Đậu Chiêu ngồi trong xe ngựa vô cùng nghi hoặc.

Đậu gia là gia tộc hiển hách ở Thực Định, người tới cửa xin giúp nhiều như cá vượt Trường Giang, mà một cây làm chẳng nên non, Đậu gia muốn cắm rễ sâu ở Thực Định rồi sinh sôi nảy nở, không chỉ cần phải kết giao với quan lại địa phương và phú thương xung quanh, còn phải kết giao với đám lưu manh nữa. Bình thường người có việc tới cửa xin giúp, chỉ cần không tổn hại đến lợi ích của Đậu gia thì Đậu gia giúp được sẽ giúp, không thể giúp cũng sẽ cho người ta chút bạc nên mới có được thanh danh thích làm việc thiện của hôm nay.

Mình chẳng qua chỉ là một cô nương trong khuê phòng, tiểu cô nương này có oan ức không tìm tam bá phụ là đương gia xử lý công việc, không tìm tam đường huynh thường hành tẩu bên ngoài, tìm mình làm cái gì? Nếu không phải vì lời tiểu cô nương này không đáng tin thì chính là chuyện này Đậu gia không tiện nhúng tay.

Nàng dặn Hải Đường:

–     Không cần để ý, chúng ta về phủ.

Chẳng lẽ có người chặn đường nàng thì nàng nhất định phải dừng lại giằng co với người ta sao?

Đây vẫn là lần đầu tiên Hải Đường gặp phải tình cảnh này, sớm đã bị dọa cho lạnh run, vén mành lên, cao giọng dặn dò xa phu một tiếng rồi lại dựa về bên Đậu Chiêu.

Đậu Chiêu nhìn mà không khỏi thầm thở dài.

Những người cũ từ kiếp trước đều dần liên lạc lại. Qua vài năm nữa, Thôi Đại quản lý điền trang giúp nàng, Triệu Lương Bích lo chuyện mua bán, chuyện ngoại viện nàng có thể yên lòng nhưng chuyện của nội viện… Cam Lộ và Tố Quyên không thể tâm sự, tri kỷ với nàng, mấy người Hải Đường lại không kham được trọng dụng, chỉ e còn phải lo lắng nhiều.

Nghĩ đến đây, chợt nghe tiểu cô nương chặn xe kia nói:

–     Tứ tiểu thư, tôi dập đầu quỳ xin tiểu thư, van xin tiểu thư hãy cứu phụ thân tôi đi! Tôi sẽ cầu cho tiểu thư trường sinh, tôi sẽ làm trâu làm ngựa để báo đáp tiểu thư… Bọn họ nói chỉ cần Đậu gia đồng ý đảm bảo phụ thân tôi không cấu kết với giặc thì phụ thân tôi có thể được thả ra… Xin tiểu thư nói với Lỗ đại nhân một tiếng.

Nói xong lại lớn tiếng khóc òa.

Tiếng khóc kia như tê tâm liệt phế khiến người ta nghe mà rầu rĩ.

Đậu Chiêu nhíu mày nói với Hải Đường:

–     Bảo nàng đừng khóc nữa, ngươi dẫn nàng đi gặp tam bá phụ đi.

Hải Đường đáp lời rồi đi xuống xe.

Tiểu cô nương lại ôm c.h.ặ.t càng xe không chịu buông tay, nói:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

–     Tôi đã cầu xin Tam gia rồi nhưng Tam gia nói chuyện này chứng cứ vô cùng xác thực… phụ thân tôi rõ ràng là bị oan… Đều là Đan Kiệt, tên béo đáng c.h.ế.t kia. Muốn lấy tỷ tỷ tôi làm thiếp, tỷ tỷ tôi không đồng ý nên vu hãm phụ thân tôi, bức phụ thân tôi phải bán tỷ tỷ cho hắn… Tứ tiểu thư, tôi không lừa tiểu thư đâu! Nếu tôi lừa dối tiểu thư thì cứ để tôi bị sét đ.á.n.h c.h.ế.t không t.ử tế được! Không, cho dù tôi dám có nửa câu lừa dối thì tôi c.h.ế.t sẽ không được siêu sinh….

Lại dám thốt ra lời thề ác độc như vậy!

Đậu Chiêu không khỏi rung động.

Mặc kệ phụ thân tiểu cô nương này có bị vu hãm hay không, ít nhất trong lòng tiểu cô nương này, phụ thân của nàng là người trong sạch, vô tội.

Trên đời này chẳng biết có bao nhiêu người làm con luôn ôm ấp tình cảm, niềm tin rằng phụ thân của mình là người phẩm đức cao thượng là chính nhân quân t.ử nhưng trên thực tế, đó lại là những kẻ tiểu nhân vô sỉ không chuyện ác nào không làm.

Chẳng hiểu sao, đột nhiên Đậu Chiêu nghĩ đến Đậu Thế Anh.

Nhất thời nàng có chút bực mình, thở sâu một hơi rồi mới vén rèm xe nhìn tiểu cô nương kia, ôn hòa nói:

–     Ngươi nói phụ thân ngươi bị vu hãm, còn nói tam bá phụ ta đã bảo chuyện của phụ thân ngươi chứng cứ vô cùng xác thực, ngươi bảo ta sẽ tin ai?

Tiểu cô nương sửng sốt, lập tức ngữ khí dồn dập nói:

–     Tứ tiểu thư, có phải là nếu tôi có thể tìm được chứng cứ thì người sẽ chịu giúp phụ thân tôi?

Tiểu cô nương này nói một hiểu mười, đúng là rất thông minh.

Đáng tiếc ngay cả tam bá phụ cũng nói chuyện của phụ thân nàng “chứng cứ vô cùng xác thực”, chỉ sợ chẳng dễ làm như vậy!

Đậu Chiêu trầm ngâm nói:

–     Đan Kiệt là ai?

–     Là con trai độc nhất của Đan lão gia ở châu Thực Định.

Tiểu cô nương kia vội đáp:

–     Trước kia Đan lão gia từng làm tri phủ Tùng Giang, nhà bọn họ rất nhiều tiền. Phụ thân tôi mở võ quán, có một đệ t.ử là Trần Hiểu Phong làm việc trong nhà Đan lão gia. Năm trước phụ thân tôi mừng thọ, Trần Hiểu Phong tới chúc thọ phụ thân, Đan Kiệt rảnh rỗi nên cũng đi theo. Phụ thân tôi khoản đãi hắn vậy mà hắn lại nhìn trúng tỷ tỷ tôi, phụ thân tôi sao chịu để tỷ tỷ đi làm thiếp cho người. Đan Kiệt cảm thấy mất mặt nên khi châu Thực Định có người bị cướp, hắn đã vu hãm kẻ đó là bằng hữu của phụ thân tôi, còn nói người nọ bị cướp là phụ thân tôi mật báo, sau đó là phụ thân tôi an bài xe ngựa cho kẻ đó chạy trốn. Phụ thân tôi biết đã mạo phạm Đan Kiệt, sản nghiệp tổ tiên cũng đều bán, được ba ngàn lạng bạc đưa hết cho Đan Kiệt, Đan Kiệt nhận bạc nhưng không giúp, đòi phụ thân tôi phải đưa tỷ tỷ tôi làm thiếp cho hắn mới được. Phụ thân tôi sao nỡ để tỷ tỷ tôi làm thiếp cho Đan Kiệt? Trước mặt nhiều người như vậy phụ thân tôi dập đầu nhận sai mà hắn vẫn không đồng ý giúp phụ thân…

Tiểu cô nương òa khóc:

–     Tứ tiểu thư, tôi thực sự không lừa tiểu thư, nếu tiểu thư không tin, có thể tùy tiện tìm bất kì ai trong châu Thực Định mà hỏi thăm, mọi người đều biết chuyện này… Trần đại gia ở cách vách nói, lúc trước Lỗ đại nhân làm quan phụ mẫu ở huyện Thực Định, Đậu gia chắc chắn có thể nói chuyện với Lỗ đại nhân nên tôi mới lén chạy đến đây, ai ngờ Đậu tam gia lại không chịu ra mặt.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Sống Lại Ta Quyết Trả Thù - Chương 150 | Đọc truyện chữ