Lưu Dương cùng với Trần Kế và Chu Bách Hành là bạn học cấp ba.
Thành tích của mấy người ngang ngửa nhau, luôn nằm trong lớp chọn.
Trần Kế và Chu Bách Hành không chỉ là anh em mà còn ngồi cùng bàn suốt ba năm. Còn Lưu Dương thì ngồi ngay bàn phía trên họ.
“Hắn nói linh tinh ấy mà, em đừng nghe hắn huyên thuyên.” Trần Kế nhét điện thoại vào túi, ra vẻ như không có chuyện gì.
Chu Bách Hành không dễ bị qua mặt: “Em không hiểu lời hắn nói có nghĩa là gì, anh giải thích cho em đi.”
Trần Kế bình tĩnh: “Đợi ăn xong anh hỏi hắn rồi nói cho em sau.”
Đồ ăn khuya cũng đã gần hết, Chu Bách Hành dọn bát không của mình: “Hai người còn định nhắn tin tiếp à?”
“Hả? À thôi không nhắn nữa, đợi khi nào có dịp thì để hắn tự giải thích xem đó là lời gì, vì anh cũng không hiểu lắm.” Trần Kế nói: “Anh ăn xong rồi, em no chưa? Đưa bát đây anh đi rửa.”
“Em no rồi.” Chu Bách Hành không đưa bát cho Trần Kế, ngược lại còn đón lấy bát của anh rồi tự mình đứng dậy vào bếp.
Hai cái bát không cần dùng máy rửa bát, Chu Bách Hành tự mình rửa bằng tay.
Trong bếp vang lên tiếng nước chảy rào rào, Trần Kế nghiêng người tìm một góc khuất tầm mắt, nhanh tay gõ chữ.
Trần Kế: [Mày điên rồi à!]
Trần Kế: [Tao đang ăn cơm, mày gửi tin nhắn thì thôi đi còn gửi ảnh cái gì, Bách Hành suýt nữa là nhìn thấy rồi! [gào thét.jpg]]
Trần Kế: [[Chết ngay tại chỗ.jpg]]
Trở thành bạn thân với Lưu Dương là từ năm lớp 11.
Cứ mỗi giờ thể dục, Trần Kế lại phát hiện Lưu Dương luôn nhìn chằm chằm vào một cậu bạn nào đó. Lúc ấy Trần Kế đã đem lòng yêu Chu Bách Hành, thầm nghĩ mình và Lưu Dương là đồng loại. Tình đơn phương không có kết quả vô cùng khổ sở, nên anh đã nảy sinh cảm giác đồng bệnh tương liên.
Sau đó anh lại phát hiện Lưu Dương không chỉ nhìn một người, mà là nhìn qua nhìn lại hai người, miệng còn luôn nở nụ cười đầy ẩn ý.
Trần Kế thầm nghĩ hắn cũng đào hoa thật đấy.
Ai dè Lưu Dương không phải là yêu đơn phương, mà là đang gặm CP.
Mà anh với Chu Bách Hành trúc mã trúc mã cũng nằm trong danh sách của hắn…
Kể từ đó, ngoài việc thích con trai một cách không bình thường, dưới sự dẫn dắt của Lưu Dương, Trần Kế đã bước lên một con đường dài không lối thoát khác. Tiểu thuyết đam mỹ và manga tràn ngập cuộc sống của anh. Nhưng Trần Kế không dám để Chu Bách Hành thấy, xem xong là xóa dấu vết ngay.
Lưu Dương: [Trời đất ơi k*ch th*ch quá, nó nhìn thấy rồi à? Nhìn thấy xong thì sao? Có phản ứng gì không? Có cứng không? Có hôn mày không?]
Lưu Dương: [Nói mau đi mà!! Cho tao hít miếng đường coi! Nhanh lên nhanh lên!]
Lưu Dương: [Cầu xin mày đấy Kế Kế! [Điên cuồng dập đầu cầu xin.jpg]]
Lưu Dương: [Trúc mã trúc mã đó nha! Niên hạ em trai đó nha! Chênh lệch chiều cao đó nha! Nó khỏe cực kỳ luôn! Lần trước chơi bóng rổ thúc cùi chỏ một cái làm tao bay màu luôn! [Thèm thuồng phát khóc.jpg]]
Lưu Dương: [Kế Kế, mau để nó làm một trận đi. [Mở to mắt hóng livestream.jpg]]
Trần Kế nhìn những lời quá mức trắng trợn và hạ lưu kia, mắt không thấy tâm không phiền mà xóa sạch mọi lịch sử trò chuyện, tắt điện thoại để gạt bỏ tạp niệm.
Nhưng tai anh lại nóng bừng lên.
Màn hình điện thoại lạnh ngắt, Trần Kế áp nó lên tai lên mặt để hạ nhiệt.
Ngày mai buổi tập của Kim Kim sắp xếp vào sáng sớm, phải dậy sớm. Dọn dẹp xong dưới lầu, Trần Kế và Chu Bách Hành cùng nhau lên lầu.
Vừa đẩy cửa phòng ngủ, anh đã nhìn thấy chăn màn trên giường được gấp ngay ngắn, ga giường không một nếp nhăn, trông như đồ trưng bày trong cửa hàng nội thất.
Mở tủ quần áo, Trần Kế lại phát hiện bộ đồ ngủ của mình được treo rất phẳng phiu ngay cạnh đồ ngủ của Chu Bách Hành. Những quần áo khác được sắp xếp theo tông màu từ đậm đến nhạt, tầng lớp phân minh.
Lấy bộ đồ ngủ từ trên móc xuống, Trần Kế nói: “Anh mới đi có một ngày mà em đã là quần áo anh thế này rồi, còn phẳng hơn cả đồ mới mua.”
Chu Bách Hành nói: “Em không nhịn được.”
Chưa trưởng thành mà thói xấu thì không ít.
Từ nhỏ Trần Kế đã nhiều lần uốn nắn tính cưỡng chế của Chu Bách Hành mà không sửa được, kỳ lạ vô cùng. Vì cái thói này mà hễ ai động vào đồ của Chu Bách Hành là cậu sẽ nổi cáu, thậm chí còn xảy ra xung đột, đánh nhau với người ta.
Trần Kế cũng không thể quản cậu cả đời được.
Anh lấy bộ đồ ngủ của Chu Bách Hành xuống nhét vào tay cậu, rồi cố tình làm lộn xộn những quần áo khác trong tủ, đồng thời cảnh cáo: “Cấm động vào chỗ này. Nhịn đi.”
Chu Bách Hành ôm đồ ngủ, khó chịu nhìn cái tủ quần áo, một lúc sau mới dời mắt: “Vâng.”
Hai người cùng nhau đi tắm, kỳ lưng xoa xà phòng cho nhau.
Có điều Trần Kế trước sau gì cũng không dám đối mặt trực diện với Chu Bách Hành.
Tắm xong ra ngoài là mười giờ rưỡi, khuôn mặt Trần Kế đầy vẻ mệt mỏi, ngáp ngắn ngáp dài.
Vừa nằm xuống giường, anh đã cảm thấy như bị một con bạch tuộc quấn chặt lấy mình, từ tay đến chân đều bị khóa chặt.
Trần Kế tỉnh táo hẳn, vỗ vỗ vào cánh tay Chu Bách Hành đang vắt ngang ngực mình: “Đừng ôm chặt thế.”
Chu Bách Hành nới lỏng lực tay một chút mang tính hình thức, nhưng cũng chỉ là một chút thôi, Trần Kế vẫn cảm thấy khó thở.
Hơi thở ấm áp đều đặn phả l*n đ*nh đầu Trần Kế — lúc nhỏ Trần Kế cao, Chu Bách Hành nằm trong lòng anh, hơi thở sẽ phả vào cổ anh; bây giờ Chu Bách Hành cao hơn, biến thành Trần Kế nằm trong lòng cậu.
Đây là thói xấu thứ hai của Chu Bách Hành.
Không ôm Trần Kế thì cậu rất khó ngủ, khi nặng còn có thể mất ngủ đến sáng.
Trần Kế thở dài: “Anh mới đi có một ngày thôi mà, chứ có phải một tháng đâu, em ôm nhẹ thôi được không?”
Một lát sau, Chu Bách Hành lại nới lỏng lực tay thêm chút nữa.
Tay chân quấn quýt trên người anh, cậu cứ thế nằm nghiêng bình thản đi vào giấc ngủ.
“Ngủ đi, mai anh gọi.” Trần Kế nhắm mắt lại nói.
“Anh, sáng mai anh phải đi dạy cho thằng nhóc họ Kim kia đúng không?” Chu Bách Hành hỏi.
Trần Kế đáp: “Ừm.”
Anh lại ngáp một cái: “Sao thế?”
Nhiệt độ điều hòa để thấp, Chu Bách Hành kéo chăn đắp kín mít cho Trần Kế, nói: “Em đi cùng anh.”
Cả kỳ nghỉ hè hầu như ngày nào cũng bị ông nội lôi đến công ty, Chu Bách Hành chẳng có thời gian tự do, Trần Kế không coi lời này là thật, còn đưa ra một lý do sẵn có: “Kim Kim sợ em lắm, em không được đi.”
“Em cứ đi đấy.” Chu Bách Hành nói.
Trần Kế cười khẽ một tiếng: “Suỵt, không nói nữa, ngủ đi. Anh buồn ngủ quá, hôm nay nhảy xong còn chưa kịp giãn cơ…”
Cả tuần chỉ có hôm nay là giờ nhảy và giờ làm ở siêu thị sát nhau, phải đi tàu điện ngầm nên không kịp thời gian. Nhưng dù sao hôm nay cũng là buổi ôn tập bài cũ cho Kim Kim, chỉ cần giám sát và sửa lỗi là được, vận động không mạnh lắm.
Nếu không thì có mệt đến mấy Trần Kế cũng sẽ giãn cơ để tránh bị căng cơ.
Kể từ năm 13 tuổi được mẹ tìm thấy đưa về nhà, chất lượng giấc ngủ của Trần Kế khá tốt, dễ đi vào giấc ngủ.
Hơn nửa tiếng sau, Chu Bách Hành mở mắt ra, không chút do dự vươn tay lấy điện thoại trên tủ đầu giường — điện thoại của Trần Kế.
Mật mã 6 con số 6, mở khóa xong Chu Bách Hành vào ngay WeChat, tìm kiếm và truy cập thẳng vào khung chat giữa Trần Kế và Lưu Dương.
Khung trò chuyện sạch bách, trắng tinh.
Trần Kế đã xóa sạch lịch sử trò chuyện rồi.
Chu Bách Hành mím môi, rủ mắt nhìn đăm đăm vào gương mặt đang say ngủ của Trần Kế.
Cùng lúc đó, bên phía Lưu Dương gửi vô số tin nhắn nhưng chỉ thấy hiện lên dấu chấm than đỏ thì bắt đầu phát điên.
Lưu Dương: [Rốt cuộc thì hai đứa chúng mày có bí mật gì không thể để ai biết được hả?! Tại sao nó lại xem điện thoại mày, mà tại sao mày biết rồi còn dung túng nó thế hả!! Nói cho tao biết một chút thôi không được à! [Điên cuồng muốn hóng hớt.jpg]]
[Tin nhắn đã gửi đi nhưng bị đối phương từ chối nhận. (Dấu chấm than đỏ)]
Lưu Dương: [Đm tao cứ như người ngoài ấy! [phát điên.jpg]]
Lưu Dương: [Trần Kế, ba năm rồi, ba năm tình nghĩa anh em kết bái, mày cứ thế mà giấu tao sao?! Mau ra đây giải thích coi!]
Hai tiếng trước, khi Trần Kế xóa lịch sử trò chuyện, anh đã gửi cho Lưu Dương tin nhắn WeChat cuối cùng trong ngày.
Trần Kế: [Bách Hành có sở thích xem trộm điện thoại của tao lúc nửa đêm, tao không tin mày có thể nhịn được mà không gửi tin nhắn đâu. Nếu để em ấy thấy mấy thứ bậy bạ thì cả hai chúng ta đều không xong đâu. Thế nên tao block mày trước đã, mai đi làm tao sẽ thả cậu ra sau. [Bắn tim cho Dương Dương.jpg]]
…
Không thấy được gì có ích, Chu Bách Hành đành đặt điện thoại lại chỗ cũ, để màn hình hướng lên trên và giữ song song 180 độ với cạnh bàn.
Sau đó cậu lại rón rén xuống giường, cẩn thận mở tủ quần áo, treo lại từng bộ đồ theo tông màu đậm nhạt cho thật ngay ngắn.
Làm xong tất cả, Chu Bách Hành rón rén trở lại giường, ôm Trần Kế vào lòng rồi bình thản nhắm mắt, chẳng mấy chốc hơi thở đã đều đặn.
Sáng sớm vừa qua sáu giờ, đồng hồ sinh học chăm chỉ của Trần Kế thức tỉnh, anh mở mắt ra. Nhìn lên trần nhà, việc đầu tiên anh làm là thở dài một tiếng thật thản nhiên.
Đợi tầm hai phút, Trần Kế thấy có thể hành động rồi liền lấy tay đẩy đẩy vai Chu Bách Hành: “Dậy thôi, Tiểu Hành.”
Chu Bách Hành không nhúc nhích, chỉ siết chặt lực ôm Trần Kế hơn.
Trần Kế bị siết đến mức khẽ ho một tiếng, Chu Bách Hành theo bản năng nới lỏng tay, như sợ mình làm đau anh, trong cơn mơ cậu v**t v* cánh tay Trần Kế nhưng vẫn không hề có dấu hiệu tỉnh giấc.
Thói xấu thứ ba của Chu Bách Hành — rất khó rời giường.
Cậu nướng trên giường rất kinh khủng.
Mười phút trôi qua, Trần Kế nói: “Tiểu Hành, chúng ta thật sự phải dậy rồi.”
Chu Bách Hành vô thức: “Ưm.”
Trần Kế định ngồi dậy lại bị một cánh tay vẫn đang vắt ngang ngực kéo ngược trở lại, anh bất lực hít sâu một hơi, nói to: “Chu Bách Hành, chúng ta phải thay đồ rồi đánh răng rửa mặt, ăn sáng xong đi xe cũng phải tám giờ rồi. Đừng ngủ nướng nữa, dậy mau đi, anh phải đi làm mà… ưm…”
Một bàn tay lớn áp lên bịt miệng Trần Kế, Chu Bách Hành khản giọng nói: “Anh, ngủ thêm lát nữa, đừng nói chuyện.”
Trần Kế: “…”
Đúng lúc này, cửa phòng ngủ vang lên vài tiếng gõ, giọng của dì Lưu truyền vào. “Tiểu Kế, hôm qua Tiểu Hành đi đón cháu có nói hôm nay cháu làm ca sớm, giờ phải dậy rửa mặt ăn sáng thôi. Không ăn sáng mà đi làm là không được đâu, ảnh hưởng sức khỏe lắm, đừng cậy mình còn trẻ mà chủ quan, hai đứa dậy chưa?”
Dì Lưu nói tiếp: “Ông cụ tập thể dục buổi sáng về rồi, đang đợi hai đứa xuống ăn sáng đấy.”
Trần Kế gỡ tay Chu Bách Hành ra, khó khăn ngồi dậy gọi vọng ra: “Dậy rồi dậy rồi ạ—”
Một bàn tay bất thình lình tung cái chăn lớn lên, trước mắt Trần Kế bỗng tối sầm, anh bị trùm kín mít trong chăn.
Chu Bách Hành bịt tai Trần Kế lại, không cho anh nghe tiếng thúc giục bên ngoài. Giọng nói cất lên ngoài sự khàn đặc còn mang theo vẻ bất mãn: “Không dậy.”
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận