Sống Lại Ta Quyết Trả Thù
Chương 149
Cũng may là nhị thái phu nhân có kế Trương Lương của bà thì nàng cũng có thang trèo tường, cũng không cần để Kỷ thị kẹp giữa hai người mà phải khó xử.
Tiễn khách rồi, Đậu Chiêu mời nhị thái phu nhân nói đỡ cho nàng:
– … Con muốn giống lục bá mẫu, là người học thức uyên bác, lục bá mẫu cũng nói được. Cho nên con viết thư cho phụ thân, xin phụ thân đồng ý cho con tiếp tục đọc sách, mời tiên sinh về Tây phủ dạy học. Đến giờ phụ thân còn chưa hồi âm, con sợ phu nhân ở giữa ngăn cản…
Nhị thái phu nhân nhìn vẻ kinh ngạc trong mắt Kỷ thị, cười nói:
– Con còn nhỏ, đúng là lúc nên chăm chỉ đọc sách, con yên tâm, chuyện này có ta làm chủ, Vương thị sẽ không dám nói gì.
Đậu Chiêu cao hứng tạ ơn nhị thái phu nhân.
Kỷ thị thở dài, khẽ vỗ vỗ tay nàng, tự mình đưa nàng lên xe ngựa.
Nhị thái phu nhân không muốn đường hoàng, chưa đợi Đậu Thế Anh hồi âm thì đã sai Đậu Thế Bảng lặng lẽ tìm tiên sinh cho Đậu Chiêu:
– … Không được là người quanh Thực Định, học vấn nhất định phải tốt, có thể khiến Thọ Cô có hứng thú học hành.
Đậu Thế Bảng khó hiểu:
– Thọ Cô đâu cần thi trạng nguyên.
Nhị thái phu nhân nói:
– Chúng ta bỏ bạc ra chẳng lẽ lại thuê kẻ bất tài về dạy? Để người ta biết thì thể diện Đậu gia ở đâu? Nhưng cũng không cần mời một người như thế về chứ?
Đậu Thế Bảng nao nao trong lòng nhưng cũng không dám hỏi nhiều. Cung kính đáp “Vâng” rồi tìm mấy quản gia giúp Đậu Chiêu tìm tiên sinh.
Cho dù là vậy thì tiếng lành Đậu Chiêu tướng mạo xuất chúng, cử chỉ hào phóng, ổn trọng khéo léo vẫn truyền xa.
Rất nhanh đã có người đến cầu thân.
Nhị thái phu nhân lấy cớ “Tuổi còn nhỏ, ít nhất cũng phải chờ đến lúc cập kê” để chối.
Tổ mẫu nghe vậy thì có chút lo lắng, lén nói với Hồng Cô:
– Cập kê thì có phải là đã quá muộn rồi không? Những công t.ử trạc tuổi chỉ sợ đều đã đính hôn rồi.
Hồng Cô an ủi tổ mẫu:
– Thọ Cô nhà chúng ta xinh đẹp, tài giỏi như vậy còn sợ không tìm được nhà chồng tốt sao. Huyện Thực Định không có thì chẳng lẽ kinh thành cũng không có sao?
– Thế cũng đúng.
Tổ mẫu thoáng an tâm.
Đậu Chiêu nghe vậy thì cười thầm.
Hình như không ai nhắc đến Ngụy Đình Du.
Nếu có thể nghĩ cách lấy lại thư đính ước lúc trước từ tay cữu cữu thì tốt rồi… cứ như vậy thì hôn sự của nàng và Ngụy gia sẽ hoàn toàn thất bại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đậu Chiêu lại nhớ đến con gái mình.
Dường như vĩnh viễn tồn tại trong trí nhớ, vẫn là bộ dáng khi 14, 15 tuổi.
Tâm tình nàng bỗng trở nên nặng nề.
Lúc đến chỗ Khánh Tường đi học, Đậu Chiêu dựa vào gối trên xe ngựa.
Xe ngựa đang đi bỗng nhiên dừng gấp trong tiếng la hét, Đậu Chiêu và đám Hải Đường, Thu Quỳ đều lảo đảo, lăn lộn vào nhau, bên ngoài truyền đến giọng nói run run của một nữ t.ử:
– Đậu tiểu thư, xin người hãy cứu phụ thân con!
Đậu Chiêu nghe được, lòng run lên.
Nếu là “Cứu” thì chắc chắn là rất nguy hiểm.
Dân chúng an phận thủ thường thì có thể gặp nguy hiểm gì?
Nếu không quen, nàng cũng không muốn mua việc vào người, bảo Hải Đường:
– Bảo xa phu mau chạy đi, đừng làm trễ giờ học.
Hải Đường truyền lời Đậu Chiêu cho xa phu.
Xa phu giơ roi định chạy đi.
Tiểu cô nương kia lại dang hai tay, đứng ở giữa ngõ nhỏ không đi.
Xa phu đành phải nhỏ giọng khuyên tiểu cô nương kia:
– Tiểu thư nhà tôi còn chưa cập kê, chuyện của mình còn phải nhờ trưởng bối trong nhà làm chủ, cô nương có oan tình gì thì đến công đường đ.á.n.h trống kêu oan là được, tiểu thư nhà tôi có thể giúp được gì.
Tiểu cô nương kia vẫn kiên quyết đứng đó.
Ma ma nhảy xuống kéo tiểu cô nương kia đi.
Tiểu cô nương kia vẫn không nhúc nhích.
Ma ma mặt đỏ bừng, gọi người đến giúp.
Xa phu và một ma ma nữa đều xuống xe.
Tiểu cô nương kia nhìn phía xe ngựa van nài:
– Tứ tiểu thư, tôi van xin tiểu thư, phụ thân tôi bị oan, bọn họ nói chúng tôi cấu kết với thổ phỉ nhưng phụ thân tôi thực sự không biết người đó, bằng hữu của phụ thân đến nhà đều là tôi ngâm trà hâm rượu bưng lên, bằng hữu của phụ thân tôi đều biết. Tứ tiểu thư, tôi van xin tiểu thư!
Nói xong, nàng dập đầu thật mạnh với Đậu Chiêu, ba người kia kéo thế nào cũng không đứng lên.
*Đây là tên các loại sơn trà. Về cơ bản mình là mình thấy nó chả có gì khác nhau cho lắm nhưng vẫn up ảnh lên cho các nàng nghía. Lục giác đại hồng là loại hoa xếp cánh đều như lục giác màu hồng đậm hoặc đỏ, phấn đan là hoa màu hồng nhạt, xích đan là hoa màu đỏ tươi, trà mai là hoa màu trắng.
**Kế Trương Lương: Trương Lương là người giỏi dùng mưu kế, từng phò tá Hán Cao Tổ Lưu Bang, có câu nói “Mưu Trương Lương, kế Hàn Tín”.
Tiễn khách rồi, Đậu Chiêu mời nhị thái phu nhân nói đỡ cho nàng:
– … Con muốn giống lục bá mẫu, là người học thức uyên bác, lục bá mẫu cũng nói được. Cho nên con viết thư cho phụ thân, xin phụ thân đồng ý cho con tiếp tục đọc sách, mời tiên sinh về Tây phủ dạy học. Đến giờ phụ thân còn chưa hồi âm, con sợ phu nhân ở giữa ngăn cản…
Nhị thái phu nhân nhìn vẻ kinh ngạc trong mắt Kỷ thị, cười nói:
– Con còn nhỏ, đúng là lúc nên chăm chỉ đọc sách, con yên tâm, chuyện này có ta làm chủ, Vương thị sẽ không dám nói gì.
Đậu Chiêu cao hứng tạ ơn nhị thái phu nhân.
Kỷ thị thở dài, khẽ vỗ vỗ tay nàng, tự mình đưa nàng lên xe ngựa.
Nhị thái phu nhân không muốn đường hoàng, chưa đợi Đậu Thế Anh hồi âm thì đã sai Đậu Thế Bảng lặng lẽ tìm tiên sinh cho Đậu Chiêu:
– … Không được là người quanh Thực Định, học vấn nhất định phải tốt, có thể khiến Thọ Cô có hứng thú học hành.
Đậu Thế Bảng khó hiểu:
– Thọ Cô đâu cần thi trạng nguyên.
Nhị thái phu nhân nói:
– Chúng ta bỏ bạc ra chẳng lẽ lại thuê kẻ bất tài về dạy? Để người ta biết thì thể diện Đậu gia ở đâu? Nhưng cũng không cần mời một người như thế về chứ?
Đậu Thế Bảng nao nao trong lòng nhưng cũng không dám hỏi nhiều. Cung kính đáp “Vâng” rồi tìm mấy quản gia giúp Đậu Chiêu tìm tiên sinh.
Cho dù là vậy thì tiếng lành Đậu Chiêu tướng mạo xuất chúng, cử chỉ hào phóng, ổn trọng khéo léo vẫn truyền xa.
Rất nhanh đã có người đến cầu thân.
Nhị thái phu nhân lấy cớ “Tuổi còn nhỏ, ít nhất cũng phải chờ đến lúc cập kê” để chối.
Tổ mẫu nghe vậy thì có chút lo lắng, lén nói với Hồng Cô:
– Cập kê thì có phải là đã quá muộn rồi không? Những công t.ử trạc tuổi chỉ sợ đều đã đính hôn rồi.
Hồng Cô an ủi tổ mẫu:
– Thọ Cô nhà chúng ta xinh đẹp, tài giỏi như vậy còn sợ không tìm được nhà chồng tốt sao. Huyện Thực Định không có thì chẳng lẽ kinh thành cũng không có sao?
– Thế cũng đúng.
Tổ mẫu thoáng an tâm.
Đậu Chiêu nghe vậy thì cười thầm.
Hình như không ai nhắc đến Ngụy Đình Du.
Nếu có thể nghĩ cách lấy lại thư đính ước lúc trước từ tay cữu cữu thì tốt rồi… cứ như vậy thì hôn sự của nàng và Ngụy gia sẽ hoàn toàn thất bại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đậu Chiêu lại nhớ đến con gái mình.
Dường như vĩnh viễn tồn tại trong trí nhớ, vẫn là bộ dáng khi 14, 15 tuổi.
Tâm tình nàng bỗng trở nên nặng nề.
Lúc đến chỗ Khánh Tường đi học, Đậu Chiêu dựa vào gối trên xe ngựa.
Xe ngựa đang đi bỗng nhiên dừng gấp trong tiếng la hét, Đậu Chiêu và đám Hải Đường, Thu Quỳ đều lảo đảo, lăn lộn vào nhau, bên ngoài truyền đến giọng nói run run của một nữ t.ử:
– Đậu tiểu thư, xin người hãy cứu phụ thân con!
Đậu Chiêu nghe được, lòng run lên.
Nếu là “Cứu” thì chắc chắn là rất nguy hiểm.
Dân chúng an phận thủ thường thì có thể gặp nguy hiểm gì?
Nếu không quen, nàng cũng không muốn mua việc vào người, bảo Hải Đường:
– Bảo xa phu mau chạy đi, đừng làm trễ giờ học.
Hải Đường truyền lời Đậu Chiêu cho xa phu.
Xa phu giơ roi định chạy đi.
Tiểu cô nương kia lại dang hai tay, đứng ở giữa ngõ nhỏ không đi.
Xa phu đành phải nhỏ giọng khuyên tiểu cô nương kia:
– Tiểu thư nhà tôi còn chưa cập kê, chuyện của mình còn phải nhờ trưởng bối trong nhà làm chủ, cô nương có oan tình gì thì đến công đường đ.á.n.h trống kêu oan là được, tiểu thư nhà tôi có thể giúp được gì.
Tiểu cô nương kia vẫn kiên quyết đứng đó.
Ma ma nhảy xuống kéo tiểu cô nương kia đi.
Tiểu cô nương kia vẫn không nhúc nhích.
Ma ma mặt đỏ bừng, gọi người đến giúp.
Xa phu và một ma ma nữa đều xuống xe.
Tiểu cô nương kia nhìn phía xe ngựa van nài:
– Tứ tiểu thư, tôi van xin tiểu thư, phụ thân tôi bị oan, bọn họ nói chúng tôi cấu kết với thổ phỉ nhưng phụ thân tôi thực sự không biết người đó, bằng hữu của phụ thân đến nhà đều là tôi ngâm trà hâm rượu bưng lên, bằng hữu của phụ thân tôi đều biết. Tứ tiểu thư, tôi van xin tiểu thư!
Nói xong, nàng dập đầu thật mạnh với Đậu Chiêu, ba người kia kéo thế nào cũng không đứng lên.
*Đây là tên các loại sơn trà. Về cơ bản mình là mình thấy nó chả có gì khác nhau cho lắm nhưng vẫn up ảnh lên cho các nàng nghía. Lục giác đại hồng là loại hoa xếp cánh đều như lục giác màu hồng đậm hoặc đỏ, phấn đan là hoa màu hồng nhạt, xích đan là hoa màu đỏ tươi, trà mai là hoa màu trắng.
**Kế Trương Lương: Trương Lương là người giỏi dùng mưu kế, từng phò tá Hán Cao Tổ Lưu Bang, có câu nói “Mưu Trương Lương, kế Hàn Tín”.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận