Nhất Chỉ Hôn Thư
Chương 46: "Em nhận ra mình có chút thích anh rồi..."
Hiếm khi có dịp cùng Lạc Cẩn Hằng ra ngoài, Tô Hi Nguyệt mang tâm tư riêng không muốn về quá sớm. Chỉ ở nơi trung tâm thương mại người qua kẻ lại thế này, cô mới có thể thản nhiên thả lỏng bản thân, chiếm trọn thời gian của anh một cách danh chính ngôn thuận mà không cần tìm lý do, cũng không phải đối mặt với bầu không khí bỗng dưng yên tĩnh khi chỉ có hai người ở nhà.
Tại đây, họ giống như một cặp vợ chồng bình thường, gạt hết mọi phiền não ra sau đầu để dạo phố, chọn đồ, mua quần áo cho em bé sắp chào đời và chuẩn bị những món quà nhỏ.
Sự chú ý của anh cũng tự nhiên đặt hết lên người cô. Anh giúp cô chắn dòng người để tránh những đứa trẻ đang chạy nhảy lung tung, xách đồ hộ cô, và thỉnh thoảng lại kiên nhẫn đáp lại những câu hỏi vu vơ, không đầu không cuối kiểu như "cái này đẹp hay cái kia đẹp hơn".
Tô Hi Nguyệt cúi đầu nhìn hai bàn tay đang đan c.h.ặ.t vào nhau, bỗng thấy luyến tiếc cảm giác được người khác tập trung bầu bạn như thế này.
Cô nán lại bên kệ hàng, cầm một đôi tất nhỏ lên ướm thử đi ướm thử lại, nhưng đôi mắt lại đang âm thầm tính toán thời gian.
Lạc Cẩn Hằng đứng bên cạnh, nhận ra động tác cố ý chậm lại của cô. Anh không vạch trần, chỉ đưa những món đồ đã chọn cho nhân viên hướng dẫn, rồi nắm c.h.ặ.t t.a.y Tô Hi Nguyệt nói: "Đồ cho con mua cũng tương đối rồi, chúng ta sang bên kia xem thử, mua cho em vài bộ nhé."
Tô Hi Nguyệt vốn yêu cái đẹp. Những bộ quần áo cô từng mua, dù chỉ mới mặc thử một lần, trong mắt cô cũng đã là đồ cũ và tuyệt đối không mặc lại lần thứ hai. Thế nhưng hai tuần gần đây, bụng bầu bắt đầu lộ rõ, những bộ đồ trước kia cô từng chê bai định vứt đi nay lại bị lôi ra mặc lại.
Anh cúi đầu nhìn, chiếc váy màu trắng nhạt này đã là lần thứ ba anh thấy cô mặc trong tháng.
Cô yêu cái đẹp đến nhường nào chứ? Phòng để đồ luôn được sắp xếp theo bảng màu, hàng hiệu mới nhất mùa nào cũng được treo vào ngay lập tức. Tủ quần áo ở nhà cô chiếm đến 90%, mỗi lần có đồ mới về, anh đều phải lẳng lặng dọn bớt đồ của mình ra để lấy chỗ cho cô.
Vậy mà bây giờ...
Ánh mắt Lạc Cẩn Hằng dừng lại trên gương mặt nghiêng dịu dàng của cô vì đang mang thai.
Không phải anh chưa chuẩn bị, nhưng anh chỉ nghĩ đến sự thoải mái và an toàn mà quên mất rằng vợ mình vốn rất điệu đà. Cô thà mặc tạm những bộ đồ cũ rộng rãi còn hơn là chạm vào những thiết kế dành riêng cho bà bầu với kiểu dáng phổ thông.
Cuối cùng vẫn là do anh sơ suất.
Lạc Cẩn Hằng hạ mắt, giọng nói ấm áp: "Em thích kiểu dáng nào? Chúng ta mua thêm vài bộ."
Tô Hi Nguyệt ngước nhìn: "Sao tự nhiên lại muốn mua đồ cho em?"
"Không phải lúc trước em ghen với con sao? Anh bảo mua váy cho con, đưa con đi công viên chơi, em nói mình chẳng được đãi ngộ như thế."
"Em ghen với con hồi nào chứ."
"Ừ, không có."
Tô Hi Nguyệt phồng má: "Em nói không đúng sự thật sao? Hoa tươi, quà cáp, anh đã tặng em bao giờ chưa? Trong số những người theo đuổi em, hạng xoàng nhất cũng biết tặng bó hoa, khá hơn thì xe thể thao bản giới hạn, vé xem hòa nhạc, túi xách đời mới, chiêu trò gì em cũng thuộc làu rồi. Em chỉ cần một ánh mắt là họ hận không thể làm trâu làm ngựa cho em. Có công t.ử nhà giàu nọ vì muốn theo đuổi em mà còn b.ắ.n pháo hoa cho em suốt nửa năm trời đấy."
Nói đoạn, cô quay đầu lại, híp mắt cười nhìn anh, cố ý kéo dài giọng: "Còn nhìn lại Lạc đại tổng tài xem, kết hôn bốn tháng rồi, anh đã tặng được món quà nào ra hồn chưa? Nói thật lòng, em cũng không biết sao trong bao nhiêu cái cây, em lại chọn đúng cái 'cây sắt' khô khan không biết nở hoa là anh nữa."
Anh tĩnh lặng nghe hết, khóe môi hơi nhếch lên: "Quà tặng không phải anh chưa từng nghĩ tới, chỉ là anh cảm thấy nên tặng vào lúc em cần nhất, cũng là lúc em có thể tận hưởng nó nhất. Nhưng những thứ đó không thể lấy làm lý do được. Bây giờ em có muốn hoa không? Anh mua cho em. Túi xách mới, xe thể thao giới hạn, tùy em chọn."
"Lạc tổng, anh có thể có chút thành ý được không hả?" Cô đưa tay chọc chọc vào n.g.ự.c anh, vẻ mặt "đúng là không dạy bảo nổi": "Em chỉ đang lấy ví dụ thôi, thế mà anh lại định 'sao chép' y hệt à? Tặng quà là tặng tâm ý, đi chép bài của người khác thì thành ý của anh nằm ở đâu?"
Lạc Cẩn Hằng gật đầu ra chiều suy nghĩ.
Tô Hi Nguyệt nhịn không được bật cười, kéo tay anh đi về phía trước: "Trước đây anh chưa từng tặng quà sao? Một lần cũng không?"
Anh nghĩ ngợi một lát: "Tặng quà cho trưởng bối thì có, lần trước đi gặp ba, anh cũng vừa chuẩn bị xong, em biết mà."
"Em không nói cái đó, ý em là từ nhỏ đến lớn anh chưa từng tặng quà cho bạn gái nào sao? Kiểu như tặng cho cô gái mình thích ấy, cái này chắc chắn phải có chứ."
Với ưu thế chiều cao thiên bẩm, Lạc Cẩn Hằng cao hơn cô hẳn một cái đầu. Tô Hi Nguyệt chỉ có thể ngửa cổ nhìn anh. Người đàn ông khựng lại một chút rồi nhìn cô, cô liền huých vai anh: "Có hay không nào, kể em nghe đi."
Vừa nhắc đến chuyện hóng hớt, đôi mắt cô lại sáng rực lên đầy vẻ tinh quái.
Khóe miệng Lạc Cẩn Hằng khẽ cong: "Đừng hỏi nữa, em sẽ không muốn biết đâu, mà nghe xong cũng sẽ không vui nổi."
"???"
Anh thật sự có cô gái mình thích, lại còn từng tặng quà sao? Tô Hi Nguyệt bỗng thấy hơi khó chịu: "Em không giận đâu, đều là chuyện quá khứ rồi, ai mà chẳng có chuyện cũ."
Lạc Cẩn Hằng đưa tay ra chắn cho cô khỏi mấy đứa nhỏ đang chạy loạn, rồi lại cúi đầu nhìn cô, thở dài một tiếng: "Em tốt nhất là đừng nghe."
Tính cách cô vốn dĩ rất bướng bỉnh. Nếu trực tiếp kể cho cô nghe, chưa chắc cô đã chịu nghe, nhưng càng giấu giếm không nói thì cái tính phản kháng của cô lại càng trỗi dậy, cứ phải hỏi cho ra lẽ, tìm hiểu cho bằng được mới thôi.
"Lạc Cẩn Hằng, rốt cuộc anh có nói hay không."
Lạc Cẩn Hằng định dắt tay cô đi, nhưng Tô Hi Nguyệt vùng ra, khuôn mặt nhỏ nhắn giận dỗi nhăn tít lại.
Anh nắm lấy bàn tay định rút lại của cô, siết c.h.ặ.t thêm chút nữa, khẽ cười: "Không có, thật đấy, anh chưa từng tặng ai, cũng không có cô gái nào anh thích cả, anh lừa em thôi."
"Vậy tại sao anh lại bảo em sẽ không muốn nghe, còn không vui nữa, ý gì đây?"
"Cố ý trêu em thôi."
Cô tức mình đ.ấ.m thụi vào n.g.ự.c anh hai cái. Lạc Cẩn Hằng mắt đầy ý cười, l.ồ.ng n.g.ự.c rung lên bần bật: "Được rồi, đi thôi, người xung quanh đang nhìn kìa."
"Nhìn thì nhìn, em không sợ."
"Lát nữa bộ đồ em thích bị người ta mua mất bây giờ, chúng ta đi xem đi."
Tô Hi Nguyệt mặc cho anh kéo đi nhưng vẫn tò mò: "Anh thật sự từ nhỏ đến lớn không thích cô gái nào sao? Vậy còn bạn cùng bàn hồi đi học, hay các bạn nữ cùng lớp thì sao?"
"Không có."
"Thanh mai trúc mã lớn lên cùng nhau?"
"Không thích."
"Không thể nào, Lạc Cẩn Hằng anh chắc chắn đang đối phó với em. Tuổi dậy thì theo lý mà nói luôn phải có một hai người khiến anh để mắt tới, trong lòng thầm nhớ nhung chứ? Anh nói không có là rất không bình thường."
"Anh nhất định phải thích ai đó thì mới gọi là bình thường sao?"
"..."
Tô Hi Nguyệt cố gắng thuyết phục: "Tuổi dậy thì hoóc-môn tiết ra mạnh mẽ, là lúc nhận thức về giới tính bắt đầu rõ ràng, cơ thể và tâm lý cùng thay đổi. Có chút thiện cảm và tò mò m.ô.n.g lung với một anh khóa trên tỏa sáng sạch sẽ, hay cô bạn ngồi cạnh thông minh trầm tính, chuyện đó cũng giống như mầm liễu nảy lộc mùa xuân vậy, quá sức tự nhiên luôn."
Anh suy nghĩ một lúc: "Những gì em nói thiên về sự tán thưởng hơn là thích. Tán thưởng có thể dành cho nhiều người cùng lúc, ví dụ như tán thưởng bạn A có tư duy giải toán mạch lạc, bạn B vì sự tập trung trên sân bóng. Nhưng đó chỉ là dành cho một khoảnh khắc nhất định, không cấu thành tình yêu. Còn thích là duy nhất, có tính bài trừ, chỉ có thể dành cho một người mà thôi. Hai khái niệm này có sự khác biệt về bản chất."
Chuyện thích và tán thưởng đơn giản mà anh cũng phân tích ra được một tràng dài.
Tô Hi Nguyệt nhíu mày: "Em nhận ra anh rất giỏi tìm sơ hở để biện hộ cho mình đấy."
Lạc Cẩn Hằng bất đắc dĩ: "Em nhất định phải nghe anh nói rằng anh từng thích người khác mới chịu sao?"
"..."
Tô Hi Nguyệt không thèm để ý đến anh nữa. Thật nhạt nhẽo, khó khăn lắm mới tìm được chủ đề để thăm dò chút tin tức, vậy mà anh lại kín như bưng.
Lạc Cẩn Hằng liếc nhìn cô một cái, chậm rãi nói: "Em muốn biết anh có từng thích ai khác hay không đến thế, hay là lúc đi học em cũng có bạn cùng bàn hoặc thanh mai trúc mã nào mình thầm thích rồi?"
"..."
Sao tự nhiên lại xoay sang người cô rồi. Không nói chuyện nổi nữa mà.
Tô Hi Nguyệt hắng giọng, lảng chuyện: "Chuyện xưa tích cũ từ đời tám hoánh nào rồi, hỏi kỹ thế làm gì, chúng ta mau đi thôi, lát nữa trung tâm thương mại đóng cửa bây giờ."
Khóe miệng Lạc Cẩn Hằng mang theo ý cười nhàn nhạt, để mặc cô lảng chuyện mà không truy hỏi thêm.
Tô Hi Nguyệt lén liếc nhìn người bên cạnh, thấy vẻ mặt anh bình thản, cô thầm thở phào nhẹ nhõm.
Cô mới chỉ chính thức yêu một người bạn trai, nhưng người theo đuổi thì chưa bao giờ dứt. Hồi cấp ba, mỗi khi tan học, trước cửa lớp lại tụ tập một đám con trai lớp bên cạnh, đứa thì mang nước, đứa thì đưa thư tình.
Vì chuyện này mà Tô Diệc Kiệt thường xuyên bị giáo viên gọi lên trường. Mỗi lần ông từ trường về, hai cha con lại cãi nhau một trận tơi bời.
Cô có sức hút, xinh đẹp, nhiều người theo đuổi thì liên quan gì đến cô chứ?
Với Tô Diệc Kiệt thì cô có thể nhảy dựng lên cãi đến cùng, nhưng đổi lại là Lạc Cẩn Hằng, cô lại thấy hơi chột dạ. Chuyện hai người cãi nhau một trận nảy lửa vì Giang Cảnh Niên mấy hôm trước vẫn còn rõ mồn một trước mắt.
Ánh đèn trung tâm thương mại về đêm rực rỡ, phản chiếu trên mặt sàn nhẵn thín.
Đi ngang qua một cửa hàng trưng bày những đôi giày cao gót tinh xảo, ánh mắt Tô Hi Nguyệt dừng lại vài giây.
Lạc Cẩn Hằng: "Vào xem thử đi."
"Có đi được đâu."
Gương mặt nghiêng của anh dưới ánh đèn hiện lên vẻ điềm tĩnh và tập trung: "Không đi được và xem thử là hai chuyện khác nhau. Em thích thì chúng ta vào."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lạc Cẩn Hằng che chở Tô Hi Nguyệt đi vào trong. Ánh mắt anh bình thản lướt qua những dãy giày cao gót tinh tế, cuối cùng dừng lại trước một đôi giày màu nude có thiết kế đơn giản mà thanh lịch.
"Thích không?"
Tô Hi Nguyệt gật đầu: "Vâng, thích ạ."
"Làm ơn lấy đôi này xuống, size 38, cho vợ tôi thử."
Nhân viên hướng dẫn nhìn xuống bụng bầu của Tô Hi Nguyệt: "Thưa anh, vợ anh bây giờ có lẽ không tiện lắm..."
"Không sao." Anh hơi gật đầu, giọng nói bình thản: "Vợ tôi thích. Thứ cô ấy thích, bây giờ không đi được thì có thể cất đến sang năm."
Cô nhân viên lấy đôi giày đúng size ra. Tô Hi Nguyệt ngồi trên chiếc ghế mềm mại, còn Lạc Cẩn Hằng thì quỳ một gối xuống trước mặt cô, một bàn tay giữ chắc lấy cổ chân cô để giúp cô xỏ giày.
Đôi giày này gót rất cao, sau khi đi vào, mu bàn chân cong lên một đường cung uốn lượn tuyệt đẹp. Đã lâu không đi, đứng lên, cô bỗng có cảm giác như gặp lại một người bạn cũ lâu ngày không thấy.
Lạc Cẩn Hằng đỡ lấy cô: "Thế nào, không thoải mái thì bảo anh ngay."
Tô Hi Nguyệt khẽ cử động mũi chân, đáy mắt ánh lên tia sáng rạng rỡ: "Đẹp quá, em thích lắm."
Cô nhân viên cười nói: "Anh thật là chu đáo quá. Vợ anh đi đôi này rất đẹp, khí chất hoàn toàn khác hẳn."
Cô chớp chớp mắt, nhỏ giọng nói bên tai anh: "Người ta khen em đẹp kìa."
"Mua nhé?"
"Nói thừa, em đã đi vào rồi, anh còn dám bảo em cởi ra sao?"
Ý cười trong mắt anh lấp lánh: "Anh không bảo em cởi ra, mà con cũng sẽ không đồng ý đâu."
"Nhưng em thích quá, từ lúc có bầu em chưa được đi lần nào."
"Không nói cho con biết, anh đứng đây cho em đi thêm một lúc."
Tô Hi Nguyệt cười tươi choàng lấy vai anh. Lạc Cẩn Hằng sợ cô ngã nên đưa tay giữ c.h.ặ.t, để mặc cô kéo mình đi loanh quanh một vòng lớn trong cửa hàng rộng năm trăm mét vuông.
Cô còn định ra trước gương để chiêm ngưỡng đôi chân đẹp của mình, nhưng Lạc Cẩn Hằng ngăn lại: "Hôm nay đến đây thôi, còn những thứ khác chưa mua."
"Em vẫn chưa đi đã thèm mà."
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
"Ngoan nào, nếu em thích thì về nhà anh sẽ cùng em đi thử."
Cuối cùng Tô Hi Nguyệt cũng nghe lời Lạc Cẩn Hằng cởi giày ra. Từ năm mười tám tuổi trưởng thành, cô đã luôn gắn liền với giày cao gót, coi chúng như những người bạn không thể thiếu trong cuộc sống. Mang t.h.a.i đúng là làm gì cũng không theo ý mình được.
Cô vỗ vỗ bụng, lầm bầm nhỏ nhẹ: "Bé con, lớn lên nhớ mua cho mẹ thật nhiều giày cao gót đẹp nhé."
Lạc Cẩn Hằng đã thanh toán xong quay lại. Tô Hi Nguyệt thấy vậy liền hỏi: "Sao lại mua những hai đôi?"
Anh xách túi giấy lên, giọng nói vướng vít ý cười: "Con gái nợ em đấy, anh mua hộ con."
"Lạc Cẩn Hằng, anh thay đổi rồi."
"Thay đổi tốt lên hay xấu đi?"
Cô ngẫm nghĩ một lát: "Không tốt cũng chẳng xấu."
Anh nhíu mày, không hiểu ý cô.
Tô Hi Nguyệt khoác tay anh: "Anh còn nhớ lần đầu tiên em đến công ty anh phỏng vấn không?"
"Nhớ."
"Hôm đó để phối với đôi giày cao gót mới mua, em đã mất cả tiếng đồng hồ để trang điểm. Kết quả là anh vừa thấy em đã bắt em cởi giày ra, trước mặt bao nhiêu người như thế, anh có biết em thấy mất mặt đến nhường nào không?" Tô Hi Nguyệt như cuối cùng cũng tìm được dịp để trút giận, hậm hực nói.
Lạc Cẩn Hằng trầm ngâm: "Anh nhớ là lúc đó em phỏng vấn xong định về mới thay dép lê mà, vả lại trong văn phòng lúc đó chỉ có ba người, không hề có chuyện làm trước mặt nhiều người."
"Thế cũng là mất mặt rồi, em ngồi lên xe mà mặt bên phải vẫn còn thấy nóng bừng bừng đây này."
Nói dối mà không thèm chớp mắt lấy một cái. Với độ "da mặt dày" của cô, nếu thật sự cảm thấy khó chịu hay mất mặt thì đã sớm nhảy dựng lên mắng anh rồi.
Anh không thèm để ý đến mạch suy nghĩ bất thường của cô, đi thẳng vào một cửa hàng đồ bầu. Tô Hi Nguyệt nhớ lại chuyện cũ vẫn còn tức giận, cứ lải nhải không thôi. Lạc Cẩn Hằng chọn mấy bộ bảo cô đi thử, cô phải lườm anh một cái rồi mới chịu vào phòng thay đồ.
Đợi đến khi mua sắm xong đi ra ngoài thì đã gần chín giờ. Nhưng Tô Hi Nguyệt vẫn chưa muốn về, cô kéo Lạc Cẩn Hằng đi mua trà sữa.
Quán trà sữa sắp đóng cửa nên nguyên liệu còn thừa nhiều, người ta múc thêm cho cô hẳn hai muỗng trân châu lớn.
Tô Hi Nguyệt hút một ngụm trà sữa ngọt lịm: "Anh có muốn uống một ngụm không? Ngọt lắm đấy."
Lạc Cẩn Hằng định từ chối, nhưng nhìn thấy ánh mắt mong chờ của cô, anh cúi đầu ngậm lấy.
Chiếc ống hút còn vương vệt son môi, anh mút nhẹ hai cái nơi đầu lưỡi.
Cô đỏ mặt ngay lập tức. Những ngày này nằm trên sô pha ăn vặt, hễ gặp món gì ngon cô đều thuận miệng hỏi Lạc Cẩn Hằng có muốn nếm thử không. Vì vậy khi uống được trà sữa ngon, cô cũng theo thói quen mà hỏi một câu.
"Ừ, ngon lắm."
Tô Hi Nguyệt nhìn chiếc ống hút in dấu môi của cả hai người, bàn tay cầm cốc trà sữa siết c.h.ặ.t lại.
Anh đưa trả trà sữa cho cô: "Đi thôi, muộn rồi, về nhà được rồi."
"Vâng."
Một lát sau khi ra khỏi cửa trung tâm thương mại, cơn mưa nặng hạt hơn. Lạc Cẩn Hằng đi lấy xe, cô đứng ở cửa đợi.
Gió thổi rất mạnh, cô chỉ mặc một chiếc váy liền thân nên bắp chân bị nước mưa tạt vào hơi lạnh.
Cầm cốc trà sữa nóng hổi trong tay, Tô Hi Nguyệt lén nâng mi mắt nhìn quanh một lượt. Trung tâm thương mại lúc chín giờ tối cuộc sống về đêm mới bắt đầu, nhưng vì trời mưa nên trông vắng lặng hơn hẳn.
Cô mím môi, ngậm ống hút chậm rãi hút một ngụm. Dòng nước đường ngọt lịm trôi xuống cổ họng, dường như lại càng thấy ngọt hơn. Cô cong khóe miệng, trong lòng thấy ngọt ngào vô cùng.
Lạc Cẩn Hằng lái xe tới, cầm ô đón cô lên xe. Tô Hi Nguyệt vừa hút trà sữa, đôi mắt vừa sáng rực lên: "Lạc Cẩn Hằng, thật sự rất ngọt, rất ngon."
Anh "ừ" một tiếng: "Biết rồi, nhanh nào, chúng ta về nhà thôi."
Về đến nhà tắm rửa xong, Tô Hi Nguyệt ngồi trên giường, vẫn ôm cốc trà sữa trong tay nhâm nhi, nụ cười không dứt trên môi.
Lạc Cẩn Hằng nghiêng đầu nhìn, tâm trạng cũng bị cô lây lan: "Vui thế sao?"
"Vâng, uống được đồ mình thích đương nhiên là vui rồi."
Thay xong ga giường mới, vỏ gối mới, Lạc Cẩn Hằng đem ga giường cũ bỏ vào máy giặt.
Tô Hi Nguyệt xuống giường, tựa người vào cửa.
Lạc Cẩn Hằng ngạc nhiên: "Sao lại xuống đây rồi?"
"Em phát hiện ra một chuyện."
"Chuyện gì?"
Tô Hi Nguyệt mím môi, hơi ngượng ngùng: "Anh về phòng đi, nằm lên giường rồi em mới nói cho anh biết."
Lạc Cẩn Hằng quay về phòng, nằm xuống giường. Anh nghiêng đầu thấy gương mặt người phụ nữ bên cạnh đang ửng đỏ.
"Mau tắt đèn đi, sáng quá em ngại không nói được."
Đèn tắt, rèm cửa cũng khép c.h.ặ.t, phòng ngủ yên tĩnh không một tiếng động.
"Chuyện gì mà bí mật thế?"
Tô Hi Nguyệt rúc sâu vào trong chăn, lặng lẽ xích lại gần rồi ôm lấy anh.
Giọng cô lí nhí: "Em phát hiện ra... em có chút thích anh rồi."
Người đàn ông ngẩn người.
"Còn anh, có thích em không?"
Hồi lâu sau, Lạc Cẩn Hằng dùng hành động để đáp lại, anh ôm người phụ nữ trong lòng c.h.ặ.t hơn nữa.
"Ừ, anh cũng vậy."
Tại đây, họ giống như một cặp vợ chồng bình thường, gạt hết mọi phiền não ra sau đầu để dạo phố, chọn đồ, mua quần áo cho em bé sắp chào đời và chuẩn bị những món quà nhỏ.
Sự chú ý của anh cũng tự nhiên đặt hết lên người cô. Anh giúp cô chắn dòng người để tránh những đứa trẻ đang chạy nhảy lung tung, xách đồ hộ cô, và thỉnh thoảng lại kiên nhẫn đáp lại những câu hỏi vu vơ, không đầu không cuối kiểu như "cái này đẹp hay cái kia đẹp hơn".
Tô Hi Nguyệt cúi đầu nhìn hai bàn tay đang đan c.h.ặ.t vào nhau, bỗng thấy luyến tiếc cảm giác được người khác tập trung bầu bạn như thế này.
Cô nán lại bên kệ hàng, cầm một đôi tất nhỏ lên ướm thử đi ướm thử lại, nhưng đôi mắt lại đang âm thầm tính toán thời gian.
Lạc Cẩn Hằng đứng bên cạnh, nhận ra động tác cố ý chậm lại của cô. Anh không vạch trần, chỉ đưa những món đồ đã chọn cho nhân viên hướng dẫn, rồi nắm c.h.ặ.t t.a.y Tô Hi Nguyệt nói: "Đồ cho con mua cũng tương đối rồi, chúng ta sang bên kia xem thử, mua cho em vài bộ nhé."
Tô Hi Nguyệt vốn yêu cái đẹp. Những bộ quần áo cô từng mua, dù chỉ mới mặc thử một lần, trong mắt cô cũng đã là đồ cũ và tuyệt đối không mặc lại lần thứ hai. Thế nhưng hai tuần gần đây, bụng bầu bắt đầu lộ rõ, những bộ đồ trước kia cô từng chê bai định vứt đi nay lại bị lôi ra mặc lại.
Anh cúi đầu nhìn, chiếc váy màu trắng nhạt này đã là lần thứ ba anh thấy cô mặc trong tháng.
Cô yêu cái đẹp đến nhường nào chứ? Phòng để đồ luôn được sắp xếp theo bảng màu, hàng hiệu mới nhất mùa nào cũng được treo vào ngay lập tức. Tủ quần áo ở nhà cô chiếm đến 90%, mỗi lần có đồ mới về, anh đều phải lẳng lặng dọn bớt đồ của mình ra để lấy chỗ cho cô.
Vậy mà bây giờ...
Ánh mắt Lạc Cẩn Hằng dừng lại trên gương mặt nghiêng dịu dàng của cô vì đang mang thai.
Không phải anh chưa chuẩn bị, nhưng anh chỉ nghĩ đến sự thoải mái và an toàn mà quên mất rằng vợ mình vốn rất điệu đà. Cô thà mặc tạm những bộ đồ cũ rộng rãi còn hơn là chạm vào những thiết kế dành riêng cho bà bầu với kiểu dáng phổ thông.
Cuối cùng vẫn là do anh sơ suất.
Lạc Cẩn Hằng hạ mắt, giọng nói ấm áp: "Em thích kiểu dáng nào? Chúng ta mua thêm vài bộ."
Tô Hi Nguyệt ngước nhìn: "Sao tự nhiên lại muốn mua đồ cho em?"
"Không phải lúc trước em ghen với con sao? Anh bảo mua váy cho con, đưa con đi công viên chơi, em nói mình chẳng được đãi ngộ như thế."
"Em ghen với con hồi nào chứ."
"Ừ, không có."
Tô Hi Nguyệt phồng má: "Em nói không đúng sự thật sao? Hoa tươi, quà cáp, anh đã tặng em bao giờ chưa? Trong số những người theo đuổi em, hạng xoàng nhất cũng biết tặng bó hoa, khá hơn thì xe thể thao bản giới hạn, vé xem hòa nhạc, túi xách đời mới, chiêu trò gì em cũng thuộc làu rồi. Em chỉ cần một ánh mắt là họ hận không thể làm trâu làm ngựa cho em. Có công t.ử nhà giàu nọ vì muốn theo đuổi em mà còn b.ắ.n pháo hoa cho em suốt nửa năm trời đấy."
Nói đoạn, cô quay đầu lại, híp mắt cười nhìn anh, cố ý kéo dài giọng: "Còn nhìn lại Lạc đại tổng tài xem, kết hôn bốn tháng rồi, anh đã tặng được món quà nào ra hồn chưa? Nói thật lòng, em cũng không biết sao trong bao nhiêu cái cây, em lại chọn đúng cái 'cây sắt' khô khan không biết nở hoa là anh nữa."
Anh tĩnh lặng nghe hết, khóe môi hơi nhếch lên: "Quà tặng không phải anh chưa từng nghĩ tới, chỉ là anh cảm thấy nên tặng vào lúc em cần nhất, cũng là lúc em có thể tận hưởng nó nhất. Nhưng những thứ đó không thể lấy làm lý do được. Bây giờ em có muốn hoa không? Anh mua cho em. Túi xách mới, xe thể thao giới hạn, tùy em chọn."
"Lạc tổng, anh có thể có chút thành ý được không hả?" Cô đưa tay chọc chọc vào n.g.ự.c anh, vẻ mặt "đúng là không dạy bảo nổi": "Em chỉ đang lấy ví dụ thôi, thế mà anh lại định 'sao chép' y hệt à? Tặng quà là tặng tâm ý, đi chép bài của người khác thì thành ý của anh nằm ở đâu?"
Lạc Cẩn Hằng gật đầu ra chiều suy nghĩ.
Tô Hi Nguyệt nhịn không được bật cười, kéo tay anh đi về phía trước: "Trước đây anh chưa từng tặng quà sao? Một lần cũng không?"
Anh nghĩ ngợi một lát: "Tặng quà cho trưởng bối thì có, lần trước đi gặp ba, anh cũng vừa chuẩn bị xong, em biết mà."
"Em không nói cái đó, ý em là từ nhỏ đến lớn anh chưa từng tặng quà cho bạn gái nào sao? Kiểu như tặng cho cô gái mình thích ấy, cái này chắc chắn phải có chứ."
Với ưu thế chiều cao thiên bẩm, Lạc Cẩn Hằng cao hơn cô hẳn một cái đầu. Tô Hi Nguyệt chỉ có thể ngửa cổ nhìn anh. Người đàn ông khựng lại một chút rồi nhìn cô, cô liền huých vai anh: "Có hay không nào, kể em nghe đi."
Vừa nhắc đến chuyện hóng hớt, đôi mắt cô lại sáng rực lên đầy vẻ tinh quái.
Khóe miệng Lạc Cẩn Hằng khẽ cong: "Đừng hỏi nữa, em sẽ không muốn biết đâu, mà nghe xong cũng sẽ không vui nổi."
"???"
Anh thật sự có cô gái mình thích, lại còn từng tặng quà sao? Tô Hi Nguyệt bỗng thấy hơi khó chịu: "Em không giận đâu, đều là chuyện quá khứ rồi, ai mà chẳng có chuyện cũ."
Lạc Cẩn Hằng đưa tay ra chắn cho cô khỏi mấy đứa nhỏ đang chạy loạn, rồi lại cúi đầu nhìn cô, thở dài một tiếng: "Em tốt nhất là đừng nghe."
Tính cách cô vốn dĩ rất bướng bỉnh. Nếu trực tiếp kể cho cô nghe, chưa chắc cô đã chịu nghe, nhưng càng giấu giếm không nói thì cái tính phản kháng của cô lại càng trỗi dậy, cứ phải hỏi cho ra lẽ, tìm hiểu cho bằng được mới thôi.
"Lạc Cẩn Hằng, rốt cuộc anh có nói hay không."
Lạc Cẩn Hằng định dắt tay cô đi, nhưng Tô Hi Nguyệt vùng ra, khuôn mặt nhỏ nhắn giận dỗi nhăn tít lại.
Anh nắm lấy bàn tay định rút lại của cô, siết c.h.ặ.t thêm chút nữa, khẽ cười: "Không có, thật đấy, anh chưa từng tặng ai, cũng không có cô gái nào anh thích cả, anh lừa em thôi."
"Vậy tại sao anh lại bảo em sẽ không muốn nghe, còn không vui nữa, ý gì đây?"
"Cố ý trêu em thôi."
Cô tức mình đ.ấ.m thụi vào n.g.ự.c anh hai cái. Lạc Cẩn Hằng mắt đầy ý cười, l.ồ.ng n.g.ự.c rung lên bần bật: "Được rồi, đi thôi, người xung quanh đang nhìn kìa."
"Nhìn thì nhìn, em không sợ."
"Lát nữa bộ đồ em thích bị người ta mua mất bây giờ, chúng ta đi xem đi."
Tô Hi Nguyệt mặc cho anh kéo đi nhưng vẫn tò mò: "Anh thật sự từ nhỏ đến lớn không thích cô gái nào sao? Vậy còn bạn cùng bàn hồi đi học, hay các bạn nữ cùng lớp thì sao?"
"Không có."
"Thanh mai trúc mã lớn lên cùng nhau?"
"Không thích."
"Không thể nào, Lạc Cẩn Hằng anh chắc chắn đang đối phó với em. Tuổi dậy thì theo lý mà nói luôn phải có một hai người khiến anh để mắt tới, trong lòng thầm nhớ nhung chứ? Anh nói không có là rất không bình thường."
"Anh nhất định phải thích ai đó thì mới gọi là bình thường sao?"
"..."
Tô Hi Nguyệt cố gắng thuyết phục: "Tuổi dậy thì hoóc-môn tiết ra mạnh mẽ, là lúc nhận thức về giới tính bắt đầu rõ ràng, cơ thể và tâm lý cùng thay đổi. Có chút thiện cảm và tò mò m.ô.n.g lung với một anh khóa trên tỏa sáng sạch sẽ, hay cô bạn ngồi cạnh thông minh trầm tính, chuyện đó cũng giống như mầm liễu nảy lộc mùa xuân vậy, quá sức tự nhiên luôn."
Anh suy nghĩ một lúc: "Những gì em nói thiên về sự tán thưởng hơn là thích. Tán thưởng có thể dành cho nhiều người cùng lúc, ví dụ như tán thưởng bạn A có tư duy giải toán mạch lạc, bạn B vì sự tập trung trên sân bóng. Nhưng đó chỉ là dành cho một khoảnh khắc nhất định, không cấu thành tình yêu. Còn thích là duy nhất, có tính bài trừ, chỉ có thể dành cho một người mà thôi. Hai khái niệm này có sự khác biệt về bản chất."
Chuyện thích và tán thưởng đơn giản mà anh cũng phân tích ra được một tràng dài.
Tô Hi Nguyệt nhíu mày: "Em nhận ra anh rất giỏi tìm sơ hở để biện hộ cho mình đấy."
Lạc Cẩn Hằng bất đắc dĩ: "Em nhất định phải nghe anh nói rằng anh từng thích người khác mới chịu sao?"
"..."
Tô Hi Nguyệt không thèm để ý đến anh nữa. Thật nhạt nhẽo, khó khăn lắm mới tìm được chủ đề để thăm dò chút tin tức, vậy mà anh lại kín như bưng.
Lạc Cẩn Hằng liếc nhìn cô một cái, chậm rãi nói: "Em muốn biết anh có từng thích ai khác hay không đến thế, hay là lúc đi học em cũng có bạn cùng bàn hoặc thanh mai trúc mã nào mình thầm thích rồi?"
"..."
Sao tự nhiên lại xoay sang người cô rồi. Không nói chuyện nổi nữa mà.
Tô Hi Nguyệt hắng giọng, lảng chuyện: "Chuyện xưa tích cũ từ đời tám hoánh nào rồi, hỏi kỹ thế làm gì, chúng ta mau đi thôi, lát nữa trung tâm thương mại đóng cửa bây giờ."
Khóe miệng Lạc Cẩn Hằng mang theo ý cười nhàn nhạt, để mặc cô lảng chuyện mà không truy hỏi thêm.
Tô Hi Nguyệt lén liếc nhìn người bên cạnh, thấy vẻ mặt anh bình thản, cô thầm thở phào nhẹ nhõm.
Cô mới chỉ chính thức yêu một người bạn trai, nhưng người theo đuổi thì chưa bao giờ dứt. Hồi cấp ba, mỗi khi tan học, trước cửa lớp lại tụ tập một đám con trai lớp bên cạnh, đứa thì mang nước, đứa thì đưa thư tình.
Vì chuyện này mà Tô Diệc Kiệt thường xuyên bị giáo viên gọi lên trường. Mỗi lần ông từ trường về, hai cha con lại cãi nhau một trận tơi bời.
Cô có sức hút, xinh đẹp, nhiều người theo đuổi thì liên quan gì đến cô chứ?
Với Tô Diệc Kiệt thì cô có thể nhảy dựng lên cãi đến cùng, nhưng đổi lại là Lạc Cẩn Hằng, cô lại thấy hơi chột dạ. Chuyện hai người cãi nhau một trận nảy lửa vì Giang Cảnh Niên mấy hôm trước vẫn còn rõ mồn một trước mắt.
Ánh đèn trung tâm thương mại về đêm rực rỡ, phản chiếu trên mặt sàn nhẵn thín.
Đi ngang qua một cửa hàng trưng bày những đôi giày cao gót tinh xảo, ánh mắt Tô Hi Nguyệt dừng lại vài giây.
Lạc Cẩn Hằng: "Vào xem thử đi."
"Có đi được đâu."
Gương mặt nghiêng của anh dưới ánh đèn hiện lên vẻ điềm tĩnh và tập trung: "Không đi được và xem thử là hai chuyện khác nhau. Em thích thì chúng ta vào."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lạc Cẩn Hằng che chở Tô Hi Nguyệt đi vào trong. Ánh mắt anh bình thản lướt qua những dãy giày cao gót tinh tế, cuối cùng dừng lại trước một đôi giày màu nude có thiết kế đơn giản mà thanh lịch.
"Thích không?"
Tô Hi Nguyệt gật đầu: "Vâng, thích ạ."
"Làm ơn lấy đôi này xuống, size 38, cho vợ tôi thử."
Nhân viên hướng dẫn nhìn xuống bụng bầu của Tô Hi Nguyệt: "Thưa anh, vợ anh bây giờ có lẽ không tiện lắm..."
"Không sao." Anh hơi gật đầu, giọng nói bình thản: "Vợ tôi thích. Thứ cô ấy thích, bây giờ không đi được thì có thể cất đến sang năm."
Cô nhân viên lấy đôi giày đúng size ra. Tô Hi Nguyệt ngồi trên chiếc ghế mềm mại, còn Lạc Cẩn Hằng thì quỳ một gối xuống trước mặt cô, một bàn tay giữ chắc lấy cổ chân cô để giúp cô xỏ giày.
Đôi giày này gót rất cao, sau khi đi vào, mu bàn chân cong lên một đường cung uốn lượn tuyệt đẹp. Đã lâu không đi, đứng lên, cô bỗng có cảm giác như gặp lại một người bạn cũ lâu ngày không thấy.
Lạc Cẩn Hằng đỡ lấy cô: "Thế nào, không thoải mái thì bảo anh ngay."
Tô Hi Nguyệt khẽ cử động mũi chân, đáy mắt ánh lên tia sáng rạng rỡ: "Đẹp quá, em thích lắm."
Cô nhân viên cười nói: "Anh thật là chu đáo quá. Vợ anh đi đôi này rất đẹp, khí chất hoàn toàn khác hẳn."
Cô chớp chớp mắt, nhỏ giọng nói bên tai anh: "Người ta khen em đẹp kìa."
"Mua nhé?"
"Nói thừa, em đã đi vào rồi, anh còn dám bảo em cởi ra sao?"
Ý cười trong mắt anh lấp lánh: "Anh không bảo em cởi ra, mà con cũng sẽ không đồng ý đâu."
"Nhưng em thích quá, từ lúc có bầu em chưa được đi lần nào."
"Không nói cho con biết, anh đứng đây cho em đi thêm một lúc."
Tô Hi Nguyệt cười tươi choàng lấy vai anh. Lạc Cẩn Hằng sợ cô ngã nên đưa tay giữ c.h.ặ.t, để mặc cô kéo mình đi loanh quanh một vòng lớn trong cửa hàng rộng năm trăm mét vuông.
Cô còn định ra trước gương để chiêm ngưỡng đôi chân đẹp của mình, nhưng Lạc Cẩn Hằng ngăn lại: "Hôm nay đến đây thôi, còn những thứ khác chưa mua."
"Em vẫn chưa đi đã thèm mà."
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
"Ngoan nào, nếu em thích thì về nhà anh sẽ cùng em đi thử."
Cuối cùng Tô Hi Nguyệt cũng nghe lời Lạc Cẩn Hằng cởi giày ra. Từ năm mười tám tuổi trưởng thành, cô đã luôn gắn liền với giày cao gót, coi chúng như những người bạn không thể thiếu trong cuộc sống. Mang t.h.a.i đúng là làm gì cũng không theo ý mình được.
Cô vỗ vỗ bụng, lầm bầm nhỏ nhẹ: "Bé con, lớn lên nhớ mua cho mẹ thật nhiều giày cao gót đẹp nhé."
Lạc Cẩn Hằng đã thanh toán xong quay lại. Tô Hi Nguyệt thấy vậy liền hỏi: "Sao lại mua những hai đôi?"
Anh xách túi giấy lên, giọng nói vướng vít ý cười: "Con gái nợ em đấy, anh mua hộ con."
"Lạc Cẩn Hằng, anh thay đổi rồi."
"Thay đổi tốt lên hay xấu đi?"
Cô ngẫm nghĩ một lát: "Không tốt cũng chẳng xấu."
Anh nhíu mày, không hiểu ý cô.
Tô Hi Nguyệt khoác tay anh: "Anh còn nhớ lần đầu tiên em đến công ty anh phỏng vấn không?"
"Nhớ."
"Hôm đó để phối với đôi giày cao gót mới mua, em đã mất cả tiếng đồng hồ để trang điểm. Kết quả là anh vừa thấy em đã bắt em cởi giày ra, trước mặt bao nhiêu người như thế, anh có biết em thấy mất mặt đến nhường nào không?" Tô Hi Nguyệt như cuối cùng cũng tìm được dịp để trút giận, hậm hực nói.
Lạc Cẩn Hằng trầm ngâm: "Anh nhớ là lúc đó em phỏng vấn xong định về mới thay dép lê mà, vả lại trong văn phòng lúc đó chỉ có ba người, không hề có chuyện làm trước mặt nhiều người."
"Thế cũng là mất mặt rồi, em ngồi lên xe mà mặt bên phải vẫn còn thấy nóng bừng bừng đây này."
Nói dối mà không thèm chớp mắt lấy một cái. Với độ "da mặt dày" của cô, nếu thật sự cảm thấy khó chịu hay mất mặt thì đã sớm nhảy dựng lên mắng anh rồi.
Anh không thèm để ý đến mạch suy nghĩ bất thường của cô, đi thẳng vào một cửa hàng đồ bầu. Tô Hi Nguyệt nhớ lại chuyện cũ vẫn còn tức giận, cứ lải nhải không thôi. Lạc Cẩn Hằng chọn mấy bộ bảo cô đi thử, cô phải lườm anh một cái rồi mới chịu vào phòng thay đồ.
Đợi đến khi mua sắm xong đi ra ngoài thì đã gần chín giờ. Nhưng Tô Hi Nguyệt vẫn chưa muốn về, cô kéo Lạc Cẩn Hằng đi mua trà sữa.
Quán trà sữa sắp đóng cửa nên nguyên liệu còn thừa nhiều, người ta múc thêm cho cô hẳn hai muỗng trân châu lớn.
Tô Hi Nguyệt hút một ngụm trà sữa ngọt lịm: "Anh có muốn uống một ngụm không? Ngọt lắm đấy."
Lạc Cẩn Hằng định từ chối, nhưng nhìn thấy ánh mắt mong chờ của cô, anh cúi đầu ngậm lấy.
Chiếc ống hút còn vương vệt son môi, anh mút nhẹ hai cái nơi đầu lưỡi.
Cô đỏ mặt ngay lập tức. Những ngày này nằm trên sô pha ăn vặt, hễ gặp món gì ngon cô đều thuận miệng hỏi Lạc Cẩn Hằng có muốn nếm thử không. Vì vậy khi uống được trà sữa ngon, cô cũng theo thói quen mà hỏi một câu.
"Ừ, ngon lắm."
Tô Hi Nguyệt nhìn chiếc ống hút in dấu môi của cả hai người, bàn tay cầm cốc trà sữa siết c.h.ặ.t lại.
Anh đưa trả trà sữa cho cô: "Đi thôi, muộn rồi, về nhà được rồi."
"Vâng."
Một lát sau khi ra khỏi cửa trung tâm thương mại, cơn mưa nặng hạt hơn. Lạc Cẩn Hằng đi lấy xe, cô đứng ở cửa đợi.
Gió thổi rất mạnh, cô chỉ mặc một chiếc váy liền thân nên bắp chân bị nước mưa tạt vào hơi lạnh.
Cầm cốc trà sữa nóng hổi trong tay, Tô Hi Nguyệt lén nâng mi mắt nhìn quanh một lượt. Trung tâm thương mại lúc chín giờ tối cuộc sống về đêm mới bắt đầu, nhưng vì trời mưa nên trông vắng lặng hơn hẳn.
Cô mím môi, ngậm ống hút chậm rãi hút một ngụm. Dòng nước đường ngọt lịm trôi xuống cổ họng, dường như lại càng thấy ngọt hơn. Cô cong khóe miệng, trong lòng thấy ngọt ngào vô cùng.
Lạc Cẩn Hằng lái xe tới, cầm ô đón cô lên xe. Tô Hi Nguyệt vừa hút trà sữa, đôi mắt vừa sáng rực lên: "Lạc Cẩn Hằng, thật sự rất ngọt, rất ngon."
Anh "ừ" một tiếng: "Biết rồi, nhanh nào, chúng ta về nhà thôi."
Về đến nhà tắm rửa xong, Tô Hi Nguyệt ngồi trên giường, vẫn ôm cốc trà sữa trong tay nhâm nhi, nụ cười không dứt trên môi.
Lạc Cẩn Hằng nghiêng đầu nhìn, tâm trạng cũng bị cô lây lan: "Vui thế sao?"
"Vâng, uống được đồ mình thích đương nhiên là vui rồi."
Thay xong ga giường mới, vỏ gối mới, Lạc Cẩn Hằng đem ga giường cũ bỏ vào máy giặt.
Tô Hi Nguyệt xuống giường, tựa người vào cửa.
Lạc Cẩn Hằng ngạc nhiên: "Sao lại xuống đây rồi?"
"Em phát hiện ra một chuyện."
"Chuyện gì?"
Tô Hi Nguyệt mím môi, hơi ngượng ngùng: "Anh về phòng đi, nằm lên giường rồi em mới nói cho anh biết."
Lạc Cẩn Hằng quay về phòng, nằm xuống giường. Anh nghiêng đầu thấy gương mặt người phụ nữ bên cạnh đang ửng đỏ.
"Mau tắt đèn đi, sáng quá em ngại không nói được."
Đèn tắt, rèm cửa cũng khép c.h.ặ.t, phòng ngủ yên tĩnh không một tiếng động.
"Chuyện gì mà bí mật thế?"
Tô Hi Nguyệt rúc sâu vào trong chăn, lặng lẽ xích lại gần rồi ôm lấy anh.
Giọng cô lí nhí: "Em phát hiện ra... em có chút thích anh rồi."
Người đàn ông ngẩn người.
"Còn anh, có thích em không?"
Hồi lâu sau, Lạc Cẩn Hằng dùng hành động để đáp lại, anh ôm người phụ nữ trong lòng c.h.ặ.t hơn nữa.
"Ừ, anh cũng vậy."
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận