Nữ Phụ Từ Bỏ Chạy Trốn
Chương 155
Khổng Hồng Phương ban đầu không hiểu ‘bộ phận s.i.n.h d.ụ.c’ là cái gì, sau đó nghe theo ý tứ của y tá cũng đoán ra được, chẳng phải là cái ‘chim nhỏ’ sao.
Mắt bà ta sáng lên: “Có thể mọc ra chim nhỏ, thế t.h.u.ố.c này chẳng phải vẫn có hiệu quả sao.”
Y tá lườm bà ta một cái: “Hiệu quả cái nỗi gì, bà có biết ‘người lưỡng tính’ là gì không, tức là vừa có đặc điểm của nam, vừa có đặc điểm của nữ, nhưng cả hai đều không dùng được.”
Y tá dù sao cũng còn trẻ, khi nhắc tới ‘đặc điểm’ thì mặt đỏ lựng như trái táo chín.
Khổng Hồng Phương ngây người: “Không dùng được?”
“Đúng thế.” Bác sĩ dứt khoát dùng cách nói nôm na giải thích, “Nói đơn giản là, sản phụ nếu uống cái t.h.u.ố.c chuyển t.h.a.i này, sinh ra đứa trẻ sẽ chẳng phải nam chẳng phải nữ, không thể nối dõi tông đường được, bà bác, bà nghe rõ, hiểu rõ chưa hả?”
Khổng Hồng Phương nghe xong, cả người c.h.ế.t lặng, ngồi phịch xuống đất.
Lưu Lộ còn t.h.ả.m hơn, hét lên một tiếng rồi ngất lịm đi.
Bác sĩ vội vàng cứu tỉnh cho cô ấy.
Lưu Lộ từ từ tỉnh lại, nhìn Khổng Hồng Phương, xông tới đ.ấ.m đá bà ta: “Con rốt cuộc đã làm gì đắc tội với mẹ mà mẹ lại nhẫn tâm hại con như thế này.”
Khổng Hồng Phương vội vàng né tránh, lúng túng nói: “Cái này, cái này mẹ cũng không ngờ tới mà.”
Bà ta lẩm bẩm: “Hơn nữa, chẳng phải bảo đưa đến bệnh viện kịp thời sao, bác sĩ cũng bảo rồi, súc ruột kịp lúc nên chẳng có vấn đề gì lớn.”
Lưu Lộ phẫn uất nói: “Đó là vì Tuyết Di phát hiện ra sớm, nếu không có cô ấy, đứa con trong bụng con bây giờ đã bị dị dạng rồi.”
Bác sĩ cạn lời: “Tôi nói là tạm thời chưa phát hiện ra vấn đề, nhưng còn phải ở lại viện theo dõi thêm vài ngày.” Ông nói tiếp, “Chỉ cần đã uống t.h.u.ố.c vào người, cơ thể ít nhiều cũng sẽ hấp thụ, việc này sẽ gây ra ảnh hưởng gì cho cơ thể sản phụ cũng như t.h.a.i nhi thì chúng tôi đều khó mà dự đoán trước được.”
Lưu Lộ nghe thấy lời này, dù không ngất đi nhưng cũng lấy tay che mặt, nước mắt không ngừng rơi xuống qua kẽ tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khổng Hồng Phương dùng tay giật giật vạt áo đoàn trưởng Triệu, nháy mắt với anh ta, muốn anh ta nói giúp bà ta một câu.
Nhưng đoàn trưởng Triệu đã đờ đẫn cả người, trong đầu liên tục vang lên những lời bác sĩ vừa nói.
“Hấp thụ...”
“Gây ra... ảnh hưởng...”
Bác sĩ thở dài, lắc đầu, chắp tay sau lưng bước đi, vừa đi vừa lẩm bẩm: “Người ta thường nói, trong nhà có người già như có một kho báu.” Ông nói tiếp, “Nhưng có ai biết được vế sau của câu nói đó, trong nhà có người già đôi khi lại giống như có một tên trộm, cái ‘trộm’ này không phải là trộm cắp vặt, mà là ám chỉ những người già không hiểu chuyện, thường xuyên gây thêm rắc rối cho con cái...”
Mỗi câu ông nói ra đều khiến mặt Khổng Hồng Phương đỏ thêm một tầng.
Đoàn trưởng Triệu, một người đàn ông mạnh mẽ, hiếm khi đỏ hoe mắt, nghẹn ngào lên tiếng.
Anh ta nắm c.h.ặ.t lấy tay Lưu Lộ: “Lưu Lộ... anh xin lỗi em...”
Khương Tuyết Di đứng bên cạnh, lạnh lùng châm chọc: “Bây giờ nhận lỗi có ích gì không? Đoàn trưởng Triệu, tôi nói cho anh biết, anh là đàn ông chứ không phải đứa trẻ chưa cai sữa, mẹ anh hồ đồ mà anh cũng hồ đồ theo sao? Từ chuyện Khương Tuyết Thiến cho đến chuyện t.h.u.ố.c chuyển t.h.a.i này, từng việc từng việc một, có việc nào anh đứng ra giải quyết dứt khoát không? Nếu anh sớm có thái độ cứng rắn, nói rõ với bà ấy rằng sinh con trai hay con gái đều như nhau thì tôi không tin bà Khổng lại dám cho Lưu Lộ uống cái thứ t.h.u.ố.c chuyển t.h.a.i hại người này đâu.”
Mặt đoàn trưởng Triệu đỏ như gan heo, anh ta cũng hiểu những lời Khương Tuyết Di nói đều rất chí lý, tay cứ xoa xoa mãi vào ống quần: “Tôi... tôi... bà ấy dù sao cũng là mẹ tôi...”
“Là mẹ anh thì sao, người hại người chính là bà ấy đấy.” Khương Tuyết Di nói, “Lưu Lộ gả cho anh chứ không phải gả cho mẹ anh, cô ấy là người sẽ cùng anh đi hết cuộc đời này, anh không bảo vệ cô ấy thì ai bảo vệ cô ấy?”
Chuyện này nói trắng ra, căn nguyên vẫn nằm ở bản thân đoàn trưởng Triệu.
Khương Tuyết Di hỏi: “Tôi hỏi anh, lúc bà ấy cho Lưu Lộ uống t.h.u.ố.c anh đang ở đâu? Nếu anh còn chút khí phách của đàn ông thì bây giờ nên túm lấy cổ áo mẹ mình mà bảo bà ấy rằng, nếu Lưu Lộ và đứa con trong bụng có chuyện gì thì anh sẽ không để yên cho bà ấy đâu.”
Từng lời Khương Tuyết Di nói đều trúng phóc vào nỗi lòng cô ấy, Lưu Lộ rốt cuộc không nhịn được nữa, òa khóc nức nở.
Cô ấy nghẹn ngào, đứt quãng nói: “Anh Triệu, em... em gả vào nhà anh bao nhiêu năm nay, trên thì thay anh hiếu kính cha mẹ, dưới thì thay anh sinh con đẻ cái, chăm sóc gia đình, em có điểm nào không phải với anh không?”
Mắt bà ta sáng lên: “Có thể mọc ra chim nhỏ, thế t.h.u.ố.c này chẳng phải vẫn có hiệu quả sao.”
Y tá lườm bà ta một cái: “Hiệu quả cái nỗi gì, bà có biết ‘người lưỡng tính’ là gì không, tức là vừa có đặc điểm của nam, vừa có đặc điểm của nữ, nhưng cả hai đều không dùng được.”
Y tá dù sao cũng còn trẻ, khi nhắc tới ‘đặc điểm’ thì mặt đỏ lựng như trái táo chín.
Khổng Hồng Phương ngây người: “Không dùng được?”
“Đúng thế.” Bác sĩ dứt khoát dùng cách nói nôm na giải thích, “Nói đơn giản là, sản phụ nếu uống cái t.h.u.ố.c chuyển t.h.a.i này, sinh ra đứa trẻ sẽ chẳng phải nam chẳng phải nữ, không thể nối dõi tông đường được, bà bác, bà nghe rõ, hiểu rõ chưa hả?”
Khổng Hồng Phương nghe xong, cả người c.h.ế.t lặng, ngồi phịch xuống đất.
Lưu Lộ còn t.h.ả.m hơn, hét lên một tiếng rồi ngất lịm đi.
Bác sĩ vội vàng cứu tỉnh cho cô ấy.
Lưu Lộ từ từ tỉnh lại, nhìn Khổng Hồng Phương, xông tới đ.ấ.m đá bà ta: “Con rốt cuộc đã làm gì đắc tội với mẹ mà mẹ lại nhẫn tâm hại con như thế này.”
Khổng Hồng Phương vội vàng né tránh, lúng túng nói: “Cái này, cái này mẹ cũng không ngờ tới mà.”
Bà ta lẩm bẩm: “Hơn nữa, chẳng phải bảo đưa đến bệnh viện kịp thời sao, bác sĩ cũng bảo rồi, súc ruột kịp lúc nên chẳng có vấn đề gì lớn.”
Lưu Lộ phẫn uất nói: “Đó là vì Tuyết Di phát hiện ra sớm, nếu không có cô ấy, đứa con trong bụng con bây giờ đã bị dị dạng rồi.”
Bác sĩ cạn lời: “Tôi nói là tạm thời chưa phát hiện ra vấn đề, nhưng còn phải ở lại viện theo dõi thêm vài ngày.” Ông nói tiếp, “Chỉ cần đã uống t.h.u.ố.c vào người, cơ thể ít nhiều cũng sẽ hấp thụ, việc này sẽ gây ra ảnh hưởng gì cho cơ thể sản phụ cũng như t.h.a.i nhi thì chúng tôi đều khó mà dự đoán trước được.”
Lưu Lộ nghe thấy lời này, dù không ngất đi nhưng cũng lấy tay che mặt, nước mắt không ngừng rơi xuống qua kẽ tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khổng Hồng Phương dùng tay giật giật vạt áo đoàn trưởng Triệu, nháy mắt với anh ta, muốn anh ta nói giúp bà ta một câu.
Nhưng đoàn trưởng Triệu đã đờ đẫn cả người, trong đầu liên tục vang lên những lời bác sĩ vừa nói.
“Hấp thụ...”
“Gây ra... ảnh hưởng...”
Bác sĩ thở dài, lắc đầu, chắp tay sau lưng bước đi, vừa đi vừa lẩm bẩm: “Người ta thường nói, trong nhà có người già như có một kho báu.” Ông nói tiếp, “Nhưng có ai biết được vế sau của câu nói đó, trong nhà có người già đôi khi lại giống như có một tên trộm, cái ‘trộm’ này không phải là trộm cắp vặt, mà là ám chỉ những người già không hiểu chuyện, thường xuyên gây thêm rắc rối cho con cái...”
Mỗi câu ông nói ra đều khiến mặt Khổng Hồng Phương đỏ thêm một tầng.
Đoàn trưởng Triệu, một người đàn ông mạnh mẽ, hiếm khi đỏ hoe mắt, nghẹn ngào lên tiếng.
Anh ta nắm c.h.ặ.t lấy tay Lưu Lộ: “Lưu Lộ... anh xin lỗi em...”
Khương Tuyết Di đứng bên cạnh, lạnh lùng châm chọc: “Bây giờ nhận lỗi có ích gì không? Đoàn trưởng Triệu, tôi nói cho anh biết, anh là đàn ông chứ không phải đứa trẻ chưa cai sữa, mẹ anh hồ đồ mà anh cũng hồ đồ theo sao? Từ chuyện Khương Tuyết Thiến cho đến chuyện t.h.u.ố.c chuyển t.h.a.i này, từng việc từng việc một, có việc nào anh đứng ra giải quyết dứt khoát không? Nếu anh sớm có thái độ cứng rắn, nói rõ với bà ấy rằng sinh con trai hay con gái đều như nhau thì tôi không tin bà Khổng lại dám cho Lưu Lộ uống cái thứ t.h.u.ố.c chuyển t.h.a.i hại người này đâu.”
Mặt đoàn trưởng Triệu đỏ như gan heo, anh ta cũng hiểu những lời Khương Tuyết Di nói đều rất chí lý, tay cứ xoa xoa mãi vào ống quần: “Tôi... tôi... bà ấy dù sao cũng là mẹ tôi...”
“Là mẹ anh thì sao, người hại người chính là bà ấy đấy.” Khương Tuyết Di nói, “Lưu Lộ gả cho anh chứ không phải gả cho mẹ anh, cô ấy là người sẽ cùng anh đi hết cuộc đời này, anh không bảo vệ cô ấy thì ai bảo vệ cô ấy?”
Chuyện này nói trắng ra, căn nguyên vẫn nằm ở bản thân đoàn trưởng Triệu.
Khương Tuyết Di hỏi: “Tôi hỏi anh, lúc bà ấy cho Lưu Lộ uống t.h.u.ố.c anh đang ở đâu? Nếu anh còn chút khí phách của đàn ông thì bây giờ nên túm lấy cổ áo mẹ mình mà bảo bà ấy rằng, nếu Lưu Lộ và đứa con trong bụng có chuyện gì thì anh sẽ không để yên cho bà ấy đâu.”
Từng lời Khương Tuyết Di nói đều trúng phóc vào nỗi lòng cô ấy, Lưu Lộ rốt cuộc không nhịn được nữa, òa khóc nức nở.
Cô ấy nghẹn ngào, đứt quãng nói: “Anh Triệu, em... em gả vào nhà anh bao nhiêu năm nay, trên thì thay anh hiếu kính cha mẹ, dưới thì thay anh sinh con đẻ cái, chăm sóc gia đình, em có điểm nào không phải với anh không?”
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận