Song Linh Xuyên Hồn - Ngưu Nhĩ Nhĩ

Chương 37: Thương Dật thú nhận

Thương Dật lần theo tiếng động đi theo, Lý Chiêu Đệ đang nằm rạp bên chiếc bàn trà kính, cố gắng gập người lại, cuộn tròn như một viên chả tôm, vừa đọc sách vừa khóc.

Đọc tiểu thuyết Quỳnh Dao hay gì mà khóc thảm thế này? Thương Dật nghĩ.

Hiện giờ cô vẫn còn trong cơ thể Trương Tự, nhìn đồng hồ đã 12 giờ. Khi nàng tỉnh dậy, cô đang nằm rạp trong chiếc đình nhỏ trước cửa khách sạn. Có vẻ như buổi sáng Từ Uyển Khanh đã ở ngoài ngắm dòng xe cộ tấp nập.

Lý Chiêu Đệ thấy cô thì lập tức ngừng khóc, lặng lẽ đứng dậy nhưng vẫn trưng ra vẻ mặt "Huhu, cậu về rồi sao?"

"Mình không biết, Mình thật sự không biết người phụ nữ đó không phải là Thương Dật. Mình chỉ nói, gần đây nình đã đọc rất nhiều sách..."

Hả?

Thương Dật khó hiểu khoanh tay đứng lại, không thể nảy ra cảm xúc hợp lý trước mặt Lý Chiêu Đệ nên chỉ biết ho khan trước để tỏ lòng kính trọng.

Lý Chiêu Đệ nói đến cuối cùng, giọng nghẹn lại như mắc một cục bông. Mỗi chữ đều líu lo không nghe rõ, khóc rất lớn, làm kinh động đến lễ tân đến hỏi thăm nhưng bị Thương Dật đuổi đi, rồi kéo về phòng.

Trên đường đi, cô im lặng không nói một lời. Sau này, Chiêu Đệ nói lúc đó vẻ mặt của nàng đầy sát khí, trông như dắt bò đi lò mổ, nên lúc đó Lý Chiêu Đệ cũng im lặng cúi đầu trưng ra vẻ dễ bị bắt nạt bị cô kéo vào phòng.

Trên đường, Thương Dật chợt nhận ra "người phụ nữ đó" có lẽ là Hứa Mẫn. Không phải hôm qua Hứa Mẫn vừa trở về Bình Đô để tìm sơ hở của cô sao?

Hứa Mẫn lại giả mạo nàng để lừa trẻ con à?

Nhưng Lý Chiêu Đệ làm sao biết chuyện của Hứa Mẫn được? Trưng ra vẻ mặt xin lỗi này, có người trách cô bé sao?

Chẳng lẽ là là sáng nay Từ Uyển Khanh trách? Không đúng, nếu Từ Uyển Khanh biết Hứa Mẫn, thì dạo trước đã không ngu ngốc đến mức mở cửa cho Hứa Mẫn rồi.

Không thể nào là Trương Tự chứ?

Cách đây ba ngày Trương Tự nói thấy Hứa Mẫn, hôm qua cậu chàng xấu trai lại nói Hứa Mẫn và Trương Tự ở cùng nhau.

"Hôm qua mình......" Cô cố ý để lại một câu lửng lơ chờ Lý Chiêu Đệ tiếp lời, cô bé không có tâm cơ và cũng không có dũng khí, lập tức quay đầu chạy đi, bím tóc vung vẩy như đuôi hươu nhảy nhót, trông như một đứa trẻ nhỏ hoạt bát tràn đầy sức sống.

Không lâu sau, Lý Chiêu Đệ đeo cặp sách đến, kéo khóa cặp sách xoạt xoạt rút ra một đống giấy trắng khổ A3 lớn. Giấy này giòn mỏng và trong suốt, được cái là rẻ, là vở bài tập của trường tiểu học của Trương Tự và các bạn.

Cô ngồi trên ghế sofa, Chiêu Đệ đứng trước mặt nàng, mở một cuốn vở ra cho nàng xem, viết ngay ngắn:

Tiền đi lại 5 tệ

Ăn uống 19 tệ

......

Cuối cùng là chữ ký của Lý Chiêu Đệ, đóng dấu vân tay một cách nghiêm túc, và còn ghi ngày tháng.

"Cậu làm gì thế?" Thương Dật có chút khó hiểu, mặc dù đứa trẻ nhỏ như vậy đã biết ghi sổ sách là rất đáng khuyến khích, nhưng tình cảnh này có hơi bất hợp lý không? Chẳng lẽ đòi nợ? Trương Tự nợ sao?

"Khoảng thời gian mình ở đây mình đã ghi lại tất cả chi tiêu, mình nhất định sẽ trả."

"...Ai bắt nạt cậu sao?" Thương Dật nghe ra nghĩa khác.

Trẻ con nhiều khi nhạy cảm hơn người lớn, tâm tư tinh tế mềm mại, lại sống nhờ nhà người khác nên rất dễ bị tổn thương.

Giống như một đứa trẻ nhạy cảm tinh ý ở nhà người thân, nếu cảm nhận được người thân thật lòng yêu quý, sẽ bớt khách sáo một chút, nếu xa lạ ngược lại khiến người thân cảm thấy buồn. Nếu người thân chỉ giả dối, đứa trẻ cảm nhận được, sẽ luôn cẩn thận, sợ làm sai khiến người khác ghét, không dám động vào đồ chơi của người ta cũng không dám xin thêm một bát cơm.

Chiêu Đệ giống như đứa trẻ đến tá túc nhà người thân, không biết chuyện gì đã làm cô bé buồn.

Hơn nữa Lý Chiêu Đệ còn rất mạnh mẽ, đứa trẻ nhạy cảm và mạnh mẽ luôn sống rất vất vả, cố gắng làm mọi thứ thật tốt thật hoàn hảo để không ai ghét cô bé, không ai tỏ thái độ với cô bé.

"Không có." Lý Chiêu Đệ rụt cổ lại, hai tay chắp sau lưng, vừa nhìn đã biết đang nói dối.

"Thôi được rồi, mình xin lỗi......"

Thương Dật chắc chắn là Trương Tự đã hiểu lầm, và có hiểu lầm gì đó với Lý Chiêu Đệ. Cô bắt chước mấy cô bé hay lắc lắc cánh tay của Chiêu Đệ, giọng ngọt ngào: "Đều là hiểu lầm thôi, lúc đó chỉ là mình quá vội vàng..."

"Không có chuyện gì sao?" Chiêu Đệ mắt đỏ hoe, giọng có chút khàn khàn, "Chú mặc vest nói, có thể mình đã tiết lộ bí mật thương mại...... nên cậu mới giận mình ... mình thật sự không biết..."

"Ô hô, bí mật thương mại! Ai lại dọa em như vậy!"

Một câu nói bất ngờ vang lên phía sau, Thương Dật đứng thẳng dậy, từ từ quay đầu lại, Hứa Mẫn đang ung dung đi tới, đưa tay vuốt mặt cô.

"......?" Hứa Mẫn bị bệnh sao?

Thương Dật vừa định mở miệng mắng, nhưng chợt nhận ra mình đang ở trong cơ thể Trương Tự, đành nuốt chửng một câu chửi thề.

Trương Tự bị Hứa Mẫn trêu chọc như vậy mà không giận sao? Xem đoạn ghi âm trợ lý gửi cô hôm qua, Trương Tự rất lanh lợi nói năng kinh người mà, sao Hứa Mẫn đến lại vuốt mặt con nhóc này chứ? Lúc này mình nên nói gì để đáp trả Hứa Mẫn đây?

Lý Chiêu Đệ có lẽ dễ lừa, nhưng Hứa Mẫn đôi khi cũng không dễ lừa như vậy, cô nên nói gì đây?

Lúc này cô nhận ra, Trương Tự rất nhút nhát trước mặt mình có lẽ có một dáng vẻ khác.

"Tôi đi đây, cầm lấy."

Hứa Mẫn mò trong túi ra một chiếc điện thoại đưa tới, "Trong đó có số điện thoại của tôi."

"Không cần." Thương Dật trả lời theo bản năng.

Hứa Mẫn còn muốn tiếp tục liên lạc với Trương Tự sao? Không thể, phải cắt đứt mầm mống này1

"Chậc, em còn chê à? Thôi được rồi, ngày mai tôi gửi cho cô."

"Chị đi thật sao?"

"Không đi nữa thì tôi đợi bị Thương Dật đóng đinh đi, cô ấy thật biết cách thu mua lòng người, tôi đây bé nhỏ cấp hạng Đồng không thể đối đầu với cấp Cao thủ được!"

Thương Dật giữ lại ba phần nghi ngờ, nhưng trên mặt vẫn mỉm cười: "Được thôi, vậy chị đi đi."

"Dù sao cũng là tình nghĩa cùng ngồi tù, emcô cũng quá lạnh lùng rồi đấy?"

"......" Thương Dật không biết trả lời thế nào nên liếc nhìn trợn trắng mắt với cô ấy.

Hứa Mẫn nhìn cô mấy giây, đột nhiên cười ha hả như bị thần kinh: "Vậy được rồi, tôi đi thật đây, sau này nếu em theo tôi, ăn uống chơi bời tôi bao hết. Em chắc chắn sẽ nhận ra tôi tốt hơn Thương Dật nhiều lắm."

"Mơ đi."

"Chậc, em quỳ cũng quỳ rồi, dập đầu cũng dập rồi, lần sau em lấy gì để cầu xin cho cô ấy đây? Tạm biệt bé yêu, tôi chắc chắn sẽ sống để nhìn thấy ngày Thương Dật sụp đổ, lúc đó tôi mời em uống bia."

Thương Dật bị những từ khóa này làm kinh ngạc đến mức không nói một lời, nhìn Hứa Mẫn như một kẻ điên bước ra khỏi khách sạn.

Cô nghe thấy, Lý Chiêu Đệ đương nhiên cũng nghe thấy, cô bé "Oa" một tiếng khóc òa lên: "Mình xin lỗi, mình thật sự không biết."

"Không sao đâu."

Không phải cô dập đầu, nói không sao vẫn có chút áy náy.

Cô đặt câu hỏi trên cuốn sổ ghi chép đám mây chung với Trương Tự, ví dụ: Cháu quỳ xuống làm gì, làm mất mặt tôi, hoặc: Tôi không đáng để cháu tự làm khổ mình.

Viết rồi xóa, xóa rồi viết, cuối cùng cô cũng không biết nên dùng giọng điệu nào để nói chuyện với Trương Tự. Cô đã đọc lại tất cả những cuốn nhật ký trước đây với văn phong vụng về, trông rất qua loa nhưng thực ra được viết rất tỉ mỉ và tâm huyết, cô đã sao chép một bản gửi cho trợ lý rồi nhờ cậu ta lưu lại và in ra, để cô tiện xem lại sau này.

Cuối cùng cô vẫn gửi một tin nhắn cho trợ lý:

Ngày mai tôi và Từ Uyển Khanh đến gặp Trương Tự, để cô ấy hiểu về tôi một chút.

Ngoài ra: mật khẩu sổ ghi chép của Trương Tự tôi đã gửi cho cậu rồi, nhật ký hàng ngày của cô bé nhớ gửi cho Từ Uyển Khanh.

Trong mối quan hệ ba người, Thương Dật biết nhiều nhất, cuốn sổ ghi chép đám mây của nàng và Trương Tự là giấu Từ Uyển Khanh, việc nàng giao tiếp với Từ Uyển Khanh là giấu Trương Tự.

Bây giờ cô nghĩ liệu có nên thành thật hơn một chút không?

Ví dụ như cô phải cân nhắc mối quan hệ phức tạp với Từ Uyển Khanh thì phải tính đến Trương Tự, sắp xếp lại chuyện hồn xuyên, vạch ra ranh giới.

Ban đầu cũng chỉ vì muốn kiểm soát tình hình nên cô mới muốn đặt Trương Tự mồ côi cha mẹ dưới cánh của mình, kéo Từ Uyển Khanh đến sống bên cạnh, dễ bề thao túng. Dần dần nàng nảy sinh một số cảm xúc kỳ lạ, ví dụ như bố thí lòng trắc ẩn tràn đầy của mình, giải tỏa tình yêu cô đơn của mình.

Bây giờ nàng phải cân nhắc để một bên khác của tình cảm tự lựa chọn mình.

Lý Chiêu Đệ đang ghi chép lại tách trà đỏ vừa rồi, miệng lẩm bẩm. Vết nước mắt chưa khô, trên mặt vẫn tràn đầy sự tự trách và đau buồn.

Cô từ từ đi tới, nhẹ nhàng lấy đi cuốn sổ rách nát của cô bé, lật vài trang, chỉ vào một dòng chữ nói: "Cậu đương nhiên không nợ gì mình cả, nhưng nếu cậu nhất định muốn trả mình sau mười năm thì cứ trả đi, có thể trả góp trong năm mươi năm, bỏ điều khoản lãi suất này đi. Cậu tự tính toán xem với lãi suất năm phần trăm thì mười năm sau phải trả bao nhiêu, chỉ cần trả tiền gốc là được. Rồi thực ra mình cũng ghi một cuốn sổ......"

Thương Dật rút một tờ giấy ghi chú ra, vội vàng viết: Hôm nay Chiêu Đệ giúp tôi giữ chỗ, nợ cô bé mười tệ.

Hôm nay Chiêu Đệ giúp tôi đối phó với Hứa Mẫn đáng ghét, nợ một trăm tệ.

Lý Chiêu Đệ bĩu môi, nín chặt, như cắn phải một miếng sắt, trợn mắt nhìn cô: "Cái này không tính."

"Cậu biết trên mạng có dịch vụ chạy việc không, giúp giữ chỗ ở quán bar một trăm tệ đấy." Thương Dật xoa đầu cô bé, "Đợi cậu có tiền mình sẽ ở nhà cậu, ăn của cậu uống của cậu, lúc đó cậu đuổi cũng không đi, lúc này nhớ rõ ràng như vậy, chúng ta cũng quá xa lạ rồi đấy?"

"Cậu đâu phải Trương Tự." Lý Chiêu Đệ bĩu môi sắp khóc.

"Sao mình lại không phải?" Thương Dật nhíu mày.

"Mình biết cậu bị đa nhân cách, không biết là nhân cách từ đâu đến... cậu rất tốt, nói chuyện cũng rất có lý... nhưng cậu lại không phải Trương Tự, Trương Tự ngốc nghếch không nói được những lời dịu dàng như vậy."

Bị coi là đa nhân cách thực ra rất tốt, cô cũng đã chỉ thị cho Trương Tự giữ vững cách nói này không lay chuyển.

"Không phải vẫn đều là Trương Tự sao?"

"Mình đọc sách rồi, không phải, cậu có thể tên là Tiểu Hồng, còn có một nhân cách tên là Tiểu Lệ, bất kể các cậu tên gì thì nhân cách ban đầu mới tên là Trương Tự... Các cậu xuất hiện ở đây có thể là do bố mẹ cậu ấy mất, đả kích quá lớn nên mới tưởng tượng ra, nhưng chắc chắn có thể chữa khỏi. Lúc đó các cậu đi rồi, những lời nói đều không tính."

Tâm tư của trẻ con quả nhiên phức tạp hơn người lớn nghĩ nhiều.

"Thực ra thì... mẹ nuôi của mình thích cậu, mình thì mỗi ngày ở trong làng, cậu thấy cô ấy có quản mình không? Không có phải không, từ khi làm bạn tốt với cậu cô ấy mới phải tiêu tiền, cô ấy là...... ở nhà thực ra cô ấy cũng vậy... trọng nam khinh nữ, nên rất muốn giúp cậu, vì bản thân cô ấy cũng rất tiếc nuối vì hồi nhỏ sống không tốt...... cậu có hiểu ý mình không?"

Thương Dật kiềm chế cảm xúc trong lời nói, cố gắng tách mình ra.

"Thật sao?"

"Thực ra cậu đã giúp mình rất nhiều rồi, không có cậu thì mình không thể vào trường cấp hai Bình Đô được, cậu học giỏi như vậy mình cũng thơm lây nhờ vả được mà!"

Nhắc đến học hành, Lý Chiêu Đệ bật cười trong nước mắt, xem ra cũng rất tự hào về việc học của mình.

Cuối cùng Thương Dật cũng thở phào nhẹ nhõm, nhìn ra ngoài cửa sổ, vừa vặn thấy quảng cáo của một trung tâm giáo dục ngoại khóa.

"...Mẹ nuôi của mình nói, cậu rất thông minh nên phát triển tốt, cô ấy không chịu được việc con gái mình không tiến bộ, nên dạo trước có nói với cậu, muốn cậu học cái đó...... lớp lập trình cho thiếu niên và...... lớp Taekwondo, trang bị trí não, trang bị cơ thể, cậu thấy thế nào? Mình vẫn chưa trả lời cô ấy?"

"Rất đắt phải không?"

"À, dù sao cô ấy cũng trả tiền, cô ấy đâu có thiếu tiền, không tiêu phí thì uổng, mình thấy rất tốt, cậu đi đi!"

Vừa dỗ vừa lừa, Thương Dật chợt nảy ra ý định sắp xếp một lịch trình ngoại khóa dày đặc cho Lý Chiêu Đệ, và hẹn ngày hôm sau Thương Dật sẽ đích thân đến hỏi thăm cô bé, nghĩa là ngày hôm sau sẽ phải đi học.

Lúc này có thể đường đường chính chính đưa Chiêu Đệ đi, mặc dù hơi có chút đa nhân cách, nhưng đảm bảo sẽ không có rắc rối nào khác xảy ra nữa.

Cô phải đến gặp Trương Tự, nói những điều mà Lý Chiêu Đệ không thể nghe.

Đã hẹn như vậy, cô yên ổn chìm vào giấc ngủ, Chiêu Đệ thì phấn khích không ngủ được, hơn mười giờ ôm gối đến hỏi có thể ngủ cùng không.

"À, được......" Chỉ hy vọng Trương Tự tỉnh dậy đừng đạp người ta xuống, mặc dù Lý Chiêu Đệ nói cô bé ngốc nghếch.

Cô nghiêng người nhường chỗ, Chiêu Đệ chen vào chăn: "Cậu giống như chị gái vậy."

"Cậu có chị gái sao?"

"Mình nói cảm giác! Cậu có hiểu cảm giác là gì không! Sao cậu lại ngốc như Trương Tự vậy?"

"Ngốc cũng không có lỗi." Thương Dật biện hộ cho Trương Tự, "Hơn nữa mình không ngốc."

Chiêu Đệ lại gần cô co ro, nói nhỏ: "Mẹ nuôi của Trương Tự cũng là mẹ nuôi của cậu sao? Mẹ nuôi của cậu có biết cậu bị đa nhân cách không?"

Trẻ con thật sự cái gì cũng dám hỏi.

"Không biết, suỵt, đây là bí mật của chúng ta, mình sợ cô ấy biết thì sẽ không thích mình nữa."

Chiêu Đệ vội vàng ngậm miệng nuốt lời đó lại.

"Vậy cậu không đi học thêm sao?"

"Mình phải tự bù đắp bài vở của mình chứ!"

"Mình có thể dạy cậu, nhưng lỡ như nhân cách này của cậu học được, còn nhân cách ban đầu của Trương Tự không học được thì sao?"

"Cứ để cậu ấy tự lo đi."

Thương Dật mệt mỏi đối phó với những câu hỏi đầy tinh thần của trẻ con, trả lời đến khô cả họng.

Tỉnh dậy lần nữa là lúc bốn giờ rưỡi sáng, trợ lý gọi cô dậy ăn sáng.

Bước ra khỏi phòng ngủ, Từ Uyển Khanh đã ngồi đối diện.

"Cô không buồn ngủ sao?" Nàng hỏi vu vơ, Từ Uyển Khanh nhẹ giọng đáp: "Mùa hè nên trời sáng quá sớm, mặt trời đã mọc rồi."

"Ồ." Cô ngồi sụp xuống bàn bóc vỏ trứng.

"Nếu nàng quá bận rộn, ta có thể cho nàng mượn vật này."

Từ Uyển Khanh đưa ngón tay ra, một v*t c*ng màu đen rất nhỏ rơi xuống mặt bàn.

"Cái gì vậy?"

"Ta hồi tưởng kỹ lại, những ngày gần đây, ta hẳn là không cần xuất hồn đến chỗ Trương Tự nữa. Hiện tại sở dĩ không cần xuất hồn ra ngoài thể xác, đều là nhờ vật này, do nhân duyên mà có được, nếu nàng quá bận, ta cho nàng mượn vật này. Có lẽ có thể giữ được hồn phách, nhìn cô dáng vẻ ngái ngủ thế này..."

"Tức là lúc đầu cô 'cạch' một tiếng ngất xỉu là do cô lấy vật này ra sao?"

"Là để thử xem vật này có thật sự có hiệu quả kỳ diệu không." Từ Uyển Khanh đẩy vật đó qua, Thương Dật nhìn kỹ, vật đó chỉ bằng hạt bí ngô nhưng khá nặng, trải qua thời gian mài giũa đã có một lớp bọc, cầm trong tay mát lạnh.

Từ Uyển Khanh đã từng lấy ra thuốc trường sinh bất lão rồi, bây giờ lại lấy ra cái này, nàng thật sự không ngạc nhiên.

"Ồ, tức là, cô và linh hồn của cô năm trăm năm trước... là đồng bộ sao?"

"E rằng không phải, nhưng có lẽ có chút liên hệ, chỉ là bây giờ chỉ còn ta hiện tại thôi."

Khoan đã, tức là Từ Uyển Khanh sáng hôm qua hoàn toàn không hồn xuyên Trương Tự!

Cô chợt đứng phắt dậy: "Thằng nhóc xấu trai, hôm nay mấy giờ đi Bình Đô? Đã nói với Trương Tự chưa?"

"Nói rồi, tám giờ rưỡi gặp mặt vị đó, chín giờ rưỡi đến sân bay, kịp giờ."

Thương Dật thở phào nhẹ nhõm, Từ Uyển Khanh chống cằm nhìn một lúc: "Ta có thể đi cùng không?"

"Gặp Hứa An Trình? Được thôi, để cô xem tôi phục vụ loại ân khách nào."

"Thương muội..." Từ Uyển Khanh dường như trách móc, lại dường như thở dài, trợ lý nhìn quanh hai mắt, giơ tay xem giờ: "Đến giờ tôi sẽ gọi các cô. Cô nàng già dặn đã đi dọn dẹp hiện trường rồi, chị ơi, còn một chuyện nữa, ừm, ngày kia là kỷ niệm mười bốn năm cô và vị đó quen biết......

"Quen biết? Có kỷ niệm ngày lên giường không?"

"Có, ngày 13 tháng sau, kỷ niệm mười bốn năm lên giường."

Cũng không biết tên trợ lý xấu trai này là thẳng thắn hay cố ý, trước mặt Từ Uyển Khanh lại kể chuyện tình sử của Thương Dật và đàn ông.

Thương Dật hỏi như vậy, rõ ràng là liếc nhìn Từ Uyển Khanh xem phản ứng của nàng, Từ Uyển Khanh bình thản, không có phản ứng gì.

"Ngày kia tôi không cần hồn xuyên, tốt quá, thay tôi đặt một món quà ở đâu cũng được, rồi đặt hai chỗ ngồi, không cần nói cho vị đó biết đâu nhé."

Cô thật sự đưa Từ Uyển Khanh đi gặp đại gia, họ gặp nhau chỉ để nói chuyện làm ăn gần đây, khi nói chuyện công việc thì không có chuyện riêng tư để nói, Từ Uyển Khanh và trợ lý ngồi một bên, trợ lý của Hứa An Trình ngồi bên kia, vệ sĩ ở bên ngoài.

"Mẫn Mẫn lại chạy rồi, con bé này, cũng không nói giúp cô chia sẻ gánh nặng, hại cô một mình vất vả."

Sau khi nói chuyện công việc, vị này không vội đi, bắt đầu nói chuyện riêng.

"Người trẻ tuổi lòng cao, muốn đi đây đi đó trước rồi mới về, cô ấy sớm muộn gì cũng sẽ hiểu được lòng tốt của ông thôi."

"Hừ, còn trẻ, con bé đó năm nay đã ba mươi rồi!"

"Thời gian trôi thật nhanh, chớp mắt một cái, ngay cả Mẫn Mẫn cũng đã ba mươi rồi." Thương Dật trưng ra vẻ mặt của người từng trải.

"Ai, tôi đã tám mươi rồi..." Người đàn ông tự than thở, hai tay xoa mặt dường như rất mệt mỏi, "May mà gặp được cô. Không chê tôi già."

"Ai nói? Ôi, ở đây có một ông già đang giở trò lưu manh kìa!" Nàng trưng ra vẻ mặt cười duyên và trêu đùa ông già, cố ý nghiêng người sang bên cạnh, cho Từ Uyển Khanh xem mình "tiếp khách" như thế nào.

Nhìn dáng vẻ này của cô, chắc chắn nàng sẽ không thích cô nữa đâu. Cười đùa với người ta một cách khinh bạc như vậy, ánh mắt lúng liếng toàn thân quyến rũ, ngay cả đầu ngón tay cũng như muốn câu hồn người ta một cách uyển chuyển, giọng nói quyến rũ như một con hồ ly tinh hại người.

"Người ta nói vợ chồng già, phụ nữ đều yêu tiền, duy chỉ có cô, không chịu kết hôn với tôi. Tôi đã chôn nửa thân mình xuống đất rồi, tôi chết đi, một nửa tài sản thuộc về vợ, biết bao nhiêu phụ nữ cầu cũng không được, chỉ có cô không tham lam những thứ này,"

Ông già xúc động nói, ôm chặt Thương Dật, vùi đầu vào ngực nàng, nói nhỏ, "Đưa tiền cho cô, có lẽ cô sẽ thấy tôi rất tầm thường, không hiểu lòng phụ nữ, như thể khiến người ta hiểu lầm cô đến vì tiền vậy."

"Hừ, tôi yêu tiền nhất, túi ông có bao nhiêu, đưa hết đây."

Ngón tay luồn vào mái tóc bạc của ông già, Thương Dật rất dịu dàng xoa đầu ông, hơi ngẩng mắt lên, trợ lý đối diện lấy ly rượu che mặt cười đầy ẩn ý, Từ Uyển Khanh phía sau vẫn im lặng.

Ông già ngây ngốc móc ví ra đưa hết cho cô, cô cười mở ví ra, rút một tờ một trăm tệ cài vào cổ áo ông già, số còn lại nàng tự lấy ra, tiền mặt không nhiều, đều cho người phục vụ làm tiền boa, còn lại cái ví trống rỗng chỉ có ảnh cô cười rất tươi và hai tấm thẻ, Thương Dật mở ra cho ông xem một chút, đặt trên bàn: "Không được đâu, ông nghèo quá, tôi chê ông nghèo, không sống với ông nữa. Tôi phải đi thẩm mỹ viện đây, lát nữa gọi cho ông nha, ngoan."

Cô vừa cười vừa đứng dậy, ông già lưu luyến nắm lấy tay nàng, cô lật tay vỗ tay ông ấy, xách túi rời đi.

Ra cửa, trợ lý kéo cửa xe, cô nhấc chân ngồi vào ghế phụ lái, không ngồi cùng hàng với Từ Uyển Khanh.

Đến Bình Đô, Trương Tự gửi tin nhắn nói Chiêu Đệ vẫn chưa đi học thêm, thế là Thương Dật và đoàn người chờ ở phòng khác.

Trợ lý ra ngoài gặp Phạm Dao Dao, trong phòng chỉ còn lại Thương Dật và Từ Uyển Khanh.

"Nàng không yêu hắn." Từ Uyển Khanh nói nhỏ.

"Ai? Cô nói Hứa An Trình sao?" Thương Dật khẽ cười, như thể nghe thấy chuyện cười gì đó, "Quan sát lâu như vậy, đã có kết luận rồi sao?"

"Ta có thể xin nàng một thứ không?"

"Cái gì?"

"Cái đó...... bức họa...... à, là cái mà...... 'cạch' một tiếng..."

"Ảnh?" Thương Dật nhớ đến phong cách cổ hủ của Hứa An Trình, trong ví có ảnh người tình, chứng tỏ mình rất yêu người đó.

"Đúng vậy."

"Có gì đâu, không phải đã mua điện thoại rồi sao?" Thương Dật lấy điện thoại của cô, mở camera trước, chĩa vào mình và Từ Uyển Khanh chụp một tấm.

Từ Uyển Khanh mở to mắt nhìn một lúc, mân mê điện thoại, đáy mắt tràn đầy cảm thán, cuối cùng vẫn lặng lẽ phóng to thu nhỏ bức ảnh xem đi xem lại nhiều lần, ngón tay vô tình trượt về giao diện chụp ảnh, "cạch" một tiếng chụp trúng cái rèm cửa bị mờ.

"Á!" Nàng có chút vội vàng, mặc dù nàng đã học dùng iPad, nhưng chỉ giới hạn ở việc mở sách điện tử mà trợ lý tìm cho nàng, hoặc những thứ nàng quan tâm sau đó nhờ trợ lý giúp tìm kiếm trên mạng rồi lưu trữ vào trình đọc sách điện tử để xem, chứ chưa từng chụp ảnh thật sự.

Thương Dật lặng lẽ nhìn Từ Uyển Khanh đang vội vàng một lúc, lấy điện thoại trượt về bức ảnh chụp chung, Từ Uyển Khanh mới thở phào nhẹ nhõm.

"Vật này thật sự thần diệu."

"Cái này có gì thần diệu......" Thương Dật hướng dẫn nàng cách chụp ảnh bằng điện thoại, đợi Từ Uyển Khanh gật đầu nói đã học được, lại đưa điện thoại qua.

Từ Uyển Khanh quả nhiên chĩa vào cô, run rẩy cầm điện thoại. Thương Dật ngồi thẳng dậy, tạo một tư thế thích hợp, để tránh bị chụp thành ảnh meme.

Cô ngồi thẳng rất lâu, Từ Uyển Khanh cũng không chụp xong, cuối cùng cô không bật cười: "Từ Uyển Khanh, còn có cả những thứ cô không biết nữa sao, ôi thật là hiếm có."

Vừa cười xong, Từ Uyển Khanh đã bấm máy.

"Xong rồi!" Từ Uyển Khanh vô cùng tự hào, ôm điện thoại vào ngực, Thương Dật gác chân lên nhìn Từ Uyển Khanh với vẻ mặt mãn nguyện như vừa dùng thuốc, trong lòng có chút bâng khuâng.

"Cho tôi xem với?"

"Bây giờ ta cũng có rồi, nàng cười rất đẹp."

"......" Thì ra là đợi cô cười giống như bức ảnh đó mới chụp.

Bất ngờ là chụp cũng không tệ, cô khẽ cười, hai chân khép lại rất đoan trang, nhìn thẳng vào ống kính, như thể rất vui vẻ.

Từ Uyển Khanh lại gần cùng cô xem bức ảnh này, thỉnh thoảng quan sát biểu cảm của mình.

Ngón tay khẽ động, cô xóa bức ảnh này và bức ảnh chụp chung trước đó.

Từ Uyển Khanh vuốt sang trái sang phải đều không tìm thấy bức ảnh đó nữa, trợn mắt, vội đến mức dậm chân: "Cái này, cái này phải làm sao đây?"

"Đừng chụp tôi."

Cô cứng rắn thốt ra câu nói đó, vẻ mặt cũng lạnh lùng như cục đá thối trong hố xí.

Hai tay đặt dưới đùi siết chặt, để tránh hai tay mình không yên phận làm gì đó.

"Ta không hề chụp nàng, chỉ là mượn vật này, chụp cho nàng một tấm..."

Thương Dật cuối cùng cũng cúi đầu: "Từ Uyển Khanh, tôi nên nói thế nào đây, bây giờ tôi là phụ nữ của người khác, tôi không thể thuyết phục được bản thân."

"Sao lại nói đến chuyện này?" Từ Uyển Khanh dường như giả vờ không hiểu, không định tranh cãi với cô về chủ đề này.

"Vì bây giờ tôi đặc biệt thích cô." Thương Dật nhận thua, "Nhưng tôi cũng đã nói rồi, tôi đặc biệt đặc biệt thích tiền, vì tiền cái gì cũng làm được. Tôi là phụ nữ của người khác, không thể lén lút với đàn ông khác nữa, dù có thích đến mấy cũng không được."

"Vậy trước đó cái anh quản lý Tôn, ồ, trợ lý của vị đó, anh Vương ở Thâm Quyến, ông chủ Phó ở Thượng Hải......" Trợ lý xấu trai xuất hiện đúng lúc, lôi ra những người đàn ông mà Thương Dật từng lén lút qua lại sau lưng đại lão.

"Chết đi – đúng không, cô xem, tôi chính là loại phụ nữ xấu xa như vậy, bây giờ tôi rất nghiêm túc, không muốn chơi bời cho qua, cũng không muốn ôm bụng dạ xấu xa đợi Hứa An Trình chết rồi hưởng tài sản của ông ta, càng không muốn lừa cô lên giường rồi vài ngày sau đoạn tuyệt, nên tôi mâu thuẫn chết rồi. Cô, cô đừng......"

"Nhưng ta không làm gì cả."

"Cô chỉ cần đứng đó thôi là tôi đã muốn kéo cô lên giường, dù cô có mặc áo khoác bông to sụ của Đông Bắc, chân đi dép lê rách rưới của nhà tắm công cộng. Chỉ cần nhìn thấy cô là ôi đã ph*t t*nh tại chỗ, trong lòng dâng trào mãnh liệt như một đứa trẻ chưa từng yêu đương."

Trợ lý lập tức rút lui.

Từ Uyển Khanh chưa từng nghe những lời th* t*c như vậy, nhất thời ngây người ra.

"Cô không làm gì cả, là tôi tự mình không vượt qua được cửa ải này, là tôi tự mình bị tâm thần phân liệt đầu óc nóng ran lại không muốn để cô đi lại không thể đáp lại cô. Vậy nên cô xem, tôi chính là lo âu do dự thần kinh, tính tình lại cực kỳ tệ, sai lầm chính là cô muốn tranh cãi với tôi, thích tôi làm gì? Tôi có gì đáng để thích chứ?"

Thương Dật cầm điện thoại vuốt vuốt, cô rất khi vào album ảnh, cô giơ tay chụp một tấm cho Từ Uyển Khanh đang đứng ngây người, đưa điện thoại qua, kéo cửa bước ra ngoài.

Một lúc sau, cô nghe thấy Từ Uyển Khanh nhỏ giọng hỏi cậu chàng xấu trai: "ph*t t*nh tại chỗ là ý gì?"

"Chính là...... chính là...... ôi tôi là đàn ông lớn không tiện nói cho cô nghe, ngại quá!" Cậu chàng xấu trai giả vờ e thẹn.

"Ta biết ph*t t*nh, cũng biết tại chỗ, nhưng hợp lại thì không hiểu lắm."

"Chính là chị tôi ấy mà...... lâu rồi không có đàn ông, có chút cô đơn......"

Tên nhóc xấu trai này lại bắt đầu nói lung tung bôi nhọ cô rồi.

Cuối cùng cô cũng phải đẩy cửa ra, Từ Uyển Khanh vẻ mặt bỗng nhiên hiểu ra, thấy cô, mắt cong cong.

Cô nhấc chân đá thằng nhóc xấu trai ra ngoài, bản thân dựa vào cửa, Từ Uyển Khanh bước lại gần hai bước.

Thương Dật không hiểu lắm Từ Uyển Khanh rốt cuộc đã hiểu thành cái gì, nhưng bị đôi môi mềm mại của người cổ đại hôn cũng không có cảm giác gì nhiều. Cô vẫn run rẩy, như thể không kiểm soát được cứ run bần bật, cơ thể như thể không nơi nương tựa trong cơn bão lạnh lẽo, đành bám chặt lấy cơ thể mềm mại mảnh mai của Từ Uyển Khanh, quay đầu đi: "Trương Tự gửi tin nhắn nói Chiêu Đệ đã đi rồi, chúng ta đi gặp Trương Tự."

"Ta nguyện giúp nàng......"

Cô lùi lại một bước, cô gái cổ đại này nàng không đỡ nổi, cơ thể mềm nhũn chỉ có thể tựa vào cửa nghiêng, như thể giây tiếp theo sẽ ngã xuống.

"Đừng nghe, thằng nhóc xấu trai nói lung tung." Cô đứt quãng chống cự, "Tôi không ph*t t*nh!"

"Không cần ngại, Thương muội, ta cũng từng gả cho người khác, biết chuyện chăn gối......"

"Cô đã từng làm với phụ nữ chưa?" Thương Dật nắm chặt Từ Uyển Khanh lùi lại một bước, chân phải lùi lại chống đỡ mình, đẩy Từ Uyển Khanh trở lại, "Từ Diệc Cửu! Cho dù bây giờ tôi d*c v*ng không thỏa mãn, thì đây đây là ban ngày! Người hiện đại chúng tôi không hề có vụ ban ngày không dám làm chuyện ân ái...... mà lên giường trước!"

Bên ngoài truyền đến tiếng loảng xoảng.

Cô quay đầu lại, Trương Tự nhặt một cái bình nước nóng đứng cách đó không xa, run rẩy rụt cổ: "Làm... làm phiền rồi..."

"Lại đây đi." Thương Dật cầu còn không được, lập tức buông Từ Uyển Khanh ra nắm lấy Trương Tự, "Để tôi giới thiệu một chút, đây là Từ Uyển Khanh."

"Chào chị..." Trương Tự run rẩy đặt bình nước nóng xuống.

"Ngồi xuống rồi nói." Thương Dật kéo ống tay áo của Trương Tự kéo sang một bên, "Tôi nợ cháu một ân tình."

"Cô... cô là mẹ nuôi của cháu, vậy cháu nên gọi chị ấy là cha nuôi sao? Không được đâu, chị ấy mới mười sáu tuổi thôi Thương tổng ơi! Cô..."

"Cô ấy hơn năm trăm tuổi rồi."

Trương Tự lập tức im lặng, mắt mở to, như gặp ma. Cô bé ngồi trên ghế sofa, toàn thân run rẩy.

"Chào em, ta là Từ Uyển Khanh."

"Chào chị... Lần... lần đầu gặp mặt, em là Trương Tự..."

Trương Tự mò ra chứng minh thư, hai tay dâng lên, run rẩy như sàng gạo.

Thương Dật mò hạt dưa ra cắn, Từ Uyển Khanh đang ngẩng đầu nhìn cô, vẻ mặt đầy tình cảm đó làm cô không chịu nổi, chỉ cúi đầu "bốp bốp" cắn, nắm vỏ hạt dưa trong tay.

Quảng cáo
Song Linh Xuyên Hồn - Ngưu Nhĩ Nhĩ - Chương 37 | Đọc truyện chữ