Ở Đây Không Có Suất Trọng Sinh
Chương 113: Thành tinh
Vương Gia An với Cố Hải Yến nghiên cứu thư cảm ơn cực kỳ kỹ, từng câu từng chữ đều soi rất nghiêm túc, còn nhờ một người bạn làm luật sư xem giúp, phân tích rõ ràng.
Xác nhận không có điều khoản gài bẫy hay rủi ro gì, hai người mới ký tên gọn gàng: “Nếu thật sự lên chương trình thì nhớ nói cho bố mẹ biết là chương trình gì nhé, lúc đó xem thử có tìm được con trên TV không.”
Cố Thanh Hoan nghe xong lập tức ngại: “Không cần đâu!”
Cố Hải Yến lại gọi điện cho Cố Mẫn: “Mẹ ơi, con nói mẹ nghe, trường của Hoan Hoan sắp quay chương trình…”
Cố Thanh Hoan che tai chạy mất. Không cản được thì cô giả vờ không nghe còn không được sao.
Suốt một tháng sau đó, không khí ở Minh Đức có thể nói là cực kỳ sôi nổi.
Hễ thấy xe lạ chạy vào cổng trường, hoặc thấy có người trong trường đang lắp đặt thiết bị gì, là mọi người biết ngày tổ chương trình tới đang đến gần thêm một bước.
Cả lớp ba đều nộp thư có chữ ký phụ huynh thuận lợi. Trần Trạch Lâm đem nộp lên thì trưởng phòng giáo vụ Chương Học Hải còn trêu một câu: “Học sinh lớp ba đúng là năng động thật.”
Trần Trạch Lâm chỉ có thể giả vờ ngơ ngơ: “Dạ dạ, cũng đỡ việc cho em, khỏi phải đi canh hậu kỳ cắt dựng.”
So với lớp ba, lớp mười hai bên kia có hai mươi học sinh thì đến mười một người nói thẳng không muốn tham gia ghi hình, xin ở nhà học online, tới lúc đó không đến trường.
Thẩm Minh Triết dạo gần đây trở nên rất ít nói. Ở văn phòng hầu như không trò chuyện, xuống căn tin cũng đi một mình.
Nhưng nhìn phần lớn thời gian ông ta đều cắm mặt vào sách giáo khoa với giáo án, hoặc sửa bài giảng, thái độ làm việc nghiêm túc hơn nhiều, ai cũng có chút cảm khái.
Năm đó Thẩm Minh Triết từng đạt danh hiệu giáo viên ưu tú cấp tỉnh. Lần này bị đ.á.n.h cho tỉnh ra, nhìn như lại quay về với tâm thế ban đầu. Hy vọng ông ta có thể chỉnh lại thái độ, dồn sức vào chuyện dạy học cho đúng.
Cố Thanh Hoan thì lại bị Bạch Hàn Sơn gọi lên văn phòng một lần nữa.
“Có chuyện này anh muốn hỏi.” Sắc mặt Bạch Hàn Sơn hơi phức tạp, “Em nuôi con mèo tam thể lông dài đó trong văn phòng à?”
“Hả?” Cố Thanh Hoan không hiểu, “Dạo này lúc cho nó ăn súp thưởng, em đã thử ôm được nó rồi. Em thấy trước cuối năm chắc nhét được nó vào l.ồ.ng vận chuyển.”
Bạch Hàn Sơn xoa trán: “Cán bộ hội học sinh phản ánh, con mèo đó hình như đã… ở hẳn trong văn phòng của em rồi.”
Cố Thanh Hoan: “…Hả?”
Cô đâu có ở văn phòng 24/24. Với lại cô vẫn chừa khe cửa sổ cho mèo ra vào. Cô còn tưởng chỉ là trùng hợp lúc cô đến thì nó cũng ở đó thôi.
“Cũng có thể do trời lạnh, mèo muốn ở chỗ ấm. Nhưng nếu nó bám riết văn phòng em không chịu đi thì cũng dễ thử bắt đấy?” Bạch Hàn Sơn nói.
“Vậy trưa nay em thử.” Cố Thanh Hoan quyết định ngay.
Đến trưa, Cố Thanh Hoan gọi luôn Tống Dật với Triển Xuất Trần. Hai người này cao, chân dài tay dài, nhìn kiểu chỉ cần vươn tay một cái là tóm mèo nhẹ như không.
Tần Việt cũng đòi đi bắt mèo. Cố Thanh Hoan nghĩ thêm người thêm tay cũng tốt nên gật đầu luôn.
Triển Xuất Trần hào hứng cực kỳ. Cô thích mèo nhưng mèo lại không thích cô. Từ nhỏ tới lớn hễ gặp mèo là cứ thấy cô là chạy.
Trong nhà từng tính đi mua mèo ở trại chuẩn, vì mèo được nuôi theo giống thường hiền và dễ gần hơn, chắc sẽ không sợ cô.
Nhưng Triển Xuất Trần lại thích mèo ta hơn, thấy mèo bản địa trông ngầu, với lại nhận nuôi cũng coi như cứu mèo lang thang. Thế nên cô vẫn cố tìm một con mèo hoang chịu thân cận mình, tìm hoài vẫn khó.
Chưa tới văn phòng, Cố Thanh Hoan đã nghe tiếng mèo kêu khàn cả giọng. Cô nghe kỹ một chút, thấy lạ: “Nghe không giống tiếng con tam thể mọi khi?”
Cố Thanh Hoan mở cửa ra thì thấy con mèo tam thể đang nằm bệt trên tấm cào móng, mặt rất khó chịu. Bên cạnh còn có một con mèo mướp vàng đen, tiếng kêu vừa rồi là của con mướp này.
Lần trước bị chiếm ổ nằm, Cố Thanh Hoan đặt ngay tấm cào móng dạng gối dài cỡ khoảng một mét, mục đích là để con tam thể đừng nằm lên ổ của cô nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
May là con tam thể thích tấm cào móng đó thật. Có cái đó rồi nó không còn nằm lên ổ của Cố Thanh Hoan nữa.
Thấy Cố Thanh Hoan, con tam thể khẽ quẫy đuôi, “meo” một tiếng rồi duỗi người, như ban ơn mà lững thững đi tới cạnh chân cô, cọ cọ vào ống quần.
Triển Xuất Trần đứng bên cạnh ghen đến đỏ cả mắt.
Con mướp cũng lạch bạch chạy theo, dí sát định ngửi m.ô.n.g con tam thể thì bị con tam thể vả cho một cú, lùi liền mấy bước.
Cố Thanh Hoan hiểu ra: “Ồ, nó muốn… giao phối với cậu ấy.”
Con tam thể không hiểu tiếng người, chỉ phì hơi về phía con mướp như cảnh cáo.
Cố Thanh Hoan liếc mắt ra hiệu cho Tần Việt với Tống Dật. Hai người làm đúng như đã bàn trước, một người đóng cửa sổ, một người đóng cửa ra vào. Trong nháy mắt, văn phòng biến thành “phòng kín” đúng nghĩa.
Lồng vận chuyển đã để sẵn trong văn phòng từ trước, chủ yếu để con tam thể quen mùi. Lúc này Tần Việt rón rén xách tới, mở cửa l.ồ.ng ra.
Mấy người cẩn thận đeo găng tay dày, lại mặc đồ mùa lạnh cũng dày. Dù mèo có vùng vẫy cào cấu thì cũng khó làm rách da.
Cố Thanh Hoan lấy trong ngăn tủ ra hai cái túi màu tối: “Lát mình bắt con tam thể. Tống Dật với Triển Xuất Trần, hai cậu cầm túi chặn hướng chạy…”
Chưa nói hết, Tần Việt đã chọc chọc tay cô, ra hiệu nhìn về phía l.ồ.ng vận chuyển.
Cố Thanh Hoan quay đầu lại, liền thấy con tam thể đang đẩy con mướp vào trong l.ồ.ng. Nó còn dùng chân gạt gạt cửa l.ồ.ng, như muốn đóng lại luôn.
Tần Việt trợn mắt: “Con mèo này… nó thành tinh à?”
Cố Thanh Hoan phản ứng nhanh, lao tới giữ chốt lò xo ở cửa l.ồ.ng, động tác đóng cửa trơn tru khỏi nói.
Thế là bốn người đứng nhìn con mèo mướp bị nhốt trong l.ồ.ng ngơ ngác. Con tam thể thì hài lòng quay lại tấm cào móng nằm ườn ra.
“Giờ làm sao?” Tống Dật gãi đầu.
“Một con cũng là bắt, hai con cũng là bắt.” Cố Thanh Hoan nắm tay, “Bắt được rồi thì tạm thời đưa nó đi triệt sản luôn.”
“Nhưng giai đoạn này không triệt sản được mà?” Triển Xuất Trần hỏi.
“Đúng, phải đợi qua một đợt rồi mới làm được. Trong thời gian này cứ gửi ở bệnh viện thú y chăm trước. Không thể thả nó ra được, thả lần sau chưa chắc bắt lại dễ.” Cố Thanh Hoan gật đầu.
Mắt Triển Xuất Trần sáng lên: “Chuyện này giao cho mình được không?”
“Cậu chắc chứ?” Cố Thanh Hoan hỏi, “Nó sẽ kêu suốt đấy. Mèo đực còn hay đi đ.á.n.h dấu nữa.”
“Mình biết.” Triển Xuất Trần gật đầu, “Mình chỉ định thường xuyên tới bệnh viện thú y, ở cạnh nó, chăm nó, quen dần thì nó sẽ chịu thân cận mình.”
“Cậu muốn nhận nuôi con mèo mướp này à?” Cố Thanh Hoan cúi đầu nhìn con mướp đang ngồi im trong l.ồ.ng, “Đây là kiểu leo trèo phóng nhảy siêu hạng đó nhé?”
“Không sao. Còn phải xem nó có chịu thân cận mình không. Nếu không thì sau khi triệt sản xong lại thả về.” Triển Xuất Trần nói.
“Trước đó cậu không phải muốn con tam thể sao?” Cố Thanh Hoan chỉ về phía con tam thể đang nằm phè phỡn trên tấm cào móng.
Triển Xuất Trần do dự một chút rồi nói thật: “Mình thấy con mèo mướp này ngơ hơn một chút, chắc… dễ dụ hơn.”
Ba người còn lại cúi đầu nhìn con mèo mướp trong l.ồ.ng. Con mèo mướp cũng nhìn lại qua khe l.ồ.ng, mắt tròn xoe, ánh mắt thuần một màu mơ hồ.
Bị nhốt từ nãy đến giờ, không gào, không giãy, im ru… đúng là trông hơi ngơ thật.
Xác nhận không có điều khoản gài bẫy hay rủi ro gì, hai người mới ký tên gọn gàng: “Nếu thật sự lên chương trình thì nhớ nói cho bố mẹ biết là chương trình gì nhé, lúc đó xem thử có tìm được con trên TV không.”
Cố Thanh Hoan nghe xong lập tức ngại: “Không cần đâu!”
Cố Hải Yến lại gọi điện cho Cố Mẫn: “Mẹ ơi, con nói mẹ nghe, trường của Hoan Hoan sắp quay chương trình…”
Cố Thanh Hoan che tai chạy mất. Không cản được thì cô giả vờ không nghe còn không được sao.
Suốt một tháng sau đó, không khí ở Minh Đức có thể nói là cực kỳ sôi nổi.
Hễ thấy xe lạ chạy vào cổng trường, hoặc thấy có người trong trường đang lắp đặt thiết bị gì, là mọi người biết ngày tổ chương trình tới đang đến gần thêm một bước.
Cả lớp ba đều nộp thư có chữ ký phụ huynh thuận lợi. Trần Trạch Lâm đem nộp lên thì trưởng phòng giáo vụ Chương Học Hải còn trêu một câu: “Học sinh lớp ba đúng là năng động thật.”
Trần Trạch Lâm chỉ có thể giả vờ ngơ ngơ: “Dạ dạ, cũng đỡ việc cho em, khỏi phải đi canh hậu kỳ cắt dựng.”
So với lớp ba, lớp mười hai bên kia có hai mươi học sinh thì đến mười một người nói thẳng không muốn tham gia ghi hình, xin ở nhà học online, tới lúc đó không đến trường.
Thẩm Minh Triết dạo gần đây trở nên rất ít nói. Ở văn phòng hầu như không trò chuyện, xuống căn tin cũng đi một mình.
Nhưng nhìn phần lớn thời gian ông ta đều cắm mặt vào sách giáo khoa với giáo án, hoặc sửa bài giảng, thái độ làm việc nghiêm túc hơn nhiều, ai cũng có chút cảm khái.
Năm đó Thẩm Minh Triết từng đạt danh hiệu giáo viên ưu tú cấp tỉnh. Lần này bị đ.á.n.h cho tỉnh ra, nhìn như lại quay về với tâm thế ban đầu. Hy vọng ông ta có thể chỉnh lại thái độ, dồn sức vào chuyện dạy học cho đúng.
Cố Thanh Hoan thì lại bị Bạch Hàn Sơn gọi lên văn phòng một lần nữa.
“Có chuyện này anh muốn hỏi.” Sắc mặt Bạch Hàn Sơn hơi phức tạp, “Em nuôi con mèo tam thể lông dài đó trong văn phòng à?”
“Hả?” Cố Thanh Hoan không hiểu, “Dạo này lúc cho nó ăn súp thưởng, em đã thử ôm được nó rồi. Em thấy trước cuối năm chắc nhét được nó vào l.ồ.ng vận chuyển.”
Bạch Hàn Sơn xoa trán: “Cán bộ hội học sinh phản ánh, con mèo đó hình như đã… ở hẳn trong văn phòng của em rồi.”
Cố Thanh Hoan: “…Hả?”
Cô đâu có ở văn phòng 24/24. Với lại cô vẫn chừa khe cửa sổ cho mèo ra vào. Cô còn tưởng chỉ là trùng hợp lúc cô đến thì nó cũng ở đó thôi.
“Cũng có thể do trời lạnh, mèo muốn ở chỗ ấm. Nhưng nếu nó bám riết văn phòng em không chịu đi thì cũng dễ thử bắt đấy?” Bạch Hàn Sơn nói.
“Vậy trưa nay em thử.” Cố Thanh Hoan quyết định ngay.
Đến trưa, Cố Thanh Hoan gọi luôn Tống Dật với Triển Xuất Trần. Hai người này cao, chân dài tay dài, nhìn kiểu chỉ cần vươn tay một cái là tóm mèo nhẹ như không.
Tần Việt cũng đòi đi bắt mèo. Cố Thanh Hoan nghĩ thêm người thêm tay cũng tốt nên gật đầu luôn.
Triển Xuất Trần hào hứng cực kỳ. Cô thích mèo nhưng mèo lại không thích cô. Từ nhỏ tới lớn hễ gặp mèo là cứ thấy cô là chạy.
Trong nhà từng tính đi mua mèo ở trại chuẩn, vì mèo được nuôi theo giống thường hiền và dễ gần hơn, chắc sẽ không sợ cô.
Nhưng Triển Xuất Trần lại thích mèo ta hơn, thấy mèo bản địa trông ngầu, với lại nhận nuôi cũng coi như cứu mèo lang thang. Thế nên cô vẫn cố tìm một con mèo hoang chịu thân cận mình, tìm hoài vẫn khó.
Chưa tới văn phòng, Cố Thanh Hoan đã nghe tiếng mèo kêu khàn cả giọng. Cô nghe kỹ một chút, thấy lạ: “Nghe không giống tiếng con tam thể mọi khi?”
Cố Thanh Hoan mở cửa ra thì thấy con mèo tam thể đang nằm bệt trên tấm cào móng, mặt rất khó chịu. Bên cạnh còn có một con mèo mướp vàng đen, tiếng kêu vừa rồi là của con mướp này.
Lần trước bị chiếm ổ nằm, Cố Thanh Hoan đặt ngay tấm cào móng dạng gối dài cỡ khoảng một mét, mục đích là để con tam thể đừng nằm lên ổ của cô nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
May là con tam thể thích tấm cào móng đó thật. Có cái đó rồi nó không còn nằm lên ổ của Cố Thanh Hoan nữa.
Thấy Cố Thanh Hoan, con tam thể khẽ quẫy đuôi, “meo” một tiếng rồi duỗi người, như ban ơn mà lững thững đi tới cạnh chân cô, cọ cọ vào ống quần.
Triển Xuất Trần đứng bên cạnh ghen đến đỏ cả mắt.
Con mướp cũng lạch bạch chạy theo, dí sát định ngửi m.ô.n.g con tam thể thì bị con tam thể vả cho một cú, lùi liền mấy bước.
Cố Thanh Hoan hiểu ra: “Ồ, nó muốn… giao phối với cậu ấy.”
Con tam thể không hiểu tiếng người, chỉ phì hơi về phía con mướp như cảnh cáo.
Cố Thanh Hoan liếc mắt ra hiệu cho Tần Việt với Tống Dật. Hai người làm đúng như đã bàn trước, một người đóng cửa sổ, một người đóng cửa ra vào. Trong nháy mắt, văn phòng biến thành “phòng kín” đúng nghĩa.
Lồng vận chuyển đã để sẵn trong văn phòng từ trước, chủ yếu để con tam thể quen mùi. Lúc này Tần Việt rón rén xách tới, mở cửa l.ồ.ng ra.
Mấy người cẩn thận đeo găng tay dày, lại mặc đồ mùa lạnh cũng dày. Dù mèo có vùng vẫy cào cấu thì cũng khó làm rách da.
Cố Thanh Hoan lấy trong ngăn tủ ra hai cái túi màu tối: “Lát mình bắt con tam thể. Tống Dật với Triển Xuất Trần, hai cậu cầm túi chặn hướng chạy…”
Chưa nói hết, Tần Việt đã chọc chọc tay cô, ra hiệu nhìn về phía l.ồ.ng vận chuyển.
Cố Thanh Hoan quay đầu lại, liền thấy con tam thể đang đẩy con mướp vào trong l.ồ.ng. Nó còn dùng chân gạt gạt cửa l.ồ.ng, như muốn đóng lại luôn.
Tần Việt trợn mắt: “Con mèo này… nó thành tinh à?”
Cố Thanh Hoan phản ứng nhanh, lao tới giữ chốt lò xo ở cửa l.ồ.ng, động tác đóng cửa trơn tru khỏi nói.
Thế là bốn người đứng nhìn con mèo mướp bị nhốt trong l.ồ.ng ngơ ngác. Con tam thể thì hài lòng quay lại tấm cào móng nằm ườn ra.
“Giờ làm sao?” Tống Dật gãi đầu.
“Một con cũng là bắt, hai con cũng là bắt.” Cố Thanh Hoan nắm tay, “Bắt được rồi thì tạm thời đưa nó đi triệt sản luôn.”
“Nhưng giai đoạn này không triệt sản được mà?” Triển Xuất Trần hỏi.
“Đúng, phải đợi qua một đợt rồi mới làm được. Trong thời gian này cứ gửi ở bệnh viện thú y chăm trước. Không thể thả nó ra được, thả lần sau chưa chắc bắt lại dễ.” Cố Thanh Hoan gật đầu.
Mắt Triển Xuất Trần sáng lên: “Chuyện này giao cho mình được không?”
“Cậu chắc chứ?” Cố Thanh Hoan hỏi, “Nó sẽ kêu suốt đấy. Mèo đực còn hay đi đ.á.n.h dấu nữa.”
“Mình biết.” Triển Xuất Trần gật đầu, “Mình chỉ định thường xuyên tới bệnh viện thú y, ở cạnh nó, chăm nó, quen dần thì nó sẽ chịu thân cận mình.”
“Cậu muốn nhận nuôi con mèo mướp này à?” Cố Thanh Hoan cúi đầu nhìn con mướp đang ngồi im trong l.ồ.ng, “Đây là kiểu leo trèo phóng nhảy siêu hạng đó nhé?”
“Không sao. Còn phải xem nó có chịu thân cận mình không. Nếu không thì sau khi triệt sản xong lại thả về.” Triển Xuất Trần nói.
“Trước đó cậu không phải muốn con tam thể sao?” Cố Thanh Hoan chỉ về phía con tam thể đang nằm phè phỡn trên tấm cào móng.
Triển Xuất Trần do dự một chút rồi nói thật: “Mình thấy con mèo mướp này ngơ hơn một chút, chắc… dễ dụ hơn.”
Ba người còn lại cúi đầu nhìn con mèo mướp trong l.ồ.ng. Con mèo mướp cũng nhìn lại qua khe l.ồ.ng, mắt tròn xoe, ánh mắt thuần một màu mơ hồ.
Bị nhốt từ nãy đến giờ, không gào, không giãy, im ru… đúng là trông hơi ngơ thật.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận