Song Linh Xuyên Hồn - Ngưu Nhĩ Nhĩ
Chương 36: Từ Uyển Khanh chết
Cửa sổ đầy hoa tú cầu, một nửa cánh cửa mở ra, Từ Uyển Khanh thò đầu ra nhìn quanh, nàng thấy lính gác đang tuần tra theo ca.
Đây là một trong vô số ngày bình thường, nhưng lại vô cùng bất thường.
Nàng tính toán ngày tháng, đáng lẽ ra hôm nay nàng đã phải hồn xuyên thành Trương Tự tương lai. Lẽ ra cơ thể hiện tại của nàng phải đang ngủ say trên giường, linh hồn xuất khiếu mặc người thao túng.
Thế nhưng, giờ nàng lại ngồi đây ngắm khu vườn đơn sơ của thiếu niên quốc sư, chịu đựng toàn thân đau đớn.
Khắp người nàng đầy rẫy vết thương lớn nhỏ, để tra hỏi tung tích viên tiên đan, đám thuộc hạ của vị quốc sư trẻ tuổi kia đã dùng nhiều thủ đoạn tàn nhẫn.
Nếu hắn nói không sai, tiếp theo, nàng sẽ không còn đến hậu thế nữa.
Đó là lần cuối nàng hồn xuyên, nàng không hề ngờ đó lại là lần cuối cùng nói chuyện với Thương Dật.
Nàng mệt mỏi ngủ suốt một buổi sáng, buổi chiều khi tỉnh dậy, y phục đã được thay, bùa bình an vẫn còn, người thiếu niên kia chống cằm nhìn nàng, suy nghĩ một lúc: "Ta đã tìm cách giữ hồn phách của nàng lại, nàng sẽ không còn hồn xuất khiếu nữa. Bây giờ nói cho ta biết, tiên đan ở đâu?"
Trong bùa bình an có thêm một thứ, nàng tự mình lấy ra, đó là một chiếc vỏ cứng nhỏ màu đen tuyền, thiếu niên cười: "A da, thông minh lắm, đeo cái này vào thì hồn phách của nàng sẽ được giữ lại không chạy lung tung nữa."
"Ngài là ai?"
"Đại quốc sư của tiên hoàng, ừm, luyện đan sư đó, ta muốn lấy lại đồ của ta, tiên đan tuyệt đối không thể rơi vào tay người khác." Thiếu niên cúi đầu ngoan ngoãn, nhìn Từ Uyển Khanh, cười một tiếng, "Trường sinh bất lão là việc nghịch thiên, ta sợ là không sống được lâu nữa nên nhất định phải lấy lại hủy nó đi, nếu không..."
"Ta đã giao ra rồi."
Nàng mân mê chiếc vỏ cứng này, nếu để tiện lợi cho mình bây giờ thì cũng có chút tác dụng, nàng đặt lại vào. Thiếu niên không còn miễn cưỡng nàng nữa, dường như nhận ra Từ Uyển Khanh đã chịu hình phạt mà vẫn cắn răng chịu đựng, đã chứng kiến thủ đoạn của mình thì không còn sợ hãi nữa, vì vậy thay bằng một vẻ mặt ôn hòa, sai người mang cơm đến.
Nàng bị thương rất nặng, dựa vào chiếc trường kỷ cạnh cửa sổ cũng không thể đứng thẳng dậy được, hắn đút thuốc cho nàng uống, chiếc thìa đưa tới, nàng hơi ngẩn người, rồi vẫn nhận lấy.
"Sao ngài lại luyện đan?"
"Đương nhiên là muốn thử xem ta có thể làm được không, ai ngờ lại thật sự làm được, nàng nói có kỳ diệu không?"
Chỉ vì một lần thử nghiệm mà đã nhìn trộm thiên cơ, khi hắn nói "không sống được lâu nữa", lại có chút tiếc nuối, Từ Uyển Khanh tự biết không thể thoát thân, đành phải hòa nhã nói chuyện với cậu ta.
Trong lòng nàng lại đầy phẫn uất, tai họa cũng do hắn, kết thúc cũng do hắn, không có thiếu niên này thì lấy đâu ra nhiều chuyện như vậy.
Nàng một mực khẳng định là ở trong phòng ngủ của mình, những thứ khác đều không biết, lại nói từ đâu đến, chỉ nói một người đàn ông đột nhiên xông vào ném cho nàng, cũng không nhìn rõ mặt mũi.
Thiếu niên rất kiên nhẫn, mỗi ngày đều đến nói chuyện với nàng.
Hôm nay hỏi nàng phải gả hai lần thì thấy thế nào, có đối tốt với nàng không, ngày mai lại đến hỏi vết thương thế nào rồi, thức ăn có hợp khẩu vị không.
Từ Uyển Khanh từ cửa sổ nhìn thấy mỗi ngày đều thay đổi lính gác, thầm nghĩ người thiếu nay kia nhất định đã chuẩn bị một phương án khác, không biết sau khi tìm được tiên đan, mình sẽ có kết cục thế nào.
"Sau khi tìm được tiên đan, ngài định làm gì?"
"Theo lý mà nói chỉ cần hủy đi là được, nhưng ta học thuật pháp quá lâu, ngay cả sư phụ cũng cho rằng ta là một kẻ vô dụng, không có bản lĩnh. Ta tìm khắp bí phương, cố tình muốn lưu lại đại sự này của ta. Nếu ta cũng nổi tiếng như Từ Phúc kia... Mà khoan, hắn tìm được tiên phương rồi giấu đi, mọi người đều cho rằng hắn chỉ có hư danh, còn ta thì khác, ta nhất định phải lưu danh muôn đời."
"Ngài đã giết rất nhiều trẻ con, lại tìm rất nhiều nữ tử..."
"Từ xưa đến nay, có chốn đế vương nào mà không đạp lên mạng người mà lên? Người ra lệnh tìm trẻ sơ sinh đâu phải ta, hoàng đế tự mình nghe lời ta, nhất định muốn ta luyện đan, đâu phải ta đến mê hoặc lòng người."
Nàng không nói nữa, ôm gối ngồi yên.
"Sau khi hồn xuất khiếu, nàng đã đi đâu? Bồng Lai tiên đảo? Hay thời thượng cổ chúng thần? Hay là nhìn trộm hậu thế?"
Thiếu niên rất hứng thú với nàng, bèn kéo tay nàng: "Chúng ta trao đổi bí mật đi. Nàng hỏi một câu, thì phải trả lời ta một câu, như vậy, mỗi người chúng ta sẽ có hai bí mật."
"TTaôi không có bí mật, những gì cần nói cũng đã nói rồi, giữ ta lại cũng vô dụng, chi bằng cậngàiu giết ta đi, tự mình buông tay tìm kiếm tiên đan, không cần lãng phí tính mạng của ngài ở đây."
"Nàng hỏi ta đi, nàng vẫn có thể viết tiểu thuyết của nàng mà. Ta không tên không tuổi, nhưng chỉ mong nàng viết lại câu chuyện của ta, để lại danh tiếng cho ta."
"..." Nàng nhắm mắt lại, không còn để ý đến hắn nữa.
Hơn hai tháng trôi qua, lính gác bên ngoài đã thay đổi một lượt, Từ Uyển Khanh chú ý đến.
Ở đây chẳng làm được gì cả.
Nàng tự nghĩ ra vài con đường thoát thân:
Báo cáo chuyện này cho hoàng đế, nhưng nếu hoàng đế biết chuyện tiên đan, e rằng lại có ngàn dặm xác chết;
Trốn tránh ẩn cư, tùy tiện gả vào một nhà nông thôn nào đó ẩn danh, nhưng nàng biết chuyện tiên đan, chỉ sẽ liên lụy người vô tội;
Trực tiếp mang tiên đan nộp cho thiếu niên quốc sư này, mình nghe theo sắp đặt, tốt hơn là phí hoài mạng sống ở đây.
Khi thiếu niên đến lần nữa, họ bắt đầu bốc thăm.
Hai người mỗi người viết ba câu hỏi, cuộn lại cho vào ống thăm.
Sáu câu hỏi được bỏ vào vào, câu đầu tiên rơi ra, hai người mở ra.
"Là câu hỏi của ta, nàng học nghề ở đâu?"
"Sân sau nhà ta có nuôi một con lừa, khi sư phụ đến, đã dắt con lừa đi, ta đuổi theo hai mươi dặm. Đuổi lên núi, sư phụ không còn cách nào nên đành phải dạy ta một ít pháp thuật không ra gì." Cậu chàng vui vẻ bốc thăm, "A, lại là câu hỏi của ta nữa, duyên cớ gì mà nàng xuất khiếu được?"
"Tự nhiên mà thành, không phải ý của ta." Nàng nói thật.
"Đúng là đạo pháp thần kỳ, có người sinh ra đã có tiên duyên." Thiếu niên lẩm bẩm.
Hai người mỗi ngày đều bốc thăm, qua lại hỏi tất cả những câu hỏi muốn hỏi.
Tránh được hai câu hỏi cố ý giấu diếm là "Sau khi nàng xuất hồn đã đi đâu?" và "Tiên đan ở đâu?", những câu còn lại trở nên nhàm chán.
Thiếu niên bắt đầu hỏi: "Vì sao nàng lại muốn viết tiểu thuyết?" Câu hỏi cũ rích này, nàng cũng bắt đầu vắt óc ra hỏi những câu như "Cậu bao nhiêu tuổi?"
Lại nửa tháng trôi qua, Từ Uyển Khanh đã hỏi những câu như "Hôm nay ăn gì?" và "Vì sao thiếu niên lại cắt lá sen nổi trên mặt nước?"
Nàng không thu được gì từ câu trả lời của thiếu niên, thiếu niên cũng không thu được gì hữu ích từ câu trả lời của nàng.
Hai người đề phòng lẫn nhau, cuối cùng Từ Uyển Khanh đã dừng trò chơi này lại.
Dùng bữa xong, nàng đứng trong sân hóng mát, hoa dạ lai hương đang nở, đột nhiên một đội lính gác đi tới.
Người dẫn đầu nói: "Tiểu thư có vừa thấy ai đến không?"
Nàng lắc đầu.
Đám lính gác bước đều rời đi, nàng chầm chậm tản bộ. Khoảng nửa chén trà sau, một lính gác đi về phía nàng.
Nàng lơ đãng: "Không thấy, các người đã đến hỏi rồi mà."
"Phu nhân, là ta. Vật mà lần trước ta đưa cho phu nhân có còn giữ không?"
Lính gác nâng chiếc mũ trụ không hợp lên để lộ ra một đôi mắt, Từ Uyển Khanh nhớ ra rồi.
Người này chính là kẻ có vóc dáng gầy gò, tự mình đưa cho nàng một cái hộp rồi gây ra họa sát thân cho cả nhà rồi bỏ chạy.
"Không có ở chỗ ta."
"Vậy ở đâu?" Người đó nhìn quanh, có vẻ rất sốt ruột, trong lòng nàng có oán giận, nhưng nghĩ, cuối cùng cũng hoàn thành ủy thác.
"Ngài định làm gì với tiên đan?"
"Đây không phải là chuyện phu nhân nên lo lắng."
Không phải chuyện nàng phải lo lắng, nhưng lại mang đến cho nàng một thân phiền phức, nàng khẽ lắc đầu, tỏ ý không thể nói.
Giằng co một lát, người đó cuối cùng cũng thỏa hiệp: "Phu nhân, ta là ám vệ của đương kim thánh thượng, năm xưa đã trộm đan dược nên tiên hoàng tức giận đến mức khí huyết công tâm rồi băng hà. Nay tân hoàng tân chính, quốc thái dân an, đương kim thánh thượng ban ơn thiên hạ, nếu có thể trường sinh bất lão, cũng là phúc khí của bách tính Đại Minh chúng ta......"
Nàng không còn là trẻ con nữa, cũng tuyệt đối không phải là kẻ ngốc dễ dàng bị người khác lừa gạt.
"Ở trong phòng ngủ của ta, người của quốc sư có lẽ đã kiểm tra rồi, ngài tìm trong hòm xem."
Nàng tùy tiện nói để đánh lạc hướng hắn, nhưng hắn lại cực kỳ cẩn thận: "Làm sao tôi biết phu nhân không lừa tôi?"
"Không tin thì thôi." Nàng quay người vào nhà.
Giao trường sinh bất tử cho đế vương, nàng chắc là điên rồi.
Đợi đến khi người đó cuối cùng cũng chịu rời đi, nàng vẫn đưa ra lựa chọn.
So với chuyện xấu này, không bằng một chuyện xấu không quá xấu.
Không có chuyện gì xấu hơn việc tiên đan rơi vào tay đế vương cả.
Khi lính gác của quốc sư xông vào phòng ngủ của nàng lật tung hộp trang điểm ra, tìm thấy đan dược rồi đưa đến khu vườn bí ẩn kia, Từ Uyển Khanh đang chơi cờ với thiếu niên.
"Đợi tiên đan đến, này, ta phải cảm ơn cô."
Trong sân đặt hai cỗ quan tài, một bên trái một bên phải. Thiếu niên nói, để cảm ơn nàng, đặc biệt ban cho nàng và mình cùng được chung chôn với nhau.
Hai người họ không thân không thích lại phải chôn cùng nhau, Từ Uyển Khanh không biết nói gì hơn.
Chỉ tiếc rằng mình đã không kịp trân trọng cơ hội cuối cùng gặp Thương Dật.
Đám lính gác ôm hộp xông ra khỏi đám đông, bước chân nhẹ nhàng nhanh nhẹn, như bóng ma lướt đi.
Thiếu niên chỉ cho nàng khu mộ mà hắn đã chọn từ trước, nơi đó phong thủy rất tốt, không dễ bị trộm, còn có thể tích khí dưỡng người, nói cứ như một căn nhà lớn tốt đẹp vậy.
Cánh cổng lớn mở ra, người dẫn đầu lính gác xông vào, hắn quỳ một gối, nhẹ nhàng đặt chiếc hộp lên bàn.
Thiếu niên mở hộp trang điểm liếc nhìn: "Ừm, là thật."
Bàn tay thò ra nhanh chóng khô héo già nua, hắn vội vàng rụt lại, ra hiệu đẩy về phía Từ Uyển Khanh.
Nàng thuận thế nắm lấy chiếc hộp: "Đây chính là cái gọi là...... cái giá của việc nhìn trộm thiên cơ?"
"Đúng. Phải rồi, cảm ơn nàng về bài tế văn này, đã ghi lại cuộc đời ta rất tốt. Ta đã khắc vào trong quan tài rồi, nàng đến xem thử."
Nàng tay cầm hộp trang điểm đi theo thiếu niên, hai người quay lưng lại với lính gác.
"Mở ra xem thử."
Nàng làm theo lời, mở ra, bảy viên đan dược sắp xếp gọn gàng.
"Này. Cầm nó đi."
Nàng hơi ngẩn người, nắm lấy đan dược đầy tay, cậu chàng giật lấy chiếc hộp đóng sập lại.
Phụt......
Một con dao nhọn đâm xuyên bụng, cậu chàng rút dao ra, đá nàng vào quan tài, ra lệnh: "Đóng đinh lại."
Trong cơn đau đớn, ngón tay nàng vô thức duỗi ra, một viên đan dược rơi xuống.
Nắp quan tài đóng lại, bóng tối bao trùm.
Không biết đã bao lâu, khi nàng tỉnh lại, quan tài dường như đang rung lắc. Bên ngoài mơ hồ truyền đến tiếng nói chuyện: "Cái phía Nam này là của quốc sư, mở ra."
Giọng nói hơi quen thuộc, có lẽ là của lính gác nào đó.
"Không có." Một lát sau, có người trả lời: "Quốc sư đã chết hẳn rồi. Này, có mấy viên thuốc nhưng ta đoán là không có tác dụng. Cám thần bí kỳ quặc này điên hết cả rồi."
"Mở cái kia ra." Có người ra lệnh.
"Cái quan tài chôn cùng đó sao?"
"Thôi, dù sao cùng từng quen biết, đóng nắp quan tài quốc sư lại đi. Đắc tội nhiều rồi."
Mọi người dần dần đi khỏi. Từ Uyển Khanh giơ tay chạm vào nắp quan tài, bị đóng đinh chặt, chỉ lọt qua một khe hở nhỏ. Nàng cố gắng nắm lấy những viên đan dược vương vãi, bụng đau không chịu nổi, nàng nuốt viên đầu tiên, tìm thấy hai xâu tiền dưới thân.
Nàng lấy một đồng tiền lớn nhét vào khe hở, nhét cạnh cái đinh cố gắng cạy ra, lộ ra một khe hở cực nhỏ.
Nàng kiệt sức, nằm trong chiếc quan tài xui xẻo.
Vết thương ở bụng dường như đang dần biến mất, nàng hồi phục được một chút sức lực, lại tiếp tục lấy đồng tiền cạy quan tài.
Nàng cũng không cảm thấy đói, thậm chí ngay cả khát cũng không hề hay biết, lúc đó nàng nhận ra, có lẽ nàng thật sự đã nuốt thuốc trường sinh bất tử.
Sau khi nàng ăn viên thứ hai nàng mới mở được quan tài. Nàng đã quan tài của quốc sư ra, chỉ thấy một bộ xác khô co rút lại nhỏ như đứa trẻ nằm cuộn tròn, vương vãi vài ba viên đan dược trông rất giống thuốc trường sinh. Nàng ngửi thử, mùi hắc nồng không chịu nổi, bèn vứt bỏ.
Mỗi ngày nàng ở trong mộ đều dùng việc viết chữ để giết thời gian, không biết đã trôi qua bao lâu. Lúc đó nàng còn chưa tính ra một viên đan dược có thể kéo dài trăm năm, chỉ là đợi đến khi da mu bàn tay hơi chùng xuống, là lại ăn một viên, cứ thế ăn nàng đã ăn năm viên đang dược.
Nàng mơ hồ ôm chút hy vọng hão huyền, nếu thật sự có thể trường sinh bất tử, có lẽ trước khi ăn hết bảy viên đan dược, có thể đến nhân gian một chuyến nữa.
Cho đến ngày đó, bên trên truyền đến tiếng động rất lớn, sau khi cửa mộ mở ra, một khung sắt thép được thả xuống.
Bên trên có người nói: "Đừng vội, trước đây đã xảy ra nhiều chuyện xui xẻo như vậy, gọi điện cho Thương tổng đi. Không ai được xuống trước."
Thương tổng... Lúc đó nàng nói chuyện không được trôi chảy lắm, lâu rồi không giao tiếp với ai, đành phải lặp lại những lời đã nói trước đây.
Nàng ở dưới chờ người xuống, không ngờ tối đó có một cặp vợ chồng xuống, tự lẩm bẩm gì đó về việc đến sớm lấy lợi lộc về nuôi con gái học đại học, sau đó không bao giờ làm cái nghề thợ hồ này nữa.
Hai vợ chồng nhanh nhẹn vào đào đất vận lên, nàng ở trong bóng tối nhìn chằm chằm hai người này, mơ hồ cảm thấy quen mặt, trong lòng thấy như người quen cũ.
Đợi đến khi nàng nhớ ra mình từng thấy hai người này trong khung ảnh nhà Trương Tự, hai người kia đã không biết trời cao đất rộng dám đặt thuốc nổ ở đây.
"Chỗ này lại có một cánh cửa, nổ mẹ nó đi."
"Đừng, dễ sập lắm."
Một cô bé gầy gò đi xuống.
Tóc ngắn, áo ngắn, quần bó sát, giày thể thao, từ chỗ đào mở chui xuống: "Bố! Mẹ! Đừng như vậy! Ông chủ của hai người mà biết thì xong đời!"
"Trương Tự, con biết cái quái gì, ra ngoài kiếm sống phải có cái đầu hết. Con mà thế là làm thuê cả đời đó, về sớm học bài đi con!" Người đàn ông nói.
Người phụ nữ nói: "Ôi chao cái miệng con chẳng bao giờ nói được lời hay. A Tự nghe này, mẹ nói với con, mẹ với bố đi công trường rất khó mà gặp được chỗ này, bố con nói dưới đó có cổ vật. Chúng ta cứ lén lấy một ít bán đi, con cứ về đi học đi, đủ cho con học đại học rồi, bố mẹ không đi làm thuê nữa. Về làng ở với con được không?"
"......" Từ Uyển Khanh thở dài u buồn.
"Ai!" Tiếng thở dài này vang vọng khắp bốn phía, như tiếng khóc. Người đàn ông vớ lấy cái xẻng nhìn quanh, không có ai.
Trương Tự trông như một đứa trẻ khó chịu im lặng, hai tay đút túi theo sau cũng không nói gì, hai vợ chồng muốn nổ thì cô bé cũng không cho, hai người mắng cô bé cô bé cũng không chịu đi.
Từ Uyển Khanh nhẹ nhàng vỗ vai Trương Tự, nàng đang ở một lối đi ngầm khác, Trương Tự trợn tròn mắt, cũng không hét lên, như thể bị dọa sợ cứ đứng chết trân nhìn nàng.
Lúc này, liệu bản thân trong quá khứ của nàng có hồn xuyên vào Trương Tự không?
Nàng khó khăn mở miệng, nói ra lời lại có chút ngượng nghịu: "Trương...... Tự......"
"Oan hồn ơi là oan hồn, ngài đừng gọi tên con để con tránh tai họa chứ!" Trương Tự hạ giọng, toàn thân run rẩy dữ dội.
"Ta là, ta là, Từ Uyển Khanh......"
Nàng không nói chuyện được nữa, đang khó khăn học lại, giọng nói của nàng mang âm hưởng Hà Nam nghe có chút kỳ lạ, nhưng may mắn là giọng miền Bắc đại đồng tiểu dị, vẫn có thể nghe ra đang nói gì.
Trương Tự rụt cổ lại: "Con không quen ngài đâu ạ..."
Nàng không nói nữa, ngây người nghĩ xem phải làm sao, đột nhiên một tiếng nổ lớn, gần như muốn làm vỡ màng nhĩ.
Đỉnh đầu bắt đầu rung chuyển, đá rơi lả tả.
Nàng cố sức đẩy Trương Tự ra ngoài, từ một chỗ khác vòng qua xem, cha mẹ Trương Tự đã bị chôn vùi trong đống đổ nát.
Nàng ở trong đường hầm mộ, đường hầm mộ lại cực kỳ kiên cố, chỉ có chỗ gần cửa bị hư hại một chút, cát khô chảy ra lả tả.
Thứ gọi là thuốc nổ này thật đáng sợ, hai người này tài cao gan lớn, không nghe lời khuyên của con rồi chết ở đây,âu cũng là số mệnh.
Nàng ngơ ngác đứng trong mộ bên cạnh hai thi thể, đợi đến khi có người đến, nàng mới trốn đi.
Sau này nàng mới biết Trương Tự hoàn toàn không nhớ gì về khoảng thời gian trong mộ này.
Bây giờ, nàng đã ngồi trước mặt Trương Tự nhìn đứa trẻ này. Tóc cô bé đã dài ra một chút, cuối cùng cũng che được tai, trông không còn trọc lốc nữa, ánh mắt thì vẫn như lần đầu gặp, căng thẳng chút sợ hãi và rụt rè, đôi mắt đảo qua đảo lại không ngừng chớp, hai tay cọ xát vào đầu gối tỏ vẻ rất lo lắng.
"Ta là Từ Uyển Khanh."
"...Chào cô." Trương Tự run rẩy hai tay đưa chứng minh thư: "Lần đầu...... lần đầu gặp mặt, cháu là Trương Tự."
"Chào nàng." Nàng liếc nhìn Thương Dật đang ngồi bên cạnh cắn hạt dưa, nhẹ nhàng kéo ống tay áo của Thương Dật, hai người đi sang một bên.
"Đây không phải là lần đầu ta gặp nàng ấy..."
"Cô nói rồi mà, không sao, cứ để cô bé nhớ lại, nói đi không sao. Cô bé cũng biết cha mẹ mình gặp chuyện là do dự án của ôi, có gì cứ nói, những chuyện còn lại tôi sẽ lo."
Thế là nàng lại ngồi xuống ghế sofa, Trương Tự đối diện căng thẳng đến mức vò rối tóc.
"Không phải lần đầu gặp nhau, lần trước chúng ta gặp nhau, là ở trong mộ, nàng nhớ không?" Nàng khẽ hỏi.
Trương Tự ngồi đối diện lắc đầu như trống bỏi.
