Song Linh Xuyên Hồn - Ngưu Nhĩ Nhĩ
Chương 14: Con diều đốt cháy
Đây là tuần thứ hai bạn cùng bàn không thèm để ý đến tôi, vạch phân cách vĩ tuyến 38 giữa hai đứa trở nên vừa dày vừa rộng, thế nên tôi đã xin chuyển về ngồi trong góc lớp.
Lạnh nhạt thờ ơ.
Hành động này bị Thương Dật phê bình nghiêm khắc. Chiều cô ấy đến, phát hiện mình đang ở tận hàng cuối cùng của lớp, lại còn ngồi chung với đống rác.
Trên vở xuất hiện thêm hai dòng chữ cứng cáp, sắc sảo như dao chém rìu chặt:
Lần cuối cùng, xin lỗi đi.
Cuộc chiến tranh lạnh giữa tôi và Lý Chiêu Đệ dường như khiến cô ấy rất không vui. Nếu Lý Chiêu Đệ biết tôi thực ra không phải là tôi, thì đúng là có khả năng sẽ đối xử khác biệt thật.
Tôi phải đi dò xét một chút.
Lúc tan học, Lý Chiêu Đệ đang ngồi tại chỗ học bài, tôi vừa đi tới, cậu ấy lập tức giống như một con chim xù lông, lạch bạch chạy biến ra ngoài.
Sau đó tôi đi tìm cậu ấy, cậu ấy cứ như có thần thông quảng đại của yêu quái nào đó, luôn có thể biến mất không sủi tăm mỗi khi tôi tìm gặp.
Bạn xem, cái hạng người gì vậy chứ? Tôi muốn xin lỗi mà cũng không tìm thấy người, chuyện này có thể trách tôi sao?
Lý Chiêu Đệ đúng là một khúc xương khó gặm, tôi chỉ có thể nhìn mà bó tay hết cách, thế là để lại lời nhắn: Cậu ấy tránh mặt cháu.
Thương Dật hồi đáp: Đáng đời.
Bạn xem cái người này, cũng chẳng thèm đưa ra giải pháp cho tôi.
Nhưng dù sao tôi cũng phải tự mình giải quyết chuyện này.
Tôi rất sợ Thương Dật nổi giận, cảm giác có chút giống như sợ bố tôi nổi giận vậy. Khi bố tôi nổi giận thường dễ dàng trói tôi vào gốc cây rồi lấy thắt lưng quất, quất đến khi tôi gào khóc thảm thiết hét lên không dám nữa mới thôi.
Mà Thương Dật và bố tôi có nét tương đồng, cô ấy chỉ dùng năm chữ đã đạt được hiệu quả bỏng rát như thắt lưng da. Tuy cô ấy không nói nếu tôi không xin lỗi thì sẽ thế này thế nọ, nhưng hình phạt vô hình không biết có tồn tại hay không đó mới khiến tôi rùng mình. Cô ấy chỉ cần một dòng chữ là có thể ép tôi đi xin lỗi, tôi thấy Thương Dật rất đáng sợ, nhưng tôi đã ở nhà suy nghĩ một hồi lâu mới nhận ra cảm giác này có lẽ là sự kính trọng.
Tôi khá kính trọng Thương Dật, nên tôi rất tôn trọng thái độ của cô ấy.
Thương Dật thực sự là một "phụ huynh" rất tuyệt vời, vừa dạy tôi viết chữ vừa thúc giục tôi tiến bộ. Tôi không xứng với một phụ huynh tốt như vậy, tôi vẫn cứ nhởn nhơ chơi bời mỗi ngày, đàn đúm với đám con trai, đem số tiền còn lại của bố mẹ ra mời mọc hoang phí, chẳng khác gì một đứa phá gia chi tử.
Một khi đã đặt suy nghĩ vào vị trí của Thương Dật, tôi đại khái đã phác họa được lý do tại sao bạn cùng bàn của tôi lại tức giận.
Có bậc phụ huynh nào lại thích con gái nhà mình đàn đúm với đám con trai rồi còn đem tiền của mình ra bao đãi người khác chứ? Huống hồ nhà tôi cũng chẳng phải đại phú đại quý gì, số tiền tiêu xài đều là tiền đổi bằng mạng sống của bố mẹ.
Đứa trẻ này còn nói với phụ huynh rằng: "Cháu không cần cô quản!"
Đáng đời bị thắt lưng quất cho một trận.
Nghĩ đến đây, tôi bỗng nhiên tỉnh ngộ, giống như được lão hòa thượng khai sáng cho vậy.
Sau khi đốn ngộ, tôi thành khẩn viết một bức thư, những chữ không biết cũng không dùng phiên âm thay thế, mà lật từ điển của Từ Uyển Khanh ra tra cứu.
Lời lẽ khẩn thiết, tình cảm chân thành, tôi cảm thấy là như vậy.
Nhưng rút kinh nghiệm từ lần đưa giấy bị từ chối trước đó, tôi vẫn không dám trực tiếp đưa cho bạn cùng bàn. Tôi gấp làm đôi kẹp vào trong vở, nhờ Thương Dật xem qua trước.
Sao giống giống như nhờ phụ huynh kiểm tra bài tập về nhà thế nhỉ?
Cảm nhận được sự khác biệt tinh tế này, sau tên của Thương Dật, tôi cũng viết thêm tên của Từ Uyển Khanh.
Tên của nàng thật khó viết, nhưng viết vào rồi, tôi cảm thấy mình khá công bằng, đối xử bình đẳng như nhau.
Từ Uyển Khanh phê duyệt: Nguyên lai là nhân quả này!
......Tuy tôi viết giống như bản kiểm điểm, nhưng không phải kể lể tiền căn hậu quả như kể chuyện, cách này của Từ Uyển Khanh làm tôi thấy nàng cứ như một người xem kịch vậy, ngay từ đầu lẽ ra tôi không nên viết thêm tên nàng vào.
Thương Dật thì trực tiếp hơn: Chỗ khoanh tròn thì xóa đi, chỗ gạch chân viết sai chính tả rồi.
Cô ấy là người bộc trực, nhưng cũng có những chỗ vòng vo, ví dụ như trong vở cô ấy chỉ nói những điều có thể để Từ Uyển Khanh biết, khách sáo nhã nhặn, một bầu không khí hòa hợp.
Nhưng sau lưng, có lẽ cô ấy và Từ Uyển Khanh có mâu thuẫn.
Thương Dật đến khá sớm, nên cô ấy hiểu rõ tình hình của tôi hơn. Trong khung ảnh chụp chung với bố mẹ tôi thực ra còn có một lớp nữa, là hình mỹ nữ trên lịch treo tường, lớp sau cùng là báo cũ. Tôi xem phim truyền hình nhiều nên thích giấu những mẩu giấy nhỏ vào trong đó.
Hồi trước lúc xuân tâm mới chớm nở có viết: Tôi thích bạn XXX. Đó là hồi ở trường khác, XXX căn bản chưa từng liếc nhìn tôi lấy một cái.
Còn có lúc bị bố đánh, tôi viết giấy nhỏ nguyền rủa ông: Hy vọng bố sống ngắn hơn mẹ, hy vọng mẹ sống lâu trăm tuổi.
Sau đó họ mất cùng ngày cùng tháng cùng năm, lúc đó tôi lật mẩu giấy ra, xé nát đi, cảm thấy đó là kết quả của việc mình tâm địa xấu xa nguyền rủa người khác.
Tôi vừa khóc vừa viết, chôn vùi tất cả tâm sự vào đó, ngoài việc nhét thêm nội dung mới thì rất ít khi lục lọi, nơi đó luôn là căn cứ bí mật của tôi. Nhưng Thương Dật thần thông quảng đại, đôi mắt tinh tường đã nhìn ra điều mờ ám.
Lúc tôi viết mẩu giấy: "Hiệu trưởng của chúng tôi có lẽ là một kẻ b**n th**" định nhét vào, tôi đã nhìn thấy mẩu giấy mới đầu tiên của Thương Dật:
Đừng buồn.
Vì vậy nơi này đã trở thành căn cứ bí mật của tôi và Thương Dật. Tuy Thương Dật chỉ nói một câu, nhưng cũng chỉ có cô ấy biết nơi này.
Hôm nay tôi nhét thêm mẩu giấy mới: Lý Chiêu Đệ đặc biệt thù dai, những người học giỏi có lẽ đều rất thù dai.
Thương Dật có một mẩu giấy mới khiến tôi không hiểu ra sao:
Trong thùng giấy cạnh tủ ở gian chính có nửa chiếc diều, hãy đốt nó đi, không cần gấp.
Đến lúc đó hãy đốt luôn mẩu giấy này, đừng nói cho Từ Uyển Khanh biết.
Đúng là không cần gấp, nếu gấp thì đã không viết vào cái khung ảnh nhỏ không biết đến năm nào tháng nào mới mở ra này.
Nhưng tôi lại là người thích vội vàng, cô ấy và Từ Uyển Khanh còn đang mâu thuẫn sao? Vấn đề của chính mình còn chưa giải quyết xong đã đòi giải quyết vấn đề của tôi? Tôi phải cười nhạo cô ấy một trận mới được.
Trong thùng giấy quả nhiên có một chiếc diều, là một con chim én rất thường thấy, bay trong gió xuân này cũng khá hợp.
Ngắm nghía một hồi, chiếc diều này trông quen quen.
Giống như chiếc diều trong phim truyền hình, nhìn kỹ lại, bên dưới còn có một hàng chữ nhỏ thanh tú.
Đầu ngã dĩ mộc qua, báo chi dĩ quỳnh cư. Phỉ báo dã, vĩnh dĩ vi hảo dã. (Tặng ta quả mộc qua, trả lại bằng ngọc điệp. Chẳng phải để trả ơn, mà mong tình bền vững.)
Đọc không hiểu.
Thôi bỏ đi.
Tôi lấy bật lửa ra ngoài, đốt mẩu giấy cùng với thùng giấy luôn.
Trời đã tối, ánh lửa trong sân hiện lên vô cùng rõ rệt.
Đột nhiên, cửa bị ai đó đá văng ra.
Bạn cùng bàn đứng ở cửa, ngẩn người nhìn tôi một cái.
Không biết cậu ấy đã đứng ở cửa bao lâu, thấy sân nhà tôi bốc hỏa liền lập tức xông vào.
Ngay sau đó, cậu ấy lao tới dẫm tắt lửa: "Cậu điên rồi à?"
Tôi lắc đầu.
Chiếc diều bị dẫm nát dưới chân cậu ấy cháy nốt những tàn lửa cuối cùng, con én chỉ còn lại nửa cái đuôi than đen, thùng giấy còn lại một nửa, nó dày dặn chịu cháy, bảo vệ được phần lớn chiếc diều. Đáng lẽ tôi nên đốt diều trước, rồi mới xé thùng giấy vứt vào lò lò sưởi.
Nhặt con én đó lên, bạn cùng bàn dường như có tình nghĩa gì đó với con én này, thâm tình nhìn nó một lúc.
"Hôm qua cậu hì hục là để làm cái này sao?"
Hôm qua?
Thương Dật không thể nào tự mình châm lửa đốt đồ của mình được. Vậy thứ cô ấy đốt là...... chiếc diều do chính tay Từ Uyển Khanh làm!
Hai người họ cạch mặt nhau rồi sao?
Thấy tôi không nói lời nào, bạn cùng bàn đọc lại câu nói mà tôi không hiểu kia một lần, rồi tức đến phát khóc.
Tôi nghĩ đây chắc chắn không phải là lời gì tốt đẹp, Thương Dật và Từ Uyển Khanh quả nhiên đã nảy sinh mâu thuẫn lớn đến mức khiến Từ Uyển Khanh phải tự tay làm diều viết thơ mắng cô ấy, mà Thương Dật lại muốn phóng hỏa đốt trụi thành quả của nàng trong mùa xuân này.
Thâm thù đại hận gì đây!
Nhưng bạn cùng bàn đã khóc rồi, tôi lớn hơn cậu ấy nhiều, cứ đứng nhìn cậu ấy khóc thì cũng không hay lắm, thế nên tôi lấy bức thư xin lỗi nhăn nhúm của mình ra đưa qua.
Lần này cậu ấy nhận lấy, đọc kỹ một lượt, rồi lại lộ ra vẻ kiêu kỳ thường ngày: "Hiện tại tớmình không có bạn cùng bàn, mình là học sinh giỏi nhất lớp, ai cũng muốn ngồi cùng bàn với tớ."
Thế sao cậu lại ngồi một mình ở hàng đầu lâu như vậy chứ?
"Nhưng mà, mình ấy à, mình không muốn ngồi cùng bàn với bọn con trai, bọn họ đều quá ngây ngô, còn cậu......"
Tôi nghe ra rồi, vội vàng nói: "Mình có thể ngồi cùng bàn với cậu không?"
Trên mặt cậu ấy hiện lên một nụ cười đắc ý rất trẻ con: "Vậy cậu phải đi thi mới được, mình có kỳ thi tuyển chọn, chế độ khoa cử, cuối cùng Trạng nguyên mới được làm bạn cùng bàn của mình ."
Tuy tôi không biết khoa cử là gì, nhưng tôi biết Trạng nguyên là gì.
"Ồ, vậy thi cuối kỳ mình sẽ thi đứng nhất."
Dù sao cũng có Thương Dật, tôi bốc phét không cần nháp, mạnh miệng tuyên bố.
"Không được! Chỉ có mình mới được đứng nhất!"
"Ồ, được thôi, vậy mình nên làm thế nào......"
"Ngày mai, ngày mai ai đến trường đầu tiên người đó là Trạng nguyên."
Nhưng chuyện ngày mai không do tôi quyết định, Từ Uyển Khanh lúc nào thức dậy tôi cũng không biết. Viết vào vở giải thích tình hình, tôi thấp thỏm không yên rồi đi ngủ.
Ngày hôm sau người đến trường đầu tiên là một cậu bạn gầy như khỉ trong lớp chưa bao giờ đi sớm, vì chị gái cậu ấy kết hôn nên cậu ấy đi ăn cưới ở huyện bên cạnh từ sớm, sáng ra mới về, thế là được đưa thẳng đến trường luôn.
Từ Uyển Khanh viết vào vở:
Trương Tự tiểu hữu.
Thật là có lỗi với nàng, hôm nay có vẻ như sắp có một trận mưa gió bão bùng rồi. Tính tình Chiêu Đệ tiểu hữu hào sảng, đồng học Lưu gia công tử bị đuổi chạy quanh trường một vòng, van xin đủ kiểu. Tuy ta thấy nàng có để lại lời nhắn, nhưng chữ của nàng vô cùng kỳ lạ, ta không nhận ra mặt chữ cho lắm, đang đợi đối chiếu từng chữ một thì Chiêu Đệ lại nổi giận.
Thương Dật viết:
Giải quyết xong rồi.
Quả nhiên Thương Dật đáng tin cậy hơn một chút.
Bốn chữ thôi đã khiến tôi đặc biệt an tâm.
Lúc đó tôi đã ngồi ở hàng đầu tiên của lớp để hít bụi phấn, bên cạnh là chiếc cặp sách của bạn cùng bàn nhét đầy đồ ăn vặt mà Thương Dật mua cho cậu ấy.
Nếu Thương Dật và Từ Uyển Khanh đánh nhau, chắc chắn tôi sẽ đứng cùng chiến tuyến với Thương Dật.
Nhớ lại chiếc diều bị cháy một nửa kia, lúc báo cáo tôi nhẹ nhàng lướt qua, chỉ đem công lao khiến Lý Chiêu Đệ hồi tâm chuyển ý đổ hết lên đầu bức thư xin lỗi của mình.
Nửa còn lại tôi đã nhét vào lò sưởi đốt sạch sành sanh, dùng hành động để bày tỏ lòng trung thành, đồng tâm hiệp lực với Thương Dật.
