Song Linh Xuyên Hồn - Ngưu Nhĩ Nhĩ

Chương 39: Thương Dật thổ lộ

Ngày kỷ niệm mười bốn năm quen biết, ngay cả Thương Dật cũng giật mình khi nói ra.

Sáng sớm thức dậy, cô nàng già dặn nằm nghiêng ngả trên giường bên cạnh, cậu chàng xấu trai đang đẩy cửa bước vào nhắc nhở cô về lịch trình hôm nay, tình cờ có bữa tối cô đã đặt trước hai ngày. Trợ lý hỏi cô có cần gọi điện thoại báo trước cho vị kia không, cô giơ tay ra hiệu không cần, tự mình cầm điện thoại lên áp vào tai, bấm số của Hứa An Trình, nũng nịu hỏi: "Đoán xem hôm nay là ngày gì?"

"Cô đừng làm khó cái xương già này của tôi nữa, trí nhớ tôi có còn tốt đâu."

"Vậy thôi vậy." Thương Dật cúp điện thoại, giọng nghe có vẻ giận dỗi giả tạo.

Cô cảm thấy mức độ làm bộ làm tịch của mình thật đáng sợ, một lúc sau quả nhiên nhận được điện thoại của đại lão: "Ôi tôi thực sự không nhớ, xin cô đấy, tha thứ cho tôi đi, cô muốn gì tôi cũng chiều cô."

Nói ra câu "xin cô đấy" thì có vẻ thân mật quá rồi, Thương Dật nhấc chân lên nhìn móng tay đã bị gãy, lơ đễnh giận dỗi: "Ha, cũng chẳng có ngày gì đặc biệt, hôm nay là kỷ niệm mười bốn năm chúng ta quen nhau đấy, ông đang họp à? Cứ bận đi, lát nữa tôi gọi lại cho ông sau."

Không biết Từ Uyển Khanh vào phòng từ lúc nào, dáng người uyển chuyển như cành liễu mùa xuân. Thương Dật ngẩng đầu nhìn một cái, cố ý cúi đầu nhắn thêm vài tin nhắn tình tứ.

Cô nàng già dặn vừa tỉnh dậy, thoạt nhìn thấy căn phòng đột nhiên náo nhiệt như vậy, lùi lại một bước, dụi mắt ngáp một cái: "Họp à?"

"Đi vệ sinh đi, hôm nay làm gì thì làm. Cô cũng ra ngoài đi."

Cậu chàng xấu trai và cô nàng già dặn cùng nhau ra ngoài, cậu chàng xấu trai tốt bụng đóng cửa lại. Thương Dật ném điện thoại xuống, Từ Uyển Khanh ngồi nghiêng bên giường cô, nhẹ nhàng hỏi: "Thương muội có cần chuẩn bị gì không? Cho vị kia?"

Cái cách nói đảo ngược của Từ Uyển Khanh khiến Thương Dật không nhịn được cười. Cô nhảy xuống giường, hai chân vô định tìm kiếm dép lê, cô nàng già dặn không biết đã đá nó đi đâu mất rồi. Cô đi vòng quanh giường đến phía Từ Uyển Khanh, tìm thấy dép của mình, xỏ vào rồi mới trả lời: "Đúng vậy, chuẩn bị một cái bẫy để lão già chui vào yêu tôi hơn, thế nào, tuyệt vời không? Tôi thâm sâu lắm đấy, sáng sớm đến hỏi thăm tôi làm gì? Đợi tôi mắng cô à?"

Lời nói đó cay nghiệt đến mức không thể tiếp lời, nhưng Từ Uyển Khanh chỉ cần một chiêu Càn Khôn Đại Na Di đã tiếp lời: "Có gì tôi có thể giúp được không?"

*Một chiêu thức trong phim Ỷ Thiên Đồ Long Ký, mấy bạn cứ hiểu là bốn lạng địch ngàn cân.

Thương Dật thầm nghĩ Từ Uyển Khanh có bị ma ám không, mình tán trai rồi mà cô ta lại đứng sau cổ vũ? Phụ nữ thời cổ đại nghĩ gì vậy?

Chiêu lạ lùng này khiến Thương Dật tan nát cõi lòng, cô ho khan hai tiếng: "Giúp đỡ? Ồ được, cứ yên lặng ở nhà, đợi tôi và ông ta lăn lộn trên giường xong về, rồi dùng mặt nóng dán vào mông lạnh của tôi, bị tôi mắng một trận là được rồi."

"Cũng được." Từ Uyển Khanh lại ra chiêu lạ.

Thương Dật đành bó tay, chỉ có thể thở dài: "Tôi thua cô rồi, cô có thể tức giận một chút không? Cứ, thuận lý thành chương mắng tôi một trận rồi nói tôi là đồ ngu sau đó bỏ đi?"

"Nàng thích kịch bản như vậy sao?"

"......" Thương Dật ngã vật xuống giường, "Cô rốt cuộc muốn làm gì?"

"Muốn giúp nàng."

"Thôi được rồi, tôi nhìn thấy cô là lại nghĩ đến việc mình đạo đức bại hoại, đầu óc quay cuồng, không biết phải làm gì với cô cho phải. Cô đến giúp tôi thì trong lòng tôi càng rối loạn." Thương Dật lăn một vòng trên giường rồi đứng dậy, Từ Uyển Khanh lại cúi mắt không nói, dường như đang suy nghĩ.

Thương Dật không biết phải làm gì với Từ Uyển Khanh cho phải, đành ngồi xuống bên giường, bày ra tư thế đàm phán, bắt chéo chân, ánh mắt sắc bén như một nữ chính phản diện trong phim truyền hình: "Tôi là trà xanh, dù có ở bên cô tôi cũng sẽ ngày ngày tìm đàn ông, bạn trai cũ, bạn tình, tình nhân lén lút của tôi nhiều đến mức có thể lập hai đội bóng đá......"

"Ồ."

"Ồ!?" Thương Dật túm tóc lên cơn điên, đối phó với Từ Uyển Khanh giống như dùng Giáng Long Thập Bát Chưởng đánh vào quả bông, không gây ra được sóng gió gì, nhưng Từ Uyển Khanh lại cố chấp đối đầu với cô, thỉnh thoảng lại dùng kim châm chích cô một cái.

Từ Uyển Khanh thích cô, sự yêu thích này khiến Thương Dật cảm thấy không quen. Từ Uyển Khanh không muốn gì cả? Không cầu gì cả? Thương Dật không có bất kỳ người tình nào có thể cho cô kinh nghiệm, đành để Từ Uyển Khanh và cảm giác về Từ Uyển Khanh phát triển hoang dã như loài xâm lấn mất đi thiên địch, chỉ sau một đêm đã trở nên ngang ngược vô lý, chiếm đoạt mọi không gian có thể sinh trưởng, chỉ còn ánh nắng mưa móc phải độc sủng cây thực vật này, những kẻ yêu mị khác đều phải cút khỏi mảnh đất này.

"Ta không quan tâm." Câu trả lời của Từ Uyển Khanh khiến Thương Dật hoàn toàn hết giận.

Cô thở dài một tiếng: "Tôi biết cô cho tôi tiên đan sống thêm một trăm năm chắc chắn có mưu đồ, dù sao lão già cũng không sống lâu bằng cô đúng không? Nhưng như vậy có ý nghĩa gì, phải đợi lão già chết tôi mới có thể chấp nhận cô, cô không cảm thấy......"

"Đến giờ dùng bữa rồi." Từ Uyển Khanh đứng dậy ấn vai cô, ép cô ngồi xuống.

Được rồi.

Ngày hôm đó của Thương Dật trôi qua khá ổn, trừ cuộc trò chuyện không vui vẻ với Từ Uyển Khanh vào buổi sáng.

Buổi trưa cô gọi điện thoại cho vị kia, nhưng vị kia nói quá bận, quá bận, thế là cô không nói gì nữa.

Cậu chàng xấu trai nói: "Có cần hủy cuộc hẹn tối nay không?"

"Không cần."

Thế là Thương Dật ngồi trên tầng thượng của nhà hàng nơi cô và đại lão lần đầu tiên ăn cơm, hóng gió đêm hai tiếng đồng hồ, sau đó chụp một bức ảnh gửi cho vị kia nói đây là nhà hàng họ lần đầu tiên ăn cơm cùng nhau, cô đã đợi hai tiếng đồng hồ mà không đợi được, bây giờ cô phải về ngủ.

Cô thực sự đã đợi hai tiếng đồng hồ, sau khi về có chút mệt mỏi. Buổi tối cô nhận được một cuộc điện thoại xác nhận lịch phẫu thuật, nói chuyện phiếm hai phút với Trương Tự, Trương Tự vẫn đang ngủ ở chỗ Từ Uyển Khanh, cô xách túi về ổ chó của mình nằm.

Cậu chàng xấu trai đi theo sau cô: "Chị ơi, chị biết vị kia sẽ không đến, sao còn đợi ông ta hai tiếng?"

"Ông ta sống ngần ấy tuổi, nói dối rất dễ nhìn ra, tôi khiến ông ta cảm thấy áy náy, mắc nợ tôi, tôi sẽ đạt được mọi thứ."

"Ồ, chị ơi, chị nợ em hai trăm tệ."

"Biến đi!"

Cô mở cửa, một bó hoa hồng lớn đập vào mắt.

Lão già mặc một bộ vest được cắt may vừa vặn, cài chiếc ghim cài áo mà Thương Dật đã tặng ông ấy từ rất lâu trước đây trên ngực, ôm một bó hoa hồng lớn, mở một chai champagne, dưới đáy ly là một chiếc nhẫn kim cương cực kỳ bắt mắt. Một lời xin lỗi rất phù hợp.

"Hôm nay tôi bận quá, xin lỗi xin lỗi, đừng giận tôi nữa có được không?"

Cậu chàng xấu trai liếc nhìn sắc mặt Thương Dật, khẽ gật đầu: "Hứa tổng, chị ơi, em về trước đây."

"Ừm." Thương Dật đóng cửa lại.

Cô mỉm cười nhận bó hoa hồng đặt lên kệ, gạt bỏ một đống tạp chí cũ kỹ rồi đặt nó ngay ngắn, sau đó quay lại lấy chiếc nhẫn kim cương đeo vào ngón tay ướm thử. Lão già nhìn cô chằm chằm, quan sát cái vẻ làm bộ làm tịch yếu ớt đó của cô. Phụ nữ thỉnh thoảng làm bộ làm tịch là một loại phong tình, giống như một cái móc nhỏ móc lấy hồn của lão già, một chút tiểu xảo dễ bị nhìn thấu, khiến đàn ông cảm thấy có thể kiểm soát cô bất cứ lúc nào.

Thương Dật tháo nhẫn kim cương đặt lên bàn: "Tôi không giận."

"Thôi được rồi, hôm nay tôi đặc biệt bay đến đây để ở bên cô, cười một cái đi?" Lão già dỗ dành cô, ôm cô vào lòng hôn lên tóc cô, "Mùi dầu gội thơm thật."

Giống như một con búp bê lớn bị ôm, Thương Dật thờ ơ một lúc, lão già nhận ra cô không ổn, buông ra: "Sao thế? Vẫn không vui à? Tôi phải làm gì để chuộc lỗi đây?"

Thương Dật quen vị này từ khi mới đôi mươi, ban đầu chỉ là một trợ lý, khi nhận ra lão già có ý đồ khác, thế là cô bước chân vào giới tiểu tam.

Nhớ lại quả là thủ đoạn tồi tệ, tâm cơ thâm hiểm, cô từ từ hồi tưởng, lão già trước mắt có chút mơ hồ.

Điều khiến cô khác biệt so với những tiểu tam khác không phải là cô có thể quản lý công ty, điều này không phải là đặc điểm riêng. Trong số những cô gái vây quanh lão già, mười người thì có đến tám người có năng lực không tồi, cô thực sự không có chỗ đứng trong số đó, vóc dáng bình thường, khuôn mặt không phải là hàng đầu, giọng nói không đủ ngọt ngào, dáng vẻ trên giường cũng nhạt nhẽo.

Cô có thể ở lại cho đến bây giờ là vì một đêm nọ, cha mẹ ruột của cô đã gây rắc rối lớn cho cô. Họ nói với cô rằng họ muốn đào một tầng hầm trong nhà, lúc đó mẹ nuôi tức là dì của cô đã qua đời, cô bực bội tránh mặt những người này, lão già tình cờ hẹn cô đi ăn.

Khi đó cô còn rất trẻ, không thể giấu được những chuyện phiền lòng, vài câu nói tuôn ra như súng máy, kể hết chuyện nhà cửa một cách sạch sẽ, giống như một cô gái ngây thơ không biết sự đời. Lão già nói lúc đó ông ấy cảm thấy cô rất chân thật, giống như một người phụ nữ nhỏ bé có thể ở yên trong vòng tay, sau đó bắt đầu cho cô ngày càng nhiều quyền hạn để xử lý nhiều việc hơn, cho đến bây giờ.

Không có lão già thì không có Thương Dật của ngày hôm nay, lão già đã bồi dưỡng cô, cho cô cơ hội. Nếu bỏ qua mối quan hệ thể xác, ở một mức độ nào đó, cô đối với lão già hận không thể hát lên bài hát cảm ơn.

Hát thì hát, nhưng chút tôn trọng trong lòng đã bị bào mòn chỉ còn lại lớp da mỏng sau mỗi lần quan hệ. Lão già sa vào trần thế, chỉ còn lại thời gian bị lên men chua nhẹ sau khói lửa chiến tranh, tình cảm này xen lẫn nỗi hoài niệm của Thương Dật về chính mình, lão già là người gửi gắm tình cảm, cô không biết phải mở lời thế nào.

Sau một lúc im lặng ngắn ngủi, cô lấy lại bình tĩnh, nhẹ giọng hỏi: "Ông thấy tôi thế nào?"

"Đương nhiên là cô rất tốt!" Lão già có chút ngạc nhiên, sau đó lập tức hiểu ra hôm nay cô rất nghiêm túc, cũng chỉnh lại biểu cảm, thay bằng một gương mặt rất nghiêm túc, "Rất xinh đẹp, rất có năng lực, xử lý mọi việc rất chu toàn, tâm tư rất thấu đáo..."

Lão già liệt kê từng ưu điểm của cô, trừ điểm "rất xinh đẹp", những điểm còn lại Thương Dật đều không thể đồng tình. Nhưng cô đứng bên cạnh nhìn nghiêng mặt lão già, vẻ mặt nghiêm túc kiên định củaông ấy như đang kể về một tín điều không thể bác bỏ. Cô bắt đầu tưởng tượng mình thực sự có những phẩm chất tốt đẹp đó đáng được yêu, nghe đến cuối cùng còn xuất hiện ảo giác, tưởng rằng người đang nói những ưu điểm đó của cô là Từ Uyển Khanh.

"Ông có yêu tôi không?"

"Tôi yêu cô!" Đôi mắt đục ngầu của ông ấy ngấn lệ như trẻ lại, ông ấy kinh ngạc vì Thương Dật cuối cùng cũng động lòng với anh ta và hỏi câu hỏi như vậy.

Ông ấy xúc động ôm Thương Dật, Thương Dật cuối cùng cũng nhận ra đây không phải Từ Uyển Khanh.

Ồ, nếu người xưa kia ở đây, cô có lẽ đã lộ tẩy ngay tại chỗ rồi.

Thương Dật từ từ ôm lại, hận mình sao lại hỏi vị này một câu hỏi có vẻ xúc động như vậy.

Buổi tối vị này ôm cô, ôm chặt, như thể bị cô cảm động đến mức hận không thể móc ruột gan ra mà dựa vào cô ngủ.

Tắt đèn, Thương Dật bất chợt hỏi một câu: "Ông yêu tôi đến mức nào?"

"Tất cả tài sản của tôi đều có thể cho cô." Ông ấy tựa cằm vào vai cô, nhẹ giọng trả lời.

"Ngủ đi."

"Tôi trả lời không đúng sao?"

"Chỉ hỏi vậy thôi."

Đợi lão già phát ra tiếng ngáy đều đều, Thương Dật lặng lẽ đứng dậy.

Người già thì ngủ nông, tiếng sột soạt như chuột của cô đã đánh thức ông ấy, ông ấy trở mình, giọng có chút buồn ngủ: "Sao thế?"

"Cậu chàng xấu trai có chút chuyện ở nhà, tôi qua xem sao, ngày mai tôi gọi lại cho ông."

"Chuyện gì?"

"Cha mẹ tôi lại giở trò thôi mà, không sao đâu."

"Họ có thể tiêu bao nhiêu thì cứ tiêu đi." Lão già không nghi ngờ gì, yên tâm trở mình ngủ thiếp đi.

Thương Dật bịa xong lý do, cảm thấy tim đập nhanh, mắt nóng rực k*ch th*ch.

Mò chìa khóa mở cửa, bất chợt nhìn thấy trên bàn trà sáng một chiếc đèn bàn, Từ Uyển Khanh đang nằm đó miệt mài viết, bút lông run rẩy như muốn bay lên.

"Sao không ngủ?" Thương Dật cúi đầu nhìn đồng hồ, một giờ sáng.

"Sắp viết xong rồi, muốn viết xong sớm." Từ Uyển Khanh đứng dậy xách túi giúp cô, Thương Dật sờ sờ xem bản nháp, bật đèn trần: "Nhìn thế này mắt cô sẽ hỏng mất."

"Phạm Dao Dao nói tốn điện mà."

"Không tốn bao nhiêu đâu."

"Dù sao cũng tiết kiệm được một chút."

Từ Uyển Khanh ở đây giúp cô tiết kiệm từng đồng, Thương Dật dở khóc dở cười: "Cô mà hỏng mắt thì tôi phải tốn tiền mua kính cho cô, bảo vệ mắt chính là tiết kiệm tiền cho tôi."

"Nàng thật hào phóng, ánh sáng này đủ dùng rồi, đã rất sáng rồi, bật thêm cái này chẳng phải lãng phí sao?"

"Cô viết đi." Thương Dật ngồi đối diện cô, Từ Uyển Khanh chuyên tâm viết sách, viết được ba bốn trang, thở phào một hơi, đưa một xấp giấy dày cho cô xem.

Trong căn phòng rộng lớn chỉ còn tiếng lật trang của Thương Dật, đây là một câu chuyện tình yêu giữa ma nữ và người phàm, nhưng không phải là tưởng tượng của thư sinh nghèo hèn, mà là một tiểu thuyết bách hợp. Tiểu thư nhà giàu mắc bệnh không được ra ngoài, chạy chữa khắp nơi không khỏi, thế là gia đình đặt tiểu thư vào biệt viện tự sinh tự diệt, ngẫu nhiên trong sân có cây hòe đã thu hút một ma nữ đến. Ma nữ kiến thức rộng rãi, tính tình phóng khoáng, dẫn tiểu thư đi xem nhiều chuyện kỳ lạ. Sau này tiểu thư nảy sinh tình yêu đặc biệt với ma nữ, ma nữ kinh hãi rồi xa lánh tiểu thư, tiểu thư từ đó bệnh tình trở nặng, sắp sửa qua đời. Lúc này có một đa tình công tử đến, đa tình công tử vốn là đối tượng đính hôn từ trong bụng mẹ của tiểu thư, vốn định hủy hôn, không ngờ gặp tiểu thư liền yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên, nguyện ý đợi cô khỏi bệnh. Ai ngờ đa tình công tử này lại là người hành tà đạo, lén lút muốn hại tiểu thư, ma nữ cuối cùng cũng hiện thân, một người một ma tìm cách vạch trần bộ mặt thật của đa tình công tử. Tiểu thư gặp ma nữ, bệnh tương tư lập tức khỏi hẳn, ma nữ biết mình đã gây ra nghiệt duyên này, nàng cầu thần tiên giúp tiểu thư giải thoát chấp niệm, còn mình vì gây nghiệt duyên mà có tội nên chịu cảnh hồn bay phách tán.

"Sao lại là bi kịch?" Thương Dật đặt giấy xuống, nhìn chằm chằm Từ Uyển Khanh, Từ Uyển Khanh lại quay mặt đi, không giấu được vẻ thẹn thùng.

Thương Dật lập tức hiểu ra, lại cầm giấy lên đọc từng chữ một: "Tôi là ai? Trình tiểu thư?"

"Ma nữ!" Từ Uyển Khanh nhẹ nhàng trách cô một tiếng, "Cái này cũng không nhìn ra sao?"

"Vậy đa tình công tử là ai?"

"Ta nghĩ linh tinh thôi mà, ta đã lấy chồng hai lần, tùy tiện lấy ai ra mà bịa, nàng cũng làm sao mà biết được."

"Tôi biết!"

Thương Dật đặt bản thảo xuống, vỗ lòng bàn tay hồi tưởng, "Cô đã nói, cô đã nói về hai người chồng của cô. Nói đi thì phải nói lại, nếu tôi là ma nữ, thì tốt quá rồi, tôi không tốt đến thế, vừa dịu dàng vừa quyết đoán, chậc chậc, nếu tôi là Trình tiểu thư này tôi cũng yêu ma nữ."

"Nếu cô là ma nữ, có thể sẽ có chút tâm tư với Trình tiểu thư này không?"

Từ Uyển Khanh cũng không biết là đang thực sự hỏi về cốt truyện, hay là có ý khác.

Rõ ràng là có ý khác!

Thương Dật cảm thấy có bẫy, nhưng vẫn phải cứng đầu chui vào, liếc qua một lần nữa, lúc này mặt trời đã mọc, hơn bốn giờ sáng.

"Trình tiểu thư này tốt biết bao, tuy thân thể không khỏe nhưng lòng rất rộng lượng, lại lương thiện, dịu dàng, cầm kỳ thi họa tinh thông mọi thứ, lại có thú vui cuộc sống. Ma nữ đối xử với cô ấy như vậy, cô ấy vẫn một lòng si tình, điều này khó có được biết bao, đối với nha hoàn cũng tốt, đối với phụ mẫu cũng tốt, một người hoàn hảo không tì vết. Mà này, Từ Uyển Khanh, cô đang lồng ghép tư tình rất nghiêm trọng đấy!"

"Trình tiểu thư sống lâu trong khuê phòng, không có kiến thức, gặp chuyện cũng không có chủ kiến, hoàn toàn dựa dẫm vào ma nữ. Số phận long đong, tự oán tự trách, luôn mang đến bất hạnh cho người khác, nhìn đã thấy bạc mệnh, chỉ có may mắn gặp được ma nữ......"

Từ Uyển Khanh tự nhận xét mình như vậy sao?

Thương Dật dừng lại một lúc, cảm thấy vẻ mặt cúi thấp, không tự nhận thức rõ ràng của Từ Uyển Khanh có chút buồn cười.

Lời nói đã ở đầu môi, cô nuốt ngược vào, thu dọn bản thảo tìm cái dập ghim cạch một tiếng dập lại: "Hôm khác đánh máy thành bản điện tử, tôi giúp cô kiểm tra lại."

"Được."

"Từ Diệc Cửu?"

"Ơi?"

Thương Dật khoanh tay đứng thẳng, trông như thể sắp mắng Từ Uyển Khanh một trận tơi bời. Bình thường việc gọi cả họ lẫn tên rất dễ bị hiểu là muốn mắng người, tư thế mưa gió sắp đến, bây giờ cô dùng tên tự của người ta, càng có một sự nghiêm túc đột ngột.

Cô lật bản thảo xào xạc, cuối cùng nhẹ nhàng đặt lên giá sách.

"Thương muội muốn nói gì?"

Từ Uyển Khanh không biết từ lúc nào đã đứng gần sát cô.

"Cô...... ừm...... cô thấy, tôi thế nào?"

"Xấu tính. Trên người có mùi nước hoa của vị kia, rất nhạt. Nửa đêm đột nhiên làm phiền ta nghỉ ngơi."

"Cô cũng không nghỉ ngơi...... Gần năm giờ rồi, mau đi ngủ đi, chín giờ phải chuẩn bị đi phẫu thuật cùng Trương Tự." Thương Dật cười khổ, ngửi ngửi mình, đúng là có một mùi đặc trưng của lão già, không hôi nhưng cũng không thơm, chiếm lấy mùi hương của cô, lão già một cái ôm đã truyền mùi hương sang, thổi cũng không bay.

Cô biết Từ Uyển Khanh sẽ không trả lời thẳng thắn câu hỏi của cô.

Người phụ nữ đối diện trông thực sự như những gì nàng ấy đã nói, không hề quan tâm, dù ngửi thấy mùi đàn ông cũng chỉ nhíu mày, dường như không có chút chiếm hữu nào.

Gần đến thời điểm quyết định quan trọng, bệnh đa nghi của Thương Dật tái phát, cô bắt đầu cho rằng Từ Uyển Khanh chỉ là rất cô đơn đợi năm trăm năm, ngoài cô Thương Dật thì không còn ai khác để quen biết nữa.

Nhưng trong mười lăm giây im lặng, cô bấm đồng hồ từng chút một nuốt chửng căn bệnh của mình, đợi câu trả lời của Từ Uyển Khanh.

"Ta trở nên không giống mình, mỗi ngày oán độc mong một người xa lạ qua đời. Tôi biết điều này là không đúng, ta hận nàng do dự không quyết, lại sợ nàng giữa hai lựa chọn sẽ không chọn ta. Chẳng qua ta chỉ là kẻ là ở biệt viện cách biệt với thế giới mỗi ngày chờ đợi nàng, mỗi ngày mong mỏi duy nhất là ma nữ trên cây hòe đến nhìn ta một cái......"

Thương Dật bấm đồng hồ kết thúc, xua tan bệnh đa nghi, cuối cùng nhẹ nhàng thở dài.

"Ta không nói không có nghĩa là ta không sợ, Thương Dật, ta chỉ biết đọc sách viết chữ, không bằng người khác......"

Đọc sách viết chữ đương nhiên là tốt rồi! Như mình vì tiền mà dính đầy mùi đồng tiền thật sự tốt sao?

Thương Dật như lần đầu tiên nhận ra Từ Uyển Khanh vậy. Từ Uyển Khanh trước đây không phải đều rất tiến bộ, rất tự tin, tỏa ra phong thái của phụ nữ cổ đại, nói chế giễu cô thì chế giễu cô, nói cạnh khóe cô thì cạnh khóe cô, không bao giờ nhượng bộ, ngay cả tỏ tình cũng là Từ Uyển Khanh chủ động, tranh thủ đi trước thời đại.

Từ Uyển Khanh cũng có vẻ tự oán tự trách như vậy sao?

Thương Dật bật cười, cười một lúc thì không cười nổi nữa, tiếng nức nở của Từ Uyển Khanh như mèo con dùng đuôi cào vào lòng bàn tay, ngứa nhẹ nhàng mềm mại rơi vào tai, Thương Dật cảm thấy tai có chút nóng.

Từ Uyển Khanh quay lưng về phía cô, khóc nức nở nhưng vẫn kìm nén.

"Xin lỗi......" Thương Dật nhẹ nhàng vỗ vai cô.

Từ Uyển Khanh ngừng khóc, từ từ quay đầu lại.

Dường như bị vẻ mặt đẫm lệ này mê hoặc, Thương Dật cảm thấy mình không còn giống mình nữa.

Cô cảm thấy ngoài nụ hôn thì không có gì có thể diễn tả cảm xúc, cánh tay trở nên cứng đờ, từ từ đưa ra ôm người phụ nữ nhút nhát vào lòng. Ôm trọn, vô cùng gần gũi, cô như có thể trong ánh bình minh mờ ảo này xuyên qua không gian và thời gian nhìn thấy đồ trang sức trên d** tai của Từ Uyển Khanh, rõ ràng không có gì cả, cô vẫn nhẹ nhàng hôn lên d** tai lạnh lẽo của người phụ nữ, như thể nghe thấy tiếng hạt châu va chạm leng keng. Rõ ràng trên cổ mềm mại không có gì cả, nhưng lại như có thể nhìn thấy sợi chỉ đỏ của bùa hộ mệnh nổi bật trên làn da trắng nõn, trắng như ánh trăng sáng, là ánh sáng xa xôi nhưng lại lọt vào mắt, nhẹ nhàng kéo gần lại.

Cô dần cảm nhận được sự đáp lại của người trong lòng, vô cùng cẩn thận ôm lại cô, thế là cô như rắn quấn chặt lấy đối phương, cái đuôi mềm mại quấn quýt.

Xé toạc chiếc cúc thứ hai trên ngực, bùa hộ mệnh như một bông hoa nhỏ xíu nở rộ trên ngực, Từ Uyển Khanh nhìn cô, ánh mắt không còn cúi thấp.

Xé bỏ áo khoác ngoài, cô đóng sầm cửa phòng ngủ, d*c v*ng của cô đã trải qua quá nhiều rèn luyện, hoàn toàn chiếm ưu thế, Thương Dật tỉnh táo lại, như thể chết đuối trong giấc mơ, vĩnh viễn chìm đắm trong giấc mơ không muốn tỉnh lại, nóng lòng kéo người ngã xuống giường, người phụ nữ được cô ôm lấy thẹn thùng quay mặt đi.

Bùa hộ mệnh bị kéo sang phía đối diện, Thương Dật nhường bùa hộ mệnh dựa sát vào nàng.

Bên tai, tiếng hỏi nhẹ nhàng đến mức gần như không nghe thấy: "Nàng đang lên cơn sao?"

"Thì sao?"

Cơ thể người phụ nữ mềm mại và đầy đặn, nắm trong tay gần như muốn tràn ra khỏi kẽ ngón tay, cô dùng sức và dữ dội chứng minh mình là một con thú cái đang lên cơn trong tự nhiên, muốn cắn ở đâu thì để lại dấu răng ở đó.

Thật không đúng lại khiến cô nhớ lại kinh nghiệm với vị kia, cô ngồi vắt chân lên người đàn ông, nhìn xuống, vẻ mặt quyến rũ, giọng nói ngọt ngào, như nữ hoàng lại như tiện nhân, trơ trẽn phơi bày hình ảnh của mình. Hồn bay phách lạc nghĩ về dự án chưa hoàn thành, nhưng cơ thể đã phản bội trước một bước.

"Ta sẽ giúp nàng."

Bên tai, giọng nói nhẹ nhàng gần như nóng bỏng của Từ Uyển Khanh kéo cô trở lại hiện tại, không biết từ lúc nào cô đã bị lật mạnh xuống.

Người phụ nữ có tài năng thiên bẩm, trông có vẻ không ít lần đọc sách không đứng đắn, cô thả lỏng mình, nhẹ nhàng đáp lại sự dịu dàng mà người xưa truyền cho cô.

Cô tập trung nhìn người xưa đang rất chuyên tâm nghiên cứu mình, trong lòng dần nóng lên, có chút nghẹn ngào.

Cô không kìm được hai má nóng bừng, như thể đang thì thầm bên lửa.

Mặt Từ Uyển Khanh lập tức đỏ bừng, như thể người đang nằm đây mặc cho người khác làm gì là nàng ấy vậy.

"Nàng yêu... tôi" Thương Dật cố ý nói như vậy.

Người xưa lặng lẽ nhổm người lên hôn cô, như thể sợ cô nói gì, lại sợ cô không nói gì, mặt đỏ bừng.

Những ngón tay lạnh lẽo vẫn còn mang hơi ẩm ướt, Thương Dật kéo những ngón tay thon dài của người xưa, đếm từng ngón một trước mặt, đếm hết những tâm sự của mình. Hóa ra bao nhiêu do dự, chần chừ đủ loại, giống như những hạt châu đứt dây, lách tách rơi đầy đất, thế là mọi thứ đều không còn quan trọng nữa, xóa sạch mọi thăng trầm trong lòng, chỉ cần trái tim hướng về nàng ấy, thế là không còn nghĩ gì nữa.

Cô là kẻ xấu, là người phụ nữ tồi tệ chuyên bắt nạt phụ nữ lương thiện, cô muốn thì cứ mạnh dạn hành động, đem cái bản thân từng dùng để chiều lòng đàn ông ra dâng hiến cho Từ Uyển Khanh.

Người xưa đó đã yêu cô hết lòng, nàng đơn yêu cô trong thế giới xa lạ này. Cô xấu xa đến mức chiếm đoạt năm trăm năm thời gian của Từ Uyển Khanh, vào giờ phút này, năm trăm năm tình yêu như một trận sạt lở, chôn vùi cô. Cô bất ngờ quên mất cách thở, tình yêu sụp đổ, cô cam tâm tình nguyện bị chôn vùi.

Tất cả tài sản của người phụ nữ này cô đã có được, cô không cần những bông hồng thượng hạng, những chiếc nhẫn kim cương hết lần này đến lần khác, những chai champagne vĩnh viễn không bao giờ được uống, và mùi nước hoa khó chịu trên giường vào ban đêm. Không cần sự chờ đợi giả tạo trong gió đêm trên sân thượng, cũng không cần một lời hứa vĩnh viễn không thể đạt được.

Cô không cần hỏi cũng biết Từ Uyển Khanh yêu cô.

Không cần hỏi.

Nhưng phụ nữ thì thỉnh thoảng vẫn đa nghi, cô liên tục xác nhận ánh mắt đối phương cho đến khi mình tin chắc người xưa yêu cô.

Tâm tư của người xưa như một con đường cao tốc thẳng tắp, cô lái xe trên đó là có thể nhìn thấy nội tâm, đợi đến khi cô tựa tay lái ngủ thiếp đi, tỉnh dậy vẫn đang lao nhanh trên đường, lúc đó đích đến đã gần rồi.

Không giống cô, quanh co khúc khuỷu, như đi trên con đường làng hẻo lánh cách biệt nhân gian, đi học cũng phải trượt dây thép, không cẩn thận là ngã xuống vực thẳm tan xương nát thịt.

Cô ngủ thiếp đi.

Bảy rưỡi sáng, cả căn phòng vang vọng tiếng chuông báo thức đinh tai nhức óc.

Mỹ nhân trong vòng tay, Thương Dật khó khăn vùng vẫy bò dậy, nghe thấy tiếng Trương Tự la làng: "A! Cửa không khóa! Có phải có trộm không!"

"Là tôi."

Cô mở cửa ném một chiếc dép ra ngoài.

"Xin lỗi!!!"

Quảng cáo
Song Linh Xuyên Hồn - Ngưu Nhĩ Nhĩ - Chương 39 | Đọc truyện chữ