Nữ Phụ Sau Khi Trọng Sinh Chỉ Muốn Tu Tiên

Chương 37: Vân Nguyệt Nga tới rồi

Nghĩ đến chuyện này, Vân Nguyệt Nga lại nhớ tới bao năm qua, tuy cả hai cùng sống trên Chung Linh Phong, nhưng dường như nàng chưa từng thật sự để tâm tới người muội muội thứ xuất này. Nếu không phải vì chuyện ở lần săn yêu thú trước đó, có lẽ hiện giờ nàng vẫn chỉ một lòng lao vào tu luyện, chưa từng chú ý tới Vân Niệm.

Khi Vân Nguyệt Nga đặt chân tới Phù Cầm Phong, lập tức thu hút ánh nhìn của vô số đệ t.ử. Những ngoại môn đệ t.ử này tuyệt đối không ngờ vị thiên tài nội môn được gọi là “mệnh cách phượng hoàng” lại đích thân tới Phù Cầm Phong.

Mà khi thấy Vân Nguyệt Nga dừng lại trước căn phòng của Vân Niệm, trong lòng mọi người càng chấn động hơn.

Vân Niệm quả nhiên là người của Vân gia, mà thiên mệnh chi nữ Vân Nguyệt Nga… thật sự chính là tỷ tỷ của nàng!

Lúc này, Vân Nguyệt Nga đang đứng ngoài cửa, trong lòng âm thầm suy nghĩ xem lát nữa gặp Vân Niệm thì nên nói gì. Đúng lúc ấy, một tiếng “kẹt” vang lên, cánh cửa được mở ra.

Nhưng người bước ra lại không phải Vân Niệm, mà là một nữ tu xa lạ.

Nữ tu kia vừa nhìn thấy Vân Nguyệt Nga đứng ngoài cửa liền sững người, sau đó vội vàng nói:

“Là… là Vân sư tỷ của nội môn Chung Linh Phong sao?”

Nghe vậy, Vân Nguyệt Nga khẽ gật đầu, ánh mắt vô thức vượt qua nàng ta nhìn vào bên trong phòng, nhưng chẳng thấy gì cả, liền lên tiếng hỏi:

“Đây không phải chỗ ở của Vân Niệm sao?”

Vừa nghe đến cái tên “Vân Niệm”, sắc mặt nữ tu kia lập tức thay đổi rõ rệt.

Nhận ra sự khác thường ấy, Vân Nguyệt Nga càng thêm nghi hoặc, tiếp tục hỏi:

“Vân Niệm hiện giờ đang ở đâu?”

Trên mặt nữ tu hiện lên vẻ khó xử, lắp bắp nói:

“Cái đó… Vân sư tỷ, Vân Niệm vì g.i.ế.c đồng môn nên đã bị trục xuất khỏi T.ử Tiêu Tông rồi. Ta chỉ mới chuyển tới đây ở, những chuyện khác cũng không biết…”

Nói xong, nữ tu kia lập tức muốn vòng qua người Vân Nguyệt Nga rời đi. Sắc mặt Vân Nguyệt Nga hơi biến đổi, nhanh tay giữ lấy cánh tay nàng ta:

“G.i.ế.c người? Nàng ấy g.i.ế.c ai? Vì sao ta hoàn toàn không biết chuyện này?”

“Ta… ta không biết đâu Vân sư tỷ, tỷ cứ đi hỏi phong chủ đi!”

Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️

Nữ tu kia vội vàng giằng tay ra, nhân lúc Vân Nguyệt Nga còn đang kinh ngạc liền chạy mất.

Vân Nguyệt Nga cố gắng chỉnh lại suy nghĩ hỗn loạn trong đầu, sau đó lập tức xoay người đi về phía phủ đệ của phong chủ Phù Cầm Phong.

Nàng không hề biết rằng, ngay sau khi mình rời đi, cánh cửa phòng bên cạnh của Thanh Nhiên cũng chậm rãi mở ra.

Thanh Nhiên nhìn theo bóng lưng Vân Nguyệt Nga rời đi, đôi mày khẽ nhíu lại.

Thanh Nhiên vốn cho rằng giữa Vân Niệm và Vân Nguyệt Nga hẳn chẳng có bao nhiêu liên hệ. Dù sao nàng ta cũng đã âm thầm điều tra qua không ít chuyện, lúc đó chỉ một lòng muốn đổ tội cho Vân Niệm, hoàn toàn không nghĩ tới sẽ có ngày Vân Nguyệt Nga đích thân tìm tới tận cửa.

Giờ thì phải làm sao đây…

Nghe nói Vân Nguyệt Nga của nội môn tới, Tào An Học tự nhiên không dám chậm trễ, lập tức sai người mời nàng vào phủ.

“Không biết hôm nay Vân sư điệt rảnh rỗi thế nào mà lại tới Phù Cầm Phong của ta?” Tào An Học ngồi trên ghế chủ vị, nở nụ cười hiền hòa.

Vân Nguyệt Nga cung kính hành đạo lễ với hắn, sau đó nói:

“Không giấu gì Tào sư thúc, trước đó không lâu tộc muội của ta là Vân Niệm vì phạm lỗi nên bị giáng xuống Phù Cầm Phong. Vì trước kia ta bận chuẩn bị cho chuyến lịch luyện nên khó tránh khỏi có phần sơ suất, chưa từng quan tâm tới nàng ấy. Hôm nay tới đây là đặc biệt muốn hỏi Tào sư thúc vài chuyện liên quan tới tộc muội của ta.”

“Vân Niệm à…” Tào An Học khẽ nhíu mày đến mức gần như không thể nhận ra.

Hắn thật không ngờ Vân Niệm mà Thanh Nhiên thường xuyên nhắc tới trước kia lại chính là muội muội của Vân Nguyệt Nga. Trong lòng lập tức dâng lên một cỗ phiền muộn. Bây giờ người ta đã đích thân tới hỏi, hắn cũng chỉ có thể c.ắ.n răng mà ứng phó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Do dự một lát, hắn lập tức thở dài:

“Haiz, Vân sư điệt chớ tức giận, bản tọa cũng không ngờ Vân Niệm lại làm ra chuyện như vậy.”

Nghe vậy, sắc mặt Vân Nguyệt Nga hơi đổi:

“Vân Niệm rốt cuộc đã làm gì?”

“Haiz, cũng chẳng biết vì sao nữa. Có lẽ nàng ấy vừa mới tới Phù Cầm Phong, giữa đồng môn xảy ra chút khẩu giác cũng là chuyện khó tránh, ai ngờ nàng ấy tức giận mà g.i.ế.c c.h.ế.t Lý Như. Ban đầu bản tọa còn định giúp nàng ấy một phen, nhưng phía gia quyến của Lý Như không thể dàn xếp nổi, đành phải tự ý đuổi nàng ấy khỏi T.ử Tiêu Tông. Nếu còn để nàng ấy ở lại tông môn, e rằng sẽ bị Chấp Pháp Đường xử phạt, bản tọa cũng chỉ có thể giúp Vân sư điệt tới mức này thôi…”

Tào An Học bày ra dáng vẻ đau lòng khôn xiết.

Sau khi nghe xong, ánh mắt Vân Nguyệt Nga khẽ động:

“Tào sư thúc có phải nhớ nhầm rồi không? Tộc muội của ta sao có thể làm ra chuyện g.i.ế.c người được?”

Thấy nàng vẫn không bị lay động, trong lòng Tào An Học cũng dần sốt ruột.

“Haiz, cũng trách đứa nhỏ này tính khí quá lớn. Chỉ vì chút xích mích giữa đồng môn mà lại xuống tay tàn nhẫn như vậy.”

Nghe vậy, Vân Nguyệt Nga cũng không khỏi ngẩn người.

Nàng dường như chưa từng thật sự hiểu Vân Niệm, mà tính tình của Vân Niệm… quả thực có chút cổ quái.

Nhưng dù nghĩ vậy, nàng vẫn khẽ cau mày, tiếp tục nói:

“Tào sư thúc, ta vẫn không tin Vân Niệm sẽ g.i.ế.c người. Không biết ta có thể xem t.h.i t.h.ể của Lý Như không?”

“Thi thể đã được gia đình Lý Như mang đi rồi…” Tào An Học chậm rãi đáp, giọng điệu ôn hòa:

“Bản tọa hiểu, không ai muốn tin muội muội mình lại làm ra chuyện g.i.ế.c người. Tâm trạng của Vân sư điệt ta có thể thông cảm. Nhưng sự thật đã bày ra trước mắt, không tin cũng không được…”

Tào An Học còn đang chậm rãi khuyên nhủ, sắc mặt Vân Nguyệt Nga lại càng lúc càng khó coi:

“Rốt cuộc chuyện này là thế nào?”

Sau khi Tào An Học thêm mắm dặm muối kể lại toàn bộ đầu đuôi sự việc cho nàng nghe, chân mày Vân Nguyệt Nga càng nhíu c.h.ặ.t hơn.

“Chỉ vì Vân Niệm và t.h.i t.h.ể của Lý Như cùng xuất hiện ở Dịch Tuyền mà có thể kết luận là nàng ấy g.i.ế.c người sao?” Vân Nguyệt Nga buột miệng nói.

Nghe vậy, sắc mặt Tào An Học cũng trầm xuống vài phần, trong lòng hận không thể xé xác Thanh Nhiên.

Hắn chỉ bảo Thanh Nhiên mau ch.óng tìm một kẻ thế mạng, nào ngờ con tiện nhân này lại chọn đúng người của Vân gia.

Tuy thực lực Vân gia không quá mạnh, nhưng những năm gần đây nhờ sinh ra một Vân Nguyệt Nga mang thiên mệnh chi nữ, được toàn tông coi trọng, thế lực Vân gia cũng theo đó mà nước lên thuyền lên. Dù Vân Niệm chỉ là thứ nữ, sao có thể dễ dàng động vào nàng được? Đúng lúc Tào An Học không biết trả lời ra sao, Thanh Nhiên đột nhiên xông vào gọi lớn:

“Phong chủ! Phong chủ! Ta tìm được mấy thứ này gần Dịch Tuyền. Nhìn nét chữ… hẳn là do Vân Niệm viết!”

Dứt lời, Vân Nguyệt Nga lập tức đứng bật dậy đi tới trước mặt Thanh Nhiên, cầm lấy mấy tờ giấy trong tay nàng ta.

Trên đó viết đầy những lời nh.ụ.c m.ạ Lý Như, thậm chí còn có không ít câu mang ý muốn g.i.ế.c c.h.ế.t nàng ta.

Vân Nguyệt Nga cau mày thật c.h.ặ.t, sau đó nhìn Tào An Học nói:

“Rốt cuộc đây có phải nét chữ của Vân Niệm hay không, ta còn cần điều tra thêm. Hôm nay làm phiền Tào sư thúc rồi.”

Nói xong, nàng lập tức xoay người đi về phía Tông Vụ Điện.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Nữ Phụ Sau Khi Trọng Sinh Chỉ Muốn Tu Tiên - Chương 37 | Đọc truyện chữ