Bởi vậy nàng sai chuẩn bị một bàn thức ăn đặc sản Tô Châu, lấy cớ có việc quan trọng để mời Khang Hi sang.

“Hôm nay lúc trò chuyện cùng phu nhân của Dệt phủ họ Trần, vô tình nhìn thấy Hiền Quý phi tỷ tỷ đang dạo chơi trong vườn, Trần phu nhân... nói...” Đợi Khang Hi gắp vài đũa, sắc mặt Chiêu phi ra vẻ ngập ngừng, khó xử lên tiếng.

Khang Hi quay đầu lại hỏi: “Nói cái gì?”

“Nói tỷ tỷ vẫn còn là thân xử nữ.” Chiêu phi khẽ c.ắ.n răng, làm bộ cực kỳ khó khăn mới thốt ra được: “Ban đầu thần thiếp cũng không rõ sao lại liếc mắt một cái là có thể nhìn ra ngay. Ở trong cung e là không có ma ma nào dám hó hé, nhưng ở bên ngoài...”

Khang Hi im lặng không nói gì.

Chiêu phi nhắc khéo đến đây cũng không nói thêm gì nữa.

Đồng Quý phi và Chiêu phi đều không phải là những kẻ rộng lượng gì cho cam, Khang Hi thừa biết điều đó.

Nhưng nay cả hai người đều vì chuyện này mà tỏ ra nóng nảy vội vã, Khang Hi đưa tay xoa trán, có chút đau đầu.

Vì Bảo Thành, quả thực ngài đã để nha đầu kia phải chịu ủy khuất nhiều năm như vậy. Hiện giờ Bảo Thành đã đứng vững gót chân, đúng là đến lúc phải cho nàng một danh phận thực sự rồi.

Nhưng ngài không muốn bị người khác ép ép uổng uổng làm chuyện này. Nha đầu kia bình thường trông có vẻ không bận tâm, nhưng tính tình một khi đã quật lên thì tuyệt đối không dễ dàng dỗ dành cho xong chuyện.

Sau khi Khang Hi rời đi, Chiêu phi dặn dò Xuân Hương đứng bên cạnh: “Trợ giúp nàng ta một tay.”

Xuân Hương chần chừ, nàng hiểu ý nương nương là muốn ngầm hỗ trợ Ô Nhã thị, bèn hỏi: “Làm vậy có ổn không ạ?”

“Ngươi không nhìn ra Hoàng thượng đang muốn chọn một ngày tốt lành cho Hiền Quý phi sao? Chúng ta tiến cung đều là thân bất do kỷ, chỉ có nàng ta là sống sung sướng khác người!” Chiêu phi nói xong liền khựng lại một nhịp: “Chưa thị tẩm thì địa vị của nàng ta ở hậu cung mãi mãi chỉ là cái danh hão. Bổn cung chẳng qua là không muốn hại nàng ta thôi.”

Ơn huệ Minh Huyên đỡ nàng một phen khi đang mang thai, Chiêu phi chưa bao giờ quên. Nếu không, ngần ấy năm qua nàng đã có vô vàn cách để đối phó, vậy cớ sao đến nay vẫn chưa từng ra tay hạ thủ? Xuân Hương vội vã rời đi, trong lòng thầm thở dài.

Hai lọ t.h.u.ố.c kia bắt buộc phải cho Hiền Quý phi dùng đủ cả hai mới phát huy tác dụng.

Ô Nhã thị hành sự rất cẩn trọng. Những tháng ngày thất sủng quá đỗi gian nan, ánh mắt xa lạ của chính con ruột khiến nàng ta không thể nào chịu đựng nổi. Nàng ta đang nắm trong tay bí d.ư.ợ.c của tiền triều, chỉ cần được thừa sủng lần nữa thì nhất định sẽ lại mang thai. Một khi trở thành mẫu thân của ba đứa con khỏe mạnh, Hoàng thượng ắt hẳn sẽ mềm lòng.

Hoặc là... hy sinh một đứa... cũng đủ để Hoàng thượng xót thương.

Lúc trước Hoàng thượng đối xử với nàng ta tốt như vậy, nhất định sẽ không tuyệt tình buông bỏ nàng ta hoàn toàn. Nàng ta vẫn còn đang lúc thanh xuân mơn mởn, tuyệt đối không thể để đến lúc nhan sắc tàn phai rồi mới ôm hận...

Mình rơi vào bước đường cùng này tất cả đều là do Hiền Quý phi! Ô Nhã thị nắm c.h.ặ.t lọ t.h.u.ố.c trong tay, phóng ánh mắt hiểm độc về phía tẩm viện của Minh Huyên.

Đây là cơ hội cuối cùng mà mẫu gia dành cho nàng ta, dù thế nào đi chăng nữa nàng ta cũng phải bắt lấy.

Minh Huyên từ khi biết bọn họ rắp tâm tính kế mình, liền vẫn luôn chực chờ xem đối phương sẽ giở trò gì.

Sau đó, ngay ngày thứ hai T.ử Tô - con gái của Tiểu Tôn thái y - đến hầu hạ, liền phát hiện ra món gà xé phay mà Minh Huyên cực kỳ yêu thích dạo gần đây có điểm bất thường.

“Đây là cái gì?” Minh Huyên thấy sắc mặt T.ử Tô hơi là lạ, liền hiếu kỳ hỏi.

T.ử Tô không biết phải mở lời thế nào. Nàng là quả phụ thủ tiết được phụ thân đón về. Cha sợ nàng quẩn quanh nghĩ quẩn nên mới đưa theo ra ngoài giải khuây. Lần này tới hầu hạ Hiền Quý phi cũng là vì nghe cha nói Hiền Quý phi có đại ân với gia đình.

“Cứ nói thẳng đi!” Minh Huyên thấy nàng khó xử bèn giục.

Từ lúc T.ử Tô tới đây, nàng ấy không hề nhàn rỗi, tinh tường kiểm tra lại toàn bộ đồ dùng sinh hoạt xung quanh Minh Huyên, dường như có ý bảo hộ nàng hơi quá mức.

Sắp xếp lại từ ngữ, T.ử Tô buồn bã đáp: “Đây là t.h.u.ố.c dẫn, bản thân nó không có độc, nhưng nó lại là thứ kích phát cho một loại t.h.u.ố.c khác. Nếu kết hợp hai thứ này lại với nhau thì sẽ cực kỳ không tốt cho cơ thể nương nương.”

Nói xong, nàng ấy còn ghé sát tai nói nhỏ, đây là loại xuân d.ư.ợ.c mà bọn tú bà ở lầu xanh hay dùng cho mấy kỹ nữ hầu khách.

... Là xuân d.ư.ợ.c... trong truyền thuyết đó hả?

Tinh thần Minh Huyên lập tức tỉnh táo hẳn...

Xong t.h.u.ố.c dẫn rồi thì bước tiếp theo chắc chắn là hạ t.h.u.ố.c chính! Nhìn xem đám nữ nhân này đã điên cuồng tới mức nào rồi cơ chứ? Cư nhiên dám xài đến cả loại t.h.u.ố.c này?

Minh Huyên thật sự không ngờ, chuyện nàng và Khang Hi có ngủ với nhau hay không lại khiến người ta bận tâm tính kế đến mức này?

Chuyện không ngủ cùng ngài là không thể nào. Thuở mới tiến cung, nàng chỉ cầu mong có thể kéo dài thời gian cho đến lúc được ban phân vị chính thức, để khỏi phải chịu cảnh bị lột sạch sành sanh cuộn vào chăn khiêng đi thị tẩm.

Sau này Khang Hi mãi không có động tĩnh gì, nàng cũng rất hài lòng với cuộc sống tự tại của mình. Cho đến năm ngoái, sau vài lần buông lời trêu chọc bị Tiểu Tôn thái y nhìn thấu, rồi dạo gần đây Lương Cửu Công dăm lần bảy lượt nhắc khéo, nàng liền biết phỏng chừng cũng sắp đến lúc rồi.

Chỉ là... bản thân nàng đã chuẩn bị sẵn tâm lý là một chuyện, nhưng điều đó đâu có nghĩa là nàng cam tâm tình nguyện để người khác tính kế ép buộc mình?

“Cái đó... muội xem có loại t.h.u.ố.c nào không hại thân thể mà... có thể làm cái kia không...” T.ử Tô cũng từng là gái có chồng, Minh Huyên ấp úng vài chữ nàng ấy đã hiểu ngay.

Mặt đỏ tía tai nói muốn ra ngoài hỏi phụ thân một chút, sau đó liền hớt hải chạy vọt đi.

Xuân Ni hiểu rõ suy tính của Minh Huyên, bèn trực tiếp vươn tay xử gọn hơn phân nửa đĩa gà xé phay. Minh Huyên cản không kịp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Sao ngươi lại ngốc nghếch thật thà thế hả? Gắp vài miếng xáo trộn lên là được rồi, ai rảnh rỗi đi đếm xương gà với ngươi đâu!” Minh Huyên giật lại cái đĩa, dùng sức vỗ vỗ lên lưng Xuân Ni mấy cái, hối hả giục nàng ấy đi móc họng nôn ra!

Xuân Ni cúi đầu, hậm hực nói: “Bọn họ thật sự quá đê tiện!”

“Kỳ kinh nguyệt của ta tính ra chắc là vào khoảng ngày mốt, hôm nay cũng coi như...” Nước đến chân thì nhảy, binh đến tướng chặn. Nếu đã không thể trốn tránh, lại còn phải chịu đựng dằn vặt suốt bấy lâu, Minh Huyên quyết định chuyển sang thế chủ động.

Phải tối đa hóa lợi ích. Kẻ bị tính kế hại luôn dễ dàng khơi dậy lòng thương cảm.

Tiểu Tôn thái y nghe con gái kể xong, chần chừ một lát rồi bốc ngay một thang t.h.u.ố.c. Cũng không hẳn là loại xuân d.ư.ợ.c kịch liệt, chỉ là một thứ t.h.u.ố.c khiến cơ thể hơi khô nóng và bồn chồn một chút mà thôi. Chỉ cần cố c.ắ.n răng chịu đựng qua hai, ba canh giờ là sẽ không sao.

Minh Huyên nhận lấy bát t.h.u.ố.c, hít sâu một hơi, trực tiếp ngửa cổ uống cạn một hơi.

Thư Sách

Kết quả vừa mới nuốt xong bát t.h.u.ố.c, nàng liền nghe báo phu nhân Hữu Bố chính sử mời các nàng ra hoa viên ngắm hoa thưởng rượu.

Đúng lúc này Lương Cửu Công hớt hải chạy tới, chờ mọi người lui hết mới hạ giọng hỏi Minh Huyên: “Nương nương đã dùng cơm trưa chưa ạ?”

“Ăn rồi! Đĩa gà xé phay hôm nay cực kỳ ngon miệng nha.” Minh Huyên nhếch mép cười.

Lương Cửu Công hít sâu một hơi khí lạnh, đưa tay tự tát mình một cái. Đêm qua ngài thức gác đêm cho Hoàng thượng, sáng nay đi ngủ dặn đừng ai làm phiền, kết quả...

“Lương công công, ông làm gì vậy?” Minh Huyên kinh ngạc hỏi.

Lương Cửu Công hít một hơi thật sâu mới giải thích. Dinh thự của Hữu Bố chính sử quá đỗi xa hoa khiến Hoàng thượng sinh lòng nghi ngờ, lệnh cho lão ngấm ngầm theo dõi. Hôm nay có kẻ giở trò với Minh Huyên, lúc nhận được bẩm báo lão lại đang ngủ say, kết quả là tới chậm một bước...

“Lương công công, lát nữa căn ke thời gian vừa tầm, ông giúp ta mời Hoàng thượng đến hoa viên được không? Để lát nữa hẵng báo với Hoàng thượng là ta bị tính kế.” Nhìn thấy Lương Cửu Công thực tình lo lắng cho mình, Minh Huyên bèn lên tiếng nhờ vả.

Nói đoạn, nàng c.ắ.n răng thêm vào: “Đằng nào cũng lỡ ăn rồi, không thể để mình chịu tội vô ích được.”

Vốn đang vắt óc suy nghĩ tìm cách dụ Khang Hi tới, nay có Lương Cửu Công hỗ trợ, mọi việc tựa hồ trở nên vô cùng dễ dàng.

Lương Cửu Công gật đầu, rảo bước chuẩn bị rời đi.

Thấy lão chạy tới vội vã chắc chưa kịp lót dạ, Minh Huyên bèn nhét cho lão xửng bánh bao thịt lúc nãy mình chưa ăn, bảo lão ăn lót dạ.

Lương Cửu Công toan chối từ, nhưng nghe Minh Huyên cứ càm ràm mắng việc bỏ bữa sẽ sinh bệnh, lão đành nhận lấy, vừa uống nước ấm vừa nhét bánh bao vào bụng rồi mới rời đi.

Minh Huyên bảo Xuân Ni tô điểm cho mình một lớp trang điểm thật yêu kiều, lộng lẫy. Nhưng khi nhìn hình bóng phản chiếu trong gương, nàng càng nghĩ càng thấy uất ức. Một đại mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành thế này lại phải dâng lên dâng cho kẻ khác sao? Đã thế lại còn là tự vác thân dâng tới tận cửa?

Tức c.h.ế.t đi được!

Thêm vào đó, tác dụng của t.h.u.ố.c bắt đầu ngấm làm đầu óc nàng có chút chuếnh choáng. Minh Huyên hận không thể lao tới c.ắ.n c.h.ế.t cái tên đại móng heo Khang Hi kia.

Vì khó ở nên Minh Huyên dứt khoát từ chối mặc trang phục Mãn Thanh rườm rà. Nàng sai người thay luôn cho mình bộ Hán phục, còn bảo Xuân Ni tỉa tót dũa nhọn lại móng tay cho mình.

Mang theo tâm trạng bực dọc ấy, Minh Huyên dẫn theo T.ử Tô và Ô Lan thẳng tiến về phía hoa viên.

Đến nơi mới biết, cái gọi là tiệc ngắm hoa cư nhiên lại tổ chức trên thuyền?

“Hôm nay ta không có hứng du hồ, các ngươi cứ tự nhiên đi!” Minh Huyên thấy tỳ nữ dẫn đường định đưa mình lên thuyền, dứt khoát quay người không thèm lên nữa.

Tỳ nữ kia khựng lại, có chút bối rối đáp: “Phu nhân nhà nô tỳ dặn là nhất định phải mời...”

“Thứ không có quy củ! Sao hả? Một tỳ nữ cỏn con của phu nhân Hữu Bố chính sử mà cũng dám ra lệnh cho nương nương nhà chúng ta ư?” Xuân Ni trừng mắt lớn tiếng quát mắng.

Tỳ nữ nọ sợ hãi quỳ rạp xuống đất, run rẩy dập đầu xin tha.

“Thỉnh an Hiền Quý phi! Tỷ tỷ làm sao vậy? Chuyện gì mà khiến tỷ tỷ nổi trận lôi đình thế này?” Chiêu phi từ phía sau yểu điệu bước tới, khẽ nhún mình hành lễ rồi ngạc nhiên cất lời.

Minh Huyên nhún vai, chỉ tay về phía chiếc thuyền: “Ta cứ nghĩ thưởng hoa là thưởng hoa trong vườn, ai ngờ lại phải lên thuyền. Đã vậy thì... mọi người cứ tự nhiên vui vẻ nhé! Ta cáo từ trước đây.”

Nói xong, Minh Huyên xoay người chuẩn bị rời đi.

Chiêu phi thoáng khựng lại, khẽ lấy khăn lụa che miệng cười duyên: “Tỷ tỷ à, người đến cũng đã đến rồi, bận tâm làm chi chuyện thưởng hoa ở đâu chứ?”

“Ta quả thật không rảnh để tâm là ngắm hoa ở đâu. Nhưng ta không thích cái cảm giác bị người khác xoay như chong ch.óng. Rõ ràng báo là tiệc ngắm hoa ở trong vườn, tới nơi lại đổi ý rủ lên thuyền. Tính coi ta là trái hồng mềm dễ bóp chắc?” Minh Huyên hừ lạnh, dứt khoát sải bước quay về.

Chiêu phi thầm mắng trong bụng một tiếng phế vật, vội vàng vươn tay níu tay Minh Huyên lại, nhỏ nhẹ khuyên nhủ: “Tỷ tỷ việc gì phải so đo chuốc bực mình với đám nô tài không hiểu chuyện này. Tỷ tỷ thân phận tôn quý là Quý phi nương nương, tiệc ngắm hoa đương nhiên phải thuận theo ý của tỷ tỷ rồi. Cứ sai bọn chúng sắp xếp lại một chút chỗ ngồi trong sân, dù sao tỷ muội chúng ta cũng lâu lắm rồi chưa có dịp hàn huyên. Tỷ tỷ nể mặt muội một chút nhé, được không?”

“Thôi được! Thể diện của muội, ta tất nhiên phải nể.” Minh Huyên gật đầu hờ hững, chợt nhíu mày lẩm bẩm: “Hôm nay sao trời có vẻ hơi oi bức nhỉ?”

“Đúng vậy đó! Quả thật nóng hơn hai hôm trước một chút.” Chiêu phi đứng cạnh Minh Huyên hùa theo mỉm cười. Trong lòng nàng ta thầm nghĩ, tiết trời tháng 11 thế này thì nóng bức kiểu gì được?

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Nhật Ký Nuôi Nhóc Tì Của Quý Phi Cá Mặn - Chương 154 | Đọc truyện chữ