Ở Đây Không Có Suất Trọng Sinh
Chương 114
Triển Xuất Trần mang con mèo mướp đi liên hệ trước với bệnh viện thú cưng, sắp xếp ổn thỏa xong mới quay lại trường.
Lúc mở cửa văn phòng, Cố Thanh Hoan còn lo con mèo tam thể có chạy mất không. May là nó vẫn lười biếng nằm trên tấm cào móng, y như cũ.
“Giờ bắt tiếp con tam thể không?” Tống Dật hỏi.
“Lồng vận chuyển đang dùng cho con mướp. Dù cũng có thể dùng thùng carton…”
Cố Thanh Hoan liếc đống thùng chuyển phát trong văn phòng, “Nhưng nhìn tính nó, mình cứ thấy hơi… hên xui.”
“Cứ thử đi. Chuẩn bị hết rồi, ít nhất cũng nên thử một lần.” Tần Việt cực kỳ hăng hái.
Cố Thanh Hoan nghĩ cũng đúng. Cô lôi một cái thùng carton vừa cỡ, dùng băng dán với kéo chỉnh sửa lại, rồi ba người tạo thế vây quanh, tiến sát con tam thể.
Con tam thể cảnh giác đứng dậy, nhưng vẫn ngồi lệch trên tấm cào móng, mắt nhìn chằm chằm Cố Thanh Hoan.
Cô mở một hộp đồ hộp, đưa tới gần cho nó ngửi, rồi đẩy thùng carton lại gần, định dụ nó chui vào.
Con tam thể vẫn không nhúc nhích.
“Hay mình dùng túi trùm?” Tống Dật nhấc cái túi trong tay lên.
“Được. Hai cậu từ hai bên trùm túi, phải nhanh, chuẩn, dứt khoát. Mình cầm thùng, nhét nó vào rồi dán miệng thùng lại ngay.” Cố Thanh Hoan quyết định.
Tần Việt và Tống Dật lập tức tập trung tinh thần, giơ túi lên. Con tam thể liếc trái liếc phải, rồi nhẹ nhàng, uyển chuyển mà…
Nhảy thẳng vào thùng carton.
Tổ hai người cầm túi: …Ủa? Mình là ai, mình đang ở đâu, mình đang làm gì vậy? Cố Thanh Hoan cũng hiếm khi bị đứng hình một nhịp. Ngay sau đó cô thấy con tam thể tỏ vẻ chê bai, đưa chân gạt hộp đồ hộp, đẩy nó ra ngoài, rồi ngáp một cái, nằm sấp xuống rất thảnh thơi.
Cho tới khi Cố Thanh Hoan hoàn hồn, dán kín miệng thùng bằng băng dán, con mèo vẫn chẳng phản ứng gì. Thậm chí cô bế cả thùng lên, nó cũng cứ ngủ.
Tần Việt có biểu cảm rất khó tả: “Không hiểu sao mình có cảm giác bị nó… mỉa.”
Tống Dật gật đầu phụ họa: “Chuẩn bị long trọng vậy mà cuối cùng lại dễ như bỡn, nghẹn quá.”
Cố Thanh Hoan ôm thùng carton: “Dù sao bắt được là tốt rồi.”
Đi bệnh viện thú cưng thì không cần ba người cùng đi. Cuối cùng quyết định Tống Dật đi cùng Cố Thanh Hoan, còn Tần Việt quay về dọn rác do lúc nãy chỉnh thùng tạo ra, tiện tay dọn lại văn phòng luôn.
Bệnh viện thú cưng vừa tiếp nhận con mèo mướp, thấy Cố Thanh Hoan lại mang con tam thể tới thì hơi ngạc nhiên: “Không phải chỉ có một con cần triệt sản sao?”
“Con cần triệt sản ban đầu là con này.” Cố Thanh Hoan đặt thùng xuống, đúng lúc con tam thể thò một chân mèo ra ngoài, định cào người.
Bác sĩ nhìn nó một cái: “Đã nhịn ăn nhịn uống chưa?”
Cố Thanh Hoan thật thà lắc đầu: “Em không biết.”
“Vậy để nó vào chuồng sắt trước. Qua bốn tiếng rồi mới phẫu thuật. Tan học thì qua đây đón.” Bác sĩ hướng dẫn Cố Thanh Hoan đặt con mèo vào chuồng.
Con tam thể vào chuồng xong lắc lắc đầu, ngửi ngửi quanh một vòng, rồi nằm xuống yên ổn, quay m.ô.n.g về phía Cố Thanh Hoan.
“Vâng, làm phiền bác sĩ.” Cố Thanh Hoan lại hỏi về con mèo mướp ở “tầng dưới”: “Con mèo mướp kia sắp xếp thế nào ạ?”
“Vừa nãy bạn học của em đúng không? Bạn ấy đã trả phí chăm trong thời gian chờ, để lại thông tin liên lạc. Sau khi triệt sản xong bạn ấy sẽ đón đi.” Bác sĩ nói.
Triển Xuất Trần chuẩn bị rất chu toàn. Cố Thanh Hoan nghĩ bụng, cô cũng trả luôn phí phẫu thuật triệt sản. Bạch Hàn Sơn đã chuyển khoản riêng cho cô từ trước rồi.
Sắp xếp xong, Cố Thanh Hoan với Tống Dật chạy về trường.
Việc bắt mèo kết thúc, Tống Dật về thẳng lớp, còn Cố Thanh Hoan quay lại văn phòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Con tam thể sau khi phẫu thuật về chắc chắn phải nhốt ở nhà trước, nên thức ăn, bát nước, khay cát… đều phải chuẩn bị sẵn.
Tần Việt vừa nhìn cô bày đồ vừa kêu lên: “Cát mèo rải ra rồi. Mình mới quét sạch hồi nãy mà!”
Rồi cậu giật luôn việc trong tay cô: “Để đó. Mình làm cho!”
Cố Thanh Hoan: Cũng được.
Hai người quay lại lớp, Ngu Hân chạy qua hỏi: “Bắt được mèo chưa?”
“Bắt được, còn tận hai con.” Cố Thanh Hoan giơ hai ngón tay, “Nhưng không phải bọn mình bắt, là mèo bắt.”
Giang Sở Sở ngồi nghe ké: “Cậu đang nói cái gì vậy?”
Cố Thanh Hoan lúc này mới kể lại toàn bộ quá trình chi tiết. Ngu Hân sốc thật sự: “Con tam thể thông minh vậy à? Còn biết nhốt mèo khác nữa.”
“Con mướp nghe t.h.ả.m thật, tán tỉnh không thành còn bị triệt sản.” Giang Sở Sở lịch sự đồng cảm vài giây.
Nhưng mèo hoang thì triệt sản vẫn hợp lý hơn, không thể để sinh thêm nhiều mèo hoang nữa.
“Hy vọng con mèo mướp chịu theo Triển Xuất Trần về nhà. Vậy là bạn ấy có mèo, con mèo mướp có nhà, đôi bên đều vui.” Nhớ tới Hạt Mè nhà mình, Ngu Hân nói rất chân thành.
“Chắc ổn thôi.” Triển Xuất Trần chen vào, “Lúc nó ở trong l.ồ.ng vận chuyển đã rất ngoan, cũng không phì hơi với mình. Mình thấy có hy vọng lắm!”
“Thế còn con tam thể sau này tính sao?” Giang Sở Sở hỏi.
“Trước mắt cứ để nó ở văn phòng mình đã. Sau đó xem ý nó thôi.” Cố Thanh Hoan nói.
Nhà Cố Thanh Hoan không ghét mèo, thậm chí còn rất thích. Trước đây họ cũng từng nuôi mèo, chỉ là con mèo già nhà cô mất khi cô học lớp tám.
Dù là mất vì tuổi già và mất ở nhà, cả nhà vẫn buồn lắm, mấy năm nay chưa tính nuôi thêm con nào.
Tan học, Cố Thanh Hoan lại chạy tới bệnh viện thú cưng, đón con tam thể về. Nó đang mặc áo sau triệt sản.
“Con mèo cái hoang này chắc sinh nhiều lứa rồi, bị viêm t.ử cung có mủ. Trong bốn mươi ngày tới nhớ theo dõi kỹ, có gì bất thường thì mang tới kiểm tra ngay.” Bác sĩ dặn.
Theo lời bác sĩ, con tam thể rất ghét vòng cổ chống l.i.ế.m, tự nó sẽ tìm cách gỡ. Nhưng áo triệt sản thì không sao.
Con mèo mướp vẫn ở bệnh viện nên chưa cần l.ồ.ng vận chuyển. Con tam thể cuối cùng thoát khỏi thùng carton, được bỏ vào l.ồ.ng vận chuyển rồi xách về.
Vừa mở cửa l.ồ.ng, con tam thể đã nhảy phắt ra, lập tức chạy về phía tấm cào móng. Nhưng giữa đường thấy hộp đồ hộp thì nó khựng lại.
Hộp đồ hộp lúc trưa bị con tam thể gạt ra khỏi thùng. Tần Việt nghĩ thời tiết này đồ hộp chắc chưa hỏng nhanh vậy nên bọc kín bằng túi nilon để tránh bụi với côn trùng.
Con tam thể cào cào túi nilon một chút rồi “ngao” một tiếng về phía Cố Thanh Hoan. Bình thường lúc nó xin ăn cũng kêu kiểu đó.
Cố Thanh Hoan mở túi ra, đổ tạm hạt vào một tờ giấy, rồi trút đồ hộp vào bát mèo.
Con tam thể lập tức ăn ngấu nghiến. Một hộp 85g, chưa tới hai phút đã sạch bách.
Cố Thanh Hoan cạn lời: “Mày biết ăn mà. Trưa nay sao không ăn?”
Con tam thể cúi xuống l.i.ế.m móng, coi như không nghe.
Cố Thanh Hoan rửa sạch bát, lau khô, đổ hạt lại vào, rồi phẩy tay đi ra: “Thôi được rồi. Mày nghỉ đi. Sáng mai tao lại tới cho ăn.”
Cửa văn phòng khóa lại. Con tam thể bỏ chân xuống, nhìn cánh cửa một lúc, rồi quay về nằm trên tấm cào móng, ngủ ngon lành.
Trong bụng cuối cùng cũng không còn đau nhói nữa, chỉ là vẫn âm ỉ, thêm cái áo trên người khiến nó hơi khó chịu.
Nhưng nghĩ tới thịt cá, nó quyết định… tha thứ cho con thú hai chân kia.
Lúc mở cửa văn phòng, Cố Thanh Hoan còn lo con mèo tam thể có chạy mất không. May là nó vẫn lười biếng nằm trên tấm cào móng, y như cũ.
“Giờ bắt tiếp con tam thể không?” Tống Dật hỏi.
“Lồng vận chuyển đang dùng cho con mướp. Dù cũng có thể dùng thùng carton…”
Cố Thanh Hoan liếc đống thùng chuyển phát trong văn phòng, “Nhưng nhìn tính nó, mình cứ thấy hơi… hên xui.”
“Cứ thử đi. Chuẩn bị hết rồi, ít nhất cũng nên thử một lần.” Tần Việt cực kỳ hăng hái.
Cố Thanh Hoan nghĩ cũng đúng. Cô lôi một cái thùng carton vừa cỡ, dùng băng dán với kéo chỉnh sửa lại, rồi ba người tạo thế vây quanh, tiến sát con tam thể.
Con tam thể cảnh giác đứng dậy, nhưng vẫn ngồi lệch trên tấm cào móng, mắt nhìn chằm chằm Cố Thanh Hoan.
Cô mở một hộp đồ hộp, đưa tới gần cho nó ngửi, rồi đẩy thùng carton lại gần, định dụ nó chui vào.
Con tam thể vẫn không nhúc nhích.
“Hay mình dùng túi trùm?” Tống Dật nhấc cái túi trong tay lên.
“Được. Hai cậu từ hai bên trùm túi, phải nhanh, chuẩn, dứt khoát. Mình cầm thùng, nhét nó vào rồi dán miệng thùng lại ngay.” Cố Thanh Hoan quyết định.
Tần Việt và Tống Dật lập tức tập trung tinh thần, giơ túi lên. Con tam thể liếc trái liếc phải, rồi nhẹ nhàng, uyển chuyển mà…
Nhảy thẳng vào thùng carton.
Tổ hai người cầm túi: …Ủa? Mình là ai, mình đang ở đâu, mình đang làm gì vậy? Cố Thanh Hoan cũng hiếm khi bị đứng hình một nhịp. Ngay sau đó cô thấy con tam thể tỏ vẻ chê bai, đưa chân gạt hộp đồ hộp, đẩy nó ra ngoài, rồi ngáp một cái, nằm sấp xuống rất thảnh thơi.
Cho tới khi Cố Thanh Hoan hoàn hồn, dán kín miệng thùng bằng băng dán, con mèo vẫn chẳng phản ứng gì. Thậm chí cô bế cả thùng lên, nó cũng cứ ngủ.
Tần Việt có biểu cảm rất khó tả: “Không hiểu sao mình có cảm giác bị nó… mỉa.”
Tống Dật gật đầu phụ họa: “Chuẩn bị long trọng vậy mà cuối cùng lại dễ như bỡn, nghẹn quá.”
Cố Thanh Hoan ôm thùng carton: “Dù sao bắt được là tốt rồi.”
Đi bệnh viện thú cưng thì không cần ba người cùng đi. Cuối cùng quyết định Tống Dật đi cùng Cố Thanh Hoan, còn Tần Việt quay về dọn rác do lúc nãy chỉnh thùng tạo ra, tiện tay dọn lại văn phòng luôn.
Bệnh viện thú cưng vừa tiếp nhận con mèo mướp, thấy Cố Thanh Hoan lại mang con tam thể tới thì hơi ngạc nhiên: “Không phải chỉ có một con cần triệt sản sao?”
“Con cần triệt sản ban đầu là con này.” Cố Thanh Hoan đặt thùng xuống, đúng lúc con tam thể thò một chân mèo ra ngoài, định cào người.
Bác sĩ nhìn nó một cái: “Đã nhịn ăn nhịn uống chưa?”
Cố Thanh Hoan thật thà lắc đầu: “Em không biết.”
“Vậy để nó vào chuồng sắt trước. Qua bốn tiếng rồi mới phẫu thuật. Tan học thì qua đây đón.” Bác sĩ hướng dẫn Cố Thanh Hoan đặt con mèo vào chuồng.
Con tam thể vào chuồng xong lắc lắc đầu, ngửi ngửi quanh một vòng, rồi nằm xuống yên ổn, quay m.ô.n.g về phía Cố Thanh Hoan.
“Vâng, làm phiền bác sĩ.” Cố Thanh Hoan lại hỏi về con mèo mướp ở “tầng dưới”: “Con mèo mướp kia sắp xếp thế nào ạ?”
“Vừa nãy bạn học của em đúng không? Bạn ấy đã trả phí chăm trong thời gian chờ, để lại thông tin liên lạc. Sau khi triệt sản xong bạn ấy sẽ đón đi.” Bác sĩ nói.
Triển Xuất Trần chuẩn bị rất chu toàn. Cố Thanh Hoan nghĩ bụng, cô cũng trả luôn phí phẫu thuật triệt sản. Bạch Hàn Sơn đã chuyển khoản riêng cho cô từ trước rồi.
Sắp xếp xong, Cố Thanh Hoan với Tống Dật chạy về trường.
Việc bắt mèo kết thúc, Tống Dật về thẳng lớp, còn Cố Thanh Hoan quay lại văn phòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Con tam thể sau khi phẫu thuật về chắc chắn phải nhốt ở nhà trước, nên thức ăn, bát nước, khay cát… đều phải chuẩn bị sẵn.
Tần Việt vừa nhìn cô bày đồ vừa kêu lên: “Cát mèo rải ra rồi. Mình mới quét sạch hồi nãy mà!”
Rồi cậu giật luôn việc trong tay cô: “Để đó. Mình làm cho!”
Cố Thanh Hoan: Cũng được.
Hai người quay lại lớp, Ngu Hân chạy qua hỏi: “Bắt được mèo chưa?”
“Bắt được, còn tận hai con.” Cố Thanh Hoan giơ hai ngón tay, “Nhưng không phải bọn mình bắt, là mèo bắt.”
Giang Sở Sở ngồi nghe ké: “Cậu đang nói cái gì vậy?”
Cố Thanh Hoan lúc này mới kể lại toàn bộ quá trình chi tiết. Ngu Hân sốc thật sự: “Con tam thể thông minh vậy à? Còn biết nhốt mèo khác nữa.”
“Con mướp nghe t.h.ả.m thật, tán tỉnh không thành còn bị triệt sản.” Giang Sở Sở lịch sự đồng cảm vài giây.
Nhưng mèo hoang thì triệt sản vẫn hợp lý hơn, không thể để sinh thêm nhiều mèo hoang nữa.
“Hy vọng con mèo mướp chịu theo Triển Xuất Trần về nhà. Vậy là bạn ấy có mèo, con mèo mướp có nhà, đôi bên đều vui.” Nhớ tới Hạt Mè nhà mình, Ngu Hân nói rất chân thành.
“Chắc ổn thôi.” Triển Xuất Trần chen vào, “Lúc nó ở trong l.ồ.ng vận chuyển đã rất ngoan, cũng không phì hơi với mình. Mình thấy có hy vọng lắm!”
“Thế còn con tam thể sau này tính sao?” Giang Sở Sở hỏi.
“Trước mắt cứ để nó ở văn phòng mình đã. Sau đó xem ý nó thôi.” Cố Thanh Hoan nói.
Nhà Cố Thanh Hoan không ghét mèo, thậm chí còn rất thích. Trước đây họ cũng từng nuôi mèo, chỉ là con mèo già nhà cô mất khi cô học lớp tám.
Dù là mất vì tuổi già và mất ở nhà, cả nhà vẫn buồn lắm, mấy năm nay chưa tính nuôi thêm con nào.
Tan học, Cố Thanh Hoan lại chạy tới bệnh viện thú cưng, đón con tam thể về. Nó đang mặc áo sau triệt sản.
“Con mèo cái hoang này chắc sinh nhiều lứa rồi, bị viêm t.ử cung có mủ. Trong bốn mươi ngày tới nhớ theo dõi kỹ, có gì bất thường thì mang tới kiểm tra ngay.” Bác sĩ dặn.
Theo lời bác sĩ, con tam thể rất ghét vòng cổ chống l.i.ế.m, tự nó sẽ tìm cách gỡ. Nhưng áo triệt sản thì không sao.
Con mèo mướp vẫn ở bệnh viện nên chưa cần l.ồ.ng vận chuyển. Con tam thể cuối cùng thoát khỏi thùng carton, được bỏ vào l.ồ.ng vận chuyển rồi xách về.
Vừa mở cửa l.ồ.ng, con tam thể đã nhảy phắt ra, lập tức chạy về phía tấm cào móng. Nhưng giữa đường thấy hộp đồ hộp thì nó khựng lại.
Hộp đồ hộp lúc trưa bị con tam thể gạt ra khỏi thùng. Tần Việt nghĩ thời tiết này đồ hộp chắc chưa hỏng nhanh vậy nên bọc kín bằng túi nilon để tránh bụi với côn trùng.
Con tam thể cào cào túi nilon một chút rồi “ngao” một tiếng về phía Cố Thanh Hoan. Bình thường lúc nó xin ăn cũng kêu kiểu đó.
Cố Thanh Hoan mở túi ra, đổ tạm hạt vào một tờ giấy, rồi trút đồ hộp vào bát mèo.
Con tam thể lập tức ăn ngấu nghiến. Một hộp 85g, chưa tới hai phút đã sạch bách.
Cố Thanh Hoan cạn lời: “Mày biết ăn mà. Trưa nay sao không ăn?”
Con tam thể cúi xuống l.i.ế.m móng, coi như không nghe.
Cố Thanh Hoan rửa sạch bát, lau khô, đổ hạt lại vào, rồi phẩy tay đi ra: “Thôi được rồi. Mày nghỉ đi. Sáng mai tao lại tới cho ăn.”
Cửa văn phòng khóa lại. Con tam thể bỏ chân xuống, nhìn cánh cửa một lúc, rồi quay về nằm trên tấm cào móng, ngủ ngon lành.
Trong bụng cuối cùng cũng không còn đau nhói nữa, chỉ là vẫn âm ỉ, thêm cái áo trên người khiến nó hơi khó chịu.
Nhưng nghĩ tới thịt cá, nó quyết định… tha thứ cho con thú hai chân kia.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận