Nông Nữ Tuyệt Sắc
Chương 46
“Con làm chỗ này chưa đúng, mũi kim thưa quá, thêu ra sẽ không đẹp, tháo ra làm lại đi.” Vương thị chỉ điểm: “Con xem cái này đi, mũi kim khít hơn một chút, hoa văn thêu ra sẽ sống động hơn.”
Cô bé kia nghe vậy, so sánh hai bên, quả nhiên thấy mình thêu không đẹp bằng, cũng không nói nhiều lời, liền bắt tay vào tháo chỉ, chuẩn bị làm lại.
Thấy đối phương rất biết nghe lời, Vương thị hài lòng gật đầu. Đều là con gái nhà nông, bản tính cần cù chất phác, gia đình bỏ tiền cho học thêu thùa, tự nhiên ai nấy đều một lòng muốn học, không có ai lười biếng hay giở trò khôn lỏi.
Vương thị nhìn sang người tiếp theo. Cô bé tự giác đưa sản phẩm thêu trong tay đến trước mặt Vương thị, đôi mắt nhìn chằm chằm vào hành động của cô, vẻ mặt có chút căng thẳng, chắc là sợ Vương thị chê mình thêu không đẹp.
“Hoa cúc thêu không tồi, chỉ là cách phối màu này chưa được tốt lắm. Lá cây chọn màu xanh nhạt trông sẽ tươi non hơn, màu xanh đậm khiến nó trông hơi già đi vài phần, lần sau chọn màu con phải chú ý một chút.” Nhìn tổng thể vẫn khá hài lòng, Vương thị mỉm cười khích lệ: “Mũi kim đều đặn, độ khít vừa phải, có thể thấy là đã bỏ công khổ luyện, cứ tiếp tục cố gắng, chắc chắn sẽ thêu đẹp hơn.”
“Cảm ơn cô Vương ạ.” Cô bé kia vẻ mặt vui mừng, liên tục cảm ơn.
Những cô gái khác đều gọi là thím, là bác, nghe thấy cách xưng hô này, Vương thị không khỏi nhìn kỹ một chút. Phát hiện ra đây là con gái của một hộ gia đình họ khác trong làng, họ Giang, tên là Giang Thủy Ni, năm nay mười hai tuổi. Tướng mạo cũng đoan trang, quan trọng nhất là chịu khó luyện tập, trong đám học trò cũng được coi là người nổi bật. Chính vì thế mà Vương thị càng có ấn tượng sâu sắc hơn với cô bé này.
Vương thị mím môi cười: “Cảm ơn ta làm gì, ta đều dạy như nhau cả. Con học tốt hơn người khác là vì con để tâm vào việc này hơn thôi, muốn cảm ơn thì hãy cảm ơn chính mình ấy.”
Giang Thủy Ni nghe vậy, hơi cúi đầu e thẹn.
Đám con gái nhìn cô bé được khen, đều lộ vẻ ngưỡng mộ. Đã bỏ tiền ra học, tự nhiên ai cũng quyết tâm học cho tốt. Nhưng ai cũng không cho rằng mình lười biếng, mà học không bằng người ta thì chỉ có thể là do thiên phú không bằng người. Nhưng bảo họ thừa nhận mình ngốc hơn người khác thì chẳng ai chịu cả.
Vương thị cũng không quan tâm mọi người nghĩ gì trong lòng, lần lượt chỉ điểm thêm cho vài người nữa, sau đó vỗ tay nói: “Giờ cũng không còn sớm nữa, mọi người về cả đi. Quy tắc cũ, buổi chiều ai không muốn đến thì tự luyện tập ở nhà.”
Mọi người nghe vậy đều không có ý kiến gì, đứng dậy thu dọn giỏ kim chỉ của mình, từng cô bé lanh lợi bước ra khỏi cửa.
Đợi mọi người đi hết, Vương thị thu dọn qua loa một chút rồi bước về phía bếp. Sắp đến giờ ngọ rồi, xem cơm nước đã nấu xong chưa. Vừa đi đến cửa, cô đã ngửi thấy mùi thơm, không khỏi mỉm cười hỏi: “Trưa nay chúng ta ăn gì thế?”
“Mẹ xong việc rồi ạ?” Hương Hoa Nhi chào một tiếng rồi đáp: “Con làm mì vắt. Hai hôm nay Hương Chi Nhi cứ kêu đói, con nghĩ món này ăn vào sẽ no lâu hơn.” Nói xong, cô bé có chút ngại ngùng cúi đầu.
Nhà nông bình thường, vào mùa nông nhàn tHương Chi Nhi ăn cháo loãng với rau xanh cho qua bữa. Nói đến làng khác thường ăn hai bữa, làng họ cuộc sống khá giả hơn nên mọi người đều ăn ba bữa. Hôm nay con bé còn làm mì vắt, ăn uống thế này có hơi sang quá.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Món này đúng là no lâu thật.” Vương thị nhìn vào nồi, nước sôi sùng sục cuốn theo những vắt mì nhào lộn dữ dội. Hương Thảo đang ngồi trước bếp chụm lửa, trên bếp đặt đĩa rau cải xào thịt khô đã làm xong, bên cạnh còn có một đĩa rau dại trộn lớn, ngửi mùi cũng thấy thơm.
Vương thị nhìn quanh một lượt, mở miệng nói: “Tay nghề ngày càng khá lên rồi đấy.” Sau đó nhìn thấy cái đầu đang cúi thấp của Hương Hoa Nhi, cô lại cười: “Nhà chúng ta đâu phải nghèo đến mức không có cơm ăn, ăn chút gì cũng phải tính toán kỹ rồi mới dám bỏ vào nồi. Con bây giờ quán xuyến chuyện ăn uống trong nhà, muốn ăn gì thì cứ làm, không có gì là không đúng cả.”
Hương Hoa Nhi nghe vậy, lập tức vui vẻ gật đầu thật mạnh. Trước đây cả đại gia đình sống chung, nhà thứ sáu không được lòng ai, Hương Hoa Nhi cũng thường xuyên bị người ta gây khó dễ, nên khó tránh khỏi có chút dè dặt, cẩn trọng.
“Sao lại là Thảo Nhi giúp làm việc, Đóa Nhi chạy đi đâu rồi?” Vương thị nhìn trong nhìn ngoài một lượt, đừng nói là Hương Đóa Nhi, mấy đứa còn lại cũng không thấy bóng dáng đâu.
Mấy đứa con gái đều theo cô học thêu thùa, nhưng ngoại trừ Hương Miểu Nhi ra, mấy đứa kia dường như đều không ngồi yên được. Hương Chi Nhi còn quá nhỏ, Hương Hoa Nhi quá bận, hai đứa này thì không nói. Nhưng mấy đứa còn lại cô đều muốn dạy dỗ cho tốt, nhất là Hương Đóa Nhi, đã mười tuổi rồi, đang là lúc nên học lấy một cái nghề.
“Con bé đó dạo này rảnh rỗi là chạy ra ngoài, con cũng không biết nó chạy đi đâu nữa.” Hương Chi Nhi thì đến nhà họ Chu, mấy đứa em còn lại đều lớn rồi, hoàn toàn không cần cô bé trông nom, nên cũng để mặc chúng tự chơi, cô bé thật sự không biết chúng chạy đi đâu chơi nữa.
Vương thị nghe vậy không khỏi nhíu mày. Trước đây lúc rảnh rỗi, cô còn thường xuyên giữ chúng ở một chỗ làm chút việc vặt. Bây giờ cô bận rộn, lại thả cho mấy đứa con gái chạy nhảy hoang dã. Cô biết rõ, làm kim chỉ mới được nửa canh giờ là mấy đứa nha đầu đã chạy biến rồi. Cũng may Hương Thảo còn biết điều, biết giúp chị cả làm chút việc.
“Chị Hai chắc là đi tìm anh Phương chơi rồi. Hôm kia anh Phương còn dạy chị Hai nhận mặt chữ, chị Hai về còn dạy lại cho em nữa đấy.” Hương Thảo xen vào một câu.
“Anh Phương nào?” Vương thị gần như lập tức hỏi lại, nhưng hỏi xong thì nhớ ra ngay. Trong làng chỉ có một hộ họ Phương, góa phụ nuôi con. Người mẹ đó rất có chí khí, cho con trai đi học, ruộng đất trong nhà đều cho người ta thuê, hai mẹ con sống cuộc sống không tốt cũng không xấu.
“Nói vậy là con cũng biết được vài chữ rồi à!” Vương thị trêu chọc Hương Thảo một câu.
Hương Thảo có chút ngại ngùng cười hì hì: “Đó chẳng phải là do chị Hai dạy cho con sao.”
Vương thị cũng biết vài chữ, nhưng chút bản lĩnh đó của cô so với người đọc sách thực thụ thì còn kém xa. Hơn nữa ở chốn thôn quê, đa số mọi người đều không biết chữ, dù cô có biết chữ cũng chẳng có mấy tác dụng. Đối với việc biết chữ, cô cũng không quá coi trọng, cho nên cũng không cố ý dạy con gái.
Hơn nữa trước đây cô cũng không rảnh rỗi, ngày nào cũng bận rộn trong ngoài. Mẹ chồng Hoàng thị và mấy bà chị dâu đều không muốn thấy cô nhàn rỗi. Trừ lúc ở cữ ra, quanh năm suốt tháng cô thật sự chẳng có lúc nào rảnh, cho nên rất nhiều việc không lo xuể. Ngay cả việc thêu thùa cũng không tìm được lúc nào để làm, đến nỗi sau khi phân gia người ta mới biết cô có tay nghề này, tự nhiên cũng không lo được chuyện dạy con gái. Huống hồ mấy đứa con gái cũng không được nhàn rỗi, đầu xuân đào rau dại, vào hè thì ra đồng nhổ cỏ, sang thu lại phải ra đồng mót lúa rơi vãi…
Chuyện này ngược lại cũng nhắc nhở cô, biết chữ cũng là chuyện tốt. Không mong có tài cán gì lớn lao, chỉ cần không làm kẻ mù chữ là tốt rồi.
Cô bé kia nghe vậy, so sánh hai bên, quả nhiên thấy mình thêu không đẹp bằng, cũng không nói nhiều lời, liền bắt tay vào tháo chỉ, chuẩn bị làm lại.
Thấy đối phương rất biết nghe lời, Vương thị hài lòng gật đầu. Đều là con gái nhà nông, bản tính cần cù chất phác, gia đình bỏ tiền cho học thêu thùa, tự nhiên ai nấy đều một lòng muốn học, không có ai lười biếng hay giở trò khôn lỏi.
Vương thị nhìn sang người tiếp theo. Cô bé tự giác đưa sản phẩm thêu trong tay đến trước mặt Vương thị, đôi mắt nhìn chằm chằm vào hành động của cô, vẻ mặt có chút căng thẳng, chắc là sợ Vương thị chê mình thêu không đẹp.
“Hoa cúc thêu không tồi, chỉ là cách phối màu này chưa được tốt lắm. Lá cây chọn màu xanh nhạt trông sẽ tươi non hơn, màu xanh đậm khiến nó trông hơi già đi vài phần, lần sau chọn màu con phải chú ý một chút.” Nhìn tổng thể vẫn khá hài lòng, Vương thị mỉm cười khích lệ: “Mũi kim đều đặn, độ khít vừa phải, có thể thấy là đã bỏ công khổ luyện, cứ tiếp tục cố gắng, chắc chắn sẽ thêu đẹp hơn.”
“Cảm ơn cô Vương ạ.” Cô bé kia vẻ mặt vui mừng, liên tục cảm ơn.
Những cô gái khác đều gọi là thím, là bác, nghe thấy cách xưng hô này, Vương thị không khỏi nhìn kỹ một chút. Phát hiện ra đây là con gái của một hộ gia đình họ khác trong làng, họ Giang, tên là Giang Thủy Ni, năm nay mười hai tuổi. Tướng mạo cũng đoan trang, quan trọng nhất là chịu khó luyện tập, trong đám học trò cũng được coi là người nổi bật. Chính vì thế mà Vương thị càng có ấn tượng sâu sắc hơn với cô bé này.
Vương thị mím môi cười: “Cảm ơn ta làm gì, ta đều dạy như nhau cả. Con học tốt hơn người khác là vì con để tâm vào việc này hơn thôi, muốn cảm ơn thì hãy cảm ơn chính mình ấy.”
Giang Thủy Ni nghe vậy, hơi cúi đầu e thẹn.
Đám con gái nhìn cô bé được khen, đều lộ vẻ ngưỡng mộ. Đã bỏ tiền ra học, tự nhiên ai cũng quyết tâm học cho tốt. Nhưng ai cũng không cho rằng mình lười biếng, mà học không bằng người ta thì chỉ có thể là do thiên phú không bằng người. Nhưng bảo họ thừa nhận mình ngốc hơn người khác thì chẳng ai chịu cả.
Vương thị cũng không quan tâm mọi người nghĩ gì trong lòng, lần lượt chỉ điểm thêm cho vài người nữa, sau đó vỗ tay nói: “Giờ cũng không còn sớm nữa, mọi người về cả đi. Quy tắc cũ, buổi chiều ai không muốn đến thì tự luyện tập ở nhà.”
Mọi người nghe vậy đều không có ý kiến gì, đứng dậy thu dọn giỏ kim chỉ của mình, từng cô bé lanh lợi bước ra khỏi cửa.
Đợi mọi người đi hết, Vương thị thu dọn qua loa một chút rồi bước về phía bếp. Sắp đến giờ ngọ rồi, xem cơm nước đã nấu xong chưa. Vừa đi đến cửa, cô đã ngửi thấy mùi thơm, không khỏi mỉm cười hỏi: “Trưa nay chúng ta ăn gì thế?”
“Mẹ xong việc rồi ạ?” Hương Hoa Nhi chào một tiếng rồi đáp: “Con làm mì vắt. Hai hôm nay Hương Chi Nhi cứ kêu đói, con nghĩ món này ăn vào sẽ no lâu hơn.” Nói xong, cô bé có chút ngại ngùng cúi đầu.
Nhà nông bình thường, vào mùa nông nhàn tHương Chi Nhi ăn cháo loãng với rau xanh cho qua bữa. Nói đến làng khác thường ăn hai bữa, làng họ cuộc sống khá giả hơn nên mọi người đều ăn ba bữa. Hôm nay con bé còn làm mì vắt, ăn uống thế này có hơi sang quá.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Món này đúng là no lâu thật.” Vương thị nhìn vào nồi, nước sôi sùng sục cuốn theo những vắt mì nhào lộn dữ dội. Hương Thảo đang ngồi trước bếp chụm lửa, trên bếp đặt đĩa rau cải xào thịt khô đã làm xong, bên cạnh còn có một đĩa rau dại trộn lớn, ngửi mùi cũng thấy thơm.
Vương thị nhìn quanh một lượt, mở miệng nói: “Tay nghề ngày càng khá lên rồi đấy.” Sau đó nhìn thấy cái đầu đang cúi thấp của Hương Hoa Nhi, cô lại cười: “Nhà chúng ta đâu phải nghèo đến mức không có cơm ăn, ăn chút gì cũng phải tính toán kỹ rồi mới dám bỏ vào nồi. Con bây giờ quán xuyến chuyện ăn uống trong nhà, muốn ăn gì thì cứ làm, không có gì là không đúng cả.”
Hương Hoa Nhi nghe vậy, lập tức vui vẻ gật đầu thật mạnh. Trước đây cả đại gia đình sống chung, nhà thứ sáu không được lòng ai, Hương Hoa Nhi cũng thường xuyên bị người ta gây khó dễ, nên khó tránh khỏi có chút dè dặt, cẩn trọng.
“Sao lại là Thảo Nhi giúp làm việc, Đóa Nhi chạy đi đâu rồi?” Vương thị nhìn trong nhìn ngoài một lượt, đừng nói là Hương Đóa Nhi, mấy đứa còn lại cũng không thấy bóng dáng đâu.
Mấy đứa con gái đều theo cô học thêu thùa, nhưng ngoại trừ Hương Miểu Nhi ra, mấy đứa kia dường như đều không ngồi yên được. Hương Chi Nhi còn quá nhỏ, Hương Hoa Nhi quá bận, hai đứa này thì không nói. Nhưng mấy đứa còn lại cô đều muốn dạy dỗ cho tốt, nhất là Hương Đóa Nhi, đã mười tuổi rồi, đang là lúc nên học lấy một cái nghề.
“Con bé đó dạo này rảnh rỗi là chạy ra ngoài, con cũng không biết nó chạy đi đâu nữa.” Hương Chi Nhi thì đến nhà họ Chu, mấy đứa em còn lại đều lớn rồi, hoàn toàn không cần cô bé trông nom, nên cũng để mặc chúng tự chơi, cô bé thật sự không biết chúng chạy đi đâu chơi nữa.
Vương thị nghe vậy không khỏi nhíu mày. Trước đây lúc rảnh rỗi, cô còn thường xuyên giữ chúng ở một chỗ làm chút việc vặt. Bây giờ cô bận rộn, lại thả cho mấy đứa con gái chạy nhảy hoang dã. Cô biết rõ, làm kim chỉ mới được nửa canh giờ là mấy đứa nha đầu đã chạy biến rồi. Cũng may Hương Thảo còn biết điều, biết giúp chị cả làm chút việc.
“Chị Hai chắc là đi tìm anh Phương chơi rồi. Hôm kia anh Phương còn dạy chị Hai nhận mặt chữ, chị Hai về còn dạy lại cho em nữa đấy.” Hương Thảo xen vào một câu.
“Anh Phương nào?” Vương thị gần như lập tức hỏi lại, nhưng hỏi xong thì nhớ ra ngay. Trong làng chỉ có một hộ họ Phương, góa phụ nuôi con. Người mẹ đó rất có chí khí, cho con trai đi học, ruộng đất trong nhà đều cho người ta thuê, hai mẹ con sống cuộc sống không tốt cũng không xấu.
“Nói vậy là con cũng biết được vài chữ rồi à!” Vương thị trêu chọc Hương Thảo một câu.
Hương Thảo có chút ngại ngùng cười hì hì: “Đó chẳng phải là do chị Hai dạy cho con sao.”
Vương thị cũng biết vài chữ, nhưng chút bản lĩnh đó của cô so với người đọc sách thực thụ thì còn kém xa. Hơn nữa ở chốn thôn quê, đa số mọi người đều không biết chữ, dù cô có biết chữ cũng chẳng có mấy tác dụng. Đối với việc biết chữ, cô cũng không quá coi trọng, cho nên cũng không cố ý dạy con gái.
Hơn nữa trước đây cô cũng không rảnh rỗi, ngày nào cũng bận rộn trong ngoài. Mẹ chồng Hoàng thị và mấy bà chị dâu đều không muốn thấy cô nhàn rỗi. Trừ lúc ở cữ ra, quanh năm suốt tháng cô thật sự chẳng có lúc nào rảnh, cho nên rất nhiều việc không lo xuể. Ngay cả việc thêu thùa cũng không tìm được lúc nào để làm, đến nỗi sau khi phân gia người ta mới biết cô có tay nghề này, tự nhiên cũng không lo được chuyện dạy con gái. Huống hồ mấy đứa con gái cũng không được nhàn rỗi, đầu xuân đào rau dại, vào hè thì ra đồng nhổ cỏ, sang thu lại phải ra đồng mót lúa rơi vãi…
Chuyện này ngược lại cũng nhắc nhở cô, biết chữ cũng là chuyện tốt. Không mong có tài cán gì lớn lao, chỉ cần không làm kẻ mù chữ là tốt rồi.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận