưởng rằng liên quan đến tính mạng của Thương tiểu thư. Nghĩ rằng nàng cũng thông minh, nhất định đã sớm nhìn ra rồi, không bằng nói thẳng ra, tránh sinh ra hiềm khích, nếu muốn trách thì cũng nên trách ta đã vượt quá bổn phận khi phán đoán thay người khác, cô nương đừng để trong lòng."
Nói rồi lại khen Thương Dật thông minh.
Vô tình nịnh bợ, nàng tự nhận mình không phải là người cao thượng, chỉ là vì ngưỡng mộ Thương Dật nên mới nói thêm vài lời dễ nghe mà thôi.
Người được khen khẽ cười hai tiếng, đỡ vai nàng đứng dậy: "Tôi đã ba mươi lăm tuổi rồi, đừng dùng giọng điệu của bậc trưởng bối nói chuyện với tôi."
Vô thức đáp lại: "Ta lớn hơn cô nương mấy trăm tuổi cơ mà, gọi một tiếng cô nương không có gì là quá đáng. Không bằng nàng cũng gọi ta một tiếng lão tổ tông......"
Bàn tay trên vai đột nhiên siết chặt, đối diện với hàng lông mày nhíu lại của Thương Dật.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc.
Nàng trở về thân thể của mình.
Trong từ đường, trên nền đất lạnh lẽo, nàng từ từ tỉnh lại, nhớ lại câu nói đã khiến mẹ chồng tức giận ngày hôm qua.
Mẹ chồng nói: "Con về làm dâu phủ này cũng đã hơn nửa năm rồi, bụng chẳng có động tĩnh gì, cũng nên làm tròn bổn phận của mình đi!"
Nàng vốn cúi đầu cung kính, nhưng nghe thấy câu này, bỗng nhiên nhớ lại những lúc mình thường tranh luận với đám nam hài trong trường tư thục nam nữ chung.
Nàng đáp: "Nối dõi tông đường cũng là hương hỏa của nhà họ Vương, con đã tận tâm, nhưng nhà họ Vương lại không cố gắng, vậy nên trách ai?"
Mẹ chồng giận dữ nói: "Sinh con là việc của con! Còn dám chỉ trích phu quân con! Còn dám công khai nói về nhà họ Vương của chúng ta!"
Nàng lại nói: "Đúng là nhà họ Vương của phu quân, nhưng đâu phải nhà họ Vương của mẹ chồng, trong từ đường tổ tiên đặt, cũng không có bài vị của mẹ chồng......"
Mẹ chồng tức đến ngất đi.
Nàng nên cẩn trọng lời nói, thu lại sắc bén.
Vô tình lại trở nên sắc sảo, trái với đức hạnh nử tử.
