Song Linh Xuyên Hồn - Ngưu Nhĩ Nhĩ
Chương 10: Mẹ già Thương Dật
Gia sản của cô giàu có, ai làm con gái cô cũng không thiệt thòi, nhưng lại liên tục gặp thất bại.
Cậu chàng xấu trai nói rằng cô thiếu sức hút cá nhân, mất đi sức lôi cuốn khiến người khác phải nể phục.
Được thôi.
Thương Dật tự vấn mình liệu có phải chiến lược triển khai có vấn đề.
Cô nàng già dặn nói: "Chị à, chị nhận một đứa em gái thì còn đáng tin, đằng này chị lại muốn làm mẹ người ta."
"Tôi đã có rất nhiều em gái rồi." Thương Dật đau khổ ôm mặt.
Thương Dật là tình nhân của một ông trùm, ông trùm đó có vô số chân dài vươn khắp các ngành nghề, tiếng tăm lẫy lừng, nhưng không chịu nổi Thương Dật trẻ hơn mình, đã sớm nằm liệt giường, để lại một đống tài sản trong tay Thương Dật.
Tuy người khác khinh bỉ, nhưng Thương Dật biết rằng mình bắt đầu có được gia sản này từ năm ba mươi tuổi tuyệt đối không phải do mình tự kiếm được. Đây cũng không phải tiểu thuyết Mary Sue, ngự tỷ cũng không phải sinh ra đã là ngự tỷ, ai mà chẳng phải trải qua niết bàn trùng sinh mới đổi lấy giang sơn này. Hiện tại cô ba mươi lăm tuổi, giẫm lên vai ông trùm mới có được sản nghiệp thực sự thuộc về mình, những người phụ nữ trong ngành nếu tự lực cánh sinh và đạt thành công, Thương Dật đều thật lòng cho người ta một ít lợi lộc, nhượng lại một ít lợi ích, thậm chí lôi kéo về, tỏ vẻ mình ngưỡng mộ sát đất.
Nhưng để kéo gần quan hệ, tuổi tác mọi người cũng phải xấp xỉ, Thương Dật phất tay, được rồi, sau này tôi là chị gái cô, giang hồ có tôi thì có cô, có một du thuyền của tôi thì có một máy bay của cô.
Em gái ngày càng nhiều, Thương Dật cũng không biết mình có bao nhiêu em gái nữa.
Cô thật lòng muốn bù đắp cho Trương Tự, tuy rằng tư bản thì không nên có lương tâm gì, nhưng Thương Dật không có giác ngộ này. Cô đích thân gặp đứa trẻ của cặp vợ chồng chết trên công trường của mình, muốn đại phát từ bi. Nhưng Trương Tự không có giá trị lợi dụng chủ quan nào, tuổi lại nhỏ, nếu đều bị đánh đồng thành em gái, trong lòng Thương Dật không yên.
Cô không thể sinh con, cũng không có bạn đời chính thức nào để kế thừa rừng vàng biển bạc mà ấy vất vả gây dựng.
Ý nghĩ đột nhiên nảy sinh này ngày càng mạnh mẽ, khiến cô ấy đối mặt với Từ Uyển Khanh cũng vô thức muốn nhận làm con gái.
Cứ thế này thì con gái của cô ấy sẽ tràn ngập khắp thế giới mất.
Trương Tự không cha không mẹ, biết rõ gốc gác, Thương Dật có đủ tự tin để nắm cô bé trong lòng bàn tay.
Chỉ là Từ Uyển Khanh giống như một cái gai nhỏ, mắc trong thịt, không nhìn thấy nhưng cũng không thể bỏ qua.
Cô sinh bệnh đa nghi, nhớ lại Từ Uyển Khanh đã vẽ mình, càng cảm thấy đó là một lời nguyền rủa. Cô cũng từng bị bắt cóc hai lần, trong lòng luôn lo lắng, lúc này Từ Uyển Khanh vô cớ vẽ cô khiến nội tâm duy vật của cô ấy nảy sinh một chút suy đoán duy tâm.
Từ Uyển Khanh là do kẻ thù nào phái đến?
Chuyện cô ấy vô cớ xuyên không này liệu có thật sự có nhân quả?
Cho dù điều tra ra Từ Uyển Khanh là người của kẻ thù của cô ấy, cô ấy cũng tuyệt đối sẽ không bất an như vậy.
Chỉ hận cái gì cũng không điều tra ra, tin tức duy nhất là bộ phim truyền hình trạch đấu cổ đại mà Từ Uyển Khanh chép miệng kể cho cô ấy.
Lúc đó, ba người đang ở cổng trường tiểu học, trong xe bàn bạc xem tiếp theo nên làm gì.
Một con chó chầm chậm đi qua cổng trường.
Cảm hứng của Thương Dật theo tiếng chó sủa lên xuống, kèm theo tiếng tim đập có nhịp điệu sáng tắt, Thương Dật cuối cùng cũng nắm bắt được suy nghĩ thoáng qua: "Tôi biết rồi, tôi quá hung dữ."
"Chị à, chị nhất định phải giả vờ mình sinh con? Rất phù hợp với tình hình mà!"
"Im miệng, không làm mẹ được thì......"
Cô muốn nói còn có thể làm chị gái.
Nhưng thằng nhóc trợ lý quá đáng ghét, thêm vào một câu: "Chị cứ làm bố nó đi!"
"Tôi là bố cậu." Thương Dật kéo cửa xe bước ra ngoài, "Hai người về Bình Đô đi, tôi có ý tưởng rồi."
Đi đến cổng trường, cô học sinh trực ban chặn cô lại: "Không đeo khăn quàng đỏ, trừ hai điểm, không đeo thẻ học sinh, trừ hai điểm, cậu ở lớp nào?"
Cô quay đầu lại, kéo cửa xe, thằng nhóc xấu xí cười đến rung cả xe: "Tôi về đây."
"Tôi muốn một tá khăn quàng đỏ, nhét hết vào túi mỗi chiếc áo, thẻ học sinh đâu, tháo xuống cho tôi."
Ở cổng trường có một cô bé đứng đó, qua khe cửa, dùng ánh mắt nhìn chằm chằm cô. Thương Dật tinh mắt, nhận ra đây là bạn cùng bàn mới của mình, bèn hớn hở đi qua.
Cô bé liếc cô một cái, hừ một tiếng thật mạnh, quay đầu định đi.
Thương Dật rất giỏi dỗ dành các cô bé, sớm đã đoán được có thể là do tính khí không được lòng người của Trương Tự nên mới tức giận, chủ động gọi: "Lý Chiêu Đệ!"
Lớp trưởng mini nói gần như nghiến răng, kẽ răng nặn ra một câu: "Làm gì? Cậu biết suýt nữa cậu đã làm tập thể lớp chúng ta bị trừ điểm không!"
"Mình sai rồi." Thương Dật thuận nước đẩy thuyền, với khuôn mặt của Trương Tự, cô nói ra bất cứ điều gì cũng được, "Hôm nay mình đi mua sách, cậu muốn đi cùng mình không?"
"Cậu đi mua sách với bạn thân nhất của cậu đi, mình còn phải học bài!"
Lớp trưởng nhỏ ba bước biến thành hai bước đi vào lớp.
Lời nói đó chua lè, tâm tư trẻ con rất khó che giấu, nếu Thương Dật mà không hiểu được điều này, thì chuyện nhận con nuôi cứ sớm dẹp bỏ đi.
"Mình còn có bạn bè gì nữa chứ, cậu là bạn thân nhất của mình mà."
"Không phải là con chó sao?"
"Là cậu đó." Thương Dật trả lời.
Sắc mặt cô bé không được tốt lắm, Thương Dật nhận ra sau đó rằng có thể mình đang nói cô bé là chó, thật là ba hoa chích chòe mà!
"Cậu xem mình còn không đi mua sách cùng cậu ta......" Thương Dật tùy tiện chỉ vào một cậu bé, tăng cường sức thuyết phục, rồi lại tự mình nói, "Cậu muốn đọc sách gì, chúng ta cùng đọc."
Dễ dỗ quá.
Khi Thương Dật và lớp trưởng nhỏ cùng ở hiệu sách, không kìm được đã nghĩ như vậy, giá như Từ Uyển Khanh cũng dễ dỗ như vậy thì tốt biết mấy.
Cô vẫn chưa nắm rõ Từ Uyển Khanh thích đọc sách gì, nhưng nhìn những dòng chữ nhỏ trên "Kim Bình Mai", thầm nghĩ mình cũng không nịnh bợ đến mức sai chỗ. Nhưng cho đến nay cũng chưa thấy Từ Uyển Khanh có sách gì không đọc, nên cô tìm vài cuốn sách chữ phồn thể mà cô có thể tìm được, rồi mua thêm vài cuốn Mã Tiểu Khiêu cho lớp trưởng nhỏ.
Mọi người vui vẻ, ai cũng có được thứ mình cần, hơn nữa cô mua sách cũng đã được lớp trưởng nhỏ kiểm duyệt, sẽ không gây ra hiểu lầm gì.
Cô quyết tâm dỗ dành Từ Uyển Khanh, mọi người đều là trẻ con, dù là người cổ đại thì hiện tại cũng mới mười sáu tuổi, không thể so với ba mươi lăm năm kinh nghiệm của cô được.
Đợi dỗ Từ Uyển Khanh vui vẻ rồi, nói không chừng có thể có thêm nhiều thông tin hơn.
Để chiều lòng cô ấy, cô mua lại một cuốn "Đường Thi Tam Bách Thủ", thắp đèn thức khuya, chép lại tất cả các chú thích trên cuốn sách bị vẽ con rùa lớn ban đầu, kẹp theo những mảnh giấy nhỏ, giải thích rằng không phải cô vẽ, cô cũng rất tôn trọng sách lắm đó nha.
Khi càng chép cô càng cảm thấy sự lợi hại của Từ Uyển Khanh. Cụ thể cô cũng không nói rõ được, cô là một người học khoa học tự nhiên thuần túy, không có văn học nghệ thuật gì, chỉ biết một số lý thuyết cơ bản.
Khi chép, thậm chí còn học cách viết chữ phồn thể, viết khá vất vả.
Từ Uyển Khanh giống như Khổng Ất Kỷ, biết đến bốn cách viết chữ "hồi", chỉ chép đến nỗi cô ấy đầu óc choáng váng, bụng đầy chữ "chi hồ giả dã".
Làm việc gì cũng phải đánh trống khua chiêng tuyên truyền ra, chuyện nhân văn như tên công nhân xây dựng sân vận động Tổ chim được khắc trên cốt thép không thấy truyền thông nói, chỉ thấy các loại nhân văn ở nước ngoài, có thể thấy tác hại của việc công tác tuyên truyền không đúng chỗ .
Thương Dật mở sổ ra định tế nhị bày tỏ sự vất vả của mình với Từ Uyển Khanh.
Dưới tên Từ Uyển Khanh, hai dòng chữ nhỏ thanh tú.
Thương Dật.
Cô bé này thú vị, có qua có lại.
Cô nhớ ra điều gì đó.
Chào cô, Từ Uyển Khanh.
Nghe nói cô thích sách, ở đây chúng tôi có nhiều sách phù hợp với cô, đặt ở bên phải tủ quần áo.
Ngoài ra, "Đường Thi Tam Bách Thủ" ở trong cặp sách.
Đến ngày thứ ba, Thương Dật như một đứa trẻ viết thư cho kênh thiếu nhi, háo hức chờ đợi thư hồi âm.
Mở cuốn sổ trong cặp sách ra.
Chữ của Trương Tự:
Cảm ơn cô.
Chữ của Từ Uyển Khanh:
Như trên.
Như trên?
Cô vất vả như một bà mẹ già làm công việc may vá để kiếm thêm tiền nuôi gia đình, thức khuya đến mờ mắt, chỉ đổi lấy hai chữ? "Như trên"?
À không, bình thường cũng không thấy Trương Tự biết ơn như vậy, mình mua sách thì có liên quan gì đến cô bé, cô bé cảm ơn cái gì?
Từ Uyển Khanh có hơi quá đáng không?
Thương Dật cầm cuốn sổ nghiến răng nghiến lợi, hận không thể lập tức nghiền nát cuốn "Đường Thi Tam Bách Thủ" thành tro bụi.
Nghĩ vậy, cô định làm như thế, cô ấy mở cuốn sổ, trải trang trong ra, một mảnh giấy nhẹ nhàng rơi xuống.
Dưới mảnh giấy của cô ấy có một câu trả lời mới:
Gần đây việc vặt nhiều, không có tâm trí đọc sách, cảm ơn Thương muội có ý tốt.
Muội? Thương muội???
Thương Dật được gọi là chị gái nhiều rồi, bị chữ "muội" do cô bé mười sáu tuổi viết ra khiến cô rợn cả tóc gáy.
Được đà lấn tới phải không?
Thương Dật ném cuốn sách đi, hận không hả giận đạp thêm hai cái rồi ném vào thùng rác, vẽ đầy những con rùa lớn xấu xí hơn ở mấy trang sau con rùa lớn của cuốn cũ.
Sau khi đạp xong vẫn thấy chưa đủ, hận mình chiều lòng người ta như một con chó l**m, hạ mình như thế thì ra thể thống gì?
Thằng nhóc xấu trai đánh giá: "Chị mong nhận được sự biết ơn sâu sắc của người ta sao? Đàm phán với người khác còn phải tranh cãi vài vòng, huống hồ là người cổ đại không rõ lai lịch."
Lời này mới an ủi được cô.
Giáo viên chủ nhiệm trao giải, nói cô đạt học bổng khóa đầu tiên, cậu trợ lý thay "Thương Dật" lên nhận giải và phát biểu.
Nhìn ánh mắt trêu chọc của cậu chàng xấu trai.
Tôi tự thưởng cho tôi.
Thương Dật trải qua buổi lễ một cách khổ sở, cô bé cùng bàn rụt rè đi tới, giống như một cô gái vừa được nói chuyện hôn nhân, vặn tay vặn eo ba bước đi, đợi các giáo viên vây quanh cô tản đi, rồi đi tới: "Mình cũng không ghen tị chút nào, nếu là người khác, người khác vượt qua mình, chắc chắn mình sẽ rất tức giận."
Kết luận: Cô bé rất ghen tị, nhưng cô bé không cảm thấy Trương Tự vượt qua cô bé thì rất tức giận.
Thương Dật qua loa: "Cậu cũng sẽ được học bổng."
Nhưng các cô đã học lớp sáu, năm cuối cùng, cô bé không còn cơ hội như Thương Dật nữa.
Hơn nữa, Thương Dật sẽ tìm cách đưa Trương Tự đến Bình Đô, rồi tìm cách đổi hộ khẩu hay làm thế nào đó, đặt cô bé dưới sự giám sát của mình, như vậy cô bé này sẽ không phải lãng phí cuộc đời ở Bình Đô nữa.
Cô bé nói không tức giận, nhưng tâm trạng lại buồn bã như Y Bình đi dưới mưa lớn vậy.
*Nhân vật trong Dòng Sông Ly Biệt của Quỳnh Dao
Và cố gắng học hành chăm chỉ, học thuộc lòng từ vựng, làm bài tập, cố gắng vượt qua Trương Tự về mặt thời gian.
Nhưng cô bé rõ ràng là đứng đầu khối, so với Trương Tự với thành tích lúc tốt lúc xấu, tổng thể cũng không lọt vào top mười lại được học bổng. Thương Dật không biết cô bé có nghĩ thông phần quan trọng nhất trong đó không, nhưng cô bé cứ lải nhải đọc đi đọc lại một từ khiến cô cảm thấy phiền.
"Chỉ một lần thôi." Cô ấy gạt cuốn sách tiếng Anh của cô bé ra, chọc vào phần phiên âm phía sau, "Đọc cái này."
"Không biết đọc."
Trường tiểu học ở thị trấn lại không dạy phiên âm, thảo nào đọc kỳ lạ đủ kiểu, ghi một đống chữ Hán dưới từ tiếng Anh thì có ích gì.
Thương Dật hít sâu một hơi, một lần nữa làm gương cho học sinh.
Sau đó có tin đồn lan ra, nói rằng Trương Tự thâm tàng bất lộ thực ra là con gái của một gia đình giàu có.
Thực ra cũng không sai, Thương Dật nghĩ. Gia đình mình cũng coi như gia đình giàu có, con gái mình chẳng phải là con gái của gia đình giàu có sao.
Nhưng cô đang ở trong cơ thể của đứa con gái mà cô vừa đơn phương nhận, và linh hồn của con gái nuôi, à không, cùng với linh hồn của một người cổ đại luân phiên trực.
Điều đáng giận nhất chính là người cổ đại đó!
Cô rõ ràng tức đến bốc khói, nhưng buổi tối vẫn đi hiệu sách mua sử sách về.
Lại liệt kê danh sách sách vào sổ, chép tóm tắt từng cuốn sách để Từ Uyển Khanh tham khảo.
Vẫn phải kiên nhẫn một chút, làm sao cô có thể so đo với trẻ con chứ!?
Lại là một đêm thức khuya đến mờ mắt.
Nhận được hồi âm quý giá của Từ Uyển Khanh:
Thương muội có lòng tốt, ta cũng đã cảm tạ. Chỉ là cuốn "Đường Thi Tam Bách Thủ" vô cớ bị mất, mong Thương muội giúp ta lưu ý.
Một câu một tiếng "Thương muội" khiến huyết áp cô tăng vọt.
Trở về cơ thể mình, cô thở hổn hển tìm kiếm những từ chửi rủa trong đầu.
Cậu chàng xấu trai dập tắt đầu thuốc lá, đưa cho cô ấy một cốc nước.
Uống ừng ực, Thương Dật xoa hai thái dương bình tĩnh lại.
"Chị à, tình hình thế nào?"
"Bồ đào mỹ tửu dạ quang bôi......"
"Chị à, chị tỉnh táo lại đi!"
Thật là một người phụ nữ thấp hèn.
Thương Dật tìm được một cuốn "Đường Thi Tam Bách Thủ" dày hơn ở thành phố, gửi chuyển phát nhanh về huyện.
Cậu chàng xấu trai lẩm bẩm: "Cái cô Từ Uyển Khanh đó không có sở thích nào khác sao?"
"Ai mà biết được." Thương Dật ném những cuốn sách khác vào lòng hắn.
Đợi sách chất đống ngập đầu, cậu chàng xấu trai cuối cùng cũng nặn ra một kế hay: "Chị à, em nghĩ, chị có thể thống nhất mặt trận với Trương Tự, rồi để cô bé cũng chú ý xem Từ Uyển Khanh thích gì, như vậy chúng ta...... Tiếp cận đa, đa phương diện, chắc chắn sẽ công phá được thế khó này."
"Đợi đến Chủ nhật, đón Trương Tự về." Thương Dật nhẹ nhàng đặt một cuốn "Hồng Lâu Mộng" lên đống sách.
Cậu chàng xấu trai cuối cùng cũng không chịu nổi sức nặng không thể chịu đựng được này, đổ ầm xuống đất: "Sao chị không mua trực tuyến luôn đi?"
"Các cửa hàng luôn có những mảnh giấy linh tinh, hơn nữa như vậy có thể thể hiện tấm lòng của tôi." Thương Dật nhẹ nhàng đặt một cuốn "Tây Du Ký" lên đầu hắn.
"Không phải triều đại của họ không phải có thể đọc truyện thoại bản sao, chị mua về nói không chừng còn không phải bản gốc đâu."
"Năm trăm năm trước là triều Minh, còn cô ấy cụ thể là người thời nào ai mà biết, tiểu thuyết Minh Thanh mà, khá gần gũi với họ. Lỡ như là một triều đại hư cấu thì sao, hơn nữa, cô ấy có phải người cổ đại thật hay không còn chưa rõ, cứ mua trước đã, sách hiện đại kinh thế hãi tục, giá trị quan xung kích quá lớn."
Thương Dật đặt "Tam Quốc Diễn Nghĩa" xuống.
Cậu trợ lý vội vàng túm lấy "Thủy Hử", bị Thương Dật ném ra.
"Đừng, tôi không muốn xem đâu cảnh Từ Uyển Khanh nhổ cây dương liễu."
*Cảnh Lỗ Trí Thâm nhổ cây dưỡng liễu rất kinh điển trong Thuỷ Hử.
