Sau khi Vân Nguyệt Nga rời đi, ánh mắt đầy vẻ bất mãn của Tào An Học lập tức chuyển sang Thanh Nhiên. Đối diện với ánh mắt ấy, cả người Thanh Nhiên không khỏi run rẩy.
“Bịch” một tiếng, nàng ta quỳ sụp xuống đất, cúi rạp người run giọng nói:
“Nghĩa… nghĩa phụ…”
“Con tiện nhân này!”
Tào An Học vung một chưởng đ.á.n.h thẳng tới, trực tiếp đ.á.n.h Thanh Nhiên văng ra xa hơn mười mét, m.á.u tươi từ miệng phun ra.
Hắn bước nhanh tới trước mặt nàng ta, trợn mắt quát:
“Biết rõ sau lưng Vân Niệm là Vân gia, ngươi không thể tìm một kẻ không có bối cảnh ra gánh tội sao? Xem ra dạo gần đây lá gan của ngươi càng lúc càng lớn rồi!”
Thanh Nhiên run rẩy bò dậy, lại tiếp tục phủ phục xuống đất dập đầu liên tục:
“Nghĩa phụ, con biết sai rồi! Xin nghĩa phụ tha thứ!”
“Hừ…”
Tào An Học lạnh lùng đ.á.n.h giá nàng ta, sau đó đột nhiên ngồi xổm xuống, bóp cằm Thanh Nhiên ép nàng ngẩng đầu lên. Ánh mắt hắn chậm rãi lướt qua khuôn mặt nàng.
“Bất kể thế nào cũng phải bịt miệng được phía Vân Nguyệt Nga. Nếu chuyện này bị làm lớn lên, bản tọa sẽ cho ngươi nếm thử cảm giác mà Lý Như từng trải qua!”
Vừa dứt lời, mặt Thanh Nhiên lập tức trắng bệch như tờ giấy.
Tào An Học mạnh tay hất nàng ra, hừ lạnh một tiếng rồi đứng dậy đi vào nội đường, lạnh nhạt nói:
“Còn không mau cút đi?”
Nghe vậy, Thanh Nhiên vội vàng run rẩy đứng lên, hoảng loạn chạy khỏi phủ đệ.
Ở Tông Vụ Điện chắc chắn có thể tìm thấy nét chữ của Vân Niệm.
Tuy trước nay Vân Nguyệt Nga biết rất ít về chuyện của Vân Niệm, nhưng lúc này nàng cũng không thể không nghiêm túc điều tra. Dù sao nếu tội danh sát hại đồng môn thật sự là do Vân Niệm phạm phải, vậy thì thanh danh của cả Vân gia cũng sẽ bị liên lụy theo.
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
Sau khi đệ t.ử của Tông Vụ Điện đem b.út tích mà Vân Niệm từng để lại giao cho Vân Nguyệt Nga, nàng liền cầm hai tờ giấy lên cẩn thận đối chiếu, mà sắc mặt cũng theo đó càng lúc càng khó coi.
Chỉ thấy nét chữ trên hai tờ giấy kia rõ ràng là của cùng một người viết ra.
Bất giác, Vân Nguyệt Nga đã siết c.h.ặ.t những tờ giấy trong tay thành một cục.
Vân Niệm… nàng ấy sao lại làm ra chuyện như vậy, cuối cùng vẫn là mình đã nhìn lầm nàng sao? Vậy hiện giờ nàng đang ở đâu?
—— T.ử Vân Phong, Chấp Pháp Đường ——
“Tịch Mặc, nhập tông đã ba năm, là Kim linh căn — loại có chiến lực mạnh nhất trong Ngũ Hành linh căn, linh khí chủ yếu sử dụng cũng là kiếm…” Ánh mắt Tống Ly nhìn lên quyển sổ thông tin, tiếp tục nói:
“Hiện giờ vẫn chưa bái sư.”
Chưởng môn Mộ Hạc vừa nghe vừa gật đầu, suy nghĩ một lát rồi hỏi tiếp:
“Đạo tâm thế nào?”
“Con cháu thế gia, từ nhỏ đã trải qua không ít khảo hạch, xem như có thể thông qua.” Tống Ly đáp.
Nghe vậy, chân mày Mộ Hạc chưởng môn hơi nhíu lại.
Thấy thế, Tống Ly lại lật thêm vài trang, chậm rãi nói:
“Người này xuất thân bần hàn, nhưng đạo tâm kiên định, tên là Sư Lương Diệp, nhập môn bảy năm, chuyên tu kiếm đạo, chỉ tiếc là Hỏa Mộc song linh căn.”
“Tư chất hơi kém.” Chân mày Mộ Hạc chưởng môn vẫn chưa giãn ra.
“ Minh Tín Hồng, xuất thân thế gia bình thường, đạo tâm kiên định, trời sinh Thổ linh căn, nhập môn đã chín năm mà vẫn chưa bái sư, rất trầm ổn, là pháp tu.” Tống Ly tiếp tục nói.
Mộ Hạc chưởng môn lắc đầu:
“Đáng tiếc lại là pháp tu.”
Tống Ly ôn hòa cười cười, nói tiếp:
“Trong số đệ t.ử nội môn đến nay chưa bái sư, thì ba người này là lựa chọn tốt nhất. Nếu muốn chọn đồ đệ cho Từ trưởng lão, Tịch Mặc xem ra không tệ.”
Mộ Hạc chưởng môn lại suy nghĩ rất lâu mới mở miệng:
“Hay là đợi thêm một thời gian nữa, gọi cả ba người tới, khảo sát kỹ càng rồi hãy quyết định.”
“Đã rõ…” Tống Ly khẽ gật đầu, ánh mắt khẽ động:
“Có cần gọi cả Từ trưởng lão không?”
“Chuyện này…” Mộ Hạc chưởng môn có chút khó xử, lại đem vấn đề ném cho Tống Ly:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Tống huynh thấy sao?”
Tống Ly mỉm cười nhàn nhạt:
“Đã là chọn đồ đệ cho Từ trưởng lão, đương nhiên phải gọi ông ấy tới.”
“Vậy cứ quyết định như thế đi.”
Trên phi diệp chu, Vân Niệm ngồi ở mép thuyền đung đưa chân, nhàm chán nhìn những đám mây lướt qua xung quanh.
Đỗ Tình thì lười biếng nằm trên phi diệp chu nghỉ ngơi, chợt mở mắt ra, liếc nhìn Vân Niệm đang ngồi bên cạnh, khóe môi không khỏi cong lên, sau đó nói:
“Tiểu đồ đệ à, nếu đã bị đuổi khỏi T.ử Tiêu Tông rồi, sao ngươi không về nhà mà lại chạy tới nơi như biển Vô Nhai?”
“Nhà…” Vân Niệm ngẩn người một lát, rồi thản nhiên nói:
“Ta không có nhà.”
Ánh mắt Đỗ Tình khẽ động, rồi bật cười:
“Không sao, sau này cứ theo sư tôn ta lăn lộn, trời nam đất bắc, bốn biển đều là nhà.”
Nghe vậy, Vân Niệm nhàn nhạt liếc hắn một cái:
“Ăn nói khoác lác. Nếu xét về trải đời, đáng lẽ phải là ngươi bái ta làm sư mới đúng.”
“Phụt—”
Đỗ Tình bật cười thành tiếng, khẽ nói: “Đúng là tính trẻ con.”
Vân Niệm không thèm để ý tới hắn nữa, tiếp tục im lặng nhìn mây trời xung quanh.
Đỗ Tình tự mình nói tiếp:
“Tính thời gian thì đại khái nửa ngày nữa là tới Vân Du Minh rồi, đói chưa?”
“Cũng ổn…” Vân Niệm thản nhiên đáp:
“Vẫn chịu thêm nửa ngày được.”
“Được, tới nơi ta dẫn ngươi đi t.ửu lâu số một Tu Chân giới, sư tôn mời khách.” Đỗ Tình cười nói.
Khác hẳn với tưởng tượng của Vân Niệm.
Nàng vốn cho rằng tông môn đã đủ lớn rồi, không ngờ phạm vi tổng bộ của Vân Du Minh còn lớn hơn nữa.
Ngay từ khoảnh khắc bước vào thành trì đã được xem như tiến vào địa bàn Vân Du Minh. Trên đường người qua kẻ lại đủ mọi dạng người, tu vi cao thấp khác nhau, tuy nhìn không khác mấy nơi nàng từng thấy, nhưng lại phồn hoa hơn hẳn.
“Đi, dẫn ngươi đi ăn ngon, ăn xong chúng ta lại dạo tiếp.”
Vừa hạ xuống đất, Đỗ Tình đã kéo Vân Niệm đi về phía trước.
Đôi chân nhỏ của Vân Niệm cũng lập tức bước nhanh theo, dù sao chuyện ăn uống cũng không thể chậm trễ.
Nhưng đúng lúc nàng đang vội vã đi đường, ánh lửa lóe lên từ một tiệm linh khí bên đường khiến nàng không khỏi quay đầu nhìn lại.
Đó là một thanh trường đao vừa mới ra lò, thân đao trơn nhẵn, ánh lạnh lóe lên nơi lưỡi đao cực kỳ đẹp mắt.
Đỗ Tình quả thật không lừa nàng.
Tửu lâu này lớn đến mức gần như chiếm trọn cả một con phố, bên trong lại càng hoa lệ, việc làm ăn đông nghịt khách.
Vân Niệm còn đang nhìn thực đơn đầy hoa cả mắt thì Đỗ Tình đã gọi kín cả một bàn lớn thức ăn.
Sau khi nhìn giá tiền mà hiện tại mình hoàn toàn không gánh nổi một hồi lâu, Vân Niệm ngẩng đầu nhìn Đỗ Tình:
“Ngươi có đủ linh thạch không?”
Đỗ Tình chớp chớp mắt với nàng:
“Cứ thoải mái ăn đi.”
Rốt cuộc Vân Niệm vẫn cố kiềm chế bản thân, ăn đến năm phần no liền nói mình ổn rồi, khiến Đỗ Tình khá kinh ngạc, sau đó mới đi tính tiền.
Thấy chưa bao lâu Đỗ Tình đã quay lại, Vân Niệm cũng có chút tò mò.
Theo lý mà nói, tán tu thường chẳng có bao nhiêu gia sản, mà nhìn cách ăn mặc của Đỗ Tình cũng chẳng giống con cháu thế gia gì cả.
Sau đó hai người lại dạo qua rất nhiều nơi.
Đỗ Tình dường như biết Vân Niệm chưa ăn no, cứ hễ thấy món ăn gì là lại mua xuống.
Không bao lâu sau, Vân Niệm cuối cùng cũng thật sự no bụng.
Nhìn những tán tu đang cẩn thận trang trí đường phố xung quanh, Vân Niệm không khỏi hỏi:
“Vân Du Minh sắp có lễ hội sao?”
“Bịch” một tiếng, nàng ta quỳ sụp xuống đất, cúi rạp người run giọng nói:
“Nghĩa… nghĩa phụ…”
“Con tiện nhân này!”
Tào An Học vung một chưởng đ.á.n.h thẳng tới, trực tiếp đ.á.n.h Thanh Nhiên văng ra xa hơn mười mét, m.á.u tươi từ miệng phun ra.
Hắn bước nhanh tới trước mặt nàng ta, trợn mắt quát:
“Biết rõ sau lưng Vân Niệm là Vân gia, ngươi không thể tìm một kẻ không có bối cảnh ra gánh tội sao? Xem ra dạo gần đây lá gan của ngươi càng lúc càng lớn rồi!”
Thanh Nhiên run rẩy bò dậy, lại tiếp tục phủ phục xuống đất dập đầu liên tục:
“Nghĩa phụ, con biết sai rồi! Xin nghĩa phụ tha thứ!”
“Hừ…”
Tào An Học lạnh lùng đ.á.n.h giá nàng ta, sau đó đột nhiên ngồi xổm xuống, bóp cằm Thanh Nhiên ép nàng ngẩng đầu lên. Ánh mắt hắn chậm rãi lướt qua khuôn mặt nàng.
“Bất kể thế nào cũng phải bịt miệng được phía Vân Nguyệt Nga. Nếu chuyện này bị làm lớn lên, bản tọa sẽ cho ngươi nếm thử cảm giác mà Lý Như từng trải qua!”
Vừa dứt lời, mặt Thanh Nhiên lập tức trắng bệch như tờ giấy.
Tào An Học mạnh tay hất nàng ra, hừ lạnh một tiếng rồi đứng dậy đi vào nội đường, lạnh nhạt nói:
“Còn không mau cút đi?”
Nghe vậy, Thanh Nhiên vội vàng run rẩy đứng lên, hoảng loạn chạy khỏi phủ đệ.
Ở Tông Vụ Điện chắc chắn có thể tìm thấy nét chữ của Vân Niệm.
Tuy trước nay Vân Nguyệt Nga biết rất ít về chuyện của Vân Niệm, nhưng lúc này nàng cũng không thể không nghiêm túc điều tra. Dù sao nếu tội danh sát hại đồng môn thật sự là do Vân Niệm phạm phải, vậy thì thanh danh của cả Vân gia cũng sẽ bị liên lụy theo.
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
Sau khi đệ t.ử của Tông Vụ Điện đem b.út tích mà Vân Niệm từng để lại giao cho Vân Nguyệt Nga, nàng liền cầm hai tờ giấy lên cẩn thận đối chiếu, mà sắc mặt cũng theo đó càng lúc càng khó coi.
Chỉ thấy nét chữ trên hai tờ giấy kia rõ ràng là của cùng một người viết ra.
Bất giác, Vân Nguyệt Nga đã siết c.h.ặ.t những tờ giấy trong tay thành một cục.
Vân Niệm… nàng ấy sao lại làm ra chuyện như vậy, cuối cùng vẫn là mình đã nhìn lầm nàng sao? Vậy hiện giờ nàng đang ở đâu?
—— T.ử Vân Phong, Chấp Pháp Đường ——
“Tịch Mặc, nhập tông đã ba năm, là Kim linh căn — loại có chiến lực mạnh nhất trong Ngũ Hành linh căn, linh khí chủ yếu sử dụng cũng là kiếm…” Ánh mắt Tống Ly nhìn lên quyển sổ thông tin, tiếp tục nói:
“Hiện giờ vẫn chưa bái sư.”
Chưởng môn Mộ Hạc vừa nghe vừa gật đầu, suy nghĩ một lát rồi hỏi tiếp:
“Đạo tâm thế nào?”
“Con cháu thế gia, từ nhỏ đã trải qua không ít khảo hạch, xem như có thể thông qua.” Tống Ly đáp.
Nghe vậy, chân mày Mộ Hạc chưởng môn hơi nhíu lại.
Thấy thế, Tống Ly lại lật thêm vài trang, chậm rãi nói:
“Người này xuất thân bần hàn, nhưng đạo tâm kiên định, tên là Sư Lương Diệp, nhập môn bảy năm, chuyên tu kiếm đạo, chỉ tiếc là Hỏa Mộc song linh căn.”
“Tư chất hơi kém.” Chân mày Mộ Hạc chưởng môn vẫn chưa giãn ra.
“ Minh Tín Hồng, xuất thân thế gia bình thường, đạo tâm kiên định, trời sinh Thổ linh căn, nhập môn đã chín năm mà vẫn chưa bái sư, rất trầm ổn, là pháp tu.” Tống Ly tiếp tục nói.
Mộ Hạc chưởng môn lắc đầu:
“Đáng tiếc lại là pháp tu.”
Tống Ly ôn hòa cười cười, nói tiếp:
“Trong số đệ t.ử nội môn đến nay chưa bái sư, thì ba người này là lựa chọn tốt nhất. Nếu muốn chọn đồ đệ cho Từ trưởng lão, Tịch Mặc xem ra không tệ.”
Mộ Hạc chưởng môn lại suy nghĩ rất lâu mới mở miệng:
“Hay là đợi thêm một thời gian nữa, gọi cả ba người tới, khảo sát kỹ càng rồi hãy quyết định.”
“Đã rõ…” Tống Ly khẽ gật đầu, ánh mắt khẽ động:
“Có cần gọi cả Từ trưởng lão không?”
“Chuyện này…” Mộ Hạc chưởng môn có chút khó xử, lại đem vấn đề ném cho Tống Ly:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Tống huynh thấy sao?”
Tống Ly mỉm cười nhàn nhạt:
“Đã là chọn đồ đệ cho Từ trưởng lão, đương nhiên phải gọi ông ấy tới.”
“Vậy cứ quyết định như thế đi.”
Trên phi diệp chu, Vân Niệm ngồi ở mép thuyền đung đưa chân, nhàm chán nhìn những đám mây lướt qua xung quanh.
Đỗ Tình thì lười biếng nằm trên phi diệp chu nghỉ ngơi, chợt mở mắt ra, liếc nhìn Vân Niệm đang ngồi bên cạnh, khóe môi không khỏi cong lên, sau đó nói:
“Tiểu đồ đệ à, nếu đã bị đuổi khỏi T.ử Tiêu Tông rồi, sao ngươi không về nhà mà lại chạy tới nơi như biển Vô Nhai?”
“Nhà…” Vân Niệm ngẩn người một lát, rồi thản nhiên nói:
“Ta không có nhà.”
Ánh mắt Đỗ Tình khẽ động, rồi bật cười:
“Không sao, sau này cứ theo sư tôn ta lăn lộn, trời nam đất bắc, bốn biển đều là nhà.”
Nghe vậy, Vân Niệm nhàn nhạt liếc hắn một cái:
“Ăn nói khoác lác. Nếu xét về trải đời, đáng lẽ phải là ngươi bái ta làm sư mới đúng.”
“Phụt—”
Đỗ Tình bật cười thành tiếng, khẽ nói: “Đúng là tính trẻ con.”
Vân Niệm không thèm để ý tới hắn nữa, tiếp tục im lặng nhìn mây trời xung quanh.
Đỗ Tình tự mình nói tiếp:
“Tính thời gian thì đại khái nửa ngày nữa là tới Vân Du Minh rồi, đói chưa?”
“Cũng ổn…” Vân Niệm thản nhiên đáp:
“Vẫn chịu thêm nửa ngày được.”
“Được, tới nơi ta dẫn ngươi đi t.ửu lâu số một Tu Chân giới, sư tôn mời khách.” Đỗ Tình cười nói.
Khác hẳn với tưởng tượng của Vân Niệm.
Nàng vốn cho rằng tông môn đã đủ lớn rồi, không ngờ phạm vi tổng bộ của Vân Du Minh còn lớn hơn nữa.
Ngay từ khoảnh khắc bước vào thành trì đã được xem như tiến vào địa bàn Vân Du Minh. Trên đường người qua kẻ lại đủ mọi dạng người, tu vi cao thấp khác nhau, tuy nhìn không khác mấy nơi nàng từng thấy, nhưng lại phồn hoa hơn hẳn.
“Đi, dẫn ngươi đi ăn ngon, ăn xong chúng ta lại dạo tiếp.”
Vừa hạ xuống đất, Đỗ Tình đã kéo Vân Niệm đi về phía trước.
Đôi chân nhỏ của Vân Niệm cũng lập tức bước nhanh theo, dù sao chuyện ăn uống cũng không thể chậm trễ.
Nhưng đúng lúc nàng đang vội vã đi đường, ánh lửa lóe lên từ một tiệm linh khí bên đường khiến nàng không khỏi quay đầu nhìn lại.
Đó là một thanh trường đao vừa mới ra lò, thân đao trơn nhẵn, ánh lạnh lóe lên nơi lưỡi đao cực kỳ đẹp mắt.
Đỗ Tình quả thật không lừa nàng.
Tửu lâu này lớn đến mức gần như chiếm trọn cả một con phố, bên trong lại càng hoa lệ, việc làm ăn đông nghịt khách.
Vân Niệm còn đang nhìn thực đơn đầy hoa cả mắt thì Đỗ Tình đã gọi kín cả một bàn lớn thức ăn.
Sau khi nhìn giá tiền mà hiện tại mình hoàn toàn không gánh nổi một hồi lâu, Vân Niệm ngẩng đầu nhìn Đỗ Tình:
“Ngươi có đủ linh thạch không?”
Đỗ Tình chớp chớp mắt với nàng:
“Cứ thoải mái ăn đi.”
Rốt cuộc Vân Niệm vẫn cố kiềm chế bản thân, ăn đến năm phần no liền nói mình ổn rồi, khiến Đỗ Tình khá kinh ngạc, sau đó mới đi tính tiền.
Thấy chưa bao lâu Đỗ Tình đã quay lại, Vân Niệm cũng có chút tò mò.
Theo lý mà nói, tán tu thường chẳng có bao nhiêu gia sản, mà nhìn cách ăn mặc của Đỗ Tình cũng chẳng giống con cháu thế gia gì cả.
Sau đó hai người lại dạo qua rất nhiều nơi.
Đỗ Tình dường như biết Vân Niệm chưa ăn no, cứ hễ thấy món ăn gì là lại mua xuống.
Không bao lâu sau, Vân Niệm cuối cùng cũng thật sự no bụng.
Nhìn những tán tu đang cẩn thận trang trí đường phố xung quanh, Vân Niệm không khỏi hỏi:
“Vân Du Minh sắp có lễ hội sao?”
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận