Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng
Chương 841: GẶP NGƯỜI TRONG SƠN ĐỘNG
Tuy Lâm Hâm chỉ là nói ra cảm giác của mình nhưng Ninh Khả Nhân lại hoàn toàn tin tưởng.
Bởi vì bà ấy biết ông ta không phải là người tùy tiện nói hươu nói vượn.
Chỉ là trước khi vào Hoa A Sơn, họ rõ ràng còn ở Đông Linh Vực sao bây giờ lại chạy ra khỏi đây rồi? Hoa A Sơn nằm ở trung bộ của Đông Linh Vực. Từ đó đến biên giới, thời gian cần thiết không hề ngắn.
Tuyệt đối không phải là mấy ngày ngắn ngủi của họ là có thể đến được.
Thế nhưng trời cao thường thường lại thích làm cho người ta trải qua những chuyện không thể nào.
Lâm Hâm trầm tư một lát lại nói:
“Ta luôn cảm thấy từ khi vào đây, linh khí xung quanh giống như càng thêm nồng đậm.”
Nghe ông ta nói vậy nhóm người nàng lập tức cũng vội vàng cẩn thận cảm nhận.
Qua không bao lâu mọi người đều mở to mắt.
Quả nhiên giống như ông ta đã nói, linh khí ở đây càng thêm nồng đậm. Chỉ là lẽ nào từ điểm này là có thể đủ xác định nơi đây không phải là Đông Linh Vực sao?
Ông ta cũng hiểu được sự nghi hoặc của họ. Chỉ là những điều khác đều là cảm giác của ông ta, cái này không có cách nào nói rõ ràng được.
Thấy thái dương dần lặn về phía tây trời dần tối lại, bà ấy liền nói:
“Mặc kệ là nguyên nhân gì, chúng ta vẫn là nên tìm một chỗ nghỉ ngơi trước đã.”
Ý của lời này chính là không cần vào không gian nữa.
Vạn nhất nơi đây thật sự đã ra khỏi phạm vi của Đông Linh Vực vậy thì gần đây có hay không những nhân loại khác hoặc là các loài khác, thật sự không thể nói chắc được.
Nếu họ ra vào không gian mà bị kẻ có tâm nào đó để ý, không biết sẽ gặp phải chuyện gì.
Họ tuy đều không sợ chuyện nhưng cường long không áp địa đầu xà.
Nếu thật sự ở bên ngoài Đông Linh Vực vậy thì hành sự khiêm tốn cũng là điều nên làm.
Không thể vì tham một chút hưởng thụ mà lại để cho nhóm người mình bại lộ dưới nguy hiểm.
Mặc dù Ninh Khả Nhân không hiểu rõ nhưng nhóm người nàng cũng đã hiểu được ý của bà ấy, bởi vậy mọi người đều gật đầu.
“Chúng ta mau đi tìm xem đi bằng không trời lát nữa là sẽ tối.”
Bà ấy thúc giục.
Mọi người nhìn quanh một vòng cuối cùng mới chọn được một phương hướng.
Họ cũng không lựa chọn lên núi mà là vòng quanh chân núi đi về một hướng.
Đi không bao lâu liền thấy một cái sơn động.
Lối vào sơn động ước chừng có thể dung nạp được một người đi qua ẩn nấp sau mấy cái cây.
Tuy có thể che khuất được lối vào, nhưng lại không giấu được người tu hành, vẫn là có thể liếc mắt một cái là nhìn thấy.
Nhóm người họ trực tiếp đi về phía lối vào. Khi đến cửa động lại dừng lại.
Nguyên do không gì khác, bên trong thế mà lại có tiếng nói và ánh lửa truyền ra.
Ngay khoảnh khắc họ tiếp cận cửa động, tiếng nói chuyện đột nhiên im bặt làm cho họ cũng có chút kinh ngạc.
Người bên trong cũng rất cảnh giác!
Lâm Hâm tiến lên một bước cao giọng dò hỏi:
“Bằng hữu bên trong, trời đã tối rồi, chúng ta một đoàn người không có nơi nghỉ ngơi không biết có thể tiện đường, để chúng ta ở bên trong nghỉ tạm một đêm không.”
Nếu là ở nơi quen thuộc chỉ ở bên ngoài nghỉ ngơi một đêm cũng không có gì trở ngại. Chỉ là nơi này trời xa đất lạ, buổi tối cũng không biết sẽ xuất hiện nguy hiểm gì, vẫn là có thể vào trong sơn động là tốt nhất.
Bên trong yên lặng một lát liền nghe thấy giọng của một nam nhân truyền ra.
“Sơn động này vốn dĩ cũng không phải của chúng ta. Chúng ta cũng chỉ là đi ngang qua lần này ở đây nghỉ ngơi một đêm. Các vị cứ tự nhiên.”
Tuy ngữ khí không tính là tốt lắm nhưng cũng không có ý từ chối họ đi vào.
Nhóm người họ sau khi thở phào nhẹ nhõm liền từ ông ta đi đầu vào trong.
Vào trong sơn động là một đường hầm dài khoảng hai ba mét.
Sau khi ra khỏi đường hầm, lọt vào tầm mắt là một sơn động rộng khoảng hơn năm mươi mét vuông.
Trong sơn động rất khô ráo xem ra là thường xuyên có người ở đây dừng lại.
Ở một bên sơn động có bảy tám người đang ngồi vây quanh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Những người này có nam có nữ, còn có hai lão giả.
Họ thấy nhóm người nàng đi vào cũng chỉ là lễ phép gật đầu cũng không có ý định nói chuyện.
Nhóm người họ tự nhiên không phải là người mặt nóng dán m.ô.n.g lạnh. Thấy họ không có ý định nói gì cũng liền trực tiếp đi đến bên kia.
Từ trong không gian lấy ra ghế băng, họ cũng làm thành một vòng tròn.
Sau đó nàng lại lấy ra chậu than rồi lại lấy ra những nguyên liệu đã chuẩn bị trước để nướng thịt.
Sau khi đưa nguyên liệu cho mọi người, nàng lại đi đến góc tường lấy ra một cái bếp lò trên đó đặt một cái nồi lớn.
Trong nồi thêm nước, lại bỏ thêm gạo, rau củ sấy khô và thịt khô, cuối cùng đậy nắp nồi lên để nó từ từ nấu.
Chờ đến khi nàng lại đi trở về ngồi xuống, mới thật sự thấy được ánh mắt kinh ngạc của đám người kia nhìn nàng.
Nàng sờ sờ mũi mình có chút không rõ nguyên do.
Đây là tình huống gì?
Nàng làm những chuyện đó có vấn đề gì sao?
Có điều, ngay sau đó nàng sẽ biết, hóa ra nguyên nhân rất đơn giản.
Những người đó trong tay cũng đều cầm một que củi, trên đó lại là cắm một ít thịt và bánh bột ngô.
Bánh bột ngô hẳn là đã chuẩn bị từ trước, còn về thịt trông có vẻ hẳn là còn tươi.
Nói không chừng chính là đã bắt được trên núi này.
Ra ngoài xa xôi ăn một bữa cơm tối vô cùng đơn giản cũng không có gì.
Thế nhưng bây giờ nhóm người nàng tiến vào liên tiếp các động tác đã làm cho họ xem đến sững sờ.
Nhìn xem người ta, có thịt có rau còn có cả cháo.
Lại xem thức ăn đơn giản trong tay mình, đột nhiên liền không còn khẩu vị.
Nàng đối với chuyện này cũng không suy nghĩ sâu xa. Mỗi người ăn của riêng mình, có gì đáng xem.
Nàng từ trong không gian lấy ra sốt nướng tự chế sau đó quết lên nguyên liệu.
Chẳng bao lâu sau khi trải qua đun nóng, sốt nướng liền tỏa ra hương thơm nồng đậm.
Chỉ cần hít một ngụm thôi đã làm cho người ta nước miếng tràn trề.
Một người có bộ dạng thiếu niên sau khi nuốt vài ngụm nước bọt, ánh mắt liền chớp động.
“Ca, đồ ăn của đám người kia ngon quá!”
Nam nhân được thiếu niên gọi là ca trông có vẻ tuổi đã ngoài đôi mươi, mày kiếm mắt sáng, chẳng qua biểu cảm có chút lạnh nhạt.
“Trong tay ngươi không phải có sao? Vẫn là thịt gà rừng mà ngươi tâm tâm niệm niệm đó.”
Thiếu niên nghe vậy chu môi:
“Trước đây ta cảm thấy thịt gà rừng này rất ngon thế nhưng ngươi xem họ… Ta cảm thấy ngon hơn.”
Giọng thiếu niên vừa dứt mắt trông mong nhìn nam nhân, chỉ là nam nhân lại không hé răng.
Thiếu niên bĩu môi, lại liếc nhìn nhóm người nàng một cái cuối cùng vẫn nói:
“Ca, ta thấy họ cũng khá dễ nói chuyện, hay là chúng ta đi ăn ké một bữa đi.”
Nam nhân nghe vậy liếc nhìn nó một cái, hồi lâu sau mới nói:
“Ngươi mà muốn đi thì cứ đi.”
Thiếu niên nghe vậy há miệng định nói. Hắn muốn hỏi lẽ nào ngươi không đi sao?
Thế nhưng khi nhìn vào khuôn mặt lạnh lùng của nam nhân cuối cùng vẫn không nói ra.
Chỉ là mùi hương đó lại giống như sống lại vậy không ngừng chui vào trong lỗ mũi của nó.
Cuối cùng nó không chịu nổi nữa.
Nó “vụt” một tiếng đứng dậy đi về phía nhóm người nàng.
Nàng kỳ quái nhìn về phía thiếu niên, hoàn toàn không biết nó đây là muốn làm gì.
Thiếu niên do dự một lúc mới nói:
“Có thể…”
--
Hết chương 841.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận