Sau Đêm Không Về Nhà Cùng Trai Lạ
Chương 58: Ngoại truyện: Chu Độ Đường x Dịch Bách 01
Dịch Bách quen được một anh bạn trai rất giàu.
Người này khác hẳn với những người trước đây.
Anh ít chuyện, nhiều tiền, gần như yêu cầu gì cũng đáp ứng.
Cậu và Chu Độ Đường quen nhau ở quán bar.
Ngày hôm đó cũng không khác gì mọi ngày. Một đêm bình thường, trong một quán bar bình thường, mọi người đều đang nhảy nhót điên cuồng ở giữa sàn nhảy. Cửa quán mở ra, một người đàn ông mặc vest chỉnh tề được bạn bè vây quanh bước vào, Dịch Bách liền nhìn trúng anh ngay lập tức.
Ấn tượng đầu tiên của Dịch Bách chính là: “Đã đến hộp đêm rồi mà còn giữ ánh mắt trong trẻo thế kia cho ai xem?”
Quan sát nửa tiếng, Dịch Bách phát hiện Chu Độ Đường thực sự rất trong trẻo. Anh hiếu kỳ với mọi thứ xung quanh, chỗ này không quen chỗ kia lạ lẫm, rõ ràng là lần đầu đến. Mấy người đàn ông đi cùng anh thì sành sỏi hơn nhiều, họ ngồi trong khu vực ghế sofa tối mờ ảo, hôn hít các “thiếu gia” ở đây, quần áo bị kéo đến tận ngực.
Có người gọi cho Chu Độ Đường một “thiếu gia”, anh nhíu mày, cả người toát ra sự kháng cự. Vì anh giữ chức vị cao — điều này Dịch Bách biết sau khi yêu anh — nên những người kia không dám ép quá, chỉ trêu đùa rằng Độ Đường đúng là sạch sẽ.
Chưa đến tuổi trưởng thành Dịch Bách đã ra ngoài kiếm tiền, 20 tuổi làm ca sĩ hát ở quán bar. Cậu để một mái tóc dài đặc biệt, ngũ quan xinh đẹp, lúc nào cũng trông như trang điểm đậm, khi không nói chuyện ai cũng tưởng đây là một người phụ nữ có vóc dáng hơi cao. Lúc hát cậu thực sự dùng giọng nữ để hát, thanh lạnh, uyển chuyển, khiến bao gã đàn ông không rời bước nổi.
Tối thứ Hai, thứ Ba và thứ Bảy là thời gian cậu hát.
Những ngày này quán bar không còn chỗ trống, đâu đâu cũng thấy người. Trước sân khấu của cậu, thường xuyên có những gã đàn ông vì muốn nhìn cậu thêm một cái mà bị vấp chân vào ghế, ngã chổng vó ra sàn.
Hát ba năm, Dịch Bách kiếm được không ít tiền.
Tục ngữ có câu một mình ăn no cả họ không đói, Dịch Bách không có gia đình phải chu cấp, cậu chẳng bao giờ biết tiết kiệm, lúc nào cũng kiếm bao nhiêu tiêu bấy nhiêu.
Cậu yêu tiền, và yêu bản thân mình hơn.
Quần áo trên người Dịch Bách không có món nào rẻ tiền, từ trong ra ngoài toàn là đồ hiệu.
Ngay cả sợi dây thun buộc tóc cũng giá 1000 tệ một cái.
Đàn ông rất thích mời Dịch Bách uống rượu. Dịch Bách khá kén chọn, không phải rượu của ai cũng uống, cậu nhìn vào nhan sắc của người mời. Đẹp trai thì có thể cân nhắc, xấu trai thì xin lỗi không rảnh tiếp. Nếu vừa đẹp trai vừa giàu, Dịch Bách sẽ mời lại một ly.
Những năm qua cậu đã quen không biết bao nhiêu anh bạn trai, người nào cũng không quá hai tháng. Trừ khi anh đó nhiều tiền, có thể khiến cậu chơi thêm một lúc. Dịch Bách là kiểu người “vừa muốn làm vừa muốn lập bàn thờ”, yêu đương lấy tiền nhưng tuyệt đối không l*m t*nh. Những gã đẹp trai kia đến hôn cậu thì được, nhưng nhắc đến chuyện lên giường thì không.
“Gặp ở quán bar, ai biết có bệnh tật gì không.” Dịch Bách hút một điếu thuốc dành cho nữ, nheo mắt nói: “Tôi mới 23 tuổi, không muốn vô tình bị dính HIV đâu.”
Người bạn đi cùng ra sau cánh gà hút thuốc cười nói: “Mấy gã đó không đánh cậu à, cậu chỉ lừa tiền chứ không cho làm.”
“Hừ, mới yêu được hai tháng đã đòi làm mới là mưu đồ bất chính,” Dịch Bách nói, “Đáng ghét hơn cái đứa yêu tiền như tôi nhiều. Tôi đâu có bắt họ tiêu tiền, đã bảo không cần mà họ cứ ép nhận, tôi biết làm thế nào.”
“Haha, có lý,” Người bạn phà một ngụm khói vào mặt cậu, “Nghe nói dạo này cậu lại quen được một anh.”
Nhắc đến Chu Độ Đường, mặt Dịch Bách hiện rõ nụ cười, nói: “Ừ, anh ấy đẹp trai hơn tất cả những anh bạn trai tôi từng quen.”
“Tôi thấy rồi, hắn là Tổng giám đốc tập đoàn Chu thị đấy.” Người bạn hích vai Dịch Bách, nháy mắt nói: “Nhân vật lớn thế này, không tranh thủ kiếm một mẻ à?”
Dịch Bách bảo: “Đang tính chiến lược đây.”
Chu Độ Đường có chút cổ hủ, không biết chơi mấy trò tình thú. Anh rất hào phóng, mới yêu Dịch Bách một tháng đã tiêu cho cậu 50.000 tệ.
Tiền của Chu tổng cứ như lá mít vậy.
Có một điểm khiến Dịch Bách vừa buồn cười vừa thấy rung động, yêu nhau một tháng rồi mà Chu Độ Đường thậm chí còn chưa nắm tay cậu.
“Điện thoại cậu kêu kìa.” Người bạn nhắc nhở, “Sắp đến lượt cậu rồi, ra ngoài không?”
Dịch Bách dập thuốc, phà ra ngụm khói cuối cùng, nói: “Cậu ra chuẩn bị sân khấu trước đi, tôi nghe điện thoại đã.”
Người bạn nhìn màn hình điện thoại, cười đầy ẩn ý: “Bạn trai kiểm tra đấy à?”
“Đi chết đi.” Dịch Bách nói, “Anh ấy đứng đắn lắm, kiểm tra gì mà kiểm tra.”
Người bạn vẫy vẫy tay rồi không làm phiền Dịch Bách nữa.
“Độ Đường?” Dịch Bách đi sâu vào phía trong, cách xa sàn nhảy bên ngoài một chút, “Hôm nay anh không tăng ca à?”
Giọng nói trầm thấp đầy từ tính của Chu Độ Đường có một sức mê hoặc, Dịch Bách rất thích nghe. Những anh bạn trai trước đây chưa bao giờ cho cậu cảm giác này.
“Sao em không có ở nhà?” Chu Độ Đường khẽ hỏi, “Anh tan làm rồi.”
Dịch Bách trấn an: “Hôm nay thứ Ba mà, em phải làm việc chứ.”
Chu Độ Đường không nói gì thêm, chỉ nói: “Anh đi đón em.”
“Đến đón em là phải ngồi đây đợi em tan làm đấy nhé.” Dịch Bách nói.
Chu Độ Đường đáp: “Được.”
Dịch Bách giả vờ đứng đắn dặn dò: “Vậy anh đến đây rồi thì phải biết giữ mình, ai mời rượu cũng không được uống, ai đến bắt chuyện cũng đừng có tiếp, đừng để em đứng trên sân khấu mà thấy anh hoa lá cành với ai đó nhé.”
Chu Độ Đường nghiêm túc: “Anh sẽ không.”
“Trêu anh thôi mà, sao anh đứng đắn thế hả,” Dịch Bách cười nói, “Anh đến đi, em đợi anh.”
Quán bar ngày thứ Ba đông nghịt người, giống như ngày đầu tiên gặp Dịch Bách, Chu Độ Đường bước vào cảm thấy không có chỗ để đặt chân. Dịch Bách mặc một chiếc áo hở rốn và quần jeans rách, hát những bài hát rất sôi động. Chu Độ Đường từ lúc vào cửa đã dán mắt lên sân khấu, không hề rời mắt.
Đến đoạn điệp khúc, tay guitar nói trong tiếng nhạc đinh tai nhức óc: “Bạn trai cậu đến kìa!”
Dịch Bách nói: “Thấy rồi.”
Ánh mắt cậu tràn ngập ý cười, mọi sự chú ý đều dành cho Chu Độ Đường. Rõ ràng là đi quán bar mà vẫn mặc vest ba mảnh chỉnh tề, Chu Độ Đường không giống người đến hộp đêm uống rượu chơi bời, mà giống như đến đây để đàm phán hợp đồng lớn vậy.
“Ha ha, anh ấy đáng yêu thật đấy.” Dịch Bách cười nói.
Tay guitar hỏi: “Không lẽ cậu yêu thật rồi à?”
Dịch Bách lắc đầu cười phóng túng: “Anh nói gì thế? Anh thấy tôi giống người có trái tim từ bao giờ?”
Tay guitar thở dài: “Một tháng nữa lại sắp có thêm một người thất tình rồi.”
Chu Độ Đường ngồi ở một vị trí rất dễ thấy, chỉ sợ Dịch Bách không nhìn thấy mình. Anh không uống rượu, không hút thuốc, chỉ nhìn chằm chằm vào Dịch Bách trên sân khấu. Đây là lần thứ hai Chu Độ Đường bước vào quán bar, lần trước ánh mắt anh dừng lại ở Dịch Bách, lần này vẫn vậy. Rất nhiều gã đàn ông đang nhìn Dịch Bách, những ánh mắt đó khiến Chu Độ Đường khó chịu, anh không biết đó là cảm giác gì, chỉ biết càng ở đây lâu, trong lòng càng sinh ra sự bực bội.
Từ nhỏ đến lớn Chu Độ Đường luôn là người điềm tĩnh, ngay cả cha mẹ cũng bảo anh không biết giận. Trong phút chốc, anh không phân biệt nổi mình bị làm sao. Dịch Bách tan làm về nhà cùng anh, sự khó chịu trong lòng Chu Độ Đường biến mất, thật kỳ lạ.
“Muộn quá rồi, hôm nay em không mời anh lên lầu ngồi đâu, anh đi về nhớ chú ý an toàn nhé.” Đến dưới chân một tòa chung cư, Dịch Bách cởi dây an toàn nói.
Chu Độ Đường cũng xuống xe theo: “Được.”
Ánh đèn đường vàng vọt, khi chiếu lên mặt người tạo cảm giác rất dịu dàng.
Dịch Bách đứng bên xe gọi: “Độ Đường.”
Chu Độ Đường: “Ơi?”
Dịch Bách hỏi: “Anh có biết yêu đương là thế nào không?”
“Anh là bạn trai của em, em là bạn trai của anh.” Chu Độ Đường trả lời rất nhanh.
Dịch Bách thấy buồn cười hỏi tiếp: “Gì nữa?”
“Còn gì nữa?” Chu Độ Đường không hiểu, “Anh không biết.”
“Trời ạ, giờ thì em tin chắc là anh chưa từng yêu đương rồi,” Dịch Bách bị sự đáng yêu của một người đàn ông 28 tuổi làm cho tan chảy, cậu tiến lại gần ngước đầu nhìn anh nói: “Giữa bạn trai với nhau còn phải nắm tay, ôm ấp nữa.”
Chu Độ Đường nhíu mày, nói: “Mấy chuyện đó là việc họ làm ở quán bar, họ không phải người yêu.”
Anh bổ sung: “Anh chỉ muốn làm người yêu với em, rồi kết hôn. Anh không muốn sống vô trách nhiệm.”
“Ha ha ha…” Dịch Bách bưng lấy mặt Chu Độ Đường nói: “Không phải đâu. Những chuyện này chính là việc mà người yêu nên làm đấy, anh học được mấy thứ đó ở đâu mà đáng yêu thế.”
Cậu nói mà không hề có ý kỳ thị: “Có phải anh có vấn đề gì không, làm gì có người trưởng thành nào như anh cơ chứ.”
“Đúng vậy,” Chu Độ Đường nói, “Khả năng cảm thụ cảm xúc của anh hơi yếu. Hồi nhỏ đã phải đi gặp bác sĩ rất lâu.”
Dịch Bách không cười nổi nữa: “Thật sao? Thật à?”
Chu Độ Đường: “Thật. Cha anh có thể làm chứng.”
“Giờ anh đã khỏi chưa?”
“Chưa.”
Dịch Bách nói: “Thương anh quá.”
Khoảnh khắc này, Dịch Bách hiếm khi cảm thấy áy náy. Người mà bác sĩ còn không chữa khỏi, cậu sao dám trêu vào. Nếu làm một người có khả năng cảm thụ cảm xúc yếu bị tổn thương, Dịch Bách cũng sẽ tự trách mình. Nhìn mặt Chu Độ Đường, lúc này nói chia tay hình như không ổn lắm.
“Anh mua nhà cho em rồi.” Chu Độ Đường nói.
Dịch Bách kinh ngạc: “Cái gì?”
Chu Độ Đường quay lại xe lấy ra một bản hợp đồng, nói: “Biệt thự cao cấp. Sau này đừng ở đây nữa, anh muốn được ở gần em hơn.”
Một căn biệt thự đơn lập trị giá 20 triệu tệ. Dịch Bách chưa bao giờ nhận được món quà quý giá đến vậy, nhất thời ngây người. Hóa ra số tiền cậu thích cũng có hạn định, vượt quá con số chục triệu thì đáng sợ quá.
Dịch Bách hốt hoảng nói: “Cái này em không nhận được đâu…”
“Chúng ta không phải người yêu của nhau à?” Chu Độ Đường hỏi, “Tại sao không nhận?”
Dịch Bách nói: “Chúng ta còn chưa kết hôn mà anh đã tặng biệt thự là thế nào, em không dám nhận đâu.”
Chu Độ Đường nói: “Em nên nhận, chúng ta là những người chuẩn bị kết hôn.”
Dịch Bách: “…”
Bản hợp đồng mua bán biệt thự cứ thế bị nhét thẳng vào tay Dịch Bách một cách cưỡng chế, không kịp từ chối thì Chu Độ Đường đã đi mất rồi.
Về nhà nhìn bản hợp đồng chằm chằm, lần đầu tiên Dịch Bách cảm thấy hoang mang.
Người không hiểu tình cảm mà yêu vào thì đều đáng sợ thế này sao?
Ngày mai gặp Chu Độ Đường, nhất định phải trả lại căn biệt thự.
Ngày hôm sau Dịch Bách không phải làm việc, cậu ngủ đến tận lúc tự tỉnh.
Buổi tối Chu Độ Đường tan làm qua tìm Dịch Bách ăn cơm, nói: “Hôm qua em nói, người yêu với nhau có thể làm rất nhiều việc.”
Dịch Bách gật đầu: “Đúng thế.”
“Hôm qua về anh đã làm bài tập rồi, sợ không đúng, nhưng kết hợp với những gì em nói, anh cảm thấy em nói đúng.” Chu Độ Đường như một học sinh hiếu học, vô cùng nghiêm túc nói: “Cho nên — bé cưng, hôm nay chúng ta có thể nắm tay, ôm ấp, hôn và l*m t*nh.”
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận