Sau Đêm Không Về Nhà Cùng Trai Lạ
Chương 59: Ngoại truyện: Chu Độ Đường x Dịch Bách 02
Căn biệt thự trị giá 20 triệu tệ, Chu Độ Đường chỉ muốn yêu đương và kết hôn với cậu.
Dịch Bách chưa bao giờ lên giường với ai… nhưng Chu Độ Đường đã đưa cho cậu căn nhà 20 triệu tệ.
Vốn dĩ cậu định trả lại, nhưng nếu Chu Độ Đường muốn làm với cậu, vậy thì cậu sẽ không còn gánh nặng tâm lý nữa. Chu Độ Đường cho bao nhiêu cậu lấy bấy nhiêu, đó là những gì cậu xứng đáng được nhận.
“Hóa ra nắm tay là cảm giác này.” Chu Độ Đường bóp nhẹ bàn tay mềm mại của Dịch Bách, lẩm bẩm nói.
Dịch Bách cười khẽ: “Độ Đường, anh thực sự đơn thuần quá đi.”
Chu Độ Đường hỏi: “Em thích không?”
“Thích chứ.” Dịch Bách đan mười ngón tay với Chu Độ Đường, kiễng chân ghé sát tai anh phả hơi nóng: “Những lời anh vừa nói bạo thật đấy, em càng thích hơn. Anh còn gọi em là bé cưng nữa.”
Tai bị ngứa, Chu Độ Đường khẽ run rẩy.
Anh hỏi: “Em thích cách gọi này?”
“Nếu là anh gọi thì đương nhiên là em thích rồi.” Dịch Bách nói.
Trên đường rất đông người, nếu bây giờ là buổi tối, dòng xe qua lại sẽ chiếu ánh đèn lên người họ. Chu Độ Đường không muốn người khác nhìn thấy Dịch Bách, liền nói: “Chúng ta đi ăn thôi.”
Dịch Bách đáp: “Được thôi.”
Sau khi ở bên Chu Độ Đường, Dịch Bách không còn ăn ở những nhà hàng bình dân nữa. Những nơi anh đưa đến ngày càng cao cấp hơn. Ăn rồi mới thấy những món ăn tinh mỹ đắt tiền như trên ảnh kia hương vị cũng thường thôi, chẳng ngon bằng bát mì cay mười tệ ở quán vỉa hè.
“Món gan ngỗng này ngon đấy,” Dịch Bách nói, “Thơm lắm.”
Chu Độ Đường lại gọi thêm một phần cho cậu: “Em ăn nhiều vào.”
Sau bữa ăn, Dịch Bách xoa xoa bụng đầy mãn nguyện, cậu cầm dĩa ăn vài miếng trái cây tráng miệng. Khi đã chắc chắn hơi thở toàn mùi tráng miệng ngọt ngào, Dịch Bách rời khỏi chỗ ngồi, đi sang phía đối diện ngồi lên đùi Chu Độ Đường.
Cả người Chu Độ Đường cứng đờ, hai tay theo bản năng đặt lên eo Dịch Bách.
“Em dạy anh hôn nhé.” Dịch Bách đầy mê hoặc nói.
Yết hầu Chu Độ Đường khẽ chuyển động, anh không nói gì, chỉ nhanh chóng nhắm nghiền mắt lại.
“Ha ha…” Dịch Bách lấy ngón trỏ v**t v* hàng lông mi của anh, hỏi: “Sao anh lại nhắm mắt?”
Chu Độ Đường mở mắt ra, căng thẳng: “Tài liệu anh tra được nói rằng, hôn nhau đều nhắm mắt cả.”
“Đáng yêu quá đi mất,” Dịch Bách quàng tay qua cổ Chu Độ Đường, đầu tiên là chạm môi hôn nhẹ lên miệng anh, nói: “Anh là người đầu tiên em gặp, yêu đương mà còn phải tra tài liệu đấy.”
Chu Độ Đường nói: “Anh không hiểu lắm nên phải tra.”
“Ừm,” Dịch Bách nói, “Em dạy anh.”
Nói xong, đôi môi mềm mại mang theo hương thơm trái cây áp chặt lên môi Chu Độ Đường, đầu lưỡi len lỏi vào trong, dùng hành động để dạy cho Chu Độ Đường biết hôn môi là như thế nào.
Chu Độ Đường mê mẩn tâm trí, nói: “Bé cưng, em ngọt quá.”
Dịch Bách cười nói: “Là vị ngọt của trái cây thôi.”
Chu Độ Đường lại nếm thử miệng Dịch Bách lần nữa rồi nói: “Em ngọt thật mà.”
“Giờ đã nhớ chưa, cảm giác khi hôn.” Dịch Bách hỏi như giáo viên đang kiểm tra học sinh.
Chu Độ Đường: “Chưa nhớ.”
Dịch Bách: “Hả?”
Ánh mắt Chu Độ Đường thâm trầm: “Cần hôn lại lần nữa.”
Dịch Bách cười đáp: “Được.”
Quen mấy chục anh bạn trai, đây là lần đầu tiên Dịch Bách trao bản thân cho một người, trọn vẹn và không giữ lại chút gì.
Dịch Bách nói: “Căn nhà 20 triệu anh tặng, em… em nhận nhé.”
Chu Độ Đường nói: “Nó vốn dĩ là của em mà.”
Dịch Bách lại tự nhủ trong lòng, đây là những gì cậu xứng đáng có được. Thêm một tháng nữa, rồi sẽ chia tay với Chu Độ Đường.
Độ Đường rất ưu tú, người thích anh xếp hàng dài, nhưng Dịch Bách không có phúc hưởng. Cậu luôn ghi nhớ mình là người thế nào, Chu Độ Đường là ai.
Hai người chỉ hợp để có một đoạn tình sương khói, muốn nương tựa nhau cả đời là chuyện không tưởng.
Dù Dịch Bách đồng ý thì gia đình Chu Độ Đường cũng không đồng ý. Nhà họ Chu mấy đời độc đinh, sao có thể để Chu Độ Đường tuyệt hậu được.
Dịch Bách yêu tiền, yêu bản thân, đôi khi có chút thiếu đức nhưng không hề xấu bụng.
“Em lại khóc rồi.” Chu Độ Đường nói với Dịch Bách khi cậu đang tựa vào đầu giường hút thuốc lá nữ, anh xót xa nâng mặt cậu lên.
Dịch Bách để mặc anh chạm vào mình, mỉm cười nói: “Không phải khóc thật đâu.”
Chu Độ Đường: “Họng em khàn rồi.”
Dịch Bách phà một ngụm khói vào mặt anh, nói: “Do hút thuốc đấy.”
Rồi cậu cười nói: “Độ Đường, anh đừng có nghiêm túc nói về trạng thái của em như thế có được không, ngại chết đi được.”
Yêu nhau hai tháng, Chu Độ Đường đã không còn là cái gã vô dụng chẳng biết gì nữa, anh bẽn lẽn mím môi.
“Mai thứ Bảy, buổi tối em phải đi làm, không ăn cơm với anh được đâu nhé.” Dịch Bách dập điếu thuốc vào gạt tàn, mệt mỏi nằm xuống ôm lấy eo Chu Độ Đường định ngủ.
Chu Độ Đường có chút không vui: “Đừng đi làm nữa được không?”
Dịch Bách nói: “Anh lại nói sảng rồi.”
“Anh có thể cho em bất kỳ cuộc sống nào em muốn, chỉ cần ở bên cạnh anh thôi không tốt sao?” Chu Độ Đường hỏi, “Tại sao cứ phải đến nơi đó làm việc chứ?”
“Nơi đó?” Dịch Bách mở mắt ra, buồn cười nhìn Chu Độ Đường, v**t v* cái cằm được cạo sạch sẽ của anh, “Độ Đường, anh quên rồi sao, hai chúng ta… chính là quen nhau ở nơi đó đấy.”
Chu Độ Đường không phủ nhận: “Ừm. Giờ em có anh rồi, không cần quay lại đó nữa.”
Dịch Bách thở dài: “Em phải làm việc.”
Chu Độ Đường không tán thành: “Em có thể không cần.”
“Sao?” Dịch Bách nheo một bên mắt nhìn anh, hỏi: “Một tháng anh đưa em một triệu tệ để nuôi em à?”
Chu Độ Đường đáp: “Được.”
Lòng tham của con người sẽ dần dần bị nuôi lớn, biến thành một con quái vật ngày càng bành trướng.
Ban đầu Dịch Bách không muốn để Chu Độ Đường tiêu quá nhiều tiền, nhưng anh hết lần này đến lần khác đẩy cậu vào đống tiền.
Ai mà chê tiền cơ chứ?
Kế hoạch tháng này của Dịch Bách vốn là chia tay Chu Độ Đường.
Nhưng sự cám dỗ của một triệu tệ mỗi tháng đã làm gián đoạn kế hoạch, cậu bắt đầu rung động suy nghĩ về chuyện này.
Nghỉ việc hai tháng, nhận “lương” hàng tháng của Chu Độ Đường, sau này quay lại quán bar sau, đúng là vẹn cả đôi đường.
Dịch Bách đồng ý, vui vẻ vùi mặt vào lồng ngực Chu Độ Đường, đầy quyến luyến: “Được thôi.”
Cậu khẽ gọi: “Độ Đường.”
Chu Độ Đường đáp: “Ơi.”
Dịch Bách rót lời mật ngọt: “Em yêu anh.”
Chu Độ Đường lún sâu vào tình yêu mà Dịch Bách trao cho mình, không thể thoát ra.
“Cậu thực sự không đi làm nữa à?” Tay guitar hỏi lại đầy kinh ngạc, “Cậu vì Chu Độ Đường mà nghỉ việc, thế mà còn bảo không rung động yêu hắn à?”
“Làm sao mà yêu được,” Dịch Bách cười vui vẻ, tiết lộ sự thật: “Hắn trả lương cho tôi một triệu một tháng đấy.”
“Đù… đỉnh thật,” Tay guitar ghen tỵ vô cùng, “Cậu nên nghỉ việc thật. Sau này chia tay có quay lại không?”
“Đương nhiên là quay lại chứ, ở đây vui thế này cơ mà,” Dịch Bách nói, “Tôi sẽ không rời bỏ nổi cuộc sống say sưa mê đắm này đâu.”
Tay guitar trêu lại: “Không có cậu thì quán bar chắc chắn sẽ ế ẩm. Ông chủ có khi chẳng muốn thả cậu đi đâu.”
Dịch Bách nói: “Tôi mặc kệ, một triệu quan trọng hơn.”
Hai tháng tiếp theo, Dịch Bách trải qua cuộc sống rất tẻ nhạt nhưng cực kỳ giàu sang. Cậu chuyển đến căn biệt thự mới, Chu Độ Đường cũng sống ở đây, họ bắt đầu sống chung. Mỗi ngày Dịch Bách đều ở nhà đợi Chu Độ Đường tan làm, rảnh rỗi thì vào bếp loanh quanh, ngứa tay thì làm vài bữa cơm, thỉnh thoảng còn đến công ty đưa cơm tình yêu cho anh.
Khi đưa cơm cho lễ tân, cậu cố ý hạ tông giọng để giọng mình thiên về nữ tính, kết hợp với mái tóc dài và vẻ ngoài lộng lẫy, rất nhiều người ở tập đoàn Chu thị đều biết Chu tổng đã quen được một cô bạn trai… à không, một cô bạn gái kiểu ngự tỷ vô cùng xinh đẹp.
Tối về, Chu Độ Đường hỏi: “Sao em không lên lầu tìm anh?”
Dịch Bách múc cơm nói: “Anh làm việc bận như thế, tìm anh là làm lỡ thời gian kiếm tiền của anh.”
Chu Độ Đường thắc mắc một chuyện: “Anh nghe người ta nói, anh quen một cô bạn gái.”
Anh nhìn vào mắt Dịch Bách nói: “Em là bạn trai của anh cơ mà.”
“Cái này anh không hiểu rồi.” Dịch Bách gắp một miếng sườn xào chua ngọt vào bát anh, chân thành nói: “Anh là Tổng giám đốc của một công ty, giống như mọi người nổi tiếng khác, đời sống tình cảm của anh cũng bị tò mò. Nếu người ta biết đường đường là Tổng giám đốc Chu thị lại đi yêu một người đàn ông, anh không sợ cổ phiếu giảm giá à?”
Chu Độ Đường nhíu mày: “Không sợ. Chuyện tình cảm của anh liên quan gì đến người khác.”
Dịch Bách chỉ nói: “Tốt nhất là đừng để người khác biết, chẳng có ích gì đâu.”
Hai tháng trôi qua rất nhanh, cuộc sống hiện tại tuy bình yên nhưng Dịch Bách không thích lắm.
Cậu bắt đầu thấy chán rồi.
Trước lúc trời sáng, mái tóc dài của Dịch Bách xõa tung trên mặt giường.
Cậu như đang nói lời từ biệt, v**t v* cánh tay mạnh mẽ của Chu Độ Đường hết lần này đến lần khác.
Chu Độ Đường giữ lấy tay cậu, hôn mấy cái hỏi: “Sao thế?”
“Độ Đường.” Dịch Bách gọi.
Chu Độ Đường đáp: “Ơi?”
Dịch Bách nói: “Em không phải là người hợp để kết hôn.”
Khi nói câu này, cậu quay đầu lại, nhìn vào đôi mắt Chu Độ Đường đang nhìn mình.
Chu Độ Đường hỏi: “Ý em là sao?”
Dịch Bách mỉm cười bình thản: “Anh xứng đáng với người tốt hơn.”
“Tại sao lại nói vậy?” Chu Độ Đường chậm rãi nhíu mày.
Dịch Bách không nhìn anh nữa, lờ đi nỗi buồn bất chợt dâng lên trong lòng.
“Em muốn chia tay.” Cậu khẽ nói.
Căn phòng yên tĩnh đến mức nghe được cả tiếng kim rơi, Chu Độ Đường không trả lời.
Tưởng anh không nghe thấy, hoặc biết anh đã nghe thấy, Dịch Bách vẫn muốn nói lại lần nữa.
Cậu nói với Chu Độ Đường, đồng thời cũng tự nói với chính mình: “Độ Đường, em muốn chia tay.”
Đêm đó, Chu Độ Đường hỏi có phải anh đã làm gì sai không, Dịch Bách lắc đầu nói anh rất tốt.
Chu Độ Đường hỏi có phải anh đã làm gì khiến cậu giận không, Dịch Bách lắc đầu nói không.
Chu Độ Đường hỏi có phải do anh yêu đương quá cổ hủ khiến cậu không vui không, Dịch Bách đỏ hoe mắt — cậu cũng chẳng hiểu tại sao mắt mình lại cay xè, lắc đầu nói không phải.
Chu Độ Đường nói: “Nếu đã không có gì thì chúng ta không nên chia tay.”
Dịch Bách nói: “Tình cảm không phân chia như vậy… Một trong hai người không muốn ở bên nhau nữa là có thể chia tay.”
Chu Độ Đường ngẩn người: “Em không muốn ở bên anh nữa?”
Họ nhìn sâu vào mắt nhau, Dịch Bách không gật đầu, nửa ngày mới phát ra một âm tiết. “Ừm.”
Cậu nhặt quần áo dưới đất lên, mặc vội vào rồi nói: “Em ra ngoài đi dạo chút. Hiện giờ đây là nhà em, em hy vọng khi em quay lại, anh đã mang hết đồ đạc của mình đi rồi.”
Dịch Bách không dám nhìn mặt Chu Độ Đường, càng không dám phân tích cảm xúc trong mắt anh. Mặc đồ chỉnh tề xong cậu lập tức xuống lầu, muốn ra ngoài hít thở không khí.
Tay nắm lấy tay nắm cửa, nhưng không mở được.
Thử lại lần nữa, vẫn không được.
Cánh cửa như bị hàn chết, không hề nhúc nhích.
Trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác khác lạ, Dịch Bách thử lần thứ ba. Cánh cửa ngày hôm qua còn tốt lành, sáng nay bỗng như một khối sắt vụn, không nằm trong tầm kiểm soát nữa.
“Bé cưng, đừng đi mà.” Chu Độ Đường đi theo ra, tay cầm một cái điều khiển từ xa nhỏ xíu.
Hồi mới dọn vào căn biệt thự này, Dịch Bách đã từng nghịch cái điều khiển đó, nó có thể điều khiển khóa cửa từ xa.
Chu Độ Đường khẽ nói: “Ở lại đây ngoan nhé, đừng đi đâu hết.”
Dịch Bách cảm thấy một luồng ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận