Nông Nữ Tuyệt Sắc
Chương 47
Lát sau, mấy đứa con gái lần lượt trở về. Trời nóng bức thế này không biết chạy đi đâu chơi mà đứa nào đứa nấy mồ hôi nhễ nhại. Vương thị nhìn mà bực mình: “Đói bụng rồi mới biết đường về hả?”
Biết Vương thị sẽ không trách mắng thật, mấy đứa con gái cười hì hì gọi mẹ.
Hương Hoa Nhi múc một chậu nước ra cho các em rửa mặt, sau đó nhìn quanh một lượt: “Chi Nhi sao còn chưa về ạ?”
“Không về thì chắc chắn là ông Chu giữ lại ăn cơm rồi, không để nó đói đâu.” Hương Cần Nhi cười hì hì nói. Trong mấy chị em, cô bé có nước da trắng trẻo nhất, khi cười lên trông rất đáng yêu.
Vương thị cũng nhìn ra cổng sân, quả nhiên không thấy bóng dáng cô con gái út đâu, cười cười nói: “Con bé này cũng học theo các con, suốt ngày không thấy mặt mũi đâu.”
“Đâu phải học theo chúng con đâu ạ, vốn dĩ nó đã không thích ở nhà rồi, cả ngày chạy theo Thạch Đầu chẳng thấy bóng dáng đâu.” Hương Miểu Nhi cười hì hì nói. Cô bé là người trầm tính nhất trong mấy chị em, nhưng tuổi còn nhỏ, cũng ham chơi, các chị gọi một tiếng là cũng chạy theo ngay.
“Em không có nhà là các chị lại nói xấu em sau lưng nhé.” Hương Chi về đúng lúc nghe được câu này, lập tức bày tỏ sự bất mãn.
“Ái chà chà, Chi Nhi về rồi kìa. Mẹ nhìn xem bộ dạng của em ấy đi, còn bảo chúng con nghịch ngợm, là mẹ chưa thấy em ấy bây giờ thôi.” Hương Đóa Nhi chỉ vào Hương Chi cười nói. Trong nhà này còn có đứa nghịch hơn cô bé, lập tức cảm thấy hả hê.
Hương Chi vận động cả buổi sáng, dùng từ mồ hôi như tắm để hình dung cũng không ngoa. Mồ hôi vừa khô thì áo lại ướt đẫm, mùi mồ hôi nồng nặc, đứng đầu gió cô bé cũng ngửi thấy được. Chưa nói đến chuyện khác, chỉ nhìn bộ quần áo nhăn nhúm, đầu tóc rối bù, mấy lọn tóc dính bết vào má, hình tượng này đúng là chẳng đẹp đẽ gì cho cam.
Cô bé mệt cả buổi sáng, nhưng tuổi còn nhỏ, trước đây cũng thường xuyên chạy nhảy nên tinh thần vẫn rất tốt. Nghe lời Hương Đóa Nhi nói, cô bé cũng chẳng để bụng, chạy lon ton đến bên cạnh Hương Hoa Nhi: “Chị cả, em muốn tắm!”
“Người em nồng nặc mùi thế này, đúng là nên tắm thật.” Hương Đóa Nhi đưa tay phẩy phẩy trước mũi, rõ ràng là bị mùi mồ hôi làm cho khó chịu.
“Con bé này mới sạch sẽ được mấy ngày mà đã biết chê em rồi.” Vương thị đưa ngón tay dí vào trán cô bé một cái.
Hương Đóa Nhi cười hì hì né sang một bên, làm Vương thị hụt tay. Vương thị cũng không chấp nhặt với cô bé, quay sang nói với Hương Hoa Nhi: “Đun ít nước nóng cho em con tắm đi. Buổi trưa tắm một chút không sao, nhưng tối thì đừng tắm nữa, tắm nhiều quá dễ bị ốm.”
Hương Hoa Nhi vâng lời, vội vàng vào bếp chuẩn bị nước nóng. Mấy đứa em trong nhà đều một tay cô bé chăm sóc, làm mấy việc này quen tay lắm rồi.
“Mẹ, chiều con lại ra mồ hôi nữa, mẹ cũng không cho con tắm à!” Ủ cả đêm chắc chắn sẽ hôi rình, Hương Chi buồn bực hỏi.
“Vậy thì con bớt nghịch đi, đừng để người đầy mồ hôi nữa. Con trai trong làng cũng không có đứa nào nghịch như con đâu.” Vương thị đưa ngón tay ấn nhẹ vào trán con gái. Mấy đứa con gái đều đã về đủ, cô cũng không còn ngóng ra cửa nữa.
Một lúc sau, mấy chị em đều đã tắm rửa sạch sẽ, quây quần bên cạnh Vương thị.
“Tắm rửa sạch sẽ rồi thì ngồi nghỉ một lát, đợi cha về là có thể ăn cơm.” Vương thị nhìn mấy đứa con gái đã gọn gàng, liền mở miệng nói.
“Cha đi đâu rồi ạ?”
“Đang làm cỏ ngoài vườn rau đấy!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Trời nắng chang chang thế này mà cha lại đi làm cỏ ạ? Sao không đợi sáng sớm hay chiều tối mát mẻ hẵng làm?” Hương Chi thắc mắc. Giữa trưa nắng gắt thế này, không cẩn thận là bị say nắng ngay.
“Nhìn là biết con chẳng hiểu gì rồi. Chính là phải làm cỏ lúc nắng to, cỏ bị phơi c.h.ế.t luôn, không mọc lại được nữa! Học hỏi đi con.”
“Ồ, hóa ra là vậy.”
Chẳng bao lâu sau, Đào Lục Bình vác cuốc trở về, mồ hôi nhễ nhại đầy đầu đầy mặt. Vừa vào đến sân đặt cuốc xuống, Hương Hoa Nhi đã vắt một chiếc khăn ướt đưa cho cha: “Cha, trời nóng, cha lau mặt cho mát ạ.”
Hương Chi tiện tay cầm lấy cái quạt, lon ton chạy đến: “Cha, cha nóng lắm phải không, để con quạt cho cha.” Nói rồi, cô bé giơ tay lên, dùng hết sức bình sinh quạt mạnh mấy cái cho Đào Lục Bình.
Đào Lục Bình vừa lau mặt bằng khăn ướt, liền cảm nhận được làn gió mát thổi tới, lập tức cảm thấy cả người sảng khoái, cười lớn một tay bế bổng Hương Chi lên: “Hương Chi nhà ta thật hiểu chuyện, biết quạt cho cha rồi, giỏi hơn mấy chị con nhiều.”
“Cái đồ nịnh hót!” Hương Đóa Nhi nhìn thấy, lầm bầm trong miệng một câu, nhưng tay chân cũng không nhàn rỗi, bưng một bát nước sôi để nguội đã được làm mát đưa đến trước mặt Đào Lục Bình: “Cha, khát rồi phải không ạ, cha uống nước đi.”
“Ừ ừ!” Đào Lục Bình đưa tay nhận lấy, ngửa cổ uống ừng ực mấy hơi cạn sạch: “Sảng khoái thật! Con gái nhà ta đứa nào cũng hiểu chuyện cả.”
Hương Đóa Nhi được khen, lập tức tươi cười rạng rỡ, nháy mắt trêu chọc Hương Chi đang nằm trong lòng cha.
Hương Chi nhìn mà buồn cười. Tính tình chị Hai này cũng thật là, so đo với một đứa trẻ hai tuổi như cô bé mà cũng không sợ mất giá. Cái tính tranh cường háo thắng này, thật sự không biết phải nói sao cho phải.
“Về rồi đấy à, mau vào nhà nghỉ một lát đi. Trời nắng thế này mà không biết đường về sớm một chút, việc đồng áng làm bao giờ cho hết, nắng to thế này không sợ bị cảm nắng à.” Vương thị trách yêu, lời nói đều toát lên vẻ xót xa.
“He he!” Đào Lục Bình cười hề hề hai tiếng, rồi nói: “Lúc nãy ở ngoài đồng gặp anh Cả, anh ấy bảo ngày mai rủ anh cùng vào thành làm việc. Anh nghĩ ở nhà chỉ có mấy mẹ con, nên muốn tranh thủ làm cho xong chỗ cỏ đó, đỡ để mấy mẹ con phải bận rộn thêm.”
“Mai vào thành à? Có biết là làm việc gì không, nếu vất vả quá thì từ chối đi, nhà mình bây giờ cũng đâu có trông chờ vào mấy đồng tiền đó.” Đàn ông không có nhà, nhiều việc bất tiện, hơn nữa cô cũng thật lòng thương xót Đào Lục Bình.
“Có gì mà vất vả, mấy năm trước chẳng phải đều làm như vậy sao. Em chẳng bảo con gái lớn rồi phải tích cóp của hồi môn à, anh chịu khổ một chút cũng không sao, chỉ mong chúng nó được sung sướng là được.” Đào Lục Bình vẫn giữ nụ cười trên môi.
Đôi khi anh cảm thấy con gái cũng chưa chắc đã kém hơn con trai. Giống như lúc nãy vừa vào nhà, mấy đứa con gái xúm lại chăm sóc, nếu là con trai thì giờ này chắc đã chạy đi chơi đâu mất rồi.
“Xem anh kìa, trước mặt con cái mà nói lung tung gì thế!” Vương thị trách nhẹ một câu, cũng không nói gì thêm. Quả thực như anh nói, mấy năm trước đều đã quen rồi, bây giờ vẫn còn trẻ, làm thêm chút nữa cũng chẳng sao.
“Đã là đi cùng bác Cả thì anh cứ đi đi. Em sẽ thu xếp cho anh mấy bộ quần áo. Có nói khi nào về không? Em nói cho anh biết, làm xong việc thì về sớm một chút, ở nhà mấy mẹ con đều mong anh đấy.” Vương thị dặn dò.
“Biết rồi, biết rồi, anh cũng mong mấy mẹ con mà!” Đào Lục Bình ấp úng nói, trước mặt con gái lại có chút ngượng ngùng.
Biết Vương thị sẽ không trách mắng thật, mấy đứa con gái cười hì hì gọi mẹ.
Hương Hoa Nhi múc một chậu nước ra cho các em rửa mặt, sau đó nhìn quanh một lượt: “Chi Nhi sao còn chưa về ạ?”
“Không về thì chắc chắn là ông Chu giữ lại ăn cơm rồi, không để nó đói đâu.” Hương Cần Nhi cười hì hì nói. Trong mấy chị em, cô bé có nước da trắng trẻo nhất, khi cười lên trông rất đáng yêu.
Vương thị cũng nhìn ra cổng sân, quả nhiên không thấy bóng dáng cô con gái út đâu, cười cười nói: “Con bé này cũng học theo các con, suốt ngày không thấy mặt mũi đâu.”
“Đâu phải học theo chúng con đâu ạ, vốn dĩ nó đã không thích ở nhà rồi, cả ngày chạy theo Thạch Đầu chẳng thấy bóng dáng đâu.” Hương Miểu Nhi cười hì hì nói. Cô bé là người trầm tính nhất trong mấy chị em, nhưng tuổi còn nhỏ, cũng ham chơi, các chị gọi một tiếng là cũng chạy theo ngay.
“Em không có nhà là các chị lại nói xấu em sau lưng nhé.” Hương Chi về đúng lúc nghe được câu này, lập tức bày tỏ sự bất mãn.
“Ái chà chà, Chi Nhi về rồi kìa. Mẹ nhìn xem bộ dạng của em ấy đi, còn bảo chúng con nghịch ngợm, là mẹ chưa thấy em ấy bây giờ thôi.” Hương Đóa Nhi chỉ vào Hương Chi cười nói. Trong nhà này còn có đứa nghịch hơn cô bé, lập tức cảm thấy hả hê.
Hương Chi vận động cả buổi sáng, dùng từ mồ hôi như tắm để hình dung cũng không ngoa. Mồ hôi vừa khô thì áo lại ướt đẫm, mùi mồ hôi nồng nặc, đứng đầu gió cô bé cũng ngửi thấy được. Chưa nói đến chuyện khác, chỉ nhìn bộ quần áo nhăn nhúm, đầu tóc rối bù, mấy lọn tóc dính bết vào má, hình tượng này đúng là chẳng đẹp đẽ gì cho cam.
Cô bé mệt cả buổi sáng, nhưng tuổi còn nhỏ, trước đây cũng thường xuyên chạy nhảy nên tinh thần vẫn rất tốt. Nghe lời Hương Đóa Nhi nói, cô bé cũng chẳng để bụng, chạy lon ton đến bên cạnh Hương Hoa Nhi: “Chị cả, em muốn tắm!”
“Người em nồng nặc mùi thế này, đúng là nên tắm thật.” Hương Đóa Nhi đưa tay phẩy phẩy trước mũi, rõ ràng là bị mùi mồ hôi làm cho khó chịu.
“Con bé này mới sạch sẽ được mấy ngày mà đã biết chê em rồi.” Vương thị đưa ngón tay dí vào trán cô bé một cái.
Hương Đóa Nhi cười hì hì né sang một bên, làm Vương thị hụt tay. Vương thị cũng không chấp nhặt với cô bé, quay sang nói với Hương Hoa Nhi: “Đun ít nước nóng cho em con tắm đi. Buổi trưa tắm một chút không sao, nhưng tối thì đừng tắm nữa, tắm nhiều quá dễ bị ốm.”
Hương Hoa Nhi vâng lời, vội vàng vào bếp chuẩn bị nước nóng. Mấy đứa em trong nhà đều một tay cô bé chăm sóc, làm mấy việc này quen tay lắm rồi.
“Mẹ, chiều con lại ra mồ hôi nữa, mẹ cũng không cho con tắm à!” Ủ cả đêm chắc chắn sẽ hôi rình, Hương Chi buồn bực hỏi.
“Vậy thì con bớt nghịch đi, đừng để người đầy mồ hôi nữa. Con trai trong làng cũng không có đứa nào nghịch như con đâu.” Vương thị đưa ngón tay ấn nhẹ vào trán con gái. Mấy đứa con gái đều đã về đủ, cô cũng không còn ngóng ra cửa nữa.
Một lúc sau, mấy chị em đều đã tắm rửa sạch sẽ, quây quần bên cạnh Vương thị.
“Tắm rửa sạch sẽ rồi thì ngồi nghỉ một lát, đợi cha về là có thể ăn cơm.” Vương thị nhìn mấy đứa con gái đã gọn gàng, liền mở miệng nói.
“Cha đi đâu rồi ạ?”
“Đang làm cỏ ngoài vườn rau đấy!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Trời nắng chang chang thế này mà cha lại đi làm cỏ ạ? Sao không đợi sáng sớm hay chiều tối mát mẻ hẵng làm?” Hương Chi thắc mắc. Giữa trưa nắng gắt thế này, không cẩn thận là bị say nắng ngay.
“Nhìn là biết con chẳng hiểu gì rồi. Chính là phải làm cỏ lúc nắng to, cỏ bị phơi c.h.ế.t luôn, không mọc lại được nữa! Học hỏi đi con.”
“Ồ, hóa ra là vậy.”
Chẳng bao lâu sau, Đào Lục Bình vác cuốc trở về, mồ hôi nhễ nhại đầy đầu đầy mặt. Vừa vào đến sân đặt cuốc xuống, Hương Hoa Nhi đã vắt một chiếc khăn ướt đưa cho cha: “Cha, trời nóng, cha lau mặt cho mát ạ.”
Hương Chi tiện tay cầm lấy cái quạt, lon ton chạy đến: “Cha, cha nóng lắm phải không, để con quạt cho cha.” Nói rồi, cô bé giơ tay lên, dùng hết sức bình sinh quạt mạnh mấy cái cho Đào Lục Bình.
Đào Lục Bình vừa lau mặt bằng khăn ướt, liền cảm nhận được làn gió mát thổi tới, lập tức cảm thấy cả người sảng khoái, cười lớn một tay bế bổng Hương Chi lên: “Hương Chi nhà ta thật hiểu chuyện, biết quạt cho cha rồi, giỏi hơn mấy chị con nhiều.”
“Cái đồ nịnh hót!” Hương Đóa Nhi nhìn thấy, lầm bầm trong miệng một câu, nhưng tay chân cũng không nhàn rỗi, bưng một bát nước sôi để nguội đã được làm mát đưa đến trước mặt Đào Lục Bình: “Cha, khát rồi phải không ạ, cha uống nước đi.”
“Ừ ừ!” Đào Lục Bình đưa tay nhận lấy, ngửa cổ uống ừng ực mấy hơi cạn sạch: “Sảng khoái thật! Con gái nhà ta đứa nào cũng hiểu chuyện cả.”
Hương Đóa Nhi được khen, lập tức tươi cười rạng rỡ, nháy mắt trêu chọc Hương Chi đang nằm trong lòng cha.
Hương Chi nhìn mà buồn cười. Tính tình chị Hai này cũng thật là, so đo với một đứa trẻ hai tuổi như cô bé mà cũng không sợ mất giá. Cái tính tranh cường háo thắng này, thật sự không biết phải nói sao cho phải.
“Về rồi đấy à, mau vào nhà nghỉ một lát đi. Trời nắng thế này mà không biết đường về sớm một chút, việc đồng áng làm bao giờ cho hết, nắng to thế này không sợ bị cảm nắng à.” Vương thị trách yêu, lời nói đều toát lên vẻ xót xa.
“He he!” Đào Lục Bình cười hề hề hai tiếng, rồi nói: “Lúc nãy ở ngoài đồng gặp anh Cả, anh ấy bảo ngày mai rủ anh cùng vào thành làm việc. Anh nghĩ ở nhà chỉ có mấy mẹ con, nên muốn tranh thủ làm cho xong chỗ cỏ đó, đỡ để mấy mẹ con phải bận rộn thêm.”
“Mai vào thành à? Có biết là làm việc gì không, nếu vất vả quá thì từ chối đi, nhà mình bây giờ cũng đâu có trông chờ vào mấy đồng tiền đó.” Đàn ông không có nhà, nhiều việc bất tiện, hơn nữa cô cũng thật lòng thương xót Đào Lục Bình.
“Có gì mà vất vả, mấy năm trước chẳng phải đều làm như vậy sao. Em chẳng bảo con gái lớn rồi phải tích cóp của hồi môn à, anh chịu khổ một chút cũng không sao, chỉ mong chúng nó được sung sướng là được.” Đào Lục Bình vẫn giữ nụ cười trên môi.
Đôi khi anh cảm thấy con gái cũng chưa chắc đã kém hơn con trai. Giống như lúc nãy vừa vào nhà, mấy đứa con gái xúm lại chăm sóc, nếu là con trai thì giờ này chắc đã chạy đi chơi đâu mất rồi.
“Xem anh kìa, trước mặt con cái mà nói lung tung gì thế!” Vương thị trách nhẹ một câu, cũng không nói gì thêm. Quả thực như anh nói, mấy năm trước đều đã quen rồi, bây giờ vẫn còn trẻ, làm thêm chút nữa cũng chẳng sao.
“Đã là đi cùng bác Cả thì anh cứ đi đi. Em sẽ thu xếp cho anh mấy bộ quần áo. Có nói khi nào về không? Em nói cho anh biết, làm xong việc thì về sớm một chút, ở nhà mấy mẹ con đều mong anh đấy.” Vương thị dặn dò.
“Biết rồi, biết rồi, anh cũng mong mấy mẹ con mà!” Đào Lục Bình ấp úng nói, trước mặt con gái lại có chút ngượng ngùng.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận