Khang Hi trước đó luôn nhấn mạnh không được hao tài tốn của, cho nên mang theo Thái hoàng thái hậu cùng mọi người vào ở Hữu Bố chính sử phủ.

Hữu Bố chính sử phủ vốn là hoa viên của một thương nhân buôn muối triều trước, đình đài lầu các xây dựng cực kỳ hoa lệ, thậm chí còn có hồ nhỏ, có thể cho gia quyến chèo thuyền du ngoạn.

Sau khi vào ở, bởi vì học sinh và quan viên Tô Châu nhiều lần dâng thư muốn chiêm ngưỡng thánh dung, hy vọng xây cất hành cung, Khang Hi chối từ rất nhiều lần rồi mới hạ lệnh xây hành cung ở sườn tây Dệt thự. Còn chuyên môn hạ lệnh không được xa hoa.

Tô Châu từ xưa đến nay là vùng sông nước giao tranh của binh gia, nhân văn cùng sản vật đều cực kỳ phong phú.

Vừa mới ở lại, Dệt thự liền thượng cống rất nhiều hàng dệt thêu thùa. Thái hoàng thái hậu không chuộng những thứ hoa hòe loè loẹt này, nhưng lại rất thích tay nghề của các thợ thêu, liền tùy tay chỉ vài súc vải nhìn ổn trọng.

Khang Hi cho Minh Huyên chọn trước, sau đó mới chia cho Đồng Quý phi cùng Chiêu phi, nửa chữ không nhắc đến Ô Nhã thị.

Tuy rằng Minh Huyên mỗi năm cũng có không ít định mức, nhưng lập tức thấy nhiều trân phẩm như vậy bày ra trước mắt cũng có chút hoảng thần. Nhìn lướt qua một lượt, nhắm trúng mấy tấm vải dệt có thêu hoa văn, sau đó chọn lấy một phần ba.

“Thần thiếp có thể may vài bộ Hán phục để mặc không?” Minh Huyên nhìn những tấm vải xinh đẹp, có chút xúc động muốn may mấy bộ váy thật đẹp. Cả ngày mặc trang phục phụ nữ Mãn Thanh, trừ màu sắc ra thì kiểu dáng đều nhang nhác nhau, chẳng có gì mới mẻ.

Khang Hi thấy nàng hưng phấn như vậy, liền tùy ý nói: “May đi!”

Minh Huyên được cho phép liền vui mừng gọi tú nương tới, thương lượng việc đo ni may áo.

Quần áo phụ nhân dân gian có rất nhiều lệnh cấm, nhưng Minh Huyên không quan tâm, cứ thế nào đẹp thì làm thế ấy.

Sau khi nghe yêu cầu của Minh Huyên, mười mấy tú nương tiến vào đo ni may áo cho nàng, suốt đêm làm gấp, ngày hôm sau quần áo mới liền được đưa tới.

Minh Huyên mặc y phục mới vào, cảm thấy mỹ mạo của mình lại tăng vọt lên một bậc.

Minh Huyên tuy mặc Hán phục, nhưng cũng không mặc đến trước mặt Thái hoàng thái hậu.

Thái hoàng thái hậu tuy có chút không thích Hán phục, nhưng Minh Huyên đã thưa với ngài từ trước. Nàng còn đem trang phục các triều đại cho ngài xem qua. Thiếu nữ ái mỹ, Thái hoàng thái hậu vẫn có thể hiểu được, bởi vậy chỉ cần Minh Huyên không mặc đến trước mặt ngài, ngài liền không nói gì.

Minh Huyên mặc Hán phục, còn dẫn theo ba vị công chúa cả ngày trang điểm lộng lẫy, vui đùa trong hoa viên.

Đồng Quý phi không nhịn được, cũng sai người may cho mình. Chiêu phi đương nhiên cũng không muốn chịu tụt hậu.

Khang Hi bận rộn xong chính sự, lúc nghỉ ngơi liền nhìn thấy mấy vị phi t.ử trang điểm xinh đẹp, tâm tình cũng rất tốt. Ngay cả Ô Nhã thị mặc một thân nữ trang người Hán cũng được ngài khen một câu không tồi.

Kỳ thực dạo này cũng có người dâng cống không ít mỹ nữ cho Khang Hi, nhưng... Khang Hi nhìn những nữ t.ử bó chân nhỏ kia, dung mạo dù có đẹp ngài cũng không thu nhận.

Hậu cung chẳng những có Hiền Quý phi chán ghét hành vi bó chân này, mà Thái hoàng thái hậu cũng từng dăm lần bảy lượt nghiêm cấm nữ nhân chân nhỏ tiến vào hậu cung. Khang Hi lần này Nam tuần chủ yếu vì chính vụ, hoàn toàn không phải vì ngoạn nhạc, ngài không muốn vì mấy người phụ nữ mà làm hậu cung không yên, liền trực tiếp cự tuyệt.

“Hoàng thượng đã cự tuyệt tuyệt sắc mỹ nhân do Giang Nam Dệt phủ đưa tới.” Lương Cửu Công lén lút tới báo cho Minh Huyên.

Chủ yếu là thấy Minh Huyên mỗi ngày vẫn cứ vô tâm vô phế. Hai vị nương nương kia may y phục mới đều sẽ mặc cho Hoàng thượng ngắm, nhưng Hiền Quý phi may y phục mới chơi đùa cùng mấy tiểu công chúa xong là thay ra ngay, làm Lương Cửu Công nhìn mà sốt ruột thay.

Minh Huyên nghe nói Khang Hi cự tuyệt mỹ nhân, còn có chút nghi hoặc.

Nhưng Lương Cửu Công lại nói: “Hoàng thượng bảo với nô tài rằng, Hiền Quý phi của ngài không thích nữ nhân chân nhỏ.”

...

Minh Huyên xoa xoa lỗ tai, hoài nghi mình nghe lầm! Khang Hi cư nhiên vì nàng mà cự tuyệt mỹ nhân? Sao có thể chứ? Nhưng Lương Cửu Công lại lặp lại lần nữa. Minh Huyên nhíu mày, biết thời khắc tránh cũng không thể tránh được nữa đã đến.

“Hoàng thượng đối xử tốt với nương nương, Đồng Quý phi đám người sẽ không cứ thế giương mắt nhìn đâu.” Lương Cửu Công hoàn toàn không biết Hiền Quý phi đang nghĩ gì, chỉ hận sắt không rèn thành thép mà khuyên.

Đồng Quý phi đã mấy lần nhắc khéo Hoàng thượng, nếu không thị tẩm thì không tốt cho Hiền Quý phi.

Thậm chí ngay cả Thái hoàng thái hậu trước lúc đi xa lần này cũng đã đề điểm Hoàng thượng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Minh Huyên gật gật đầu, cảm kích nói: “Cảm ơn ông, Lương công công, thật sự rất cảm ơn ông, ông đúng là bạn tốt của ta.”

Bạn tốt? Khóe môi Lương Cửu Công bất giác hơi cong lên.

“Chỉ là chuyện này cũng không phải một cô nương gia như ta có thể làm chủ, chúng ta cứ chờ xem sao, xem các nàng ta định làm trò gì?” Minh Huyên híp mắt, hạ quyết định.

Lương Cửu Công khựng lại, quả thực là vậy, Hoàng thượng có lòng, nhưng chưa tìm được thời cơ thích hợp. Cứ chờ xem đã!

Đợi Lương Cửu Công rời đi, Minh Huyên mượn cớ đau đầu gọi Tiểu Tôn thái y tới, hỏi hắn xem có loại t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i nào không hại thân thể hay không.

“Không có! Loại t.h.u.ố.c hoàn toàn không hại thân thể tuyệt đối không tồn tại, ngay cả các phi tần hậu cung thỉnh thoảng uống t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i cũng không tránh khỏi ảnh hưởng đến cơ thể.” Tiểu Tôn thái y trợn trắng mắt, thở dài.

Thư Sách

Minh Huyên ngẫm lại cũng thấy đúng, vì thế lại hỏi: “Vậy có loại nào có thể điều lý khôi phục lại không? Thỉnh thoảng uống một lần, sau đó điều dưỡng lại cho tốt ấy?”

Tiểu Tôn thái y nhíu mày, vừa định hỏi nương nương xin cho ai, đột nhiên linh quang lóe lên... sau đó thấp giọng nói: “Nô tài có thể điều chế cho nương nương một ít t.h.u.ố.c viên, nhưng tuyệt đối không được lạm dụng, nương nương có thể thử xem, loanh quanh kỳ kinh nguyệt... sẽ rất khó thụ thai.”

Tiểu Tôn thái y cũng ngại không dám nói nhiều hơn. Nhưng nương nương đã nghĩ thông suốt, chịu bỏ ý định tránh sủng thì đúng là chuyện tốt!

Minh Huyên vẫy tay hối hắn mau đi chế t.h.u.ố.c.

Lúc Tiểu Tôn thái y đứng lên chuẩn bị lui xuống, đột nhiên thấy trong bát canh trên bàn Minh Huyên có một thứ rất quen thuộc, liền tiến tới xem xét. Dưới sự đồng ý của Minh Huyên, hắn còn cầm thìa nếm thử một ngụm.

Sau đó hắn nói: “Đây là canh nhân sâm, hoa hồng, táo đỏ, kỷ t.ử. Cơ thể nương nương hiện giờ không cần bồi bổ như vậy.”

Minh Huyên liếc nhìn, nghiêng đầu hồi tưởng một lát rồi đáp: “Là Ngự Thiện phòng dâng lên, trước đó có nói với ta là tốt cho thân thể, còn đặc biệt dặn người m.a.n.g t.h.a.i không nên uống.”

“Hoa hồng quả thực có công hiệu hoạt huyết hóa ứ, một số phụ nhân chốn hậu trạch sau khi sạch tháng thường uống thứ này để trợ thai.” Tiểu Tôn thái y dùng đầu lưỡi tinh tế nhấm nháp, xác thực đều là đồ tốt hầm thành, nhưng Hiền Quý phi nương nương hiện tại thật sự không cần dùng đến.

“Ta đã dặn Ngự Thiện phòng rồi, ta không thích họ tự ý đưa đồ ăn mà ta không gọi.” Minh Huyên thấy vẻ mặt dè dặt cẩn trọng của Tiểu Tôn thái y, liền giải thích. Nàng hiện tại uống t.h.u.ố.c bổ đã quá đủ rồi.

Tiểu Tôn thái y suy nghĩ một lúc rồi nói với Minh Huyên: “Nương nương ở bên ngoài vẫn nên cẩn thận một chút thì hơn, hay là nô tài để tiểu nữ tới hầu hạ nương nương nhé? Con bé có chút hiểu biết về d.ư.ợ.c lý.”

Bên cạnh Minh Huyên quả thực đang thiếu một người như vậy, liền gật đầu đồng ý.

“Thứ này thực sự là loại t.h.u.ố.c... có thể khiến liệt nữ cũng phải thay đổi sao?” Đồng Quý phi tò mò cầm lấy hai lọ t.h.u.ố.c Ô Nhã thị vừa lấy ra, hỏi.

Ô Nhã thị cúi đầu, rầu rĩ đáp: “Đây là bí phương mà tú bà ở mấy chốn phong trần dùng để trị những kẻ không nghe lời... Uống riêng từng lọ thì sẽ không sao, nhưng nếu dùng chung, dù không uống cùng lúc, chỉ cần trong vòng hai canh giờ...”

Đồng Quý phi trả t.h.u.ố.c lại cho Ô Nhã thị, nhàn nhạt nói: “Bổn cung không biết gì hết. Chuyện này làm tốt, bổn cung sẽ giúp đỡ... Ô Nhã thị giành lại thánh sủng.”

Ô Nhã thị cúi đầu, mang ơn đội nghĩa dập đầu tạ ân.

Khóe môi Đồng Quý phi khẽ nhếch lên, nhớ lại hai ngày trước nàng mặc bộ y phục đẹp nhất kéo Hoàng thượng cùng đi dạo vườn, kết quả ánh mắt ngài lại cứ dán c.h.ặ.t vào Hách Xá Lý thị đang cùng mấy vị công chúa du hồ ở đằng xa.

Không có được mới là tốt nhất. Câu nói này của Ô Nhã thị tuy khó nghe, nhưng Đồng Quý phi lại nghe lọt tai. Hành động của Ô Nhã thị đâu có liên quan gì đến nàng.

Giúp Ô Nhã thị đắc sủng, nhưng chưa chắc đã là Ô Nhã thị này...

Hơn nữa, nếu Ô Nhã thị lần này thất bại thì vẫn còn Chiêu phi mà! Nàng không tin đến lúc này rồi mà Chiêu phi vẫn có thể ngồi yên.

Chiêu phi quả thực ngồi không yên. Dù ở trong cung nàng là người nắm quyền cai quản, nhưng Vĩnh Thọ cung lại là nơi nàng hoàn toàn không xen tay vào được.

Chuyến đi này, nhìn thấy Hoàng thượng cực kỳ tín nhiệm Thái t.ử, lại thấy tên nhát cáy Đại hoàng t.ử kia cư nhiên thật sự ngoan ngoãn thần phục Thái t.ử, trong lòng Chiêu phi bất giác dâng lên một ngọn lửa giận.

Trước khi có Tiểu Thập, nàng còn cảm thấy không vội, nhưng nay đã có Tiểu Thập, Chiêu phi cảm thấy không thể nào cứ trơ mắt nhìn Vĩnh Thọ cung ngày ngày càn rỡ như vậy mãi được.

Nhưng Chiêu phi cũng không định giở trò mờ ám. Nàng nắm quyền bao nhiêu năm, đương nhiên hiểu rõ, một khi Hoàng thượng đã muốn tra xét chuyện gì thì không ai có thể giấu giếm được.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Nhật Ký Nuôi Nhóc Tì Của Quý Phi Cá Mặn - Chương 153 | Đọc truyện chữ