Bà Cốc Hồng Bình nói: "Cũng chưa biết gia đình kia là người thế nào, khéo người ta lại không đồng ý thì sao."
Phương Thu Vân ngẫm nghĩ một chút rồi nói: "Có khi lại được đấy. Cái gia đình này Yến Ni cũng biết mà."
Thư Sách
"Con biết ư?" Tôn Yến Ni ngạc nhiên.
Phương Thu Vân đáp: "Mẹ cũng chỉ đoán thôi. Các con có biết vì sao mẹ và ba con lại lén đi xét nghiệm cho Nhạc Nhạc không? Bởi vì đợt trước hai ông bà ghé tiệm bán đồ ăn vặt Mỹ Vị Đa, nhìn thấy con bé Gia Ngư, thấy con bé giống hệt Yến Ni nhà ta hồi nhỏ. Mẹ nghe nói con bé sinh cùng một bệnh viện, lại cách nhau sát sạt giờ sinh. Mẹ mới nghĩ... chẳng phải rất có khả năng bị bế nhầm sao? Mẹ tính làm xét nghiệm cho chắc ăn, ai ngờ..."
Đến nước này bà chỉ còn biết tạ ơn quyết định sáng suốt của mình, bằng không suýt nữa thì đã bị Cốc Hồng Bình làm lỡ mất chuyện lớn rồi.
Tôn Yến Ni há hốc mồm: "Mẹ, mẹ nói là, Gia Ngư... chính là con ruột của con?"
Phương Thu Vân gật đầu: "Mẹ đoán vậy, vẫn chưa chắc chắn đứa bé tìm người thân trên báo có phải là Gia Ngư không, nhưng sinh cùng bệnh viện, giờ giấc sát nhau, lại còn giống hệt con. Nếu những yếu tố này đều khớp, chẳng phải là con bé đó sao?"
Đầu óc Tôn Yến Ni bỗng chốc bừng tỉnh như vừa được xoa dầu gió. Cô nhớ lại mỗi lần mình gặp Gia Ngư.
Giống ư? Hình như mỗi lần nhìn thấy Gia Ngư, cô đều thấy quý mến đứa trẻ đó từ tận đáy lòng. Cảm thấy con bé thật gần gũi, đáng yêu.
Lâm Hướng Bắc chen vào: "Là con bé đó sao?" Anh cảm thấy khó tin. Mặc dù anh mới chỉ gặp Gia Ngư vài lần, nhưng nhìn con bé ngoan ngoãn hiểu chuyện như vậy, anh chả thấy giống anh chút nào cả. Anh lẩm bẩm: "Tốt nhất là chúng ta cứ cẩn thận, kẻo lại nhầm lần nữa." Anh vẫn chưa hoàn toàn chấp nhận việc Nhạc Nhạc không phải con đẻ, sợ lại rước nhầm một đứa con gái khác về.
Vừa nghĩ đến chuyện này, Lâm Hướng Bắc đã vò đầu bứt tai.
Bà Cốc Hồng Bình hồ nghi: "Ý ông bà là, đã tìm thấy cháu gái ruột của tôi rồi sao?"
Phương Thu Vân bực mình: "Vẫn chưa chắc chắn, chỉ là phỏng đoán thôi. Phải lên đồn công an xác minh thân phận của bên kia đã."
"Vậy còn chờ gì nữa, đi mau đi!" Bà Cốc hối thúc.
Phương Thu Vân hứ một cái: "Cần bà phải nhắc chắc. Bà tưởng ai cũng ngang ngược như bà à. Phải xem ý kiến của hai đứa nó thế nào đã chứ."
Tôn Yến Ni và Lâm Hướng Bắc nhìn nhau, chỉ qua ánh mắt cũng đủ hiểu ý đối phương.
Đương nhiên là phải đi xét nghiệm.
Mặc kệ chuyện của Nhạc Nhạc tính sao, con ruột chắc chắn phải đón về. Bọn họ cũng không thể nhẫn tâm bỏ rơi núm ruột của mình. Hơn nữa còn có thể bàn bạc chuyện hai nhà cùng nuôi dưỡng hai đứa trẻ.
Lâm Hướng Bắc dứt khoát: "Đi xét nghiệm."
Cả nhà cũng chẳng còn tâm trạng nào để ăn trưa, kéo nhau thẳng đến đồn công an.
Những người quen trong khu chung cư xưởng thép thấy cả đại gia đình kéo nhau ra ngoài liền tò mò hỏi: "Cả nhà ra ngoài ăn cơm à?"
Bà Cốc cau có: Ăn uống cái gì mà ăn. Ai nuốt trôi cho nổi!
Phương Thu Vân đỡ lời: "Ra ngoài ăn cơm, hôm nay nhà tôi đãi tiệc."
Đối phó qua loa với mấy người quen xong, ra đến cổng khu chung cư là họ vội vàng vẫy taxi. Chứ đi xe đạp lúc này sợ Lâm Hướng Bắc tâm lý bất ổn lại loạng choạng ngã.
May mà đồn công an phụ trách vụ án này cũng nằm ngay gần Bệnh viện Phụ sản thành phố Giang.
Tới nơi, Lâm Hướng Bắc và Tôn Yến Ni bỗng nhiên thấy hoang mang. Không dám đối diện với hiện thực.
Nhưng gia đình mình đã có kết quả không phải con ruột rồi, chuyện này cũng chẳng thể trốn tránh được.
Dưới ánh mắt thúc giục của các bậc phụ huynh, hai người đành bước vào đồn công an.
Đồng chí cảnh sát phụ trách vụ án nghe nói Lâm Hướng Bắc và Tôn Yến Ni đến để làm xét nghiệm, lại biết gia đình họ đã tự làm xét nghiệm trước đó và chứng minh đứa trẻ không phải con ruột, liền tỏ ra vô cùng phấn chấn.
Cứ tưởng phải rà soát lâu lắm, ai dè lại có tin mừng sớm thế này.
Phương Thu Vân hỏi: "Đồng chí công an, đứa bé kia tên là gì vậy?"
"Đáng lẽ ra đây là thông tin bảo mật, nhưng với tình hình của gia đình thì có thể tiết lộ. Cháu bé tên là Hoàng Gia Ngư, cha là Hoàng Quốc Đống, mẹ là Trần Mỹ Hà."
Tôn Yến Ni thốt lên: "Đúng là Gia Ngư thật."
Phương Thu Vân đưa tay ôm n.g.ự.c. Quả nhiên là Gia Ngư. Không sai vào đâu được.
Bà Cốc Hồng Bình lại là người thực tế nhất, liền hỏi thẳng: "Đồng chí công an, các anh có điều tra ra được nguyên nhân tại sao lại bế nhầm không? Lúc đó tôi luôn túc trực quan sát, làm sao có thể bế nhầm được. Tại sao lại xảy ra chuyện này?"
Cảnh sát đáp: "Hiện chúng tôi vẫn đang trong quá trình điều tra, khi nào có kết quả chính thức sẽ thông báo cho gia đình."
Bà Cốc dặn dò: "Các anh nhất định phải điều tra cho cẩn thận nhé. Chuyện này gây tổn thương quá lớn, gia đình vất vả nuôi nấng đứa trẻ khôn lớn mà lại không phải m.á.u mủ của mình, ai mà chịu đựng nổi. Còn đứa cháu ruột của tôi... hoàn cảnh gia đình bên kia thế nào, mấy năm nay cháu tôi có phải chịu khổ không?"
Cảnh sát đáp lời: "Về hoàn cảnh gia đình thì chúng tôi không nắm rõ, sau này hai gia đình có thể tự tìm hiểu. Hôm nay cứ tiến hành lấy mẫu xét nghiệm trước đã."
Bà Cốc khăng khăng: "Còn xét nghiệm gì nữa, chuyện này chẳng phải đã quá rõ ràng rồi sao?"
Cảnh sát giải thích: "Cũng chưa chắc chắn được, vì xuất hiện tình huống này nên chúng tôi cũng phải tính đến khả năng có nhiều hơn hai gia đình bị bế nhầm con cùng lúc. Tất nhiên đó là tình huống xấu nhất, nên chúng tôi phải làm thật cẩn trọng."
"..."
Tim những người nhà họ Lâm lại giật thót lên. Nhưng Phương Thu Vân thì rất bình tĩnh: "Gia Ngư chắc chắn là con của Yến Ni nhà tôi, hồi bé giống nhau y lột."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bà còn đưa cả ảnh cho cảnh sát xem.
Cảnh sát ở đây cũng có ảnh của Gia Ngư, mang ra đối chiếu thì thấy quả thật rất giống.
Bà Cốc nhìn thấy ảnh liền gật gù: "Đúng, đúng là rất giống. Vậy chắc chắn là cháu nội nhà mình rồi."
Dù thấy giống, nhưng cảnh sát vẫn khẳng định: "Vẫn phải làm xét nghiệm. Hơn nữa cháu gái nhà ông bà hiện tại cũng phải làm xét nghiệm chéo với Trần Mỹ Hà và Hoàng Quốc Đống. Đây là quy trình bắt buộc."
Phương Thu Vân đồng ý: "Vậy thì cứ làm theo quy trình. Lần này không thể để xảy ra sai sót nào nữa."
Vì Lâm Nhạc vẫn đang ở trường mẫu giáo, nên trước mắt chỉ có thể lấy mẫu của Lâm Hướng Bắc và Tôn Yến Ni. Còn mẫu của Trần Mỹ Hà, Hoàng Quốc Đống và Gia Ngư thì đã được lấy trước đó rồi.
Khi cả gia đình bước ra khỏi trung tâm giám định thì trời đã xế chiều.
Trải qua một buổi quay cuồng mệt mỏi, người nhà họ Lâm vẫn cảm thấy như đang trong một giấc mơ.
Nhìn con gái thất thần, Phương Thu Vân rất hiểu. Hồi hai ông bà mới bắt đầu nghi ngờ, cũng đã từng mất ngủ mấy đêm liền. Huống hồ chi con gái bà lại là mẹ của hai đứa trẻ, nỗi đau này còn nhân lên gấp bội. Tin tức ập đến quá đột ngột.
Bà ôm lấy Tôn Yến Ni an ủi: "Con gái, cứ khóc đi con."
Tôn Yến Ni gục đầu vào vai mẹ khóc nức nở: "Sao lại bế nhầm được chứ? Đứa con con đẻ ra sao lại có thể nhầm được?"
Nghĩ đến việc bé Nhạc Nhạc do chính tay mình nuôi lớn lại không phải con ruột, sắp tới phải xa mình, cô đau đớn không tả nổi.
Lại nghĩ đến đứa con ruột là Gia Ngư, những năm qua không được ở bên mình, Trần Mỹ Hà tuy đối xử tốt với con bé nhưng người cha Hoàng Quốc Đống thì lại chẳng ra gì.
Cô cảm thấy mình có lỗi với cả hai đứa trẻ.
Lâm Hướng Bắc cũng ngoảnh mặt đi, lặng lẽ lau nước mắt. Anh không hiểu nổi tại sao chuyện này lại giáng xuống đầu mình. Ông trời thấy anh sống hạnh phúc quá nên muốn trêu đùa anh sao?
Lâm Hướng Bắc cả đời này ngoài việc dựa dẫm ba mẹ ra, cũng chưa từng làm chuyện gì thất đức cơ mà.
Bà Cốc vỗ vai an ủi con trai: "Thằng Ba à, cố gắng vượt qua nhé. Trẻ con còn nhỏ chưa biết gì đâu. Dăm bữa nửa tháng là nó quên sạch ấy mà. Mình cứ coi như chưa từng có chuyện bế nhầm."
Lâm Hướng Bắc nấc lên: "Nhưng con thì nhớ mà."
Trong lòng bà Cốc cũng nặng trĩu. Bà không thể hiểu nổi: "Sao lại nhầm được cơ chứ? Lúc đó tôi chằm chặp dõi theo cơ mà."
Phương Thu Vân tức giận nói: "Ai mà biết được bà có lơ là lúc nào không. Hồi đó tôi đã bảo để tôi trông nom, bà lại cứ khăng khăng giành phần. Cho rằng bà biết chăm trẻ hơn tôi. Kết quả bà chăm sóc thế đấy."
Bà Cốc cứng họng không thể cãi lại. Quả thật đứa trẻ đã bị bế nhầm ngay dưới mắt bà.
Ông Tôn kéo tay vợ lại: "Bà bớt lời đi. Bây giờ trách móc nhau phỏng có ích gì. Quan trọng nhất là chờ kết quả. Rồi còn phải tính xem tương lai sắp xếp hai đứa trẻ ra sao nữa. Haiz..."
Tôn Yến Ni ngẩng đầu lên khỏi vai mẹ: "Thế mình phải nói chuyện này với Nhạc Nhạc thế nào đây? Chắc chắn Gia Ngư con bé cũng chưa biết gì đâu."
Phương Thu Vân đề xuất: "Theo mẹ, hay là mình hẹn cô Trần Mỹ Hà ra gặp mặt một chuyến. Trước tiên cứ bàn bạc xem sau này sắp xếp thế nào. Tuy kết quả chưa có, nhưng nhìn tướng mạo Gia Ngư thì người nhà mình cũng tự có đáp án rồi."
Bà Cốc nói: "Bây giờ mình đến thẳng tiệm cô ấy luôn?"
Tôn Yến Ni ngần ngại: "Đến thẳng tiệm e là không tiện, tối nay con sẽ trực tiếp đến nhà tìm cô ấy. Bây giờ cô ấy chuyển đến khu chung cư nhà mình rồi."
Nghe câu này, cả nhà đều tỉnh hẳn người. Thì ra ở gần đến vậy.
Bà Cốc nói: "Tối nay mẹ đi cùng con. Phải nói chuyện đàng hoàng rõ ràng với cô ấy. Về sau hai nhà mình qua lại như người thân trong nhà."
Phương Thu Vân gạt đi: "Thôi bà đừng có đi, với cái tính nóng nảy của bà, khéo lại muốn giành quyền định đoạt nhà người ta đấy à?"
Bà Cốc: "..."
Ông Lâm cũng khuyên vợ đừng nhúng tay vào, cứ để con dâu tự mình thương thảo. Tránh việc đối phương tưởng bên mình ỷ đông h.i.ế.p yếu, muốn dùng vũ lực cướp con. Cũng rất có khả năng, cái vẻ mặt hầm hầm của vợ ông thật sự có thể dọa nạt người khác.
Buổi chiều, vợ chồng ông Tôn đi đón bé Lâm Nhạc.
Lâm Hướng Bắc và Tôn Yến Ni không dám đi đón con, sợ không kiềm chế được cảm xúc sẽ bật khóc ngay giữa chốn đông người.
Bé Lâm Nhạc cũng không hỏi ba mẹ đâu, đằng nào ông bà ngoại cũng hay đón, lần nào cũng mua cho bé đồ ăn ngon.
Dù không được ngồi xe máy của ba, nhưng được ông ngoại cõng trên lưng cũng thích lắm.
Nhìn đứa cháu ngoại bé bỏng, hai vợ chồng ông Tôn cũng thầm thở dài.
Nếu có thể lựa chọn, họ cũng chẳng mong gia đình xảy ra cớ sự này. Dù Nhạc Nhạc có là một đứa trẻ bình thường đi chăng nữa, miễn là con cháu ruột thịt trong nhà thì có hề hấn gì? Chỉ cần con bé lớn lên khỏe mạnh bình an là được.
Nhưng giờ đây, sự thật phũ phàng là con bé không phải m.á.u mủ của họ. Hai ông bà dù đã gắn bó gọi tiếng "ông ngoại, bà ngoại" suốt ba năm trời, nay cũng đành phải nhẫn tâm quyết định gửi trả con bé về nơi vốn dĩ thuộc về. Một khoảnh khắc nào đó, họ chợt thấy áy náy không dám đối diện với đứa trẻ ngây thơ này.
Phương Thu Vân ngẫm nghĩ một chút rồi nói: "Có khi lại được đấy. Cái gia đình này Yến Ni cũng biết mà."
Thư Sách
"Con biết ư?" Tôn Yến Ni ngạc nhiên.
Phương Thu Vân đáp: "Mẹ cũng chỉ đoán thôi. Các con có biết vì sao mẹ và ba con lại lén đi xét nghiệm cho Nhạc Nhạc không? Bởi vì đợt trước hai ông bà ghé tiệm bán đồ ăn vặt Mỹ Vị Đa, nhìn thấy con bé Gia Ngư, thấy con bé giống hệt Yến Ni nhà ta hồi nhỏ. Mẹ nghe nói con bé sinh cùng một bệnh viện, lại cách nhau sát sạt giờ sinh. Mẹ mới nghĩ... chẳng phải rất có khả năng bị bế nhầm sao? Mẹ tính làm xét nghiệm cho chắc ăn, ai ngờ..."
Đến nước này bà chỉ còn biết tạ ơn quyết định sáng suốt của mình, bằng không suýt nữa thì đã bị Cốc Hồng Bình làm lỡ mất chuyện lớn rồi.
Tôn Yến Ni há hốc mồm: "Mẹ, mẹ nói là, Gia Ngư... chính là con ruột của con?"
Phương Thu Vân gật đầu: "Mẹ đoán vậy, vẫn chưa chắc chắn đứa bé tìm người thân trên báo có phải là Gia Ngư không, nhưng sinh cùng bệnh viện, giờ giấc sát nhau, lại còn giống hệt con. Nếu những yếu tố này đều khớp, chẳng phải là con bé đó sao?"
Đầu óc Tôn Yến Ni bỗng chốc bừng tỉnh như vừa được xoa dầu gió. Cô nhớ lại mỗi lần mình gặp Gia Ngư.
Giống ư? Hình như mỗi lần nhìn thấy Gia Ngư, cô đều thấy quý mến đứa trẻ đó từ tận đáy lòng. Cảm thấy con bé thật gần gũi, đáng yêu.
Lâm Hướng Bắc chen vào: "Là con bé đó sao?" Anh cảm thấy khó tin. Mặc dù anh mới chỉ gặp Gia Ngư vài lần, nhưng nhìn con bé ngoan ngoãn hiểu chuyện như vậy, anh chả thấy giống anh chút nào cả. Anh lẩm bẩm: "Tốt nhất là chúng ta cứ cẩn thận, kẻo lại nhầm lần nữa." Anh vẫn chưa hoàn toàn chấp nhận việc Nhạc Nhạc không phải con đẻ, sợ lại rước nhầm một đứa con gái khác về.
Vừa nghĩ đến chuyện này, Lâm Hướng Bắc đã vò đầu bứt tai.
Bà Cốc Hồng Bình hồ nghi: "Ý ông bà là, đã tìm thấy cháu gái ruột của tôi rồi sao?"
Phương Thu Vân bực mình: "Vẫn chưa chắc chắn, chỉ là phỏng đoán thôi. Phải lên đồn công an xác minh thân phận của bên kia đã."
"Vậy còn chờ gì nữa, đi mau đi!" Bà Cốc hối thúc.
Phương Thu Vân hứ một cái: "Cần bà phải nhắc chắc. Bà tưởng ai cũng ngang ngược như bà à. Phải xem ý kiến của hai đứa nó thế nào đã chứ."
Tôn Yến Ni và Lâm Hướng Bắc nhìn nhau, chỉ qua ánh mắt cũng đủ hiểu ý đối phương.
Đương nhiên là phải đi xét nghiệm.
Mặc kệ chuyện của Nhạc Nhạc tính sao, con ruột chắc chắn phải đón về. Bọn họ cũng không thể nhẫn tâm bỏ rơi núm ruột của mình. Hơn nữa còn có thể bàn bạc chuyện hai nhà cùng nuôi dưỡng hai đứa trẻ.
Lâm Hướng Bắc dứt khoát: "Đi xét nghiệm."
Cả nhà cũng chẳng còn tâm trạng nào để ăn trưa, kéo nhau thẳng đến đồn công an.
Những người quen trong khu chung cư xưởng thép thấy cả đại gia đình kéo nhau ra ngoài liền tò mò hỏi: "Cả nhà ra ngoài ăn cơm à?"
Bà Cốc cau có: Ăn uống cái gì mà ăn. Ai nuốt trôi cho nổi!
Phương Thu Vân đỡ lời: "Ra ngoài ăn cơm, hôm nay nhà tôi đãi tiệc."
Đối phó qua loa với mấy người quen xong, ra đến cổng khu chung cư là họ vội vàng vẫy taxi. Chứ đi xe đạp lúc này sợ Lâm Hướng Bắc tâm lý bất ổn lại loạng choạng ngã.
May mà đồn công an phụ trách vụ án này cũng nằm ngay gần Bệnh viện Phụ sản thành phố Giang.
Tới nơi, Lâm Hướng Bắc và Tôn Yến Ni bỗng nhiên thấy hoang mang. Không dám đối diện với hiện thực.
Nhưng gia đình mình đã có kết quả không phải con ruột rồi, chuyện này cũng chẳng thể trốn tránh được.
Dưới ánh mắt thúc giục của các bậc phụ huynh, hai người đành bước vào đồn công an.
Đồng chí cảnh sát phụ trách vụ án nghe nói Lâm Hướng Bắc và Tôn Yến Ni đến để làm xét nghiệm, lại biết gia đình họ đã tự làm xét nghiệm trước đó và chứng minh đứa trẻ không phải con ruột, liền tỏ ra vô cùng phấn chấn.
Cứ tưởng phải rà soát lâu lắm, ai dè lại có tin mừng sớm thế này.
Phương Thu Vân hỏi: "Đồng chí công an, đứa bé kia tên là gì vậy?"
"Đáng lẽ ra đây là thông tin bảo mật, nhưng với tình hình của gia đình thì có thể tiết lộ. Cháu bé tên là Hoàng Gia Ngư, cha là Hoàng Quốc Đống, mẹ là Trần Mỹ Hà."
Tôn Yến Ni thốt lên: "Đúng là Gia Ngư thật."
Phương Thu Vân đưa tay ôm n.g.ự.c. Quả nhiên là Gia Ngư. Không sai vào đâu được.
Bà Cốc Hồng Bình lại là người thực tế nhất, liền hỏi thẳng: "Đồng chí công an, các anh có điều tra ra được nguyên nhân tại sao lại bế nhầm không? Lúc đó tôi luôn túc trực quan sát, làm sao có thể bế nhầm được. Tại sao lại xảy ra chuyện này?"
Cảnh sát đáp: "Hiện chúng tôi vẫn đang trong quá trình điều tra, khi nào có kết quả chính thức sẽ thông báo cho gia đình."
Bà Cốc dặn dò: "Các anh nhất định phải điều tra cho cẩn thận nhé. Chuyện này gây tổn thương quá lớn, gia đình vất vả nuôi nấng đứa trẻ khôn lớn mà lại không phải m.á.u mủ của mình, ai mà chịu đựng nổi. Còn đứa cháu ruột của tôi... hoàn cảnh gia đình bên kia thế nào, mấy năm nay cháu tôi có phải chịu khổ không?"
Cảnh sát đáp lời: "Về hoàn cảnh gia đình thì chúng tôi không nắm rõ, sau này hai gia đình có thể tự tìm hiểu. Hôm nay cứ tiến hành lấy mẫu xét nghiệm trước đã."
Bà Cốc khăng khăng: "Còn xét nghiệm gì nữa, chuyện này chẳng phải đã quá rõ ràng rồi sao?"
Cảnh sát giải thích: "Cũng chưa chắc chắn được, vì xuất hiện tình huống này nên chúng tôi cũng phải tính đến khả năng có nhiều hơn hai gia đình bị bế nhầm con cùng lúc. Tất nhiên đó là tình huống xấu nhất, nên chúng tôi phải làm thật cẩn trọng."
"..."
Tim những người nhà họ Lâm lại giật thót lên. Nhưng Phương Thu Vân thì rất bình tĩnh: "Gia Ngư chắc chắn là con của Yến Ni nhà tôi, hồi bé giống nhau y lột."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bà còn đưa cả ảnh cho cảnh sát xem.
Cảnh sát ở đây cũng có ảnh của Gia Ngư, mang ra đối chiếu thì thấy quả thật rất giống.
Bà Cốc nhìn thấy ảnh liền gật gù: "Đúng, đúng là rất giống. Vậy chắc chắn là cháu nội nhà mình rồi."
Dù thấy giống, nhưng cảnh sát vẫn khẳng định: "Vẫn phải làm xét nghiệm. Hơn nữa cháu gái nhà ông bà hiện tại cũng phải làm xét nghiệm chéo với Trần Mỹ Hà và Hoàng Quốc Đống. Đây là quy trình bắt buộc."
Phương Thu Vân đồng ý: "Vậy thì cứ làm theo quy trình. Lần này không thể để xảy ra sai sót nào nữa."
Vì Lâm Nhạc vẫn đang ở trường mẫu giáo, nên trước mắt chỉ có thể lấy mẫu của Lâm Hướng Bắc và Tôn Yến Ni. Còn mẫu của Trần Mỹ Hà, Hoàng Quốc Đống và Gia Ngư thì đã được lấy trước đó rồi.
Khi cả gia đình bước ra khỏi trung tâm giám định thì trời đã xế chiều.
Trải qua một buổi quay cuồng mệt mỏi, người nhà họ Lâm vẫn cảm thấy như đang trong một giấc mơ.
Nhìn con gái thất thần, Phương Thu Vân rất hiểu. Hồi hai ông bà mới bắt đầu nghi ngờ, cũng đã từng mất ngủ mấy đêm liền. Huống hồ chi con gái bà lại là mẹ của hai đứa trẻ, nỗi đau này còn nhân lên gấp bội. Tin tức ập đến quá đột ngột.
Bà ôm lấy Tôn Yến Ni an ủi: "Con gái, cứ khóc đi con."
Tôn Yến Ni gục đầu vào vai mẹ khóc nức nở: "Sao lại bế nhầm được chứ? Đứa con con đẻ ra sao lại có thể nhầm được?"
Nghĩ đến việc bé Nhạc Nhạc do chính tay mình nuôi lớn lại không phải con ruột, sắp tới phải xa mình, cô đau đớn không tả nổi.
Lại nghĩ đến đứa con ruột là Gia Ngư, những năm qua không được ở bên mình, Trần Mỹ Hà tuy đối xử tốt với con bé nhưng người cha Hoàng Quốc Đống thì lại chẳng ra gì.
Cô cảm thấy mình có lỗi với cả hai đứa trẻ.
Lâm Hướng Bắc cũng ngoảnh mặt đi, lặng lẽ lau nước mắt. Anh không hiểu nổi tại sao chuyện này lại giáng xuống đầu mình. Ông trời thấy anh sống hạnh phúc quá nên muốn trêu đùa anh sao?
Lâm Hướng Bắc cả đời này ngoài việc dựa dẫm ba mẹ ra, cũng chưa từng làm chuyện gì thất đức cơ mà.
Bà Cốc vỗ vai an ủi con trai: "Thằng Ba à, cố gắng vượt qua nhé. Trẻ con còn nhỏ chưa biết gì đâu. Dăm bữa nửa tháng là nó quên sạch ấy mà. Mình cứ coi như chưa từng có chuyện bế nhầm."
Lâm Hướng Bắc nấc lên: "Nhưng con thì nhớ mà."
Trong lòng bà Cốc cũng nặng trĩu. Bà không thể hiểu nổi: "Sao lại nhầm được cơ chứ? Lúc đó tôi chằm chặp dõi theo cơ mà."
Phương Thu Vân tức giận nói: "Ai mà biết được bà có lơ là lúc nào không. Hồi đó tôi đã bảo để tôi trông nom, bà lại cứ khăng khăng giành phần. Cho rằng bà biết chăm trẻ hơn tôi. Kết quả bà chăm sóc thế đấy."
Bà Cốc cứng họng không thể cãi lại. Quả thật đứa trẻ đã bị bế nhầm ngay dưới mắt bà.
Ông Tôn kéo tay vợ lại: "Bà bớt lời đi. Bây giờ trách móc nhau phỏng có ích gì. Quan trọng nhất là chờ kết quả. Rồi còn phải tính xem tương lai sắp xếp hai đứa trẻ ra sao nữa. Haiz..."
Tôn Yến Ni ngẩng đầu lên khỏi vai mẹ: "Thế mình phải nói chuyện này với Nhạc Nhạc thế nào đây? Chắc chắn Gia Ngư con bé cũng chưa biết gì đâu."
Phương Thu Vân đề xuất: "Theo mẹ, hay là mình hẹn cô Trần Mỹ Hà ra gặp mặt một chuyến. Trước tiên cứ bàn bạc xem sau này sắp xếp thế nào. Tuy kết quả chưa có, nhưng nhìn tướng mạo Gia Ngư thì người nhà mình cũng tự có đáp án rồi."
Bà Cốc nói: "Bây giờ mình đến thẳng tiệm cô ấy luôn?"
Tôn Yến Ni ngần ngại: "Đến thẳng tiệm e là không tiện, tối nay con sẽ trực tiếp đến nhà tìm cô ấy. Bây giờ cô ấy chuyển đến khu chung cư nhà mình rồi."
Nghe câu này, cả nhà đều tỉnh hẳn người. Thì ra ở gần đến vậy.
Bà Cốc nói: "Tối nay mẹ đi cùng con. Phải nói chuyện đàng hoàng rõ ràng với cô ấy. Về sau hai nhà mình qua lại như người thân trong nhà."
Phương Thu Vân gạt đi: "Thôi bà đừng có đi, với cái tính nóng nảy của bà, khéo lại muốn giành quyền định đoạt nhà người ta đấy à?"
Bà Cốc: "..."
Ông Lâm cũng khuyên vợ đừng nhúng tay vào, cứ để con dâu tự mình thương thảo. Tránh việc đối phương tưởng bên mình ỷ đông h.i.ế.p yếu, muốn dùng vũ lực cướp con. Cũng rất có khả năng, cái vẻ mặt hầm hầm của vợ ông thật sự có thể dọa nạt người khác.
Buổi chiều, vợ chồng ông Tôn đi đón bé Lâm Nhạc.
Lâm Hướng Bắc và Tôn Yến Ni không dám đi đón con, sợ không kiềm chế được cảm xúc sẽ bật khóc ngay giữa chốn đông người.
Bé Lâm Nhạc cũng không hỏi ba mẹ đâu, đằng nào ông bà ngoại cũng hay đón, lần nào cũng mua cho bé đồ ăn ngon.
Dù không được ngồi xe máy của ba, nhưng được ông ngoại cõng trên lưng cũng thích lắm.
Nhìn đứa cháu ngoại bé bỏng, hai vợ chồng ông Tôn cũng thầm thở dài.
Nếu có thể lựa chọn, họ cũng chẳng mong gia đình xảy ra cớ sự này. Dù Nhạc Nhạc có là một đứa trẻ bình thường đi chăng nữa, miễn là con cháu ruột thịt trong nhà thì có hề hấn gì? Chỉ cần con bé lớn lên khỏe mạnh bình an là được.
Nhưng giờ đây, sự thật phũ phàng là con bé không phải m.á.u mủ của họ. Hai ông bà dù đã gắn bó gọi tiếng "ông ngoại, bà ngoại" suốt ba năm trời, nay cũng đành phải nhẫn tâm quyết định gửi trả con bé về nơi vốn dĩ thuộc về. Một khoảnh khắc nào đó, họ chợt thấy áy náy không dám đối diện với đứa trẻ ngây thơ này.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận