“Hừ, nó còn dám trưng cái bộ mặt thối ấy ra với ông à.” Trên bàn ăn, Chu Sóc Mẫn phát ra một tiếng hừ lạnh đầy uy nghiêm từ mũi.
Đôi mắt ông cụ sắc lẹm như chim ưng dán chặt vào Chu Bách Hành ở phía đối diện.
Đa số mọi người khi nhìn thấy ánh mắt này của Chu Sóc Mẫn đều sẽ vô thức cảm thấy sợ hãi. Năm Trần Kế chín tuổi, cùng Chu Bách Hành tám tuổi trở về nhà họ Chu, anh cũng từng bị dọa cho sợ như thế.
Chu Bách Hành đầy vẻ u sầu, bộ dạng như thiếu ngủ lại bị ép phải dậy nên tỏa ra áp suất thấp cực độ, nghe vậy cũng không thèm nói năng gì, chỉ gắp một miếng thịt chiên xù bỏ vào bát Trần Kế.
Trần Kế lên tiếng can ngăn: “Ông nội, Tiểu Hành không có trưng mặt thối với ông đâu, em ấy chỉ là…”
“Ai thèm chiều cái thói gắt ngủ của nó.” Ông cụ ngắt lời Trần Kế, lại hừ một tiếng từ mũi, giọng điệu dịu xuống nhưng đầy vẻ bất lực: “Cũng chỉ có cháu suốt ngày chiều chuộng nó thôi, nuông chiều quá sinh hư.”
Trần Kế thẹn thùng cúi đầu ăn cơm.
Sáng nay dì Lưu không gọi nổi Chu Bách Hành dậy, ông cụ phải đích thân ra quân. Tay chân cụ còn khỏe hơn khối thanh niên giờ mới leo lên tầng hai đã thở hồng hộc.
Lúc đó cụ khí thế hừng hực đập cửa, mắng Chu Bách Hành là cái đồ lười chảy thây. Tự mình lười đã đành, còn lôi kéo cả Trần Kế học theo thói xấu, đúng là đồ hư hỏng. Cảnh tượng này hầu như ngày nào cũng diễn ra, nhưng Chu Bách Hành chẳng nể mặt chút nào, chưa bao giờ vì tiếng mắng của ông cụ mà chịu thức dậy.
Cậu chịu dậy chẳng qua là vì Trần Kế cứ hết lần này đến lần khác thủ thỉ bên tai dỗ dành cậu.
Đúng là được chiều quá mà.
“Hôm kia về nhà thế nào? Mẹ cháu vẫn khỏe chứ?” Ông cụ hỏi Trần Kế.
Trần Kế đang âm thầm hạ quyết tâm không được nuông chiều Chu Bách Hành nữa liền ngẩng đầu lên, nói: “Mẹ cháu khỏe ạ, mẹ cứ bảo khi nào có thời gian sẽ qua thăm ông. Ông nội, tuần này công ty có bận không ạ? Nếu không bận thì cháu sẽ gọi mẹ cháu qua, lúc đó chúng ta cùng nhau đi ăn cơm.”
Ông cụ cười nói: “Được chứ.”
“Nếu như không bận lắm…” Trần Kế siết chặt đôi đũa, ánh mắt lộ ra chút ý cười nịnh nọt xen lẫn chột dạ, nhỏ giọng gợi ý: “Vậy thì đừng để Tiểu Hành ở công ty đến muộn như vậy nữa ạ, em ấy vẫn chưa thành niên mà…”
Lúc này Chu Bách Hành mới lên tiếng, chỉ vỏn vẹn một âm tiết: “Vâng.”
Ông cụ: “…”
Ông cụ á khẩu không nói được câu nào một lát, sau đó sảng khoái cười lớn, chỉ chỉ vào Trần Kế: “Cháu đấy, cứ nuôi nó như nuôi con trai vậy.”
Miếng thịt chiên vừa vào miệng đã nghẹn ngay cổ họng, Trần Kế suýt thì chết sặc, thầm nghĩ đau đớn: Giờ quan hệ anh em cháu còn chẳng muốn nữa là, nói gì đến cha con? Thật là loạn hết cả rồi.
Hôm nay công ty có cuộc họp sớm, ông cụ phải đích thân chủ trì nên ăn sáng xong là đi trước. Trước khi ra cửa ông cụ ra lệnh cho Chu Bách Hành phải có mặt ở công ty trong vòng nửa tiếng, rồi lại nói với Trần Kế: “Tiểu Kế, sau này đừng quản nó nữa, cháu đâu thể theo nó được cả đời được. Lớn tướng thế này rồi mà còn không biết tự lập, để ông xem nó có ngủ chết trên giường được không.”
Cửa vừa đóng, Chu Bách Hành liền nói: “Anh không quản em, em ngủ chết thật đấy.”
Trần Kế: “…”
Tám giờ mười phút, Trần Kế xuất phát từ nhà ra ga tàu điện ngầm.
Chú Lý đưa ông cụ đi rồi, thấy Trần Kế ra cửa định đưa anh đi nhưng anh từ chối, bảo chú để dành xe đưa Chu Bách Hành đến công ty. Ông nội rất coi trọng giờ giấc, đã nói nửa tiếng là đúng nửa tiếng.
Nhưng Chu Bách Hành cũng từ chối.
“Hôm nay em đi làm thêm cùng anh.” Cậu đi theo Trần Kế: “Anh đi dạy vũ đạo cho thằng nhóc kia còn gì? Em cũng muốn đi.”
Lúc này Trần Kế mới nhận ra hôm qua Chu Bách Hành không hề nói đùa, anh nói: “Không được, Kim Kim sợ em lắm. Hôm nay em ấy phải học động tác mới, không được phân tâm.”
Trước đây Chu Bách Hành từng đến nơi Trần Kế dạy Kim Kim hai lần, lần nào Kim Kim cũng sợ đến mức im như thóc. Hỏi sao thế thì cậu bé mếu máo như sắp khóc, đáng thương nói: “Anh này mặt hung dữ lắm, em sợ.”
Chu Bách Hành nói: “Em không vào trong, em đứng ngoài đợi anh.”
Trần Kế nhắc nhở: “Ông nội bảo em đến công ty mà.”
Chu Bách Hành: “Không đi.”
Trần Kế: “Em không được đi theo anh.”
Chu Bách Hành: “Anh ơi…”
Trần Kế cắt ngang lời cậu: “Sắp muộn rồi, anh đi đây.”
Giờ dạy vũ đạo bắt đầu lúc chín giờ, tám giờ đã qua giờ cao điểm nên tàu điện không còn quá đông. Trần Kế nhanh chân biến mất sau lối vào tàu điện ngầm, chẳng thèm nhìn Chu Bách Hành lấy một cái.
Ngồi trên tàu, Trần Kế lấy điện thoại ra định kéo Lưu Dương khỏi danh sách đen, tiện thể bàn luận tiếp về bộ manga kia, bảo hắn gửi lại link. Đúng lúc này, có người ngồi xuống bên cạnh anh.
Trần Kế theo bản năng liếc mắt sang, rồi mọi động tác đột nhiên khựng lại.
Thoát trang danh sách đen, tắt điện thoại, ngồi ngay ngắn, một chuỗi hành động diễn ra liền mạch.
Anh ngạc nhiên nói: “… Em không sợ ông nội giận à?”
“Chúng ta đã hứa rồi, hôm nay em đi cùng anh.” Chu Bách Hành bị từ chối hết lần này đến lần khác nên sắc mặt không được tốt cho lắm: “Hình như hồi đầu hè chúng ta cũng nói rồi, nếu anh không cho em đi theo thì anh cũng không được đi làm thêm nữa. Anh, anh quên rồi à?”
Trần Kế cứng họng.
Năm 13 tuổi anh nhận lại mẹ rồi về nhà, trước đó vì làm “anh trai của Chu Bách Hành” nên anh đã sống ở nhà họ Chu tổng cộng 2 năm.
Ông nội giúp đỡ anh rất nhiều nhưng Trần Kế không muốn cứ thế hưởng lợi mãi.
Sau khi trưởng thành, cứ đến hè là anh lại tìm việc làm thêm, ý thức tự lập rất cao. Chu Bách Hành không bám người nhưng lại cực kỳ bám Trần Kế, hai người từ nhỏ chưa từng rời nhau, cậu không đồng ý cho Trần Kế ra ngoài.
Cuối cùng Trần Kế phải hứa là Chu Bách Hành có thể đi theo anh bất cứ lúc nào, nếu không cậu sẽ bắt anh nghỉ việc, lúc đó Chu Bách Hành mới để anh tự do sắp xếp thời gian làm thêm.
Trần Kế thỏa hiệp: “Được rồi, đi. Cho em đi là được chứ gì. Về nhà nếu ông nội có mắng em thì đừng bắt anh nói đỡ nhé.”
Đến nơi, Chu Bách Hành nói được làm được, cậu đứng đợi ở bên ngoài, không vào phòng tập mà đứng thẳng tắp nhìn về phía cửa như một khúc gỗ vừa ngầu vừa đẹp trai.
Trần Kế lẩm bẩm một câu “Việc gì phải thế” rồi bước vào cửa, sau đó lại thò đầu ra hỏi: “Em thật sự không vào đấy à?”
Chu Bách Hành nói: “Anh nói học trò của anh sợ em nên không cho em vào.”
“…” Trần Kế thanh minh: “Anh không cho em vào bao giờ? Đúng là Kim Kim có sợ em thật mà, vậy em vào rồi thì đừng nói chuyện nhé, cứ im lặng là được, làm được không?”
Chu Bách Hành quyết đoán bước vào phòng tập: “Được.”
Hôm nay buổi sáng có hai tiếng dạy vũ đạo, buổi chiều một tiếng, lần nào Trần Kế cũng đến sớm nửa tiếng.
Anh phải giãn cơ trước để toàn bộ cơ bắp ở trạng thái thả lỏng.
Thay đồ vũ đạo từ phòng thay đồ ra, Chu Bách Hành hỏi: “Cần em giúp không?”
Trần Kế suy nghĩ một chút rồi nói: “Em giúp anh ép eo đi.”
Chu Bách Hành bước tới: “Được.”
Trần Kế: “Chỉ ép eo thôi nhé.”
Chu Bách Hành: “Vâng.”
Lúc Kim Kim nắm tay chị gái bước vào phòng tập, cậu bé nhìn thấy anh thầy đang bị một anh trai rất cao lớn bẻ chân ép sang một bên.
Anh thầy đang kêu: “Tiểu Hành, em dùng sức mạnh quá rồi… á, Chu Bách Hành, em buông ra trước đã.”
Trần Kế không phải luyện vũ đạo từ nhỏ, 13 tuổi mới theo mẹ học nên hơi muộn. Nhưng dù sao cũng đã nhảy được sáu năm, độ dẻo dai của cơ thể rất tốt. Dù vậy anh vẫn không chịu nổi khi Chu Bách Hành giúp mình giãn cơ, lần nào cũng làm anh cảm thấy như bị hành hạ. Hơn nữa anh đã nói trước là chỉ ép eo, nhưng không biết từ lúc nào Chu Bách Hành đã bẻ luôn cả chân anh.
“Chào anh thầy ạ.” Kim Kim buông tay chị gái ra, hào hứng tham gia: “Anh thầy ơi hôm nay chúng ta học điệu mới, em phải giãn cơ đã, anh thầy giúp em với.”
Trần Kế như vớ được cứu tinh, hít sâu một hơi, vỗ vỗ tay Chu Bách Hành bảo cậu buông chân mình ra: “Được.”
Lúc này Chu Bách Hành đột nhiên lên tiếng: “Hay là để anh giúp em nhé.”
Lúc mới vào Chu Bách Hành đang quay lưng về phía cửa phòng tập nên Kim Kim không nhìn rõ mặt, giờ nhận ra là Chu Bách Hành, không chỉ thấy khuôn mặt không cảm xúc của cậu mà còn nghe thấy giọng nói lạnh lùng, Kim Kim sợ đến mức đứng nghiêm lại, sau đó vụt một cái nấp sau lưng Trần Kế vừa mới đứng dậy.
Kim Kim yếu ớt: “Anh thầy ơi…”
“Em đừng sợ, anh trai này không có ý xấu đâu, anh ấy chỉ là cơ mặt bẩm sinh khó đăm đăm mà thôi, vừa nãy là trêu em đấy.” Trần Kế nhỏ giọng cảnh cáo Chu Bách Hành: “Đã nói là không được nói chuyện rồi nhé, cứ im lặng đi.”
Chu Bách Hành rủ mắt mím môi, lùi lại đứng nép vào tường.
Bình thường khi Kim Kim đi học vũ đạo toàn là mẹ đi cùng, hôm nay Trần Kế ngẩng đầu lên thì thấy một gương mặt mới.
Anh phản ứng nhanh nhẹn: “Ồ, hôm nay là Chủ nhật, chị Kim Lâm về rồi à.”
Màn tấu hài vừa rồi làm Kim Lâm cười mãi, nghe vậy liền đáp: “Chị cứ hai tuần mới về một chuyến, không thường xuyên ở nhà, hễ về là nó cứ nhất định bắt chị đi cùng cho bằng được.”
Trần Kế cười nói: “Tình cảm tốt quá ạ.”
Sau đó giới thiệu: “Đây là em trai của em, mọi người từng gặp hai lần rồi ạ.”
Kim Lâm nói: “Chị biết mà.”
Trần Kế cười một tiếng: “Hôm nay em ấy rảnh rỗi quá nên cũng cứ nhất định đòi đi theo.”
Kim Lâm trêu chọc: “Tình cảm tốt quá.”
Lúc được giới thiệu, Chu Bách Hành chỉ liếc nhìn Kim Lâm một cái. Nếu là lần đầu gặp mặt thì hành động này rất vô lễ. Nhưng vì đã gặp vài lần, mọi người đều biết tính nết của cậu nên Kim Lâm cũng chẳng thèm để tâm.
Trước khi học điệu mới, Kim Kim hớn hở khoe với Trần Kế là hôm qua về nhà cậu đã tập thêm một tiếng nữa, hôm nay chắc chắn sẽ bay lên được, không còn giống con ong mật béo phì nữa. Nói xong cậu bé liền làm mẫu, cơ thể nhỏ nhắn lập tức giống như một chú bướm nhẹ nhàng dang cánh, cảm giác tự do của múa hiện đại tràn ngập căn phòng.
Trần Kế cảm thấy bất ngờ, anh không tiếc lời khen ngợi Kim Kim là một học trò có thiên phú. Giống như lúc anh mới học múa hiện đại và múa cổ điển còn không dám thể hiện mình, mẹ đã khích lệ và khen ngợi anh vậy.
Thế nên anh mới có thể thỏa sức bay bổng trong những điệu múa.
Hai tiếng kết thúc, cả Trần Kế và Kim Kim đều mồ hôi nhễ nhại, một lớn một nhỏ nằm bệt dưới sàn th* d*c.
Chu Bách Hành kéo Trần Kế dậy, lấy khăn thấm mồ hôi đắp lên mặt anh.
Kim Lâm thì ngồi xuống lau mồ hôi cho Kim Kim.
Sau khi tắm rửa xong trong phòng thay đồ, Trần Kế và Kim Kim hẹn gặp lại vào buổi chiều.
Trước khi đi, Kim Kim đột nhiên hỏi: “Anh thầy ơi, em nhớ anh thầy 19 tuổi rồi phải không ạ, anh thầy đã có bạn gái chưa?”
“Hả?” Trần Kế giật mình, theo bản năng liếc nhìn Chu Bách Hành: “… Chưa có.”
“Chị gái em cũng chưa có bạn trai đâu! Chị ấy vừa đúng 21 tuổi đấy, anh thầy thấy chị gái của em có xinh không ạ?” Kim Kim chớp chớp mắt.
Kim Lâm đỏ bừng mặt: “Kim Đại Cẩu! Em nói cái gì thế hả!”
“Kim Lâm tiểu thư, ra ngoài đường làm ơn đừng gọi nhũ danh của em!” Kim Kim thất kinh.
Trần Kế bật cười thành tiếng, không nhịn được lặp lại: “Kim Đại Cẩu…”
Ngay sau đó anh rùng mình một cái, tiếng cười tắt ngúm, cơ thể theo phản xạ định né sang một bên nhưng không kịp.
Quay đầu lại, anh liền đối diện với khuôn mặt lạnh lùng vô cảm của Chu Bách Hành.
Chu Bách Hành véo mạnh vào một bên eo của Trần Kế: “Anh, nhảy hai tiếng rồi, cơ bắp cần được giãn ra cho thoải mái, để em giúp anh.”
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận