Song Linh Xuyên Hồn - Ngưu Nhĩ Nhĩ

Chương 33: Từ Uyển Khanh bị tra tấn

Trong một khoảng sân có hai ba chiếc chiếu cói, bốn năm ngọn đuốc, mười lăm mười sáu mười bảy nữ nhân, tám phương canh gác, chín người cầm thương, mười người rút kiếm, chia thành hai hàng, một người đàn ông vạm vỡ bước ra.

"Tất cả ở đây ngoan ngoãn chờ đại nhân ra lệnh! Một người bỏ trốn, cả viện chôn cùng!"

Mấy nữ nhân xúm lại với nhau, bị dọa cho không nhẹ.

Những người phụ nữ trong viện này đều bị trói buộc, đa số là thuộc nhà viên ngoại, thỉnh thoảng có vài người không quen biết. Nhìn cách ăn mặc, giống như nha đầu theo văn nhân dự tiệc.

Từ Uyển Khanh mới gả đến không lâu, còn không dám làm ra vẻ chủ mẫu, lại nghĩ đến chuyện mình xuyên hồn là chuyện không tầm thường, nên trốn trong đám đông không nói gì. Nàng nghĩ đến bảy viên đan dược trong chiếc hộp có hình rồng, càng đổ mồ hôi lạnh, nghi ngờ có quỷ.

Người kia nhìn quanh, thấy không ai dám đáp lời, không vui không buồn "ừ" một tiếng, xoay người chen vào đám đông rồi biến mất.

Cái sân không lớn, nên chen chúc mười lăm mười sáu nữ nhân và một đám lính canh thì có vẻ chật chội, Từ Uyển Khanh cúi đầu trong đám đông, suy nghĩ âu phiền.

Đám nữ nhân dường như sợ vỡ mật, cũng không dám nói nhiều, có chiếu cói cũng không dám nằm xuống, chỉ tụm lại cùng với người quen xúm lại thì thầm đoán xem đây là làm gì, vừa nói vừa khóc. Không ít người có phu quân đã chết, nhìn thấy cảnh tượng thảm khốc của người chết, ai nấy đều có đủ loại biểu cảm.

Ánh trăng treo trên đầu như lưỡi dao sắc bén treo lơ lửng, phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo.

Người nào gan dạ thì hỏi lính canh, lính canh như đúc bằng sắt thép cứ bất động.

Một cô nương mặc áo khoác đối vạt áo màu đỏ táo cười nói: "Quan gia, những tiểu nữ tử chúng tôi ngày ngày cũng không có việc gì chính đáng, là vị quan gia nào thấy chúng tôi xinh đẹp, muốn cưới về nhà sao?"

Lúc này nàng ta vẫn còn cười được, vừa cười vừa tiến lại gần véo vào háng người lính trẻ, khiến mặt hắn ta đỏ bừng: "Câm miệng!"

Mũi thương liền gầm lên chĩa thẳng vào ngực cô gái: "Lùi lại! Lùi lại!"

"Ôi chao, quan gia nỡ lòng nào giết ta sao?" Cô nương kia ngược lại còn lao tới, đôi tay trắng nõn mịn màng quấn lấy cán thương, rõ ràng không có chút sức lực nào, lại khiến người lính trẻ giận dữ nói: "Đồ tiện nhân từ đâu ra!"

Mặc dù trường thương lùi lại, nhưng người lính trẻ vẫn lấy hết dũng khí đẩy tới.

Chúng nữ tử đồng loạt kinh hô. Trường thương đó há có thể đùa giỡn sao? Đâm xuyên bụng, ruột gan trào ra. Người nhát gan đã hét lên, nhắm mắt không dám nhìn.

"Quan gia bớt giận, người nhà không hiểu chuyện, đã làm phiền ngài rồi."

Một giọng nói dịu dàng đột nhiên ngăn chặn thảm kịch này.

Từ Uyển Khanh một tay kéo nữ tử kia, tay kia nắm lấy đầu thương, máu từ kẽ ngón tay tràn ra, ngón tay trắng nõn run lên, buông lỏng, để lại một vệt máu tươi, đỏ tươi chói mắt.

"Đừng có làm loạn!"

Một lính canh khác cuối cùng cũng bước ra, quát một tiếng, rồi nói lớn: "Nếu có lần sau tuyệt đối không tha!"

Lính canh liếc nhìn Từ Uyển Khanh, Từ Uyển Khanh ôm bàn tay bị thương đứng yên lặng, cũng không gây sự, cô nàng xấu xa gây sự kia hoảng sợ nhìn bàn tay đó, dường như cũng sợ hãi.

"Nàng kia, đao kiếm không mắt, ngươi lại dám nắm sao?"

Từ Uyển Khanh cúi người hành lễ: "Quan gia vất vả rồi, nữ quyến trong nhà không có kiến thức gì, hôm nay gặp phải chuyện này, khó tránh khỏi hoảng loạn. Chỉ là không biết giữ chúng ta ở đây làm gì, cũng không biết phải đứng trong viện này đến khi nào, quan gia làm ơn, chỉ cần nói cho chúng ta biết phải làm gì..."

"Đến lúc đó sẽ biết, không được hỏi nhiều!"

Các lính canh lại đứng thẳng không ai nói gì, số nữ nhân cofnl ại cũng không có gan như cô nương đỏ táo, đều chen chúc ngồi bệt xuống đất, không màng đến thể diện.

Bà vú phục vụ Từ Uyển Khanh lúc này mới chui ra: "Cô nương của tôi ơi, người nắm cái thứ đó làm gì, cái này cái này cái này......"

"Có vẻ máu cũng không chảy nữa, chỉ là hơi bị xước một chút, không sao." Từ Uyển Khanh nhìn quanh, trong lòng luôn cảm thấy tình cảnh hôm nay có liên quan đến đan dược, nhưng vẫn không dám nói thêm một lời nào, đành phải lấy tĩnh chế động.

Nữ tử áo đỏ táo chỉ đỡ nàng: "Cả nhà này ai cũng mù mắt, không nhận ra người cả."

"Không nhận ra cũng tốt, chỉ sợ gây rắc rối, ai muốn liên lụy ai."

Trong đám đông truyền ra một tiếng.

Lời này đúng là đúng, văn nhân tụ họp, ai cũng không biết là do người nào gây ra họa. Cô nương áo đỏ táo chỉ nhìn chằm chằm một lúc, không nói gì, xé một mảnh vải muốn băng bó cho nàng, nhưng nàng khẽ xoay tay từ chối.

"Phu nhân hôm nay thật có uy nghiêm của chủ mẫu."

"Không có tác dụng gì." Từ Uyển Khanh nhìn quanh, thấy ba chiếc chiếu cói đều đã bị chiếm, bèn dựa vào tường đứng, nói nhỏ, "Em đi nghỉ đi, còn chưa biết tiếp theo thế nào, hỏi nhiều cũng vô ích, xem ra không hề đơn giản."

Cô nàng áo đỏ táo suy nghĩ một chút, xông ra cãi nhau với người ta, sau đó giật lấy một chiếc chiếu cói, Từ Uyển Khanh quỳ ngồi xuống, cô áo đỏ táo ngồi dựa vào bên cạnh nàng, thân thể ấm áp, biểu cảm cũng nhiệt tình. Có người thì thầm nói cô nàng xấu xa kia ngày thường không thấy nói chuyện với phu nhân, lúc này lại đến nịnh nọt, dù sao thì mọi người đều sẽ chết.

Từ Uyển Khanh đương nhiên cũng nghe thấy, nhưng ngoài việc nhắm mắt nghỉ ngơi ra thì không còn cách nào khác.

Bùa bình an cầu được vẫn đeo trên cổ, nhưng đó là cầu cho Thương Dật. Sớm biết vậy, nàng cũng tự cầu cho mình một cái.

Thế mà ngồi ngủ được, đến khi tỉnh dậy, sự mệt mỏi như sấm sét giáng xuống người làm toàn thân đau nhức. Nàng nằm trên chiếu cói, cô nàng áo đỏ táo đứng trước mặt lính canh.

Nàng vội vàng vùng dậy: "Nàng ta lại đi trêu chọc người ta?"

Bà vú nói: "Không phải, người không biết đâu, người vừa mới ngủ không lâu, bên ngoài đã có người đến gọi, từng người từng người một bị bắt đi thẩm vấn, đã đi bốn năm người rồi, bây giờ vẫn chưa về. Vừa nãy vốn định bắt nàng ta đi, nàng ta vội vàng xông lên nói bắt cô ta trước đấy."

Cô nàng áo đỏ táo vừa đùa giỡn với lính canh vừa bị đẩy ra khỏi sân, cánh cửa đó mở toang, vòng cửa đầy rỉ sét, đinh cửa cũng rơi rụng nhiều, trông rất hoang vắng.

Nàng ấy bị hai lính canh kẹp giữa trông rất cô đơn, Từ Uyển Khanh há miệng cuối cùng vẫn không nói gì.

Từ Uyển Khanh không hề quen biết cô nương áo đỏ táo đó.

Trong sân trở nên tĩnh lặng hơn, tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy. Người thưa thớt hơn, sân trở nên trống trải.

Trong lòng Từ Uyển Khanh thắt lại, trong lòng mơ hồ có một giọng nói khẩn cấp kêu lên: "Không ổn rồi, không ổn rồi."

Không ổn rồi, không ổn rồi.

Những người đó đang hỏi gì? Những người bị gọi đi thẩm vấn thì sao rồi?

Đứng dậy, vết thương ở tay trái đã lành, chỉ còn lại một vết máu đỏ tươi và một vệt máu khô.

Cô nàng áo đỏ táo bị gọi đi khoảng một nén hương, lính canh lại xông đến, bà vú vội vàng kéo cô lại: "Phu nhân đi đâu?"

"Đến lượt ta đi."

Tiếng nàng vừa đủ nghe, rơi xuống sân như tiếng sấm sét.

Quả nhiên, lính canh bước đến đưa nàng đi, nàng bị xách ra ngoài cửa, nhìn quanh, trong lòng thấp thỏm không yên.

Ra khỏi cửa nàng lập tức bị bịt mắt, trước mắt tối đen như mực, nàng bị đẩy đi trêu chọc như thể quay vòng, quay một vòng, rồi lại quay một vòng, cho đến khi nàng không phân biệt được phương hướng, mới bị nhét vào một sợi dây, bảo nàng dắt sợi dây đi, như la ngựa đi vào lò mổ.

"Đến rồi."

Khi mảnh vải được tháo ra, nàng đã ở trong một khoảng sân, như thể trong một khu vườn. Nàng đứng cạnh một hồ nữa, chỉ thiếu một bước nữa là sẽ giẫm hụt chân ngã xuống, nước hồ trong veo nhìn thấy đáy, có vài con cá chép đỏ vẫy đuôi bơi lội chậm rãi, mặt nước đầy lá sen, nhìn kỹ, hóa ra không phải là trồng vào mà chỉ phủ lá ở đó làm cảnh thôi.

Lùi về phía đất bằng, nàng thấy xung quanh không có ai, bèn mạnh dạn quan sát.

"Nàng có biết chuyện tiên đan không?"

Nàng giật mình, lùi lại một bước, có một người từ trong lá sen chui ra, toàn thân ướt sũng, lại nằm trên lá nhìn nàng, nghiêng đầu nhìn cô: "Ồ! Họ nói, nàng là chủ mẫu của nhà này, có lẽ nàng biết chuyện tiên đan."

"Ngài là ai?"

"Nàng có biết chuyện tiên đan không?"

"Ngài là ai?"

Nàng nhặt một hòn đá bên bờ hồ, nhắm vào cái đầu trong nước ném tới.

"A da, đau! Hôm qua ta nghe nói nàng nắm đầu thương rất anh dũng, bây giờ nhìn đúng là như vậy. Nàng cũng tham gia hội văn nhân rồi chứ?"

"Ta chỉ viết sách sau tấm màn thôi."

"Nàng viết sách gì?"

"Viết vài tiểu thuyết không ra gì, bịa đặt chuyện thị phi của người khác."

"Kim Bình Mai là do nàng viết?"

"Không phải."

"Ồ, Không Đối Nguyệt cũng không phải?"

"Cuốn này thì đúng."

Người kia bơi từ trong nước tới, nhìn kỹ thì chỉ là một thiếu niên. Trông giống như mấy cậu nhóc ở độ tuổi hay trêu chọc Trương Tựu, mặc một bộ trường bào màu xanh đen, nằm bên bờ hồ, ướt sũng vẩy mái tóc đen: "Rất đẹp."

"Ngài là ai?"

"Ta không là ai cả, còn nàng là ai? Nàng tên Từ Uyển Khanh, tự Diệc Cửu."

Lời này không biết phải trả l ời thế nào, Từ Uyển Khanh không tiếp lời, nàng cúi đầu nhìn thiếu niên: "Những cô nương đến trước ta đã bị xử lý thế nào rồi?"

"Đương nhiên là giết rồi, ai cũng không thể biết chuyện tiên đan. Bây giờ tân hoàng đã đăng cơ, nếu biết được tiên đan e rằng lại muốn đầu độc bách tính."

Từ Uyển Khanh chỉ cảm thấy toàn thân lạnh lẽo.

Giết rồi? Nói nhẹ nhàng như vậy sao?

Bàn tay thiếu niên đặt trên bờ hồ thon dài trắng nõn, đột nhiên nàng xông tới giẫm một cái.

Thiếu niên bị nàng đạp vào trong hồ, thở ùng ục, bong bóng nổi lên mặt nước. Nàng lại hối hận vì sự tàn nhẫn không biết từ đâu ra của mình, vội vàng cúi người kéo thiếu niên, thiếu niên đưa hai tay tóm lấy nàng làm thân thể mất thăng bằng, khiến nàng ngã nhào vào trong hồ.

Đợi đến khi nàng ngã vào hồ mới phát hiện nước trong hồ chỉ cao đến ngực.

Thiếu niên đột nhiên thò đầu lên, cười hì hì: "Nàng đúng là độc ác, người đâu, giết......"

"Nếu ngài vẫn không tìm được tiên đan thì sao?"

"Thì giết hết!"

"Tiên đan ở chỗ ta," Từ Uyển Khanh thẳng thắn, "Những người còn lại không biết đầu đuôi, nên hãy thả họ đi."

"Nàng nói ở chỗ nàng là ở chỗ nàng, nếu nàng lừa ta thì sao?" Thiếu niên nheo mắt lại, giơ tay ra hiệu cho những lính canh cầm đao đang xông vào lùi lại.

"Vậy thì ngài cứ giết đi, giết hết những cô gái trong viện này, thì bí mật sẽ mãi mãi được giấu kín."

"Tra tấn đi."

Nàng đã đánh giá quá cao bản thân rồi. Nàng bị kéo vào căn phòng tối đen như mực, khi bị đưa lên lồng sắt, vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng.

Đợi đến khi kim sắt xuyên qua đầu ngón tay, cuối cùng nàng cũng nhận ra, dù nói hay không nói thì chúng nữ tử trong cái viện đó cuối cùng cũng không thoát khỏi số phận.

Họ đã chết từ khi còn ở trong sân nhà viên ngoại, không thoát khỏi, sớm muộn gì cũng vậy.

Nàng không biết mình có thể chịu đựng đến ngày mai không, đợi đến đêm khuya, linh hồn nàng thoát ra khỏi Trương Tự, vẫn còn cách để gặp lại Thương Dật một lần nữa.

Người cắm chông sắt cho nàng đang cười nói: "Đôi chân bó của nàng đẹp lắm."

Nàng trong cơn đau đớn suy ngẫm ý nghĩa trong lời nói của thiếu niên. Tân hoàng đăng cơ...... lại......

Thiếu niên là người của tiên hoàng? Hay là kẻ thù của tiên hoàng?

Trong ngục tối dưới đất truyền ra tiếng kêu thảm thiết của nữ nhân, nàng nghĩ, tái giá quả nhiên không phải là chuyện tốt.

Nàng thực sự rất muốn gặp lại Thương Dật một lần nữa rồi mới chết.

Bùa bình an trên ngực đã thấm đẫm máu, dán chặt vào tim. Người thi hành hình phạt kéo xem bùa bình an, giật phăng xuống ném lên một cái bàn gỗ: "Nàng đúng là chịu đựng giỏi, mang một con chuột đến đây! Lát nữa, chúng ta sẽ thả con chuột vào cái hộp sắt, rồi nung đỏ nó lên, nó đau đớn chạy loạn, sẽ cắn nát đôi gót sen ba tấc của nàng thành bùn nhão đó!"

"Ở nhà." Nàng nói.

"Cái gì?"

"Trong phòng ngủ của ta."

"Ở đâu?"

"Không nhớ rõ lắm, có ột cái hộp có hình rồng nằm ngay trong phòng ngủ của tôi."

"Đi, bẩm báo cho quốc sư biết nàng ta đã khai, phái một đội đi tìm! Mang chuột đến đây, chúng ta giúp nàng ta suy nghĩ."

Quả nhiên, nàng vẫn không thể trì hoãn thời gian cho đến tối được.

"Theo lý mà nói chúng ta đã lục soát khắp nơi rồi, nàng ta nói ở phòng ngủ của nàng ta, có khi nào là lừa chúng tôi không?"

"Trước tiên cứ đi tìm, không tìm được thì giết nàng ta!"

Lại chịu đựng nửa ngày, mỗi miếng thịt trên người đều không ổn, hình phạt tàn khốc trước mắt. Nàng không rõ thời gian đã trôi qua bao lâu, chỉ cảm thấy thời gian cực kỳ chậm.

Không rõ thiếu niên kia xuống tầng hầm từ khi nào, ném một thứ gì đó xuống chân cô.

Chiếc có hình rồng.

"Trống rỗng, tiên đan bên trong đâu?"

"Ta không biết, người đó chỉ đưa cho ta cái hộp này." Nàng miễn cưỡng nói, đầu óc mơ màng, choáng váng. Khi mở mắt ra lần nữa, nỗi đau trên người dường như là giấc mơ cũ của ngày hôm qua, chiếc giường êm ái và chiếc gối lạ lẫm.

Vùng vẫy đứng dậy, điện thoại bên tai lại reo.

Nàng không biết dùng thứ này lắm, đành để nó reo, đột nhiên, Chiêu Đệ lao đến nhấc điện thoại: "Ừm? Cô là ai! Cô là Thương Dật... Cô à, dạ được, Trương Tự có ở đây, Trương Tự!"

Nàng vẫn chưa hiểu tại sao lại nói chuyện với Thương Dật, nhưng thứ kỳ quái đó đặt bên tai, nàng lặng lẽ gật đầu.

Chiêu Đệ đưa thứ kỳ lạ đó cho nàng rồi đi, bên tai đột nhiên truyền đến một giọng nói rất kỳ lạ, nhưng rất dễ nhận ra là của Thương Dật: "Từ Uyển Khanh!"

"Thương... muội...?"

Nàng nghĩ nàng có thể đã chết rồi.

"Tôi biết bây giờ nói với cô sẽ rất khó hiểu, lại có chút nghi ngờ gian lận..."

Thương Dật đang nói gì vậy...

"Thương muội...?"

"Nghe tôi nói này, sau này, có thể sẽ qua rất nhiều năm, có thể cô sẽ gặp lại tôi. Lúc đó có thể tôi sẽ nói vài lời ngốc nghếch, nhưng, nhưng, nhất định phải nhớ, đừng rời xa tôi nhé!"

Nàng chẳng hiểu đầu đuôi tai nheo gì cả.

"Tôi không biết cô ở đâu...... À không phải, tôi biết cô ở đâu, à tôi cũng không biết tôi có biết không nữa. Tóm lại, bất kể cô có giận tôi thế nào, cũng nhớ quay về tìm tôi! Nghe thấy không?"

Ta phải tìm nàng như nào đây?

Từ Uyển Khanh chỉ cảm thấy hoang mang, nàng là người sắp chết rồi, làm sao có thể quay về tìm Thương Dật được? Mấy lần gặp mặt ngắn ngủi với Thương Dật quý giá khó có được, nàng không dám cầu xin quá nhiều.

"Nghe thấy rồi, nhưng có lẽ ta không thể..."

"Cô có thể! Dù đi xa đến đâu cô cũng nhớ quay về nhé! Dù có qua năm trăm năm cũng phải nhớ!"

Sao nay Thương Dật lại ngang ngược vô lý như vậy?

Mặc dù vẫn còn mơ hồ, nhưng nàng vẫn nhẹ nhàng đáp lời, mặc kệ có thực hiện được hay không.

Vì Thương Dật đã nói mà.

"Nếu ta không tìm được Thương muội thì sao..."

"Vậy thì đừng chạy lung tung, đợi tôi đi tìm cô."

Từ Uyển Khanh nửa hiểu nửa không, gật gật đầu.

Thương Dật có thể sẽ đào mộ nàng lên, tìm hài cốt của nàng, gặp mặt như vậy thì vô vị quá nhỉ? Nhưng được người khác nhớ nhung như vậy làm trong lòng nàng rạng rỡ.

"Được."

"Được rồi, không làm phiền cô nữa, tạm biệt! Tôi đi tìm người!"

Thương Dật đang nói gì vậy...... Vừa vội vàng vừa ngang ngược vô lý lại vô cùng tự do và quyến rũ.

Nàng cảm thấy mình có thể chết rồi, bị sự mệt mỏi xâm chiếm, nỗi đau thể xác dường như truyền đến linh hồn, được thừa hưởng một sự mệt mỏi ướt sũng. Nàng ngã xuống ngủ thiếp đi, trong giấc mơ, dường như Chiêu Đệ đi đến thì thầm một câu: "A da, sao lại ngủ nhiều thế......"

Chiếc chăn được kéo lên vai làm ấm cơ thể, nàng cảm thấy rất mệt và đau, cảm thấy cuộc sống của mình dường như là một giấc mơ, đến tương lai này cũng là một giấc mộng hão huyền.

Phiêu bạt khắp nơi không thể tự mình lựa chọn, mặc người đến chọn nàng, mặc người đến quyết định sống chết của nàng.

Chẳng qua chỉ là một cánh bèo trôi, khi nàng mở mắt ra lần nữa nàng nằm trên giường.

"Nàng lại biết xuất hồn ư?" Thiếu niên hứng thú chống cằm nhìn, "Là người có duyên với tiên nhân sao? Ta hỏi nàng đó, nàng thật sự không biết tung tích tiên đan sao?"

Nàng nhắm mắt lại, giả vờ giấc mơ vẫn chưa tỉnh.

Nhưng nỗi đau trên người vẫn đánh thức nàng, trong phòng có mùi thuốc, nhìn kỹ, toàn thân đều đã được bôi thuốc và băng bó, thiếu niên được gọi là quốc sư đang ngồi xổm bên giường.

"Khi hồn phách lìa khỏi thể xác sẽ đi đến đâu?" Thiếu niên thậm chí còn lấy giấy bút ra chuẩn bị ghi chép.

"Thị trấn ảo ảnh... thì phải."

"Lừa người."

Quốc sư vui buồn thất thường ngồi xổm bên giường, nhưng Từ Uyển Khanh đã không thể ngồi dậy được, nàng chỉ mập mờ nói chuyện với thiếu niên. Thiếu niên thật sự không tìm người tra tấn nàng nữa.

Dù nàng không nói chuyện tiên đan.

Tiên đan đương nhiên ở nhà nàng rồi, trong phòng ngủ của nàng rồi.

Nhưng ai nói với họ, nhà nàng nhất định là nhà chồng chứ.

Sau khi nhận được đan dược, nàng cảm thấy không ổn thế là đã tách ra, hộp giấu ở nhà chồng, đan dược để lại nhà mẹ đẻ.

Quốc sư...... chính là vị luyện đan sư đó sao......

Nàng vẫn còn buồn ngủ, nhắm mắt lại, thiếu niên lẩm bẩm vài tiếng: "Vô vị."

Quảng cáo
Song Linh Xuyên Hồn - Ngưu Nhĩ Nhĩ - Chương 33 | Đọc truyện chữ