“Có thể cho ta một chút đồ ăn của các ngươi không?”

Thiếu niên tựa hồ đã dùng hết dũng khí mới có thể nói ra lời này.

Thật không phải vì hắn da mặt mỏng mà là vì nhiều năm như vậy, trước nay đều là y đến duỗi tay, cơm đến há mồm, đâu có chuyện phải mở miệng xin ăn của người khác như vậy.

Có điều bữa cơm hôm nay thật sự là quá thơm. Cái miệng nhỏ của hắn không chịu nổi sự dụ hoặc chỉ có thể l.i.ế.m mặt mà đến xin ăn.

Chẳng qua sau khi nói xong sắc mặt vẫn như cũ đỏ bừng, rõ ràng là đang thẹn thùng.

Tô Ngữ lúc đầu còn có chút kỳ quái, cảm thấy thiếu niên này có phải là đến để thăm dò họ không.

Thế nhưng khi nàng thấy sắc mặt nó đỏ bừng nhưng hai mắt vẫn gắt gao nhìn chằm chằm vào đồ ăn trong tay họ, nàng mới hiểu ra thiếu niên này đích đích xác xác chính là đến để xin ăn.

Hiểu ra điểm này, nàng gần như đã bật cười thành tiếng.

Nàng thật sự chưa từng gặp qua một thiếu niên như vậy.

Nói thế nào nhỉ thiếu niên này cho nàng cảm giác vẫn có chút tùy tính.

Chỉ vì đồ ăn của người khác ngon mà hắn liền đến xin, hơn nữa còn rất đương nhiên.

Tuy có chút ngượng ngùng, nhưng xem bộ dạng của nó, nếu không thành công tuyệt đối sẽ không đi.

Có điều đây cũng không phải là chuyện gì lớn, nàng cũng không cảm thấy quá chán ghét bởi vậy liền cười nói:

“Vậy ngươi cứ ngồi xuống đi!”

Nói rồi nàng từ trong không gian lấy ra một chiếc ghế băng đưa cho nó. Nó tiếp nhận ghế, trực tiếp ngồi ở một bên khác của nàng.

Nó làm như vậy cũng là có nguyên nhân. Bởi vì nó nhìn ra được tay nghề của nàng là tốt nhất vì xiên nướng trong tay nàng có mùi thơm nhất.

Đừng hỏi nó sao lại biết được, nó chính là đoán được. Mũi của nó từ nhỏ đã rất nhanh nhạy.

Nhìn nàng không ngừng lật qua lật lại xiên nướng trong tay, thỉnh thoảng còn ở trên đó rắc thêm một ít gia vị.

Theo thời gian trôi qua, mùi hương đó càng thêm nồng đậm không ngừng chui vào trong lỗ mũi của nó.

Nó hít một hơi thật sâu gấp không chờ nổi hỏi:

“Cái này khi nào mới được?”

Tuy hỏi vậy có chút mất mặt nhưng trong thế giới của kẻ ham ăn, ăn mới là quan trọng nhất.

Nàng cũng lý giải thế giới của kẻ ham ăn, bởi vậy cũng không có gì không vui mà là cười nói:

“Rắc thêm một lớp gia vị nữa là gần như có thể ăn được rồi.”

Nghe thấy nàng nói, nó thở dài một hơi. Cuối cùng không cần phải đợi nữa bằng không nó cảm thấy mình sắp hóa thành sói rồi.

Chờ đến khi tiếp nhận xiên nướng mà nàng đưa qua, nó đặt ở dưới mũi ngửi ngửi một chút trên mặt lộ ra vẻ thỏa mãn, sau đó lại một ngụm c.ắ.n xuống.

Chỉ một ngụm này đi xuống, hương vị tươi ngon lập tức tràn ngập khoang miệng làm cho nó cảm thấy đầu lưỡi mình sắp bị bỏng đến hóa ra.

Hương vị tốt đẹp như vậy nó trước nay chưa từng được nếm qua, lúc này lại càng ánh mắt lộ ra vẻ mừng như điên.

Sau khi mừng như điên nó cũng mặc kệ xiên nướng trong tay còn rất nóng, thành thạo liền ăn hết sạch.

Thỏa mãn thở dài một hơi, nó lại đặt ánh mắt lên tay của nàng, nơi đó còn có nhiều xiên nướng hơn.

Thấy bộ dạng giống như một con sói đói của nó, nàng cười nói:

“Xem ngươi tuổi cũng không lớn, sao lại xuất hiện ở đây?”

Tâm tư của nó tuy đều ở trên xiên nướng nhưng sau khi nghe thấy nàng nói, nó vẫn lộ ra vẻ hiểu rõ. Đây là nàng đang thu lợi tức.

Có điều cách làm của nàng vẫn tương đối làm cho nó chấp nhận. Suy cho cùng nó đã ăn đồ của người ta, trả lời một hai câu hỏi cũng là điều nên làm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nó cũng không có sở thích chiếm tiện nghi của người khác, bởi vậy dứt khoát trả lời:

“Vốn là đại ca muốn đến đây rèn luyện, ta cũng muốn đi theo ra ngoài xem bởi vậy liền đi theo cùng.”

Nàng nghe vậy bất động thanh sắc cùng mọi người trao đổi một ánh mắt, sau đó tiếp tục hỏi:

“Các ngươi đến đây rèn luyện là vì nhà gần đây sao?”

Nó nghe vậy lắc đầu:

“Cũng không tính là rất gần. Có điều bây giờ có nhiều phi hành pháp khí, linh thuyền gì đó, chút khoảng cách này không tính là gì. Ngươi nói có phải không?”

Sau khi nghe thấy nó nói sắc mặt nàng không thay đổi nhưng trong lòng lại vô cùng kinh hãi.

Nếu trước đây nàng còn không chắc chắn, thì lúc này sau khi nghe nó nói nàng đã vạn phần tin tưởng, nơi đây thật sự đã không phải là Đông Linh Vực.

Bởi vì ở Đông Linh Vực, linh thuyền thuộc về một thứ vô cùng hiếm có.

Toàn bộ Trường Sinh Điện cũng chỉ có một chiếc trong tay Ninh Khả Nhân. Còn về các thế lực khác e rằng cũng không khác mấy.

Thế nhưng người khác vừa rồi lại khẽ lắc đầu, chính là đang nói cho nàng biết nàng cũng không quen biết thiếu niên này cùng với đám người bên cạnh.

Có được linh thuyền mà lại không hề nằm trong phạm vi người quen biết vậy chứng tỏ họ căn bản không phải là người của Đông Linh Vực.

Hơn nữa với phỏng đoán của Lâm Hâm vừa rồi như vậy hoàn toàn có thể xác định bây giờ họ thật sự đã không còn ở Đông Linh Vực.

Bây giờ rốt cuộc đang ở đâu, còn cần phải hảo hảo hỏi một câu.

Chỉ tiếc họ không dám tùy tiện nói ra lai lịch của mình. Bằng không chỉ bằng tính cách của thiếu niên này, họ mà trực tiếp mở miệng dò hỏi, nó hẳn là cũng sẽ thành thật trả lời.

Sau khi nó nói một câu như vậy, thấy nàng thế mà lại không tiếp tục dò hỏi, trong lòng cũng có chút kỳ quái.

Có điều nó cũng không phải là người nói nhiều. Người ta không hỏi thì nó cũng sẽ không vội vàng đi nói cái gì.

Chờ đến khi nhận được một xiên nướng trong tay nó liền hết sức chuyên chú mà ăn lên.

Mãi cho đến khi nó ăn xong, cảm ơn rồi đứng dậy rời đi, nàng đều không hỏi thêm câu nào nữa.

Chờ trở về bên kia của họ, nó nhanh ch.óng ghé vào bên cạnh nam nhân, thấp giọng nói:

“Ca, cơm họ làm ngon thật. So với họ chúng ta giống như là ăn cơm heo vậy.”

Nam nhân lúc đầu còn không có phản ứng gì nhưng sau khi nghe thấy câu cuối cùng của nó, mặt lập tức đen xuống.

Tuy từ tướng ăn của nó vừa rồi hắn có thể đủ nhìn ra được cơm bên kia đích xác rất ngon. Thế nhưng, thiếu niên à, ngươi c.h.ử.i bới đồ ăn nhà mình như vậy thật sự tốt sao? Ngươi phải biết ca ca của ngươi và các đồng bạn ăn nhưng đều là cơm heo trong miệng ngươi đó!

Trên mặt nam nhân lộ ra vẻ không vui, nó cũng phát giác ra mình nói chuyện không đúng, vội vàng im tiếng không hề hé răng nữa.

Lại một lát sau chờ đến khi đồ ăn đều tiêu hóa gần hết cũng đã đến lúc bắt đầu nghỉ ngơi buổi tối.

Hai bên đều có người thay phiên gác đêm. Đêm nay quả là trôi qua yên ổn không có chuyện gì.

Thời gian nhoáng một cái đã đến sáng sớm hôm sau. Nàng mở mắt ra duỗi một cái lười eo.

Tuy hoàn cảnh ở đây thật sự đơn sơ nhưng giấc ngủ này nàng ngủ vẫn rất thoải mái.

Đi đến ngoài động rửa mặt xong, nàng liền trở về bắt đầu chuẩn bị bữa sáng.

Tục ngữ có câu trời đất bao la, ăn cơm lớn nhất. Một ngày tính từ lúc sáng sớm, bữa sáng sao có thể không ăn được chứ? Từ lúc nồi gạo của nàng bên này được bắc lên nó cũng đã sáp lại gần.

Tối hôm qua ăn nhiều đồ nướng, nó đã không còn bụng để uống cháo!

Hôm nay thấy nàng lại một lần nữa nấu cháo, nó liền không nhịn được mà nước miếng tràn trề.

--

Hết chương 842.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng - Chương 842 | Đọc truyện chữ