Sống Lại Ta Quyết Trả Thù
Chương 55
Lại hỏi nàng:
– Vì sao con muốn gặp Thôi di thái thái? Đậu Chiêu nói:
– Bọn họ nói Thôi di thái thái biết làm ruộng!
Đậu Thế Anh cười lớn:
– Không sai, Thôi di thái thái của con đúng là biết làm ruộng, trồng hoa màu, điền trang của bà vẫn là nơi thu hoạch tốt nhất.
Nói tới đây, ánh mắt hắn có chút mơ hồ.
Có lẽ, đây là nỗi bi ai khi là con của thiếp thất.
Đậu Chiêu không nói tiếp chuyện này nữa, kéo phụ thân vào thư phòng luyện chữ.
15 tháng tám năm ấy, mọi người chỉ cùng nhau ăn bánh trung thu, so với mọi năm hết ngắm trăng rồi lại chơi đèn thì quả thực là lạnh lùng hơn rất nhiều.
Bọn nha hoàn đều lén bàn tán: “Chẳng biết bao giờ hết thời gian chịu tang”.
Đến cuối tháng chín, quan tài của đại bá phụ được đưa về huyện Thực Định.
Đậu gia mặc áo xô để tang, nửa huyện Thực Định đều chìm trong màu trắng.
Huyện lệnh huyện Thực Định và lục bá phụ, phụ thân tự mình ra cửa thành nghênh đón quan tài của đại bá phụ. Tổ phụ và nhị thái phu nhân là trưởng bối, không tham gia tang lễ. Việc tang ma đều do tam bá phụ lo liệu.
Đậu Chiêu gặp được cửu đường huynh Đậu Hoàn Xương, người có nhũ danh Lan Nhi.
Năm nay hắn 16 tuổi, gầy yếu, mặt mày tái nhợt, run rẩy dập đầu lạy tạ mọi người đến phúng viếng trước linh đường của đại bá phụ rồi xoay người nhào vào lòng tổ phụ khóc lớn:
– Phụ thân đã hộc m.á.u rất nhiều…
Mắt tổ phụ lập tức rơm rớm, ôm vai hắn, nhẹ giọng an ủi:
– Con ngoan, về sau đi theo thúc tổ phụ (ông trẻ) đọc sách.
Đậu Hoàn Xương gật đầu, nhìn tổ phụ bằng ánh mắt đầy vẻ quấn quýt như gặp cha mẹ mình.
Đậu Chiêu cười lạnh.
Tổ phụ dạy phụ thân đi nhầm đường, giờ lại gây họa cho đại bá phụ.
Khó trách Đậu Hoàn Xương thi tiến sĩ 20 năm cũng chẳng đỗ nổi!
Ngày nào nàng cũng nghiến răng kiên trì luyện ba trăm chữ.
Đậu Hoàn Xương lại vô cùng tốt với Đậu Chiêu – trong nhà cũng chỉ có hai người bọn họ là mặc đồ tang.
Hắn thường chia đồ ăn của đại bá mẫu làm cho hắn cho Đậu Chiêu ăn cùng, thái độ của Đậu Chiêu với hắn cũng dần dần tốt hơn nhiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Rất nhanh đã lại sang tháng Chạp, đã đến lúc giỗ đầu cho mẫu thân Đậu Chiêu.
Phụ thân đã đoạn tang nhưng Đậu Chiêu vẫn phải mặc đồ tang thêm 15 tháng nữa.
Tam bá mẫu tới cửa, thương lượng chuyện tái giá cho phụ thân với tổ phụ.
Từ sau khi đại bá phụ qua đời, đại bá mẫu không còn là dâu cả lo chuyện cho Đậu gia nữa, theo lý là nhị bá mẫu phải lo liệu việc bếp núc nhưng nhị bá mẫu đi theo nhị bá phụ nhậm chức, phải lo liệu xong người chăm lo cho nhị bá phụ thì mới có thể theo con cái hồi hương, chuyện trong nhà tạm thời đều do tam bá mẫu lo liệu.
Tổ phụ hỏi tam bá mẫu:
– Ngươi nhắm vào gia đình nào?
Tam bá mẫu đáp:
– Đại tẩu có một vị đường muội muội, lúc trước cũng thường đến nhà chúng ta, nhân phẩm, tướng mạo đều tốt, đại tẩu cũng có ý này. Lại có cả ngũ tiểu thư của Chư cử nhân ở phía đông thành, cũng chính là cháu gái của Trần đại nhân ở thôn Nam Lâu. Chư tiểu thư tính tình dịu dàng, cũng theo các ca ca đi học vài năm, cầm kì thi họa đều biết, như vậy hẳn sẽ hòa hợp được với thất thúc rồi. Trần đại nhân từng làm tri phủ Tùng Giang, làm mai cho vị tiểu thư này, người thì con chưa từng gặp nhưng cũng có tiếng hiền lương. Những nhà khác không phải gia thế kém hơn thì cũng là xuất thân không tốt, là con thiếp, con cảm thấy không cần xem thêm nữa.
Tổ phụ gật đầu, vô cùng tán thưởng năng lực của tam bá mẫu:
– Con suy nghĩ rất chu đáo. Vạn Nguyên đã là con thiếp, vạn lần cũng không thể lấy thứ nữ được nữa. Ta thấy cứ quyết định vị tiểu thư họ Chư này đi! Là người nhà mẹ đẻ của cháu dâu cả, gần gũi quá chưa chắc đã là chuyện tốt. Trần đại nhân luôn cảm thấy mình là người đọc sách, làm việc chắc có chút hủ lậu, người như vậy thường sẽ dạy dỗ ra những vị tiểu thư tính cách có chút khô khan.
Tam bá mẫu cười đứng dậy:
– Vậy con sẽ qua nói với người nhà họ Chư, người xem, bên này phái ai đi qua đó xem tướng mạo thì ổn thỏa?
Từ sau khi Đinh di thái thái bị làm nhục thì đều cáo ốm không ra ngoài, việc của tổ phụ đều do đại nha hoàn Thu Phân của Đinh di thái thái lo liệu.
Tổ phụ cũng có chút khó xử, nghĩ nửa ngày rồi mới nói:
– Con cứ quyết định là được.
Tam bá mẫu cười khanh khách rồi đi.
Lúc nghe được tin này, Đậu Chiêu đang nằm bò trên bàn gỗ hoa lê của mình mà viết chữ.
Giờ rất nhanh thôi sẽ nghênh đón tân chủ mẫu, nàng cũng sẽ phải chuyển ra khỏi chính phòng.
Về sau, hơi thở của mẫu thân sẽ càng ngàng càng mờ nhạt trong cuộc sống của nàng.
Nghĩ vậy, lòng nàng có chút ngẩn ngơ.
Chỉ là không biết phụ thân sẽ thu xếp cho nàng ở đâu.
Đợi lát nữa về sai Thỏa Nương chuẩn bị thu dọn đồ đi thôi!
Giờ Tây Đậu đang thiếu chủ mẫu lo toan việc nhà, hôn sự một khi đã được định đoạt thì Chư tiểu thư hẳn sẽ nhanh ch.óng gả vào đây.
Đậu Chiêu buông b.út, khẽ xoa xoa cổ tay đã nhức mỏi.
Phụ thân lại cau mày đi tới chỗ tổ phụ.
– Vì sao con muốn gặp Thôi di thái thái? Đậu Chiêu nói:
– Bọn họ nói Thôi di thái thái biết làm ruộng!
Đậu Thế Anh cười lớn:
– Không sai, Thôi di thái thái của con đúng là biết làm ruộng, trồng hoa màu, điền trang của bà vẫn là nơi thu hoạch tốt nhất.
Nói tới đây, ánh mắt hắn có chút mơ hồ.
Có lẽ, đây là nỗi bi ai khi là con của thiếp thất.
Đậu Chiêu không nói tiếp chuyện này nữa, kéo phụ thân vào thư phòng luyện chữ.
15 tháng tám năm ấy, mọi người chỉ cùng nhau ăn bánh trung thu, so với mọi năm hết ngắm trăng rồi lại chơi đèn thì quả thực là lạnh lùng hơn rất nhiều.
Bọn nha hoàn đều lén bàn tán: “Chẳng biết bao giờ hết thời gian chịu tang”.
Đến cuối tháng chín, quan tài của đại bá phụ được đưa về huyện Thực Định.
Đậu gia mặc áo xô để tang, nửa huyện Thực Định đều chìm trong màu trắng.
Huyện lệnh huyện Thực Định và lục bá phụ, phụ thân tự mình ra cửa thành nghênh đón quan tài của đại bá phụ. Tổ phụ và nhị thái phu nhân là trưởng bối, không tham gia tang lễ. Việc tang ma đều do tam bá phụ lo liệu.
Đậu Chiêu gặp được cửu đường huynh Đậu Hoàn Xương, người có nhũ danh Lan Nhi.
Năm nay hắn 16 tuổi, gầy yếu, mặt mày tái nhợt, run rẩy dập đầu lạy tạ mọi người đến phúng viếng trước linh đường của đại bá phụ rồi xoay người nhào vào lòng tổ phụ khóc lớn:
– Phụ thân đã hộc m.á.u rất nhiều…
Mắt tổ phụ lập tức rơm rớm, ôm vai hắn, nhẹ giọng an ủi:
– Con ngoan, về sau đi theo thúc tổ phụ (ông trẻ) đọc sách.
Đậu Hoàn Xương gật đầu, nhìn tổ phụ bằng ánh mắt đầy vẻ quấn quýt như gặp cha mẹ mình.
Đậu Chiêu cười lạnh.
Tổ phụ dạy phụ thân đi nhầm đường, giờ lại gây họa cho đại bá phụ.
Khó trách Đậu Hoàn Xương thi tiến sĩ 20 năm cũng chẳng đỗ nổi!
Ngày nào nàng cũng nghiến răng kiên trì luyện ba trăm chữ.
Đậu Hoàn Xương lại vô cùng tốt với Đậu Chiêu – trong nhà cũng chỉ có hai người bọn họ là mặc đồ tang.
Hắn thường chia đồ ăn của đại bá mẫu làm cho hắn cho Đậu Chiêu ăn cùng, thái độ của Đậu Chiêu với hắn cũng dần dần tốt hơn nhiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Rất nhanh đã lại sang tháng Chạp, đã đến lúc giỗ đầu cho mẫu thân Đậu Chiêu.
Phụ thân đã đoạn tang nhưng Đậu Chiêu vẫn phải mặc đồ tang thêm 15 tháng nữa.
Tam bá mẫu tới cửa, thương lượng chuyện tái giá cho phụ thân với tổ phụ.
Từ sau khi đại bá phụ qua đời, đại bá mẫu không còn là dâu cả lo chuyện cho Đậu gia nữa, theo lý là nhị bá mẫu phải lo liệu việc bếp núc nhưng nhị bá mẫu đi theo nhị bá phụ nhậm chức, phải lo liệu xong người chăm lo cho nhị bá phụ thì mới có thể theo con cái hồi hương, chuyện trong nhà tạm thời đều do tam bá mẫu lo liệu.
Tổ phụ hỏi tam bá mẫu:
– Ngươi nhắm vào gia đình nào?
Tam bá mẫu đáp:
– Đại tẩu có một vị đường muội muội, lúc trước cũng thường đến nhà chúng ta, nhân phẩm, tướng mạo đều tốt, đại tẩu cũng có ý này. Lại có cả ngũ tiểu thư của Chư cử nhân ở phía đông thành, cũng chính là cháu gái của Trần đại nhân ở thôn Nam Lâu. Chư tiểu thư tính tình dịu dàng, cũng theo các ca ca đi học vài năm, cầm kì thi họa đều biết, như vậy hẳn sẽ hòa hợp được với thất thúc rồi. Trần đại nhân từng làm tri phủ Tùng Giang, làm mai cho vị tiểu thư này, người thì con chưa từng gặp nhưng cũng có tiếng hiền lương. Những nhà khác không phải gia thế kém hơn thì cũng là xuất thân không tốt, là con thiếp, con cảm thấy không cần xem thêm nữa.
Tổ phụ gật đầu, vô cùng tán thưởng năng lực của tam bá mẫu:
– Con suy nghĩ rất chu đáo. Vạn Nguyên đã là con thiếp, vạn lần cũng không thể lấy thứ nữ được nữa. Ta thấy cứ quyết định vị tiểu thư họ Chư này đi! Là người nhà mẹ đẻ của cháu dâu cả, gần gũi quá chưa chắc đã là chuyện tốt. Trần đại nhân luôn cảm thấy mình là người đọc sách, làm việc chắc có chút hủ lậu, người như vậy thường sẽ dạy dỗ ra những vị tiểu thư tính cách có chút khô khan.
Tam bá mẫu cười đứng dậy:
– Vậy con sẽ qua nói với người nhà họ Chư, người xem, bên này phái ai đi qua đó xem tướng mạo thì ổn thỏa?
Từ sau khi Đinh di thái thái bị làm nhục thì đều cáo ốm không ra ngoài, việc của tổ phụ đều do đại nha hoàn Thu Phân của Đinh di thái thái lo liệu.
Tổ phụ cũng có chút khó xử, nghĩ nửa ngày rồi mới nói:
– Con cứ quyết định là được.
Tam bá mẫu cười khanh khách rồi đi.
Lúc nghe được tin này, Đậu Chiêu đang nằm bò trên bàn gỗ hoa lê của mình mà viết chữ.
Giờ rất nhanh thôi sẽ nghênh đón tân chủ mẫu, nàng cũng sẽ phải chuyển ra khỏi chính phòng.
Về sau, hơi thở của mẫu thân sẽ càng ngàng càng mờ nhạt trong cuộc sống của nàng.
Nghĩ vậy, lòng nàng có chút ngẩn ngơ.
Chỉ là không biết phụ thân sẽ thu xếp cho nàng ở đâu.
Đợi lát nữa về sai Thỏa Nương chuẩn bị thu dọn đồ đi thôi!
Giờ Tây Đậu đang thiếu chủ mẫu lo toan việc nhà, hôn sự một khi đã được định đoạt thì Chư tiểu thư hẳn sẽ nhanh ch.óng gả vào đây.
Đậu Chiêu buông b.út, khẽ xoa xoa cổ tay đã nhức mỏi.
Phụ thân lại cau mày đi tới chỗ tổ phụ.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận