Khương Tuyết Di hít sâu một hơi, tự nhủ lòng mình không được giận, không chấp nhặt với người đàn bà vô tri này: “Theo cách bà nói thì tôi cũng đi bán t.h.u.ố.c được rồi đấy. Cứ lấy bồ hóng dưới đáy nồi nặn đại mấy viên hoàn, bán cho những cặp vợ chồng muốn sinh con trai, một trăm đồng một viên, uống xong về nhà ‘đúc người’, nếu sinh con trai thì đến tạ lễ thêm một trăm đồng. Nếu sinh con gái thì trả lại một trăm đồng, phát thêm một viên t.h.u.ố.c nữa về nhà tiếp tục ‘đúc’, cho đến khi nào sinh được con trai thì thôi, bất kể bao nhiêu viên cũng không thu thêm phí.”

Bác sĩ suýt nữa thì phì cười: “Đây đúng là vụ làm ăn nắm chắc phần thắng rồi.”

Đầu óc Khổng Hồng Phương bắt đầu quay mòng mòng: “Cô có ý gì hả.”

Bác sĩ nói: “Bà bác ơi, sao bà vẫn chưa hiểu ra nhỉ. Cứ nói đơn giản thế này đi, sản phụ sinh con không phải trai thì là gái đúng không nào.”

“Thế chứ sao nữa, chẳng lẽ lại sinh ra cái đứa chẳng phải nam chẳng phải nữ à.” Khổng Hồng Phương đáp.

Bác sĩ vỗ tay một cái: “Thế là rõ rồi còn gì, nói trắng ra t.h.u.ố.c này chỉ là để lòe người thôi, bà mang t.h.u.ố.c về cho con dâu uống, cô ấy sinh được con trai thì bà thấy t.h.u.ố.c linh, nếu sinh con gái thì bà cũng chẳng mất gì cả, lại đi lấy thêm thang nữa về uống để sinh tiếp, chỉ cần cứ đẻ mãi thì kiểu gì chẳng có tỷ lệ trúng con trai, rủi ro ở giữa là do các người tự gánh chịu hết.”

Khổng Hồng Phương mơ hồ hiểu ra đôi chút nhưng vẫn chưa thông hẳn.

Bà ta lắc đầu nguầy nguậy: “Tôi không quan tâm, dù sao lão thần y cũng không lừa tôi đâu.”

Mắt bà ta chợt sáng lên: “Đúng rồi, t.h.u.ố.c lão thần y đưa cho tôi không giống với t.h.u.ố.c sinh con trai mà các người nói, đây của tôi là t.h.u.ố.c chuyển thai, có thể chuyển từ t.h.a.i nữ sang t.h.a.i nam được.”

Khương Tuyết Di: “Có gì khác nhau đâu, cũng vẫn là kẻ bán t.h.u.ố.c giả cho bà thôi, hắn bảo với bà là biến con gái thành con trai được, nếu không biến được thì lại đến chỗ hắn lấy tiếp thang nữa cho đến khi nào thành công thì thôi.”

Cô thở dài: “Bà Khổng, tôi thật không hiểu nổi bà lấy đâu ra nỗi ám ảnh sinh con trai lớn đến thế, chẳng lẽ những người không sinh được con trai đều không đáng sống sao?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Khổng Hồng Phương liếc cô một cái nói: “Cô thì biết cái gì, dân quê chúng tôi sao có thể không có con trai được, không có con trai thì sau này ai lo hậu sự cho cô, sau này về làng có mà không ngóc đầu lên nổi.”

Khương Tuyết Di: “Hậu sự gì chứ, còn chưa đợi được đến lúc đó thì cái gọi là con trai đã chẳng thấy bóng dáng đâu rồi, đây chính là bệnh viện, bà tự đi mà xem đi, túc trực bên giường chăm sóc người già là con trai nhiều hay con gái nhiều?”

Khổng Hồng Phương bĩu môi: “Tôi lười chẳng buồn nói với cô nữa.”

Đôi mắt tam giác của bà ta lóe lên tia sáng, nhìn chằm chằm vào Lưu Lộ: “Vợ thằng cả, con nghe mẹ đi, quay về mẹ lại đi lấy thêm thang t.h.u.ố.c chuyển t.h.a.i nữa cho con, cái t.h.a.i này của con nhất định phải sinh được con trai.” Bà ta lại nói, “Con đừng có tin lời con nhỏ họ Khương kia nói, nó ấy à, là bản thân nó sinh được con trai rồi nên mới nói năng kiểu không biết đau xót cho người khác đấy.”

Lưu Lộ cuống lên, mặt đỏ bừng: “Mẹ, Tuyết Di không phải người như mẹ nói đâu.”

Khổng Hồng Phương hừ một tiếng: “Con thì biết cái gì, thói đời ghen ăn tức ở, bản thân nó đẻ được con trai nên nó không muốn con cũng đẻ được con trai giống nó, hiểu chưa hả.”

Khương Tuyết Di: “Phải phải phải, cả thiên hạ này ai sinh được con trai tôi cũng ghen ghét đố kỵ hết, xin hỏi, tôi ghen tị cho xuể không?”

Đúng lúc này, y tá vẻ mặt hớt hải chạy vào: “Bác sĩ Trịnh, có kết quả kiểm tra rồi, thành phần trong t.h.u.ố.c này toàn là thứ hại người thôi.”

“Bác sĩ Lâm bên khoa đông y đã xem qua rồi, trong đơn t.h.u.ố.c này có rết, thạch tín, sinh nam tinh, đại kích... toàn là những vị t.h.u.ố.c có hại cho sản phụ.” Y tá nhìn thoáng qua sắc mặt của Lưu Lộ, rồi cẩn thận nói tiếp, “Bác sĩ Lâm bảo là cái gọi là t.h.u.ố.c chuyển t.h.a.i này chẳng có công dụng chuyển t.h.a.i chút nào cả, nếu sản phụ m.a.n.g t.h.a.i con trai, uống t.h.u.ố.c này vào sẽ khiến bộ phận s.i.n.h d.ụ.c của đứa trẻ bị tổn thương, dị dạng, dù bây giờ không thấy gì nhưng lớn lên cũng sẽ nhỏ hơn bạn bè cùng trang lứa, nếu sản phụ m.a.n.g t.h.a.i con gái thì còn đáng sợ hơn, đứa trẻ sẽ mọc ra bộ phận s.i.n.h d.ụ.c giả ở phía dưới, biến thành ‘người lưỡng tính’ thực thụ.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Nữ Phụ Từ Bỏ Chạy Trốn - Chương 154 | Đọc truyện chữ