Lâm Nhạc nũng nịu: "Cháu muốn ăn kẹo mút Mỹ Vị Đa cơ."

Nghe đến ba chữ này, tim Phương Thu Vân thót lên một cái, vội dỗ dành: "Lần sau bà mua nhé, hôm nay mình đi mua thứ khác, mua món ngon hơn nhiều."

Thôi cũng đành, gia đình bên kia mở tiệm bán đồ ăn vặt, Nhạc Nhạc lại thích ăn, có khi về đó sống con bé sẽ nhanh ch.óng thích nghi với nhà mới. Có cái ăn cái mặc đầy đủ thì trẻ con chẳng còn phiền muộn gì nữa đâu.

...

Gia Ngư ngồi ngoan ngoãn trên yên sau xe đạp, vừa đi vừa nhấm nháp xâu kẹo hồ lô.

"Mẹ ơi, ngày mai con muốn ăn đùi vịt nha mẹ."

Trần Mỹ Hà cười hiền từ: "Được thôi, con muốn ăn gì mẹ cũng chiều. Tháng này mẹ được chia một khoản khấm khá lắm, đủ cho con ăn thỏa thích."

Từ khi có thêm những đơn hàng mới, thu nhập của cô gần như tăng gấp đôi. Tháng này Trần Mỹ Hà nhẩm tính cũng đút túi hơn hai ngàn đồng. Hiện tại thời gian kinh doanh chưa lâu, nhưng tích tiểu thành đại, chẳng bao lâu nữa cô sẽ có một khoản tiết kiệm kha khá.

Năm sau có khi mua được nhà cũng nên.

Đợi tìm được nhà mới cho Gia Ngư, cô sẽ cố gắng mua nhà ở gần đó, để sau này hai mẹ con qua lại thăm nhau cho tiện.

Cái gì cũng có cách giải quyết của nó. Cô có thể nhận Gia Ngư làm con nuôi, như thế Gia Ngư vẫn có thể tiếp tục gọi cô là mẹ.

Gia Ngư nghe Trần Mỹ Hà nói làm ăn khấm khá cũng rất mừng. Tuy rằng sau này hai người không còn sống chung dưới một mái nhà nữa, nhưng những năm tháng qua mẹ Mỹ Hà đã cưu mang, yêu thương cô bé như thế nào, cô bé đều khắc cốt ghi tâm.

"Mẹ ơi, bạn học của con khoe mẹ bạn ấy đang gom tiền để mua xưởng, sau này làm bà chủ lớn đấy ạ."

Trần Mỹ Hà ngạc nhiên: "Thế thì giỏi quá nhỉ."

Gia Ngư nói tiếp: "Mẹ ơi, chúng ta cũng ráng dành dụm tiền, sau này mẹ cũng làm bà chủ lớn có được không ạ?"

Trần Mỹ Hà cười phá lên: "Mẹ làm gì có cái tài cán ấy, bây giờ mẹ con mình mở tiệm như thế này là tốt lắm rồi."

Gia Ngư thừa biết bây giờ đề cập đến chuyện này còn quá sớm, theo dự định ban đầu của cô bé, phải đợi đến khi vốn liếng dồi dào cô mới dần dần định hướng cho mẹ Mỹ Hà. Nhưng thời gian không chờ đợi, cô bé sắp phải rời xa mẹ Mỹ Hà rồi, có lẽ chẳng còn cơ hội đó nữa. Chỉ đành nhắc nhở sớm một chút, gieo vào lòng mẹ Mỹ Hà một mầm mống hy vọng.

"Mẹ biết may vá quần áo mà, mẹ có thể mở xưởng may, sau này làm bà chủ lớn. Sau này con cũng tự hào khoe với bạn bè là mẹ con đang gom tiền, mai mốt sẽ làm bà chủ lớn."

Trần Mỹ Hà thấy con gái kỳ vọng vào mình như vậy thì không nỡ làm con bé thất vọng: "Được rồi, mẹ sẽ cố gắng, mai này gom tiền mở xưởng làm bà chủ lớn. Mẹ cũng sẽ mua nhà mới cho con nữa."

Lúc này Gia Ngư mới hớn hở ra mặt: "Mẹ là số một! Mai này nhất định phải làm bà chủ lớn, phải mua nhà lầu đấy nhé."

"Được, mẹ nghe con tất!" Trần Mỹ Hà cười vang, tạm gác lại mọi ưu phiền.

Dù sao thì ba mẹ ruột của bé Ngư vẫn chưa tìm được mà. Có khi cả đời này cũng chẳng tìm thấy.

Vậy thì cô sẽ cùng Ngư Ngư sống vui vẻ bên nhau như thế này mãi.

Cho dù sau này Ngư Ngư khôn lớn, biết được sự thật mình không phải là con đẻ, nhưng nếu không tìm thấy ba mẹ ruột, hai mẹ con vẫn có thể nương tựa vào nhau mà sống.

Về đến tiệm, Trần Mỹ Hà giao ca cho nhân viên Lưu Hiểu Đồng. Cô dọn sách vở cho Gia Ngư tự đọc, còn mình bắt tay vào kiểm kê sổ sách, đối chiếu lượng hàng hóa bán ra trong ngày.

Từ xa xa ngoài cửa tiệm, bà Cốc Hồng Bình và ông Lâm đang thậm thụt nhòm ngó vào trong.

Bà Cốc lên tiếng: "Là cái tiệm này phải không ông?"

Ông Lâm gật đầu: "Chắc là nó rồi, khu này chỉ có mỗi tiệm Mỹ Vị Đa này thôi. Nhưng mà bà Hồng Bình ơi, mình đến đây nhỡ bị người ta phát hiện thì sao?"

"Biết thì đã sao, tôi chỉ đến nhìn một cái thôi mà? Bọn họ đã gặp chúng ta bao giờ đâu mà biết. Tôi đâu có xồng xộc xông vào nhận cháu ngay đâu. Tôi chỉ muốn xem xem con bé sống thế nào thôi."

Ông Lâm phụ họa: "Tôi thấy tiệm này cũng bề thế lắm, chắc cuộc sống của con bé cũng sung túc. Nghe người ta đồn làm ăn buôn bán dạo này hái ra tiền lắm."

Bà Cốc phản bác: "Ông thì hiểu cái gì? Ông nhìn cô Trần Mỹ Hà kia kìa, bận rộn buôn bán đầu tắt mặt tối, còn phải tất tả đi đón con, rồi lại tha lôi đứa bé tí teo ra tiệm để trông. Ở trong tiệm còn có cả sách vở cho con bé đọc, chứng tỏ nó hay phải ra đây lắm. Như vậy thì có ý nghĩa gì? Điều đó chứng tỏ ở nhà chẳng có ai phụ giúp chăm con cả. Ba con bé thì bặt vô âm tín, ông bà nội ngoại hai bên cũng chẳng đoái hoài. Nhà có điều kiện đến mấy mà đứa trẻ nhỏ xíu thế này chẳng được hưởng thụ gì thì có ích gì? Chung quy lại là thiếu tình thương, không được ai chăm sóc đàng hoàng."

Nghe vợ phân tích, ông Lâm cũng thấy có lý. Bé Nhạc Nhạc nhà ông từ lúc lọt lòng lúc nào cũng có người túc trực bên cạnh. Bà nhà ông nổi tiếng hiếu thắng là thế, vậy mà năm đầu tiên Nhạc Nhạc chào đời cũng xin nghỉ phép ở nhà chăm cháu. Sau đó thì đến lượt ông ở nhà gánh vác.

Đâu có như đứa trẻ này... aizz.

Bà Cốc Hồng Bình đỏ hoe khóe mắt: "Ông nói xem, sao lại xảy ra cớ sự này chứ?"

"Thôi nào, chuyện đã lỡ rồi, bà vốn mạnh mẽ lắm cơ mà, sao nay lại mau nước mắt thế?"

"Lòng tôi đau như cắt đây này. Đứa cháu ruột của tôi bị bế đi nhầm ngay dưới mắt tôi, sao tôi không xót xa cho được." Bà Cốc nghẹn ngào.

Ông Lâm an ủi: "Đó đâu phải lỗi do bà, thôi bỏ đi. Chúng ta vào tiệm mua chút đồ, sẵn tiện quan sát con bé gần hơn."

Lúc này bà Cốc mới vội lấy vạt áo lau đi giọt nước mắt, hai vợ chồng bước vào cửa hàng.

Trần Mỹ Hà nhanh nhảu ra đón khách.

Bà Cốc Hồng Bình liếc nhìn cô một cái, đ.á.n.h giá người phụ nữ này tướng mạo hiền lành, không giống người sẽ đối xử tệ bạc với trẻ con: "Chúng tôi tự xem được rồi."

Trần Mỹ Hà tươi cười: "Dạ vâng, hai bác cứ tự nhiên, cần gì cứ gọi cháu nhé."

"Ừ." Bà Cốc gật đầu, kéo ông Lâm đi dạo một vòng, cố tình đi về phía chỗ Gia Ngư ngồi đọc sách, vừa giả bộ chọn đồ vừa lén quan sát cô bé.

Đứa bé đang chăm chú lật giở từng trang sách.

Nhìn kỹ mới thấy gương mặt con bé toát lên vẻ thông minh lanh lợi. Sống mũi cao, khuôn miệng chúm chím, giống thằng Hướng Bắc như đúc. Nhưng các nét lại thanh tú hơn Hướng Bắc nhiều.

Đúng là nhìn cái biết ngay con của Hướng Bắc và Yến Ni.

Chẳng cần soi mói từng nét, nhìn thoáng qua cũng nhận ra sự hòa quyện hoàn hảo giữa hai người. Con bé này quả thực rất biết cách nhặt nhạnh, toàn lựa những ưu điểm của ba mẹ nó mà di truyền.

Chỉ có cái tính nết là không giống chút nào. Con bé có vẻ rất điềm tĩnh, nghiêm túc. Hướng Bắc hồi nhỏ thì nghịch ngợm không để đâu cho hết, nghe nói Yến Ni hồi bé cũng chẳng chịu ngồi yên một chỗ bao giờ. Chắc con bé thừa hưởng tính nết từ bà nội nó rồi. Bà Cốc tự đắc nghĩ thầm, tính cách của bà cũng quyết đoán, nghiêm túc như thế này cơ mà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Gia Ngư cảm giác có ánh mắt đang dò xét mình, liền ngước lên nhìn hai ông bà. Hai ông bà bị bắt quả tang đang nhìn trộm thì giật thót mình, không biết phải phản ứng ra sao. Tự nhiên trong lòng lại dấy lên một nỗi bồn chồn khó tả.

Gia Ngư cất tiếng hỏi: "Ông bà ơi, ông bà có cần mẹ cháu tư vấn chọn đồ không ạ?"

Trời ơi, con bé vừa gọi "ông bà" kìa! Bà Cốc kích động đến mức suýt cấu vào tay ông Lâm một cái.

Gia Ngư lại hỏi: "Ông bà cần giúp gì không ạ?"

"Không cần, không cần đâu cháu, ông bà chọn được rồi." Bà Cốc luống cuống đáp. Bà không dám nhìn thêm nữa, cảm giác đôi mắt to tròn, sáng rực kia như muốn nhìn thấu tâm can mình vậy. Đứa trẻ này thật sự quá nhạy bén.

Gia Ngư đâu có nhìn thấu tâm can ai, cô bé chỉ cảm thấy hai người này có biểu hiện rất khả nghi, cứ thậm thụt ngó nghiêng cô bé.

Cô bé ban đầu còn ngờ vực, hay là mấy gia đình bị tình nghi bế nhầm con ở bệnh viện đang lân la đến đây nghe ngóng? Nhưng thông tin này bảo mật cơ mà, họ làm sao biết địa chỉ cửa hàng này được.

Thế thì phải cảnh giác cao độ thôi, nhỡ đâu là bọn buôn người thì sao.

Dù bề ngoài trông không giống, nhưng dò sông dò biển dễ dò, nào ai lấy thước mà đo lòng người.

Bà Cốc và ông Lâm cuống cuồng vơ bừa mấy món đồ, trả tiền rồi vội vã chuồn thẳng.

Vừa ra khỏi cửa, bà Cốc đã xuýt xoa: "Con bé lanh lợi quá ông nhỉ. Cùng một đôi mắt ấy, nằm trên mặt cái Yến Ni thì trông ngây thơ, thánh thiện, mà đặt lên mặt con bé này sao lại toát lên sự thông minh, tinh anh đến thế?"

Ông Lâm tặc lưỡi: "Chắc là nó vốn dĩ thông minh sẵn rồi."

"Haiz, con nhà nghèo sớm phải lo toan gánh vác mà. Nhỏ xíu thế kia đã biết phụ mẹ bán hàng rồi." Bà Cốc chép miệng thở dài.

Ông Lâm: "..." Nhìn nó áo quần tươm tất, ăn uống no nê, đâu có giống con nhà nghèo.

Hai ông bà đi thẳng sang nhà thông gia, vì bé Lâm Nhạc đã được gửi sang bên đó rồi. Vợ chồng Hướng Bắc dạo này tâm lý bất ổn, hễ nhìn thấy Lâm Nhạc là lại chực khóc, sợ làm con bé hoảng.

Thấy hai người xách theo một đống đồ ăn vặt, Phương Thu Vân tức tốc kéo tay bà sui, hạ giọng hỏi: "Ông bà mò tới tận tiệm nhà người ta rồi đấy à?"

"Chỉ đứng ngoài ngó một cái thôi, chẳng hé răng nửa lời." Bà Cốc chống chế.

Phương Thu Vân dặn dò: "Bà cứ để cái Yến Ni đến nói chuyện với người ta trước, làm công tác tư tưởng dần dần, đừng có đùng đùng xông tới trước mặt đứa nhỏ, dọa nó sợ."

"Tôi hiểu mà." Bà Cốc đáp. Bà thích chỉ đạo, nhưng cũng không đến nỗi hồ đồ. Nếu không thì làm sao bao năm qua bà giữ vững được cái chức ở Hội Phụ nữ. Bà len lén liếc nhìn cô cháu gái Lâm Nhạc, lòng lại chùng xuống. Đứa trẻ do chính tay bà ẵm bồng từ lúc lọt lòng... sau này sẽ phải trả lại cho người ta rồi.

Nhưng hễ nghĩ đến Gia Ngư, bà lại thấy xót xa khôn xiết. Mấy năm nay bà chưa một ngày được tự tay chăm bẵm. Con bé còn nhỏ dại như thế đã phải túc trực trông tiệm cùng mẹ. Dù thế nào, Nhạc Nhạc sống bên bà cũng chưa phải chịu nửa điểm thiệt thòi.

Trong lòng bà thầm nhủ: Nhạc Nhạc à, đừng trách bà nội nhẫn tâm. Bà nội cũng có cháu ruột của bà mà.

...

Tôn Yến Ni và Lâm Hướng Bắc cứ đi đi lại lại quanh khu chung cư không biết bao nhiêu vòng.

"Hôm nay trông em không đến nỗi nào chứ anh?" Tôn Yến Ni hỏi Lâm Hướng Bắc. Cô đã cố tình thay một bộ đồ nền nã, dịu dàng hơn thường ngày.

Lâm Hướng Bắc gật gù: "Tốt lắm rồi, anh chưa từng thấy em dịu dàng thế này bao giờ. Con bé trông cũng lanh lợi, không đến nỗi nhát gan đâu, em không dọa nó được đâu."

Thư Sách

Tôn Yến Ni chép miệng: "Đây coi như là lần gặp mặt chính thức đầu tiên, cũng phải để lại ấn tượng tốt chứ."

Nói rồi cô lại cúi gằm mặt xuống: "Hướng Bắc à, sao chúng ta lại rơi vào cái hoàn cảnh trớ trêu này cơ chứ?"

Lâm Hướng Bắc nắm c.h.ặ.t t.a.y vợ: "Anh cũng thông suốt rồi, chắc ông trời thấy vợ chồng mình sống sung sướng quá nên mới bày ra cái thử thách này đây. Nhưng em đừng sợ, vợ chồng mình cùng nhau nghĩ cách giải quyết. Em nhớ thỏa thuận của chúng ta rồi chứ, cố gắng thương lượng để hai nhà đi lại như người thân, cùng nhau nuôi dạy hai đứa."

Tôn Yến Ni khẽ thở dài. Dẫu có thế nào, mọi thứ cũng đã thay đổi rồi.

Hai người cũng không rõ mình đã chờ đợi bao lâu, đến lúc Trần Mỹ Hà đèo Gia Ngư về tới nơi thì lập tức bắt gặp họ đang đứng đó.

"Tôn Yến Ni?"

Nghe thấy tiếng gọi, Tôn Yến Ni lập tức quay ngoắt lại nhìn Trần Mỹ Hà, rồi ánh mắt lại dán c.h.ặ.t vào khuôn mặt nhỏ nhắn của Gia Ngư đang nghển cổ nhìn ra từ phía sau.

Cô bỗng chốc đứng chôn chân tại chỗ.

"Tôn Yến Ni?" Thấy cô ngẩn ngơ, Trần Mỹ Hà lại lên tiếng gọi thêm một lần nữa.

Tôn Yến Ni vội vã quay mặt đi, lén lút lau giọt nước mắt chực trào trên khóe mi: "À... ừm, tôi đến tìm cô có chút chuyện muốn nói."

Trần Mỹ Hà bế con xuống xe: "Vào nhà rồi nói chuyện nhé."

Nói đoạn cô tiến tới mở cửa.

 

 

 

 

**

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Sau Khi Xuyên Về Thập Niên 90 Thì Bị Bế Nhầm - Chương 95 | Đọc truyện chữ