Song Linh Xuyên Hồn - Ngưu Nhĩ Nhĩ

Chương 15: Từ Uyển Khanh hoảng sợ

"Tặng ta mộc qua, trả bằng ngọc điệp, chẳng phải để đền đáp......"

Từ Uyển Khanh không thể tiếp tục nghĩ thêm được nữa.

Theo nàng thấy, chuyện chiếc diều tự tay nàng làm biến mất chỉ sau một đêm thật sự rất kỳ quái, nếu không phải Thương Dật đến vào buổi chiều lấy đi, thì chính là Trương Tự.

Trương Tự tính tình cẩu thả, không thể nào nghĩ đến mọi ngóc ngách trong nhà, ngay cả sách của mình có bao nhiêu quyển nàng ấy chắc cũng không rõ, nói chi đến việc nhìn kỹ cạnh tủ đã bám đầy bụi.

Từ Uyển Khanh khóa chặt mục tiêu vào Thương Dật.

Nếu là Thương Dật, e rằng nàng ấy đã nhìn thấy những lời bày tỏ tâm ý của mình.

Nàng thở phào một hơi, tựa như trút bỏ được tảng đá trong lòng. Chỉ là còn vương vấn một chút tâm niệm, muốn tự tay thả chiếc diều kia lên, giờ xem ra e là không thể.

Thương Dật dành cho nàng vài phần quan tâm, lại thấu hiểu tâm ý của nàng như thế, tặng sách cho nàng, nàng không biết lấy gì để báo đáp.

Nếu muốn liệt kê những điểm tốt của Thương Dật, Từ Uyển Khanh cũng biết mình không liệt kê hết được, từng việc từng việc nàng đều ghi nhớ, nhiều chuyện, thậm chí chỉ là một ánh mắt, một câu nói ngưng tụ lại, hóa thành một ngọn lửa cảm kích.

Tiểu nha hoàn vừa từ bên ngoài vào, vì chê ngoài trời nóng nên sau khi bưng canh đậu đen vào phòng cũng không chịu ra ngoài nữa.

Trời dần nóng lên, bản thân Từ Uyển Khanh cũng biết điều đó, trong thư phòng không cảm nhận rõ nóng lạnh, đến khi nàng hạ bút mới nhận ra mình đã mồ hôi đầm đìa.

Nàng lấy khăn thấm mồ hôi, cầm bản thảo Kim Bình Mai vừa chép xong đọc lại một lần, quên bẵng cái oi bức trong phòng. Đọc đến chỗ nàng cho là diệu kế thì không kìm được bật cười vui vẻ, khiến tiểu nha đầu chỉ biết lấy tay quạt gió, ngơ ngác nhìn nàng.

Đến bữa tối, mẫu thân gắp một miếng măng tươi vào bát nàng, vẻ thản nhiên nhưng không giấu được sự sốt sắng, nói về một chuyện vui: "Vương viên ngoại ở phía tây thành muốn tục huyền, có dò hỏi về con, nói con tướng mạo xuất chúng, hiểu lễ nghĩa, tuổi tác lại nhỏ, có ý......"

*Tục huyền: Tái giá

Nàng hơi ngước mắt: "Uyển Khanh không muốn gả."

Mẫu thân hơi ngạc nhiên, khựng lại lời định nói, đầu lưỡi đảo một vòng, dùng giọng điệu không thể chối từ nói: "Chính là ngày hai mươi lăm tháng này. Con là người xuất giá lần hai, không nên phô trương, không tính là làm rầm rộ, con cũng chuẩn bị trước thứ gì đi, mang mấy quyển sách vớ vẩn của con theo nữa. Vương viên ngoại là nhà đại hộ, không giống Vương tú tài, bao nhiêu nàng nương nhà lành muốn gả cho người ta còn cầu không được, con lại chê bai. Ở nhà ngày đêm đọc sách, hỏng cả đức hạnh, hàng xóm láng giềng ai mà không biết con bị hưu chứ, ngày ngày chờ con ra khỏi cửa để xem trò cười. Con không ra khỏi cửa thì thôi, chứ chúng ta ra ngoài mà xấu hổ đỏ cả mặt......"

"Nghe theo ý mẫu thân là được." Nàng khẽ ngắt lời một cách kịp thời, bữa cơm kết thúc trong tĩnh lặng, mẫu thân đặc biệt chốt hạ vấn đề này: "Phụ thân và huynh đệ của con đều đồng ý rồi."

"Con biết rồi."

Tiểu nha hoàn không biết tâm tư của nàng, chỉ chậm rãi hỏi: "Chúng ta lại sắp chuyển nhà sao tiểu thư?"

"Theo ta chịu khổ đấy, hay là em ở lại Từ phủ đi?" Từ Uyển Khanh mỉm cười với đứa trẻ, khẽ véo má tiểu nha hoàn.

"Tiểu thư gả đi là để chịu khổ sao? Vậy nhà nào có con gái cũng phải gả đi, chẳng lẽ đều đang chịu khổ cả à.."

Lời trẻ con không kiêng dè, nàng cười mà không đáp.

Kim Bình Mai bị đè dưới đáy rương, tác phẩm kinh thế hãi tục như vậy tuyệt đối không thể để lộ ra, bên trên phủ những cuốn sách nghiêm chỉnh như Tứ Thư, trên cùng là Nữ Giới, một rương đồ đạc được sắp xếp trông rất đoan chính.

Lúc nàng thu dọn đồ đạc, tiểu nha hoàn cứ quấn quýt bên cạnh giúp đông giúp tây.

"Em đừng đi theo nữa."

"Em theo tiểu thư mà!"

Từ Uyển Khanh vẫn đi tìm mẫu thân, xin đổi cho mình một bà vú già. Nàng liệu định mình vào nhà đại hộ chắc chắn sẽ bị uất ức, dẫn theo trẻ nhỏ e là không tiện.

Bản thân nàng văn nhược, không thể bảo vệ được con bé.

Hôm xuất giá, bà vú già ngắm nghía đôi chân của nàng, tự tay làm cho nàng một đôi giày mới, đính hai cặp bướm đỏ, toát lên vẻ vui tươi.

Mẫu thân rất thích, bà thích những bà vú già như vậy luôn ở bên dạy bảo quy củ cho nàng, tránh làm mất mặt gia đình.

Kiệu nhỏ ra cửa, trong đêm tối đi từ cửa hông vào nhà Vương viên ngoại.

Viên ngoại thân hình cao lớn, y phục sạch sẽ, vừa thấy nàng bèn nghiêng đầu đánh giá, sau đó cho người hầu lui ra.

Nàng thầm sợ hãi.

Khi gả cho Vương tú tài, tú tài đối xử với nàng không mấy dịu dàng, mẫu thân đã sớm dạy nàng chuyện gì sẽ xảy ra, nhưng nàng chưa từng nghĩ nó lại khó coi và hổ thẹn đến thế. Dường như để có được vết máu lạc hồng, nên tú tài mới dùng lực như vậy, nhưng theo nàng thấy, e là do bị thương mới để lại những điểm đỏ thẫm kia.

Nàng khép nép ngồi bên mép giường, trước mắt là một nam nhân đang đứng.

Nến đỏ chao đảo, khăn tay bị vặn chặt, thấm đẫm mồ hôi.

"Nàng thường đọc sách gì?"

"Thiếp không hay đọc sách...... chỉ nhận biết mặt chữ thôi......" Nàng nhớ tới cuốn Hồng Lâu Mộng kia, nhất thời hiểu được cảnh ngộ của Lâm Đại Ngọc.

"Nàng cũng nói vậy sao?"

Viên ngoại đã đến tuổi trung niên, thái dương có vài sợi tóc bạc, khóe mắt có nếp nhăn khi cười, trông không hề đáng ghét. Chỉ là ông ta cao hơn nàng rất nhiều, lại vạm vỡ, có thể chứa được hai người như nàng.

Dường như rất thất vọng, ông ta khẽ nói: "Nàng nghỉ ngơi đi, ngày mai ta lại đến thăm nàng."

Nghe tiếng cửa đóng lại, nàng rón rén vén một lớp rèm lên nhìn, thấy nam nhân ấy quả nhiên đã đi rồi.

Nam nhân đó đang dò xét xem nàng có đọc sách hay không?

Nàng không muốn tiết lộ thân phận thật sự của mình.

Ngày hôm sau nàng phải đến thế giới tương lai, tâm thần bất định, thế mà nửa đêm không ngủ được.

Lúc tỉnh dậy, xem lịch, là đến ngày phải đi học.

Vì luôn lo lắng Vương viên ngoại nhìn mình ngủ say như thế nào, nên suốt cả buổi sáng nàng cứ thấp thỏm không yên, ngay cả cậu bé bàn sau cũng nhận ra điều bất thường, giật tóc nàng hỏi: "Trương Tự, cậu sao thế?"

"Không có gì."

Bạn cùng bàn Lý Chiêu Đệ dường như lại muốn dùng việc học để khích lệ nàng, mỗi khi giáo viên gọi tên, nhất định phải kéo nàng đứng dậy cùng, mà nàng tâm thần hoảng hốt chẳng biết câu trả lời, buổi sáng bị mắng không ít lần.

Khó khăn lắm mới chịu đựng được đến buổi chiều quay về, Vương viên ngoại đang ngồi bên giường, nàng toát mồ hôi lạnh, ngồi bật dậy: "......Viên...... phu quân."

"Nàng ngủ thật say, hôm qua chắc là không ngủ ngon sao?"

Nàng không thể ngày nào cũng ngủ không ngon được. Nhớ lại bài học từ Vương tú tài, nàng khó khăn nói: "Thiếp có chứng bệnh lạ, cứ cách một ngày là hôn mê bất tỉnh, cho đến tận giờ Ngọ."

"Ồ, vậy đã mời thầy thuốc xem qua chưa?"

"Chỉ nói thiếp khí huyết không đủ, chứ không biết rõ căn nguyên."

"Hôm khác ta sẽ mời một cao nhân đến, không cần lo lắng, đã như vậy thì cứ nghỉ ngơi cho tốt, những thứ khác vẫn ổn chứ?"

"Rất tốt."

"Được rồi, các người lui xuống hết đi." Viên ngoại cho mọi người giải tán, tự mình lấy ra một xấp bản thảo.

Như một chậu nước lạnh dội thẳng xuống đầu, Từ Uyển Khanh trong lúc hoảng loạn định đưa tay ra cướp lấy, viên ngoại người cao tay dài, giơ cánh tay lên cao, nàng không sao với tới được.

"Xem này, ta đoán đúng rồi, quả nhiên là bút tích của nàng. Không ngờ nàng lại có mắt nhìn như vậy, kết cục cuối cùng của Tây Môn Khánh còn có thâm ý khác, ta thật sự đã xem nhẹ nàng rồi."

Từ Uyển Khanh đứng ngây ra tại chỗ, không nói nên lời.

"Hay là thế này, tôi mang đến thư cục in ấn, bây giờ ai nấy đều thích đọc tiểu thuyết, kiếm được tiền, chúng ta chia ba bảy, nàng chiếm phần lớn, thấy sao?"

"Đây thật sự không phải do nàng......"

"Đừng khiêm tốn quá."

"Tác giả cuốn sách này là người khác, là tôi thấy được trong mộng!"

Trong lúc cấp bách, nàng bịa ra một câu chuyện báo mộng, chỉ nói Lan Lăng Tiếu Tiếu Sinh là vị thần tiên nào đó trong mộng chỉ dẫn cho mình, lại nói còn có vài vị thần tiên khác mỗi người có một thần thông, tuyệt đối không phải do nàng viết ra.

"Nàng không biết viết sao?" Dường như Vương viên ngoại đã tin, tỏ ra vô cùng thất vọng.

Nàng gật đầu.

"Ta biết nàng đề phòng ta, sau này chúng ta sẽ nói chuyện kỹ hơn, cuốn sách này cứ lấy tên Lan Lăng Tiếu Tiếu Sinh rồi xuất bản, tiền kiếm được vẫn chia ba bảy. Ta cưới nàng không phải vì ham sắc, chỉ là ta ghét nữ tử không đọc sách, trông rất đáng ghét. Với ta mà nói, nữ nhân ai cũng đều giống nhau, nên chi bằng tìm một người nhìn thuận mắt. Ta không ghét nàng, cũng không có ý định ân ái với nàng, nhưng ở với nhau lâu rồi, chung quy vẫn nên làm bạn."

Vương viên ngoại đi rồi.

Mồ hôi lạnh thấm đẫm toàn thân, Từ Uyển Khanh từ trên giường bước xuống, chỉ cảm thấy chuyện này thật phức tạp, bao nhiêu tâm sự nghẹn lại trong lòng.

Nàng phải nói với Thương Dật mới được.

Quảng cáo
Song Linh Xuyên Hồn - Ngưu Nhĩ Nhĩ - Chương 15 | Đọc truyện chữ