Song Linh Xuyên Hồn - Ngưu Nhĩ Nhĩ
Chương 40: Trương Tự hết bệnh
Trước khi phẫu thuật, tôi cảm thấy hơi hồi hộp, vừa nghĩ đến đây là ca mổ não là toàn thân tôi đã tê dại.
Cả đời tôi, biện pháp y tế lớn nhất từng được thực hiện trên cơ thể chắc là truyền dịch ở phòng khám nhỏ. Hộp thuốc kê dưới lòng bàn tay, miệng ngậm viên kẹo, nhìn cô y tá mặt đầy thịt mỡ hung dữ tiêm một mũi "bạo vũ lê hoa châm" vào tĩnh mạch của tôi. Kết quả là tiêm trượt, máu chảy đầy cánh tay.
Các cô y tá ở đây đều rất dịu dàng, giọng nói nhẹ nhàng như thể sợ thổi bay gàu trên đầu tôi.
Sau khi cạo trọc đầu, tôi thanh tâm quả dục đến mức cảm thấy mình sắp xuất gia. Từ Uyển Khanh đứng bên giường nhìn tôi, Thương Dật phái nàng ấy đến đây trấn giữ. Tôi thấy nàng ấy đến cũng chẳng có tác dụng gì, nàng ấy nhìn chằm chằm vào tôi với ánh mắt sáng rực, lát sau lại căng thẳng tự an ủi: "Không sao đâu, không sao đâu."
Ngược lại, tôi phải an ủi nàng ấy: "Thật sự không sao! Chị đừng vò chăn nữa, chị véo vào đùi em rồi!"
Vì tin tưởng Thương Dật vô hạn nên tôi mới nằm ở đây. Tôi không hề muốn nằm ở đây, trong tình cảnh này, tôi đặc biệt muốn nói vài câu tục tĩu, nhưng đối diện với một người cổ đại thật sự tôi không thể nói ra, đành phải dò hỏi chuyện phiếm: "Hôm qua Thương Dật về lúc nào?"
"Em hỏi cái này làm gì?" Nàng ấy ngượng ngùng, tôi ngậm miệng lại, một lát sau không nhịn được buột miệng: "Hai người làm sao mà thành đôi vậy?"
Từ Uyển Khanh đỏ bừng mặt, người ngoài không biết còn tưởng tôi đang mô tả sống động phim tình cảm hành động của khu 11 cho cô ấy nghe.
Nhưng nàng ấy vẫn trả lời: "Em hỏi cái này làm gì?"
Chị là máy lặp lại à?
Tôi chắc là không hỏi được gì rồi, tôi vốn dĩ không phải là nhân vật chính của câu chuyện. Hai người họ tình nguyện, ân ân ái ái, quân vương không lâm triều sớm. Sáng nay, Thương Dật ném đôi dép vào tôi, đánh cho tôi tỉnh ngộ. Tôi chỉ là một đứa bé 15 tuổi đáng thương, ai bảo tôi còn chưa đủ tuổi trưởng thành chứ.
Cậu chàng xấu trai một lát sau cũng đến thăm tôi, sau khi nói chuyện vài câu với bác sĩ, cậu ấy nói với tôi rằng sau khi phẫu thuật xong sẽ cho Chiêu Đệ đến thăm tôi.
Tôi nói đừng mà, cô ấy vừa đến là sẽ xác thực cái tiếng xấu tôi bị bệnh não, cứ để Chiêu Đệ ở Bình Đô phát triển tốt đi, lát nữa tôi về thăm là được rồi.
Từ Uyển Khanh đặc biệt quan tâm đến Lý Chiêu Đệ, nhớ kỹ lại thì chính Từ Uyển Khanh đã gọi người đến cho tôi.
Từ Uyển Khanh hỏi về cuộc sống hàng ngày của Lý Chiêu Đệ, sau khi tôi trả lời từng câu một, tôi cố tình chọn những điều tốt về tính cách của cô ấy để chọc nàng: "Nếu chị thích cậu ấy thì nhận nuôi đi, hai người đồng tâm đồng đức..."
"Có được không?" Từ Uyển Khanh nghiêm túc hỏi, như thể giây tiếp theo nàng sẽ xin phép Thương Dật đưa việc này vào chương trình nghị sự.
"Đương nhiên là không được rồi! Cậu ấy có mẹ ruột mà!"
Thế là Từ Uyển Khanh dường như hiểu ý tôi, nhẹ nhàng xoa trán tôi nói: "Ta cố ý trêu em đó, đã nhận em rồi thì sao còn tìm người khác, em lại đỏ mắt lên, không đủ trầm ổn."
......
Nàng nghĩ tôi đang ghen tị sao? Hơn nữa, nói đi thì nói lại, tôi được Thương Dật nhận nuôi chứ không phải nàng mà!
Tôi nghĩ kỹ lại thì nàng và Thương Dật lén lút ở bên nhau tôi cũng không có gì để nói. Được thôi, không thành vấn đề, từng có thêm hai người trong cơ thể, hai người này đều là mẹ.
Nói một câu không biết xấu hổ, tôi vẫn chưa hiểu rõ chuyện của hai người họ. Chuyện này tôi cũng không tiện hỏi cậu chàng xấu trai, tuy bề ngoài anh ta rất cung kính với Từ Uyển Khanh, nhưng thực ra lại rất để bụng chuyện Từ Uyển Khanh cướp mất chị gái mình. Cô nàng già dặn như một chị đại ngốc nghếch, chỉ khi đánh nhau thì mới như Quan Nhị gia nhập hồn, còn lại thì hoặc là ngồi cắn hạt dưa, hoặc là phát huy đặc tính đơn bào của mình tạo ra những thứ kỳ lạ.
Trước khi phẫu thuật, tôi nhìn thấy vết dâu tây trên cổ Từ Uyển Khanh hoang dại đến mức không thể nhớ được khuôn mặt Thương Dật. Sau khi phẫu thuật, khi tôi đang tĩnh dưỡng, Thương Dật nghiêm túc đến, nói với tôi rằng cô ấy sẽ không còn xuyên vào người tôi nữa, tôi nhìn thấy vết răng trên cánh tay nàng cũng đỏ mặt.
Lúc này, tôi cũng không biết trọng điểm là cô ấy không còn xuyên hồn tôi nữa, hay là vết răng. Tôi không phân biệt được trọng điểm, nên đối diện với vẻ mặt trầm mặc của Thương Dật, tôi không sợ chết trực tiếp sờ vào vết răng đó.
Thương Dật như bị điện giật mà rụt tay lại, mặt Từ Uyển Khanh đỏ bừng.
Thương Dật nói thẳng thắn với tôi, nhưng cô ấy chưa bao giờ trực tiếp thừa nhận mối quan hệ giữa nàng và Từ Uyển Khanh là gì.
Cho đến khi ông lão kia xuất hiện.
Ông lão Hứa An Trình, một nhân vật nổi tiếng lẫy lừng, nếu xuất hiện cùng ông ấy trong cùng một sự kiện thì cũng đáng để đăng lên mạng xã hội ăn mừng ba ngày đấy.
Sau khi não tôi được điều chỉnh lại, không hiểu sao dường như không tương thích với sóng não của Thương Dật nữa. Thương Dật thực sự không còn xuyên vào nữa, tôi đột nhiên kiểm soát toàn bộ cuộc sống mà vẫn chưa thích nghi được. Khi đang được theo dõi ở bệnh viện, bệnh nhân trong hành lang đột nhiên trống rỗng, ngay cả bác sĩ cũng đi hết. Khi tôi nhận ra sự tĩnh lặng đột ngột này lúc đó tôi đang chơi rubik, bác sĩ không cho tôi dùng đồ điện tử nên ném cái này cho tôi. Tôi vừa khó khăn ghép được một mặt, bên cạnh đã có một ông lão ngồi xuống.
Đợi đến khi tôi nhận ra ông ấy là Hứa An Trình, cái đầu vừa mới khâu suýt nữa bay ra ngoài.
"Cháu tên Trương Tự?" Ông ấy nói với vẻ mặt hiền hòa, vẻ mặt hồng hào toát lên vẻ khỏe mạnh như có thể sống thêm năm trăm năm nữa, ánh mắt trông như ông lão có học thức hàng xóm vậy.
Cuối hành lang là một đám vệ sĩ, tôi bị cảnh tượng này dọa sợ, ngay sau đó ông lão cầm lấy khối rubik trong tay tôi xem xét, khẽ nói: "Chơi rubik phải có kỹ thuật, có rất nhiều hướng dẫn."
"Dạ." Tôi trả lời lầm bầm, tôi không biết phải nói gì, sợ rằng một câu nói bậy bạ nào đó thốt ra, đám vệ sĩ ở cuối hành lang sẽ như những người trong phim Hollywood rút súng máy hạng nhẹ ra bắn tôi một trận.
Một lát sau, ông lão đã ghép xong rubik, đưa cho tôi, tôi khẽ nói một tiếng cảm ơn.
"Thương Dật có đến thăm chá không?"
Lúc này tôi mới nhớ lại Thương Dật là tình nhân của ông lão. Thương Dật lén lút ngoại tình sau lưng ông ấy chẳng khác nào tự tìm cái chết.
Lúc này, tôi như một con chó được Thương Dật để ở bệnh viện trông nhà, thuộc giống gì thì tùy thuộc vào biểu hiện hiện tại của tôi.
Tôi hy vọng mình là một con chó chăn cừu Đức thông minh, vì vậy tôi nói: "TCháuôi vừa phẫu thuật xong, một mực tại ngủ, ông đến thăm cháu sao?"
"Phải. Cháu có biết tôi không?" Ông ấy nói với vẻ mặt hiền hòa.
Tôi hy vọng mình tiếp tục thông minh, vì vậy tôi nói: "Ông rất nổi tiếng."
"Cháu có biết người này không?" Ông ấy rút điện thoại ra, lật đến một bức ảnh chụp lén, là ảnh của Từ Uyển Khanh.
Lúc này tôi cảm thấy mình thực sự không có thiên phú làm một con chó ngoan thông minh, tôi chỉ là loại chó ngốc nghếch lớn đi cùng kẻ trộm phá nhà.
May mắn thay, Từ Uyển Khanh đã đến, cô ấy đối mặt trực tiếp với Hứa An Trình, tôi lo lắng cho Từ Uyển Khanh tận 120%, cô ấy từ từ đi đến, nghiêng đầu nhìn ông lão, rồi lại nhìn tôi, nhẹ nhàng đặt tay lên vai tôi: "Em hồi phục thế nào rồi?"
Hứa An Trình đưa tay ra bắt tay cô ấy: "Hứa An Trình."
Từ Uyển Khanh nhìn tôi một cái, đưa tay ra: "Từ Uyển Khanh."
Cuộc gặp gỡ lịch sử này khiến tôi nhớ đến cảnh tượng tuyệt vời của Nixon thăm Trung Quốc, đầu óc tôi nổ tung thành một mớ hỗn độn, tôi rụt rè nhìn quanh, tìm một cái cớ: "Cháu hơi đau đầu, cháu đi tìm bác sĩ..."
Vội vàng rời khỏi hiện trường, tôi vội vàng báo tin cho Thương Dật: "Vị, vị đại lão kia, Hứa An Trình, đến bệnh viện, đang bắt tay với Từ Uyển Khanh ở đó......"
"Tôi biết rồi."
"Làm sao bây giờ!"
"Tôi đã nói rõ với Hứa An Trình rồi, ông ấy không cam tâm nên đến gây sự, tôi sẽ đến ngay, đừng sợ."
"Cô nói với ông ấy Từ Uyển Khanh là bạn gái cô à?"
"Phải." Giọng Thương Dật không rõ là vui vẻ hay nặng nề, đầu dây bên kia truyền đến tiếng bước chân nhanh nhẹn và tiếng lầm bầm của cậu chàng xấu trai. Tôi cúp máy, lần đầu tiên được Thương Dật trực tiếp xác nhận mối quan hệ này.
Thương Dật thật là thẳng thắn, trực tiếp nói rõ mọi chuyện sao?
Khi cậu chàng xấu trai và Thương Dật đến, họ vội vàng lên lầu. Cô nàng già dặn khác với mọi ngày, tay cầm gậy bóng chày như cầm một thanh trường đao, giống như một võ sĩ Nhật Bản chuẩn bị hy sinh anh dũng, ánh mắt đầy sát khí và lạnh lùng, hoàn toàn không giống ngày thường.
Cậu chàng xấu trai cất máy tính bảng, vẫn bộ vest cắt may vừa vặn đó, đôi giày da để lại tiếng bước chân đủ uy lực trên sàn nhà.
Thương Dật mặc một bộ đồ đen như đang đi đưa tang, tay cầm một chiếc ô đen cán dài, mảnh mai thanh lịch, để lại những vết nước lốm đốm trên sàn nhà, trông như đang cầm một thanh kiếm.
Tôi cảm thấy một luồng khí thế đánh hội đồng, không khỏi run rẩy.
Sau khi hỏi địa chỉ, Thương Dật đi xuyên qua đám vệ sĩ tự động tách ra, cậu chàng xấu trai và cô nàng già dặn cũng ở lại bên ngoài, giờ hành lang chỉ còn ba người họ đối mặt.
Tôi ở bên cạnh thực sự không nên xuất hiện, nhưng tôi không nhịn được lòng hóng chuyện nên đã chen vào đám vệ sĩ. Vệ sĩ thấy tôi là người bị thương nên không dám chen cứng, cố tình chừa cho tôi ba phần đất.
Thực ra khi tôi đến thì câu chuyện đã đến đoạn sau.
Hứa An Trình: "Tôi có thể cho cô bất cứ thứ gì, cũng có thể thu hồi."
Thương Dật: "Vậy ông thu hồi đi."
Hứa An Trình: "Trước đây cô không như vậy, trước đây chưa bao giờ thấy cô có xu hướng đồng tính."
Thương Dật: "Bây giờ nói những điều này không có ích gì, tài sản của ông tôi không nuốt một xu nào, bất cứ lúc nào cũng có thể giao lại cho Hứa Mẫn của ông."
Hứa An Trình: "Tôi còn có thể cho cô một cơ hội nữa, chúng ta kết hôn, tôi có nhiều tài sản như vậy...... Cô đừng bị mê hoặc, thỉnh thoảng tò mò tôi cũng có thể cho phép, chúng ta làm lại từ đầu......"
Lúc này tôi đột nhiên không nhịn được muốn hát cho ông ấy một bài.
Tình cảm không phải muốn mua là mua được......
Hãy để tôi thoát khỏi, hãy để tôi hiểu buông bỏ tình yêu của cô......
Dù quê mùa, nhưng khá hay.
Đoạn sau tôi không nghe rõ lắm, đám vệ sĩ đã căng thẳng, cô nàng già dặn giương mắt, vung gậy bóng chày, kéo tôi ra sau lưng.
Tôi không biết chuyện gì đã xảy ra, đám người này sắp muốn đánh nhau. Qua khe hở giữa đám người, tôi thấy Hứa An Trình đặt tay lên cổ Thương Dật, không khỏi giật mình, nhưng Thương Dật không động đậy, Từ Uyển Khanh lao tới nhưng dường như lại đứng yên tại chỗ cũng không ngăn cản.
Cô nàng già dặn ném gậy bóng chày xuống, lúc này tôi nghe thấy giọng Thương Dật bên trong: "Năm tôi hai mươi hai tuổi, chiếc ô này ông đã che cho tôi, cảm ơn ông."
Chiếc ô đen đó được trả lại cho ông lão, ông ấy ngã xuống ghế ngồi, thân hình đột nhiên cong xuống, còng lưng như thể ông ấy không thể mượn thêm năm trăm năm nữa từ trời.
Thương Dật kéo Từ Uyển Khanh bước ra, còn vuốt lại mái tóc ở trán, bước đi nhẹ nhàng như một nữ thần chiến thắng. Cô nàng già dặn khẽ kéo tôi, chúng tôi đi theo sau hai người họ.
Chúng tôi cũng không dám hỏi.
Buổi chiều, Thương Dật nói muốn ăn mừng việc nàng được tự do, mời Chiêu Đệ đến tham gia bữa tiệc tự do này của nàng. Tôi nhân cơ hội giới thiệu cho Từ Uyển Khanh bài hát kinh điển "Ái Tình Mãi Mãi" và tiện thể hỏi thăm tình hình lúc đó.
Từ Uyển Khanh nghe xong bài hát, trịnh trọng khen ngợi: "Giai điệu nhẹ nhàng, lời ca dễ thuộc lại trực tiếp rõ ràng, từ những điều nhỏ nhặt mà thấy được đạo lý lớn, quả là một bài hát hay."
Nàng hoàn toàn phớt lờ câu hỏi sau đó của tôi!
Tối đó, khi Chiêu Đệ đến, thấy hai người phụ nữ ngồi cùng nhau, cô ấy khẽ lùi lại, rồi mới lấy hết can đảm đi tìm Thương Dật.
Cô ấy đeo cặp sách đến, tôi cứ tưởng cô ấy đến đây cũng không quên học hành tử tế, không ngờ cô ấy lại rút bảng điểm ra để chứng minh với Thương Dật rằng mình là một cô gái có giá trị, đáng được tài trợ, sau này nhất định sẽ báo đáp.
"Nhìn người ta đi." Thương Dật cầm bảng điểm, sa vào lối mòn trở nên giống mẹ tôi, thích nói về con nhà người ta, mà con nhà người ta lại vừa vặn ở chung với tôi.
Cô ấy đọc đi đọc lại bảng điểm của Lý Chiêu Đệ với vẻ mặt tán thưởng, chỉ vào tôi đang ngồi bên cạnh mình, được Từ Uyển Khanh chỉ huy đi cắt dưa hấu, bảo tôi học hỏi tinh thần của Lý Chiêu Đệ.
"Trương Tự cũng rất tốt mà." Lý Chiêu Đệ nói.
Thương Dật cười cười, xoa đầu cô ấy: "Con cũng rất tốt."
Trong tình cảnh này, cô ấy như một người mẹ già thành thạo kỹ năng nuôi dạy con cái. Nhưng nói thật, chắc chắn cô ấy đang thấy may mắn vì đã bỏ qua giai đoạn khó chịu và đáng ghét nhất của tôi, không cần tự mình đau khổ sinh con mà vẫn có người lo cho tuổi già.
Đương nhiên tôi nghĩ nàng cũng không cần tôi lo cho tuổi già, có lẽ tôi không sống lâu bằng nà cô ấy đâu.
Lúc đó, Lý Chiêu Đệ đã thể hiện tính cách tự cường, có chí khí và biết ơn của mình. Ai cũng thích cô ấy, nhưng cậu chàng xấu trai vẫn đứng về phía tôi, vì anh ta nghĩ Lý Chiêu Đệ là người của phe Từ Uyển Khanh. Có lẽ là kẻ thù không đội trời chung, bên anh ta ngoài tôi phụ họa nói lời bậy bạ ra thì cũng chẳng có ai nghe.
Thực ra tôi không hiểu tại sao tôi chỉ làm một cuộc phẫu thuật mà Thương Dật lại không cần xuyên hồn vào người tôi nữa. Một ngày nào đó khi tôi sắp chết già, cháu gái tôi nói rằng kết quả nghiên cứu cho thấy linh hồn là một dạng sóng não. Lúc đó tôi nằm ở nhà ăn dưa hấu, đột nhiên nhớ lại một ngày nào đó khi tôi mười lăm tuổi, có hai linh hồn đột nhiên vượt qua thời gian và không gian bước vào cuộc sống của tôi, khiến tôi trở nên vô cùng may mắn.
Khi đó, hai linh hồn đó đang ở bên ngoài cửa, họ trông không khác gì so với khi tôi gặp họ năm mười lăm tuổi, có chút nếp nhăn nhưng vẫn còn quá trẻ. Thương Dật đẩy cửa bước vào, ngồi bên giường tôi nắm lấy tay tôi: "Cháu còn nhớ năm mười lăm tuổi của mình không?"
"Là cô sao? Cô còn muốn cháu nhớ lại hai người ở trong cơ thể cháu v* v*n tình tứ sao!" Tôi già rồi vẫn thích nói lời bậy bạ.
"Gì chứ, tôi có lòng tốt đến thăm cháu mà!"
"Cháu xin nói trước nhé, cho dù cô có muốn cháu nhớ lại thì đây cũng hoàn toàn không phải là câu chuyện của cháu!"
Tôi sờ lên bàn tay phải đầy đồi mồi của mình, bàn tay đó được Thương Dật buông ra, cô ấy vắt chân, ánh mắt sắc bén và biểu cảm quyến rũ như khi còn trẻ: "Đây cũng là câu chuyện của cháu mà."
"Cũng chỉ là câu chuyện thôi mà." Tôi rũ tay xuống, Từ Uyển Khanh sau lưng cô ấy ánh mắt sáng rực, khẽ cười: "Mọi người đều nghĩ chúng ta đã chết rồi."
"Cháu thực sự muốn biết...... Bảy mươi năm trước...... trong bệnh viện, cô đã nói gì với Hứa An Trình?" Tôi chưa bao quên câu chuyện này suốt bảy mươi năm qua!
Thương Dật trợn tròn mắt nhìn tôi, vỗ đầu tôi: "Cháu ít nhiều chuyện nhỉ?"
"Muốn biết mà...... Cháu sắp chết rồi! Dù sao cũng vì cháu mà hai người mới có thể gặp gỡ chứ? Nể mặt ông tơ một chút đi!"
"Ông tơ nào mà nhiều chuyện vậy, lớn tuổi rồi mà còn lắm lời như vậy!" Thương Dật đặc biệt không khách khí với tôi, vừa vỗ vừa lay, may mà lúc tôi sắp chết không có nhiều vụ tai nạn, nếu không bà lão như tôi mà chết ngay tại chỗ vì trẹo cổ thì cô ấy có nói cũng không rõ. Hai người đáng lẽ phải biến mất lại xuất hiện trên đời, tính tuổi tác thật sự đáng sợ đến mức vượt qua công nghệ hiện đại.
"Bà ngoại......"
Tiếng cháu gái tôi bên ngoài dường như càng ngày càng gần, Thương Dật ghé sát tai tôi khẽ nói: "Lúc đó à, tôi..."
Buổi sáng mưa lất phất đó, Thương Dật cầm ô đen bước vào, Hứa An Trình đứng đối diện Từ Uyển Khanh.
"Tôi đã già rồi, tại sao cô lại vội vàng như vậy, đợi tôi chết rồi, cô yêu đàn ông hay phụ nữ, hay loạn luân với ai cũng không thành vấn đề, sao lại vội vàng cắt đứt quan hệ với tôi như vậy chứ. Tôi chưa từng dạy cô l* m*ng như vậy..."
"Ông biết tôi đi cùng ông vì tiền mà, tại sao không buông tay?" Thương Dật kéo Từ Uyển Khanh ra sau lưng mình.
"Thả dây dài, câu cá lớn. Cô bây giờ quá...... khiến tôi bất ngờ."
"Bởi vì tôi cũng từng yêu ông." Thương Dật tung một đòn chí mạng, "Rất rất lâu về trước rồi. Cho nên, nói rõ ràng ra, là tôi tôn trọng ông, cũng là tôn trọng chính bản thân tôi trong quá khứ. Đương nhiên tôi có thể đợi rất lâu, hai tiếng, hoặc ba ngày, hoặc một tuần, hoặc mười bốn năm. Phải đợi vợ ông qua đời ông mới chọn tôi, đây không phải là lựa chọn, là người thay thế...... Chỉ khi ông còn sống, lựa chọn của tôi mới có ý nghĩa, này."
Tặng ô là "tán" (tan rã), không ai tặng món quà như vậy. Thương Dật đỡ cán ô đưa ra: "Ngoài trời đang mưa, cái này có lẽ hữu ích."
"Tôi yêu cô......" Ông lão dường như bị hai chữ "từng yêu" đánh gục, sự tự tin của ông ấy không cho phép ông ấy thất bại trong sự lựa chọn, ông ấy không nhận ô.
"Ông không yêu tôi." Thương Dật kiên định trả lời.
Ông ấy dường như bị chọc giận, bạo phát giơ tay lên, hai tay siết chặt lấy cổ nàng mảnh khảnh.
Từ Uyển Khanh giật mình kinh hãi, tư thế lao tới bị Thương Dật một ánh mắt định lại.
Cô cảm nhận được hơi nóng từ đôi tay của ông lão, đôi tay của người già quá nóng, tỏa ra năng lượng dư thừa, như thể toàn bộ sức lực của cơ thể đều tập trung ở lòng bàn tay, gần như làm bỏng cổ. Cô biết ông lão không dùng sức, cô vẫn có thể thở, đôi mắt ông lão như sư tử săn mồi, nhưng giây phút cuối cùng lại già đi, ánh sáng trong mắt tan biến. Trong khoảnh khắc đó, Thương Dật trong lòng nhớ lại bản thân mình đã phạm sai lầm năm hai mươi hai tuổi, lảm nhảm kể với ông lão rất nhiều chuyện gia đình mình không thể giải quyết được.
Khi đó, ông lão đã che chiếc ô này, đưa cô lên xe.
"Năm hai mươi hai tuổi, chiếc ô này ông đã che cho tôi, cảm ơn ông." Thương Dật đưa ô ra, đánh lá bài tình cảm cuối cùng.
Ông lão suy sụp ngồi xuống, đột nhiên thực sự già đi.
Tôi nghe Thương Dật nói xong, chớp mắt một lúc, nhưng dù sao tôi cũng không còn trẻ nữa, chớp mắt cũng thấy mệt.
Thương Dật cuối cùng tổng kết: "Lúc đó nếu tranh cãi lý lẽ với ông ấy, tôi có thể đã chết rất thảm. Nhưng ông ấy đã già rồi, tình cảm là điểm yếu, tôi vừa chọc vào là ông ấy đã nôn ra mật đắng, nên sau đó ông ấy cũng không làm quá tuyệt tình, vẫn cho tôi một cơ hội th* d*c."
Tôi già rồi mà không biết giữ thể diện, cứ tò mò chuyện tình cảm của người khác, nhưng Thương Dật ngoài việc thích chọc ghẹo tôi ra thì cũng không mấy khi ra vẻ bề trên, vẫn trả lời tôi.
Thực ra chắc bạn muốn biết tôi đã làm gì khi còn trẻ, nhưng dù sao đây cũng không phải là câu chuyện của tôi, sau khi kể xong những chuyện liên quan đến việc hai người họ xuyên hồn vào tôi, có lẽ tôi cũng chẳng có gì để kể nữa. Có thể bạn cũng còn muốn biết câu chuyện của Lý Chiêu Đệ, nhưng cô ấy cũng không xuyên hồn vào tôi, nên tôi chỉ có thể nói với bạn là cô ấy sống rất tốt.
Thôi thì đến đây kết thúc đi, tôi không có văn phong của Từ Uyển Khanh, chuyên mục bình luận tác phẩm nổi tiếng của nàng rất được yêu thích, tôi học mãi cũng không được ba phần tinh túy.
Tôi sẽ không mượn trời thêm năm trăm năm nữa, tôi đã rất may mắn khi có được cơ hội bị xuyên hồn, như một chiếc bánh từ trên trời rơi xuống đầu, thay đổi cả con đường đời.
Cuối cùng tôi chớp chớp mắt nhìn Từ Uyển Khanh và Thương Dật, cổ họng khô khốc muốn nói lời cảm ơn, nhưng tôi không có thuốc trường sinh bất tử, đã quá già rồi, già đến mức không thể mở mắt ra được nữa.
