Song Linh Xuyên Hồn - Ngưu Nhĩ Nhĩ

Chương 31: Thương Dật tâm sự

Tài liệu mật của Hứa Mẫn đã được sao lưu vài lần trong ổ cứng, trở thành quân bài của Thương Dật, sẵn sàng đẩy ra bàn cược bất cứ lúc nào.

Thương Dật cũng không biết kẻ đang đánh cược với mình ở phía đối diện là vị đại lão kia hay chính là Hứa Mẫn. Tóm lại, người nhà họ Hứa đều là những kẻ ngốc chẳng hiểu gì về tình cảm, Thương Dật bị kẹp giữa hai thế hệ già trẻ này, ngoài mặt thì khéo léo đón đưa, ngày ngày cười nói rạng rỡ nhưng trong lòng lại đang mài dao xoèn xoẹt.

Tình cảm là thứ khá là ngây ngô, Thương Dật cảm thấy như vậy.

Cô tự mình lái xe đến dưới lầu nhà Từ Uyển Khanh. Từ Uyển Khanh hiện đang được cô sắp xếp thay đổi liên tục giữa mấy bất động sản bí mật của mình. Đứng dưới lầu ngước nhìn lên, cô cảm thấy mình như đang "kim ốc tàng kiều", nhưng cảm giác đó không hề tệ.

Viên thuốc trường sinh bất lão không rõ nguồn gốc kia đã được Từ Uyển Khanh, người cũng không rõ lai lịch trao vào miệng cô qua một nụ hôn chẳng rõ căn nguyên. Nếu là Thương Dật của trước đây, chỉ cần có một điểm không rõ ràng là cô đã kịp thời b*p ch*t điều xấu từ trong trứng nước.

Nhưng cô đã hôn đáp lại và cảm thấy khá tốt. Nụ hôn này ủ men trong ký ức tuy không quá dài nhưng cũng đã đủ lâu, biến chất thành một thứ gì đó mới mẻ.

Cô phải thừa nhận rằng Từ Uyển Khanh có chút khác biệt đối với mình, giống như cậu chàng xấu trai chắc chắn trông sẽ thuận mắt hơn so với gã trợ lý của vị đại lão mà cô từng lăn lộn trên giường.

Sự bất an dâng lên trong lòng, cô lại chẳng dám đến gần. Thương Dật cảm thấy tình cảm luôn phải có thứ gì đó để trao đổi, ví dụ như tiền bạc, quyền lực, hoặc một đêm vui vẻ, chứ không thể nói yêu là yêu ngay được. Thương Dật chia thiện cảm thành các cấp độ A, B, C, D, E, nhưng sau khi cân nhắc, cô nhận ra cảm giác kỳ lạ của mình dành cho Từ Uyển Khanh không thể phân cấp, chỉ có thể liệt vào "phòng tối" để tính toán riêng.

Cô đi lên lầu.

Cửa thang máy mở ra, ngay đối diện cửa phòng, Từ Uyển Khanh đột ngột mở cửa, giống như đã dán mắt vào lỗ mèo đợi từ rất lâu, khiến Thương Dật giật nảy mình.

"Chuyện gì thế?"

"Lần trước ta đã mở nhầm cửa...... nên lần này đặc biệt ra xem trước."

"Không sao đâu."

Việc Từ Uyển Khanh mở cửa cho Hứa Mẫn có thể coi là chuyện lớn cũng có thể là chuyện nhỏ, xét cho cùng mục đích là để bảo vệ Từ Uyển Khanh, kết quả chính chủ lại mang vẻ mặt hối lỗi như thể đã gây ra rắc rối cho Thương Dật. Người cổ đại năm trăm tuổi này đã tự trách mình suốt một thời gian dài, cứ mỗi khi thấy cô là lại tỏ ra thấp kém hơn một bậc.

Cô vừa vào cửa, định thay bộ quần áo rồi vẫy tay dắt Từ Uyển Khanh đi ăn lẩu. Vừa mới đi tất xong, nhảy nhót bước ra thì đập vào mắt là hai chiếc nồi ướt sũng đang treo trong căn bếp chưa từng được sử dụng kia, Thương Dật thay đổi ý định.

Hôm qua Từ Uyển Khanh học cách dùng bếp gas, đối chiếu với sách hướng dẫn xem rất lâu, vô cùng thông minh khi học được cách bật lửa, nhưng đó đã là giới hạn của người cổ đại rồi. Thương Dật chỉ vào một chiếc nồi chưa rửa xong, hỏi: "Bên trong là cái gì thế?"

"Thịt bò và khoai môn."

Đáy nồi đen kịt một mảng, trông như thể Từ Uyển Khanh đã ném thịt bò và khoai môn xuống địa ngục vậy.

"Cái này lại là cái gì?"

"Bột mì nặn."

"......"

Thương Dật vặn nước, tiếng nước chảy ào ào. Sáng nay Từ Uyển Khanh có lẽ đã vất vả cọ rửa hai cái nồi đó, trông thì sạch rồi nhưng vẫn toát ra một vẻ thê thảm sau kiếp nạn. Ba chiếc nồi lớn nhỏ khác nhau còn lại đang xếp hàng ngâm trong bồn rửa bát, Thương Dật giơ lan hoa chỉ định cọ thử, nhưng cọ một lúc liền nản lòng từ bỏ, lau khô nồi rồi nhét vào một chiếc túi giấy da bò lớn: "Đi thôi, mua nồi mới."

"......" Từ Uyển Khanh biết mình làm hỏng chuyện nên không dám lên tiếng.

"Sau này đừng động vào mấy thứ này, nguy hiểm lắm. Cô dùng cái này này......" Thương Dật đặt một chiếc nồi nấu canh đáy mỏng lên bếp từ, cắm điện, nhấn "tít tít" hai cái rồi lại tắt đi, làm mẫu xong xuôi cho Từ Uyển Khanh.

Từ Uyển Khanh đúng là một người phụ nữ liều lĩnh, chẳng sợ mất mạng vì rò rỉ gas sao?

"Thương muội có trách ta không?"

"Ai trách cô chứ...... Đừng có suy nghĩ lung tung."

Từ Uyển Khanh cũng không trả lời, chỉ nhìn chằm chằm vào cái bếp từ như muốn học ngay lập tức để chứng minh cho Thương Dật thấy nàng cũng khá là có ích.

Thương Dật gọi giao hàng của Haidilao, chờ nhân viên gõ cửa mang vào. Từ Uyển Khanh đứng ngồi không yên, Thương Dật gối đầu lên gối ôm sofa, chân gác xéo lên chân Từ Uyển Khanh, như thể dùng một lá bùa định thân khiến nàng ngồi im tại chỗ.

Con người ta luôn có những lúc tự oán tự ngâm, ngay cả những vị đại lão hô mưa gọi gió cũng không ngoại lệ. Những lúc đại lão chán nản tự trách, Thương Dật sẽ ở bên cạnh ôm cổ ông ấy, nũng nịu thì thầm an ủi, cách này luôn hiệu quả. Việc chủ động ngã vào lòng, cảm nhận rõ rệt nhiệt độ của một người khác sẽ khiến họ an lòng.

Nhưng Thương Dật cảm thấy dùng chiêu bài tương tự với Từ Uyển Khanh là một sự xúc phạm. Dù chỉ mới bắt đầu nảy sinh tình cảm thật lòng, nhưng cô không muốn dùng những đáp án rập khuôn.

Giống như trong một kỳ thi đại học nào đó, rõ ràng cô đã biết trước đáp án, lúc thi chỉ việc điền đáp án đã học thuộc lòng vào là xong, hoàn toàn không phải do mình tự làm ra, cảm giác đó giống như một sự gian lận không chân chính.

Dù cho nếu rời xa đáp án tiêu chuẩn cô sẽ bị trượt và phải thi lại, nhưng cô vẫn muốn có một câu trả lời xuất phát từ tận đáy lòng mình.

Cô như một con ốc sên chậm chạp di chuyển cơ thể, rồi bật người ngồi dậy, nằm ngang lên người Từ Uyển Khanh.

Cô nằm không ngay ngắn, tư thế chẳng hề đẹp mắt, nhưng Từ Uyển Khanh cũng không giống như bình thường nhắc nhở cô một câu, chỉ chậm rãi cúi đầu, ánh mắt lưu luyến trên cơ thể Thương Dật. Nàng rất buồn bã, sự tự trách ập đến vô cớ khiến Từ Uyển Khanh không còn sức chống đỡ.

Nếu Trương Tự đứng đây mà bắt đầu tự oán tự ngâm, Thương Dật đã sớm có sẵn câu trả lời. Nhưng Từ Uyển Khanh ngồi đây, cô lại luôn nhớ đến việc mình chỉ là một bông hoa tươi tắn kiều diễm trong lòng người khác được dùng để trưng bày, bông hoa bị người ta sở hữu nhưng lại không được chọn chủ nhân.

Tình cảm của cô chỉ có thể nhốt trong "phòng kín" để tính toán riêng.

Nhân viên giao hàng đến, bày biện mọi thứ xong xuôi rồi rời đi. Thương Dật đổ nước dùng từ xương vào nồi, Từ Uyển Khanh đi theo sau quan sát tỉ mỉ, học cách mở hộp thức ăn. Chân gà, chân vịt tẩm vị được bày ra, thịt bò, thịt cừu, cá phi lê và chả tôm lần lượt được mở nắp, Thương Dật vừa nhìn đã cảm thấy mình hơi no rồi.

Nhưng cô vẫn mở hết ra. Bếp từ phát ra tiếng kêu o o, Từ Uyển Khanh im lặng cạy nắp hộp, phát ra một tiếng "tạch".

Thương Dật pha bát nước chấm dầu ớt và bát sốt mè đặt trước mặt Từ Uyển Khanh. Từ Uyển Khanh ở phía đối diện hơi ngẩn ngơ, ánh mắt khẽ thu lại, nở một nụ cười dè dặt: "Nói giao đến là giao đến ngay, nơi này thật sự phồn hoa......Thương muội quả thực khiến ta cảm thấy kinh ngạc."

"Bất kỳ người hiện đại nào ở đây cũng có bản lĩnh này cả, tôi không có gì đặc biệt đâu."

Hơi nước bốc lên nghi ngút, ngăn cách giữa cô và Từ Uyển Khanh.

"Thật ra chuyện đó không sao đâu, người phụ nữ hôm đó tên là Hứa Mẫn, cô ta là...... nói thế nào nhỉ, để tôi kể từ đầu cho cô nghe."

"Ừm."

"Nếu đặt vào thời đại của mấy người, tôi đại khái là một...... tiểu thiếp hoặc đại loại thế, kiểu là người chỉ cần dùng ba trăm lượng bạc là mua được ấy. Tôi là...... thiếp của một người đàn ông rất giàu có. Tất nhiên ở đây chúng tôi không có thiếp, tôi là tình nhân bí mật, là kẻ phá hoại gia đình người khác, là người thứ ba."

"Thiếp thì sao lại là phá hoại gia đình?" Từ Uyển Khanh không hiểu nên lại hỏi.

"Ở chỗ chúng tôi không cho phép nuôi thiếp, là phạm pháp đấy, sẽ bị đem đi dìm lồng heo."

Sắc mặt Từ Uyển Khanh trắng bệch vì sợ hãi: "Thương muội có nỗi khổ tâm gì khó nói sao?"

Nỗi khổ tâm khó nói? Có phải Từ Uyển Khanh đang tự não bổ ra một vở kịch bi thương kiểu mình bán thân chôn cha không?

Thương Dật nghĩ mà bật cười thành tiếng, bỏ đồ ăn vào nồi, đợi nước sôi sùng sục rồi gắp thịt vào bát cho Từ Uyển Khanh. Khẩu vị người hiện đại khá nặng, đũa của Thương Dật đảo hai vòng trong nồi nước dùng từ xương, táo đỏ và nhãn nhục trông có vẻ rất bổ dưỡng, vớt lên một cọng rau bỏ vào bát mình: "Không, tôi ví von không đúng lắm, tôi đại khái là một...... kỹ nữ...... tức là gái bán hoa ấy, hiểu chưa?"

Bị từ ngữ này làm cho kinh ngạc, Từ Uyển Khanh nhẹ nhàng đặt đũa xuống: "Ta không muốn biết trước kia Thương muội có thân phận gì......"

"Bây giờ tôi vẫn đang mang thân phận này mà."

Dù Từ Uyển Khanh là người hiểu lễ nghĩa, tính tình ôn hòa, nhưng cũng không thể chấp nhận ngay được việc thân phận của Thương Dật hóa ra lại là như vậy!

Thương Dật nhìn biểu cảm của nàng là đoán được chắc hẳn trong lòng nàng đang dậy sóng dữ dội lắm......

Cô rất tự nhiên gắp thức ăn, đồ ăn trong bát Từ Uyển Khanh ngày càng cao nhưng nàng vẫn chưa động đũa.

"Tôi cần tiền, đối phương cần phụ nữ, nên chúng tôi trao đổi với nhau, thuận mua vừa bán, chẳng có nỗi khổ tâm gì cả. Hứa Mẫn vừa nãy chính là...... ừm, con gái của ân khách của tôi, đến để hỏi tội tôi vì hành vi phá hoại gia đình cô ta."

Ánh mắt Từ Uyển Khanh khẽ động, dường như trong lòng lướt qua ngàn vạn ý nghĩ, cuối cùng đều nuốt ngược vào trong, giống như đã hạ quyết tâm gì đó, nàng nhẹ nhàng gắp một miếng ruột vịt bỏ vào bát Thương Dật: "Chuyện này phải làm sao mới tốt đây."

"...... Hả?"

"Nếu cô ta đuổi theo nàng, chẳng phải nàng sẽ thân bại danh liệt sao? Chuyện này còn ai biết nữa không?"

Từ Uyển Khanh ý là đang đứng cùng chiến tuyến với cô sao? Thương Dật nhai miếng ruột vịt, nhẹ nhàng kéo ghế ra, Từ Uyển Khanh đứng dậy, đi đến bên cạnh Thương Dật, không biết từ đâu lấy ra một viên ngọc nhỏ tròn trịa màu xanh ngọc, nắm lấy tay Thương Dật: "Thương muội, một viên thuốc có thể đổi lấy một trăm năm, viên lần trước đã đưa cho nàng rồi, viên này nàng hãy cầm lấy đi. Ta cũng đã dò hỏi nhiều nơi, đời nay không có loại thần dược này đâu, nàng hãy đem đi bán, chắc chắn có thể chuộc thân......"

Thần dược! Cơ hội kinh doanh đây rồi!

"Cô còn bao nhiêu viên nữa?"

"Nếu ta còn, ta sẽ đưa hết cho nàng, nếu vẫn không đủ, vậy ta cũng không còn cách nào khác."

Thương Dật khựng lại.

Cô nhớ lại lúc hai người gặp nhau không lâu, Từ Uyển Khanh có nhắc đến việc nàng chỉ còn lại hai trăm năm. Nếu một viên đan dược là một trăm năm, vậy bây giờ Từ Uyển Khanh không còn nữa, chẳng phải sẽ chết ngỏm sao?

Cô quả nhiên là một thương nhân lão luyện, đến giờ phút này mà vẫn còn muốn kiếm tiền.

Sự xấu hổ dâng lên trong lòng, cô nhẹ nhàng đặt viên thuốc trở lại: "Cô ăn đi, tôi không dùng đâu."

"Thương muội không thể chuộc thân, ta sống tiếp thì còn có ích gì nữa......"

"......" Thương Dật bị sức nặng của câu nói này đè nén đến mức không ngồi yên được, cô đột ngột đứng dậy, lảng sang chuyện khác, "Tóm lại ý tôi là, dù việc mở cửa có hơi tệ, nhưng cũng chẳng có gì to tát. Chuyện này không nghiêm trọng đâu, giống như cậu chàng xấu trai ra khỏi nhà mà quên đổ rác thôi, đơn giản cực kỳ."

"Thương muội không muốn có được tự do sao?"

"Mau ăn đi, tối nay mà còn thừa thì chỉ có nước nấu thành canh rau hỗn hợp thôi." Thương Dật vội vàng vớt đồ, khoai tây đã nát nhừ không vớt lên được nữa.

Cô đứng bên bàn vớt rau, giống như một ngư dân ra khơi đánh cá trong ngày bão, quăng lưới vớt loạn xạ, lóng ngóng tay chân.

"Trước kia khi ta bị gả đi, gả cho tú tài, gả cho viên ngoại, trước giờ đều thân bất do kỷ, chẳng qua cũng chỉ là món hàng mua bán, đó là không tự do. Người ta chọn ta vì nhìn trúng mặt mũi đoan trang, nhìn tính tình hiền thục, nhìn đôi chân nhỏ nhắn, đó là không tự do. Có người đưa đan dược cho ta, rồi vì thế mà ta gặp họa sát thân, tuy không chết nhưng cũng không phải thứ ta muốn, đó lại là không tự do."

Từ Uyển Khanh ôm cô từ lúc nào? Những giọt nước mắt lạnh lẽo trên gáy là có thật sao?

Là ảo giác? Hay là thứ gì khác?

"Dù Thương muội có ngàn vạn điều không tốt, muôn vàn lỗi lầm, nhưng vẫn luôn có những điểm tốt đó mà. Chính vì vài điểm tốt đó mà ta mới dám xông ra khỏi rào dậu để làm một người tự do. Đời nay phong tục cởi mở, Thương muội lại cứ né né tránh tránh, tuy ta cổ hủ vô vị nhưng không dám dối lòng rằng mình vô nghĩa vô tình nữa. Trước giờ luôn là người ta chọn ta, như củ cải bắp cải tùy ý chọn lựa, bình phẩm khen chê, duy chỉ có nàng là do ta tự chọn."

Chiếc muỗng trong tay Thương Dật rơi xuống kêu "loảng xoảng".

"Viên thuốc đó đủ để nàng sống thêm trăm năm, khi đó mọi thứ đều không còn nữa. Nàng nói ai chọn nàng, lại nói mình rẻ rúng, dù là vậy thì ta cũng đã chọn nàng từ năm trăm năm trước rồi. Năm trăm năm nuốt năm viên đan dược, chỉ sợ không đợi được. Đến khi gặp được nàng, ta lại nghĩ, nàng là do ta chọn, không tự do như vậy, thế thì làm sao nàng được lựa chọn? Nàng có chọn ta không? Chúng ta cùng xuyên vào cơ thể của Trương Tự, đối kháng lẫn nhau. Cách biệt trăm năm, ngàn vạn cơ duyên khiến chuyện hoang đường trở thành hiện thực. Rốt cuộc ta cũng có thể đợi được nàng. So với cái điều cực kỳ không tưởng này, những gì nàng nói về Hứa Mẫn hay gã nam nhân mua nàng đó, ta đều không quan tâm."

"Từ Uyển Khanh." Thương Dật hơi không kịp phản ứng.

"Hôm nay chẳng qua là vì tình thế cấp bách, vốn dĩ ta không nên nói những lời này, nhưng nàng hôm nay dường như đang nói 'À, Thương Dật tôi chính là không tốt như vậy đấy, chuyện của tôi cô đừng để tâm' để đẩy ta ra xa. Ta tuy không hiểu...... thói quen của đời nay, nhưng ta cũng hiểu trong lòng nàng là đang đẩy ta ra, dù từng chữ từng câu đều là lời an ủi, đều là những lời tốt đẹp đơn phương của nàng. Hôm nay ta nói rõ ràng cho nàng biết, ta sống đến tận bây giờ, biến thành một con quái vật sống mấy trăm năm cũng là sống vì nàng. Ta hy vọng nàng trở thành một người tự do, để một ngày nào đó cũng có thể chọn ta."

Đôi bàn tay trước bụng siết chặt, Thương Dật đặt tay mình lên đôi bàn tay đang run rẩy vì căng thẳng kia.

"Người hiện đại nhiều như thế, cô chọn tôi làm gì."

Thương Dật không tiêu hóa nổi ngần ấy lời nói, đành chậm rãi thoát khỏi vòng tay của Từ Uyển Khanh, quay lưng lại với nàng, không dám nhìn vào mặt nàng: "Tôi đúng là khá thích cô."

"Nhưng không phải chọn ta. Đúng không?"

Từ Uyển Khanh thật hiếm khi nói được một câu mang phong cách hiện đại như vậy.

"Nói thế này nhé, tôi thích cô thì được, nhưng cô đừng có thích tôi, đây không phải là trao đổi, đừng có như trẻ con chơi đồ hàng, kiểu tôi tốt với bạn thì bạn cũng phải tốt với tôi......"

Thương Dật tắt bếp từ, gọi điện cho người lát nữa đến thu dọn bát đĩa, rồi chậm rãi ngồi xuống sofa, kéo gối ôm che trước bụng. Nơi đó dường như vẫn còn in hằn dấu tay siết chặt của Từ Uyển Khanh, dư âm vẫn còn, vài tâm tư lưu luyến dần dần bị cô xua đi.

"Cô còn đó không?"

"Ừm." Giọng nói nghẹn ngào.

"Hồi mợ tôi đem tôi cho mẹ tôi làm con nuôi, mẹ tôi hơi thiếu suy nghĩ, chỉ đưa cho mợ hai cân trứng gà. Cô nói xem, một đứa con gái so với hai cân trứng gà có phải là hơi quá đáng không? Mẹ tôi đối xử với tôi rất tốt, bà ấy có tiền, cho tôi đi học trường tốt, từ nhỏ đã đưa tôi đi bảo tàng, phòng triển lãm tranh để bồi dưỡng tâm hồn, học piano, học nhảy, trong lòng luôn muốn đào tạo ra một quý cô danh giá. Kết quả là lên đại học tôi đã tự bán mình, bắt đầu kiếm tiền. Mợ tôi sinh tôi là lứa đầu, cảm thấy bao nhiêu linh khí của tổ tiên đều dồn hết lên người tôi rồi, nghĩ lại thấy hai cân trứng gà có hơi lỗ, thế tìm mẹ tôi xem có thể hiếu kính mợ một chút không, dù sao tôi cũng có tiền mà." Thương Dật dùng tay trái đếm tay phải, tay phải đếm tay trái, bắt đầu lẩm bẩm tính toán trên đầu ngón tay.

"Mẹ tôi thấy thật phi lý, cái lúc tôi còn nhăn nheo như khỉ ấy, ai mà biết được có ngày tôi lại xách một vali nhân dân tệ về nhà? Nhưng mợ tôi vừa nhắc đến hai cân trứng gà là mẹ tôi cũng hết cách. Cô nói xem, tiền sữa, tiền ở cữ lâu như thế, chi phí cao như vậy, mẹ tôi chỉ vì một phút ngốc nghếch mà chỉ đưa có hai cân trứng gà. Nợ thì phải trả, tóm lại là chuyện không sớm thì muộn thôi. Lúc này có đưa thêm một trăm cân trứng gà người ta cũng không nhận, cuối cùng phải tặng một căn nhà ở Bắc Kinh, lo cho cả nhà họ có hộ khẩu Bắc Kinh, tốn bao nhiêu công sức. Rồi lại tặng thêm hai chiếc Volkswagen, xe bị xước sơn cũng phải gọi điện tìm tôi. Sau này lại bảo Volkswagen trông như nhà nghèo, không phù hợp với đẳng cấp của loại người như tôi, nhất định đòi Lamborghini. Đòi thì thôi đi, lại còn đòi độ xe, tôi bảo xe độ không được lưu thông trên đường đâu, nhưng người ta cứ đòi độ. Tốn bao nhiêu tiền, độ cái xe trông như Optimus Prime vậy, rồi thật sự lái ra đường, bị cảnh sát bắt giữ, tôi lại phải đi bảo lãnh ra. Mẹ tôi bảo con tốn công sức thế làm gì, tôi bảo chẳng phải tại hai cân trứng gà sao, đều tại ngày bà ấy bế tôi đi đã không nhìn ra tôi là cái mầm mống phát tài để mà đưa thêm nhiều tiền đè chết họ đi, để từ đó mua đứt đời tôi cho nhẹ nhàng sảng khoái."

"Giá của một viên thuốc vẫn chưa đủ sao? Ta không còn gì khác nữa, có lẽ ta là người cổ đại, ta......"

"Không phải, ý tôi là, phàm chuyện gì cũng có cái giá của nó. Hồi nhỏ tôi muốn đi chơi đều phải đánh đàn piano đủ ba tiếng đồng hồ mới đổi được một tờ giấy cho phép đi chơi, muốn đi công viên giải trí thì phải mang về tờ phiếu điểm đứng đầu toàn khối. Cô xem, chỉ có hai cân trứng gà mà tôi đã phải lao tâm khổ tứ như vậy, viên linh đơn diệu dược kia của cô giá trị liên thành, bán sạch cả gia sản của tôi cũng không trả nổi."

"Ta có đòi nàng trả đâu? Đây không phải là......"

"Đây chính là trao đổi." Thương Dật quay người đứng dậy, Từ Uyển Khanh đứng đó như một đứa trẻ bị bỏ rơi, trông vô cùng lạc lõng.

Thương Dật mềm lòng: "Tôi không biết phải lấy gì để trả cái tình này của cô, nợ ân tình khó trả, cho dù không có viên đan dược đó tôi cũng trả không hết. Nếu tôi không trả mà cứ mặc nhiên đón nhận, kiểu như 'À, Từ Uyển Khanh yêu mình, Từ Uyển Khanh đối xử với mình tốt quá, mình vui quá'...... Thì đó chẳng phải là mua đứt tôi sao, giống hệt như Hứa An Trình vậy! Dùng biệt thự, công ty, cổ phần và một dãy số không trong tài khoản để mua tôi. Tôi không trả nổi nên tôi mới không có tự do...... Tôi không yêu ông ta, tôi không có tự do cũng đành thôi, dù sao cũng là chuyện làm ăn. Nhưng chúng ta thì không phải, tôi không muốn như vậy, cô biết là tôi thích cô mà."

Trong lúc mất bình tĩnh, cô thậm chí đã gọi thẳng tên của vị đại lão kia.

Người đến thu dọn bát đĩa gõ cửa, Thương Dật quẹt ngang mặt, ngoảnh mặt đi chỗ khác: "Cứ vậy đi, thật ra tôi không định nói nhiều thế này đâu, chỉ là cô hiểu lầm thôi. Tôi chỉ muốn nói là đừng áy náy, cô làm gì tôi cũng không giận đâu."

Gần như là chạy trốn, cô lao vào phòng vệ sinh, tiếng nước chảy ào ào vang lên, như thác nước đổ vào tảng đá cứng, phát ra những tiếng vỗ mạnh mẽ.

Quảng cáo
Song Linh Xuyên Hồn - Ngưu Nhĩ Nhĩ - Chương 31 | Đọc truyện chữ