Sống Lại Ta Quyết Trả Thù
Chương 54
Đậu Chiêu cười hì hì đáp.
Thần sắc cữu mẫu căng thẳng, dịu dàng hỏi nàng:
– Đinh di thái thái muốn gả nàng cho ai thế? – Không biết!
Đậu Chiêu vô tâm lắc đầu.
Cữu mẫu nghĩ nghĩ rồi nói với Bành ma ma:
– Vậy gọi Thỏa Nương đến đây đi!
Bành ma ma đáp lời rồi gọi Thỏa Nương vào.
Cữu mẫu bảo Bành ma ma thưởng cho nàng hai mươi lạng bạc:
– Nếu tứ tiểu thư có chuyện gì ngươi hãy nói với Du ma ma, nếu Du ma ma không làm được thì xin ngươi hãy nhờ người viết thư cho ta biết.
Bành ma ma đưa cho Thỏa Nương một tờ giấy nhỏ:
– Đây là địa chỉ của lão gia và phu nhân. Lát nữa ta sẽ dạy ngươi đọc thế nào, ngươi hãy nhớ lấy.
Thỏa Nương vội gật đầu, nắm c.h.ặ.t tờ giấy nhỏ nhưng không chịu nhận 20 lạng bạc kia. Cữu mẫu nói:
– Ngươi cầm lấy đi. Ta đã dặn Du ma ma rồi, về sau mỗi tháng bà ấy sẽ cho người 5 lạng bạc, đây là cho tứ tiểu thư dùng. Ta biết Đậu gia cũng sẽ cho tứ tiểu thư tiền tiêu hàng tháng nhưng trong tay các ngươi có bạc thì lòng cũng kiên định hơn được chút. Khi có việc gấp cũng có thể lấy bạc nhờ người đi báo tin cho chúng ta.
Thỏa Nương gật đầu, cất 20 lạng bạc vào trong lòng.
Đậu Chiêu dựa vào lòng cữu mẫu nói chuyện với nàng.
– Con muốn chơi với biểu tỷ nhưng lại không muốn đi An Hương.
Nàng tỏ vẻ buồn rầu:
– Mẫu thân đến Nam Hải bái Bồ Tát, nếu trở về không tìm được Thọ Cô thì làm sao bây giờ? Con muốn ở nhà chờ mẫu thân. Nếu phụ thân quên mất mẫu thân thì làm sao bây giờ? Nếu Du ma ma lấy xiêm y đẹp của mẫu thân cho người khác thì làm sao? Mẫu thân về cũng chẳng có ai chơi cùng, cũng không có xiêm y mặc…
Cữu mẫu sửng sốt.
Sau đó trở nên kích động.
– Uổng cho ta sống bao nhiêu năm còn chẳng bằng một đứa bé ba tuổi.
Cữu mẫu ôm mặt Đậu Chiêu, thơm chụt lên má nàng:
– Thọ Cô nói đúng, đây là nhà của Thọ Cô, Đậu gia phải nuôi Thọ Cô, sao phải lén lút theo chúng ta qua Tây Bắc, để nhà này cho người khác tác oai tác quái! Con ngoan à, chúng ta không đi Tây Bắc, quay hai năm cữu mẫu sẽ quay lại thăm con. Nếu Đậu gia dám đối xử không tốt với con, ta quyết sẽ không tha cho Đậu gia.
Đậu Chiêu cười tủm tỉm gật gật đầu.
Cho tới giờ nàng vẫn không nghĩ sẽ cùng nhà cữu cữu đi nhậm chức.
Đây là nhà nàng, tại sao không chiến đấu đã phải rút lui, vì sao phải đem những thứ vốn thuộc về mình cho người khác?!
Nàng sẽ không đi.
Nếu có thì cũng là vì nàng chán ở Đậu gia, muốn chuyển qua nơi khác sống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chứ không phải là bất đắc dĩ rời khỏi Đậu gia như vậy.
Đậu Chiêu ra khỏi phòng dành cho khách, ánh bình minh đã rợp trời, nhuộm đỏ bầu trời xanh thẳm.
Tiên nhân phủ ngã đỉnh, kết phát chịu trường sinh*.
(*Ông tiên vuốt đầu ta, b.úi tóc cho ta, chúc ta trường sinh bất lão)
Nàng đứng dưới hiên nhà, lặng lẽ nhìn lên trời cao.
Chuyện tái sinh còn có thể xảy ra với nàng thì có chuyện gì là không thể!
Nàng muốn lựa chọn cuộc sống cho mình chứ không bao giờ để cuộc sống lựa chọn nữa.
Cữu mẫu đi được không lâu thì phía Giang Nam có tin truyền đến, đại bá phụ Đậu Thế Dạng bị bệnh mà qua đời.
Nhà lập tức rối loạn.
Đại bá mẫu không chịu nổi sự đả kích này nên ốm đau liệt giường, tam bá mẫu quản lý việc bếp núc của Đông Đậu. Tam bá phụ dẫn nhị đường huynh là Đậu Ngọc Xương đến Dương Châu để lo liệu chuyện hậu sự cho đại bá phụ, tứ đường huynh Đậu Vinh Xương cùng Lục bá phụ giải quyết chuyện trong nhà, tổ phụ như già đi chục tuổi, ngày ngày nằm trên ghế túy ông trong thư phòng mà ngẩn người.
Không khí hai bên Đông Đậu, Tây Đậu đều rất nặng nề.
Những chuyện này lại không ảnh hưởng gì đến Đậu Chiêu, nàng vẫn ngày ngày thấy thích cái gì là lại tha về phòng mình. Đậu Thế Anh cười nàng:
– Không tới thăm muội muội?
– Vương di nương không thích con đến chơi với muội muội.
Đậu Chiêu bĩu môi, vẻ mặt lơ đễnh nhưng trong mắt lại thoáng có sự đau lòng.
Tim Đậu Thế Anh thót lên, không nói gì thêm, chỉ nhẹ nhàng vuốt vuốt mái tóc đen nhánh của Đậu Chiêu, thấp giọng nói:
– Cũng được, phụ thân dạy con viết chữ.
Đậu Chiêu hỏi Đậu Thế Anh:
– Bao giờ tổ mẫu mới đến?
Cũng đã sắp đến Trung thu, nàng hi vọng tết Trung thu có thể được gặp tổ mẫu.
Đậu Thế Anh nhíu mày nói:
– Ai bảo con gọi Thôi di thái thái là “tổ mẫu”?
Đậu Chiêu thầm kêu khổ.
Hẳn đến khi Đậu Hiểu ra đời thì tổ mẫu mới được gọi là “Tổ mẫu”, kiếp trước nàng sống với tổ mẫu từ nhỏ, trong trí nhớ vẫn luôn gọi bà là “tổ mẫu” nên nàng quên mất điều này.
Nàng đành hàm hồ hỏi lại:
– Không gọi tổ mẫu thì gọi là gì?
– Phải gọi Thôi di thái thái!
Đậu Thế Anh kiên nhẫn dạy nữ nhi:
– Đại bá phụ con bị bệnh mà qua đời, tâm tình mọi người cũng không tốt, Trung thu năm nay chỉ sợ sẽ không tổ chức lớn, chắc Thôi di thái thái phải ở lại điền trang qua Trung thu rồi.
Thần sắc cữu mẫu căng thẳng, dịu dàng hỏi nàng:
– Đinh di thái thái muốn gả nàng cho ai thế? – Không biết!
Đậu Chiêu vô tâm lắc đầu.
Cữu mẫu nghĩ nghĩ rồi nói với Bành ma ma:
– Vậy gọi Thỏa Nương đến đây đi!
Bành ma ma đáp lời rồi gọi Thỏa Nương vào.
Cữu mẫu bảo Bành ma ma thưởng cho nàng hai mươi lạng bạc:
– Nếu tứ tiểu thư có chuyện gì ngươi hãy nói với Du ma ma, nếu Du ma ma không làm được thì xin ngươi hãy nhờ người viết thư cho ta biết.
Bành ma ma đưa cho Thỏa Nương một tờ giấy nhỏ:
– Đây là địa chỉ của lão gia và phu nhân. Lát nữa ta sẽ dạy ngươi đọc thế nào, ngươi hãy nhớ lấy.
Thỏa Nương vội gật đầu, nắm c.h.ặ.t tờ giấy nhỏ nhưng không chịu nhận 20 lạng bạc kia. Cữu mẫu nói:
– Ngươi cầm lấy đi. Ta đã dặn Du ma ma rồi, về sau mỗi tháng bà ấy sẽ cho người 5 lạng bạc, đây là cho tứ tiểu thư dùng. Ta biết Đậu gia cũng sẽ cho tứ tiểu thư tiền tiêu hàng tháng nhưng trong tay các ngươi có bạc thì lòng cũng kiên định hơn được chút. Khi có việc gấp cũng có thể lấy bạc nhờ người đi báo tin cho chúng ta.
Thỏa Nương gật đầu, cất 20 lạng bạc vào trong lòng.
Đậu Chiêu dựa vào lòng cữu mẫu nói chuyện với nàng.
– Con muốn chơi với biểu tỷ nhưng lại không muốn đi An Hương.
Nàng tỏ vẻ buồn rầu:
– Mẫu thân đến Nam Hải bái Bồ Tát, nếu trở về không tìm được Thọ Cô thì làm sao bây giờ? Con muốn ở nhà chờ mẫu thân. Nếu phụ thân quên mất mẫu thân thì làm sao bây giờ? Nếu Du ma ma lấy xiêm y đẹp của mẫu thân cho người khác thì làm sao? Mẫu thân về cũng chẳng có ai chơi cùng, cũng không có xiêm y mặc…
Cữu mẫu sửng sốt.
Sau đó trở nên kích động.
– Uổng cho ta sống bao nhiêu năm còn chẳng bằng một đứa bé ba tuổi.
Cữu mẫu ôm mặt Đậu Chiêu, thơm chụt lên má nàng:
– Thọ Cô nói đúng, đây là nhà của Thọ Cô, Đậu gia phải nuôi Thọ Cô, sao phải lén lút theo chúng ta qua Tây Bắc, để nhà này cho người khác tác oai tác quái! Con ngoan à, chúng ta không đi Tây Bắc, quay hai năm cữu mẫu sẽ quay lại thăm con. Nếu Đậu gia dám đối xử không tốt với con, ta quyết sẽ không tha cho Đậu gia.
Đậu Chiêu cười tủm tỉm gật gật đầu.
Cho tới giờ nàng vẫn không nghĩ sẽ cùng nhà cữu cữu đi nhậm chức.
Đây là nhà nàng, tại sao không chiến đấu đã phải rút lui, vì sao phải đem những thứ vốn thuộc về mình cho người khác?!
Nàng sẽ không đi.
Nếu có thì cũng là vì nàng chán ở Đậu gia, muốn chuyển qua nơi khác sống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chứ không phải là bất đắc dĩ rời khỏi Đậu gia như vậy.
Đậu Chiêu ra khỏi phòng dành cho khách, ánh bình minh đã rợp trời, nhuộm đỏ bầu trời xanh thẳm.
Tiên nhân phủ ngã đỉnh, kết phát chịu trường sinh*.
(*Ông tiên vuốt đầu ta, b.úi tóc cho ta, chúc ta trường sinh bất lão)
Nàng đứng dưới hiên nhà, lặng lẽ nhìn lên trời cao.
Chuyện tái sinh còn có thể xảy ra với nàng thì có chuyện gì là không thể!
Nàng muốn lựa chọn cuộc sống cho mình chứ không bao giờ để cuộc sống lựa chọn nữa.
Cữu mẫu đi được không lâu thì phía Giang Nam có tin truyền đến, đại bá phụ Đậu Thế Dạng bị bệnh mà qua đời.
Nhà lập tức rối loạn.
Đại bá mẫu không chịu nổi sự đả kích này nên ốm đau liệt giường, tam bá mẫu quản lý việc bếp núc của Đông Đậu. Tam bá phụ dẫn nhị đường huynh là Đậu Ngọc Xương đến Dương Châu để lo liệu chuyện hậu sự cho đại bá phụ, tứ đường huynh Đậu Vinh Xương cùng Lục bá phụ giải quyết chuyện trong nhà, tổ phụ như già đi chục tuổi, ngày ngày nằm trên ghế túy ông trong thư phòng mà ngẩn người.
Không khí hai bên Đông Đậu, Tây Đậu đều rất nặng nề.
Những chuyện này lại không ảnh hưởng gì đến Đậu Chiêu, nàng vẫn ngày ngày thấy thích cái gì là lại tha về phòng mình. Đậu Thế Anh cười nàng:
– Không tới thăm muội muội?
– Vương di nương không thích con đến chơi với muội muội.
Đậu Chiêu bĩu môi, vẻ mặt lơ đễnh nhưng trong mắt lại thoáng có sự đau lòng.
Tim Đậu Thế Anh thót lên, không nói gì thêm, chỉ nhẹ nhàng vuốt vuốt mái tóc đen nhánh của Đậu Chiêu, thấp giọng nói:
– Cũng được, phụ thân dạy con viết chữ.
Đậu Chiêu hỏi Đậu Thế Anh:
– Bao giờ tổ mẫu mới đến?
Cũng đã sắp đến Trung thu, nàng hi vọng tết Trung thu có thể được gặp tổ mẫu.
Đậu Thế Anh nhíu mày nói:
– Ai bảo con gọi Thôi di thái thái là “tổ mẫu”?
Đậu Chiêu thầm kêu khổ.
Hẳn đến khi Đậu Hiểu ra đời thì tổ mẫu mới được gọi là “Tổ mẫu”, kiếp trước nàng sống với tổ mẫu từ nhỏ, trong trí nhớ vẫn luôn gọi bà là “tổ mẫu” nên nàng quên mất điều này.
Nàng đành hàm hồ hỏi lại:
– Không gọi tổ mẫu thì gọi là gì?
– Phải gọi Thôi di thái thái!
Đậu Thế Anh kiên nhẫn dạy nữ nhi:
– Đại bá phụ con bị bệnh mà qua đời, tâm tình mọi người cũng không tốt, Trung thu năm nay chỉ sợ sẽ không tổ chức lớn, chắc Thôi di thái thái phải ở lại điền trang qua Trung thu rồi.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận