Nhất Chỉ Hôn Thư
Chương 45: “Em mua bao nhiêu anh cũng trả tiền.”
Từ nhà họ Lạc trở về, Tô Hi Nguyệt lại lao vào vòng xoáy công việc bận rộn.
Cái bụng mỗi ngày một lớn thêm, mặc váy dài bồng bềnh thì tạm thời còn che giấu được, nhưng đã gần năm tháng, vùng bụng phẳng lì nay đã lộ rõ độ cong, phản ứng của cơ thể cũng ngày càng thành thật. Đi phỏng vấn thực tế, chỉ cần quãng đường hơi xa một chút là l.ồ.ng n.g.ự.c cô đã bắt đầu phập phồng thở dốc.
Có lần, một đồng nghiệp đã sinh hai con đi ngang qua chỗ ngồi, nửa đùa nửa thật hỏi có phải cô m.a.n.g t.h.a.i rồi không. Tô Hi Nguyệt vội vàng phủ nhận, nói dạo này ăn uống tốt nên phát tướng.
Kể từ ngày đó, một loại ác ý vi diệu rõ ràng bắt đầu bủa vây lấy cô.
Giữa các đồng nghiệp, ngoài những trao đổi công việc cần thiết, chủ đề trong phòng trà nước cũng thường xuyên kéo về phía cô. Mỗi khi cô quay lưng rót nước hay cúi đầu sắp xếp tài liệu, những ánh mắt dò xét sẽ như có như không rơi vào vùng eo bụng cô.
Ánh mắt ấy phức tạp và đầy ẩn ý, bảo là ác ý thì cũng không hẳn, vì khi bị phát hiện họ sẽ nhanh ch.óng dời mắt đi rồi lịch sự gật đầu, nhưng bảo là thiện ý hay vui mừng thì cũng chẳng phải. Bị người ta soi mói liên tục như vậy, chẳng ai có thể vui vẻ cho cam.
Hôm nay Tô Hi Nguyệt đã chẳng nhớ nổi mình bị nhìn chằm chằm bao nhiêu lần, nếu không phải vì thực sự đang giấu giếm bí mật nên chột dạ, cô nhất định đã nhảy dựng lên mắng cho một trận rồi.
Đây không phải kế lâu dài. Buổi tối về nhà, cô đem chuyện này kể cho Lạc Cẩn Hằng.
Lạc Cẩn Hằng nhíu mày: "Nói tên cho anh, để anh đi tìm họ."
Tô Hi Nguyệt vốn đang phiền lòng bỗng bật cười: "Làm gì thế, nói cho anh rồi anh định g.i.ế.c người diệt khẩu hết à? Người ta cũng chỉ nhìn thôi chứ có làm gì quá đáng đâu."
Lạc Cẩn Hằng nghiêm túc nói: "Bất cứ chuyện gì khiến em không thoải mái đều không phải chuyện nhỏ."
"Từ mai, anh sẽ đón em sớm hơn một chút, xe đỗ trực tiếp dưới sảnh công ty. Những buổi tác nghiệp xa, nếu giao được cho cấp dưới thì em đừng đi. Đồng nghiệp nào làm em thấy khó chịu thì về nói với anh, không cần phải nhịn."
Anh dừng một chút, giọng điệu không cho phép thương lượng: "Đây không phải chuyện bé xé ra to. Hiện giờ cả con người em, bao gồm cả cảm xúc, đều quan trọng hơn bất cứ việc gì khác."
"Biết rồi mà, anh cười lên một cái đi đừng nghiêm trọng thế, ở ngoài họ đã làm em giận rồi, về nhà chỉ muốn thấy anh dỗ dành em thôi."
Lạc Cẩn Hằng thực sự không cười nổi. Trong mắt anh, bất cứ điều gì làm Tô Hi Nguyệt không vui đều phải đặt lên hàng đầu.
Anh kéo cô ngồi xuống sofa, đưa đĩa hoa quả đã cắt sẵn qua. Tô Hi Nguyệt thong thả nằm đó, nghe Lạc Cẩn Hằng hỏi han cặn kẽ, vừa ăn vừa thành thật trả lời.
Sắc mặt Lạc Cẩn Hằng không tốt lắm: "Sao hôm nay mới nói cho anh?"
Cô hơi chột dạ: "... Mấy hôm trước bận quá nên quên mất."
"Lần sau gặp chuyện tương tự, phải nói với anh ngay lập tức."
Tô Hi Nguyệt nhìn dáng vẻ nghiêm túc thái quá của người đàn ông, khẽ gật đầu. Lòng Lạc Cẩn Hằng nặng trĩu, anh xoa xoa đỉnh đầu cô.
Anh cứ ngỡ mình đã cân nhắc đủ chu toàn: điều chỉnh công việc, nghiên cứu thực đơn dinh dưỡng, học kiến thức t.h.a.i kỳ, đưa mọi tình huống có thể xảy ra với cô vào phương án dự phòng, nhưng lại quên mất ánh mắt của người đời. Cô không muốn vì m.a.n.g t.h.a.i mà mất việc nên mới chọn che giấu, nhưng cái bụng ngày một lớn, sẽ có ngày không giấu nổi nữa.
"Sếp công ty em họ Cố phải không?" Anh hỏi.
Tô Hi Nguyệt ngồi bật dậy: "Việc công ty em anh không được xen vào."
Từ khi vào công ty, những lời đồn đại cô dựa vào nhan sắc để tiến thân chưa bao giờ dứt, cô đã phải dựa vào từng bài báo vững chắc của chính mình mới đứng vững được giữa những lời thị phi. Nay sự nghiệp vừa khởi sắc, cô càng cần giữ gìn sự trong sạch khó khăn lắm mới có được.
Lòng tốt của anh cô hiểu, nhưng cô muốn tự mình giải quyết.
"Anh không định xen vào, chỉ là muốn phổ biến kiến thức pháp luật cho ông ta thôi, sa thải nhân viên đang m.a.n.g t.h.a.i là vi phạm luật lao động đấy."
Nhìn dáng vẻ rạch ròi nghiêm túc của anh, Tô Hi Nguyệt không nhịn được cười: "Đợi vài ngày nữa xong dự án hiện tại, em sẽ chủ động khai báo. Nếu công ty thực sự vì thế mà sa thải em, chứng tỏ nơi đó không xứng với em, không phải bến đỗ của em, em cũng chẳng thèm ở lại."
Lạc Cẩn Hằng nắm lấy tay cô định nói thêm gì đó, Tô Hi Nguyệt ngắt lời: "Đừng nói chuyện này nữa, em tự xử lý được mà. Chúng mình đi mua quần áo cho em bé đi."
Cô lôi ra những mẫu quần áo trẻ sơ sinh đã lưu sẵn: "Anh xem cái này đáng yêu chưa này, hình chú ngựa trắng nhỏ, ngụ ý thuần khiết cát tường, vừa hay em bé sinh năm Ngựa. Chúng mình đi mua về làm quà năm mới cho con nhé?"
"Được."
Cô cười rộ lên, vung vẩy đôi bàn chân trắng nõn trước mặt Lạc Cẩn Hằng: "Lạc Cẩn Hằng, đi giày cho em."
Anh cưng chiều gật đầu: "Được."
...
Dạo này Tô Hi Nguyệt được Lạc Cẩn Hằng hầu hạ quá thoải mái, có anh ở bên là cô chẳng muốn tự đi bộ nữa. Cô giống như đã bước vào cuộc sống lý tưởng "cơm bưng nước rót" sớm hơn dự định. Mỗi sáng, Lạc Cẩn Hằng bắt đầu bằng dịch vụ báo thức, quần áo trong ngày được là phẳng phiu đặt sẵn trên sofa cuối giường, ba bữa toàn món cô thích, đưa đón sáng tối, về đến nhà lại có dịch vụ mát-xa riêng để xua tan mệt mỏi.
Đãi ngộ này chắc đến hoàng đế ngày xưa cũng phải ghen tị.
Tô Hi Nguyệt xỏ chân vào giày đạp hai cái, Lạc Cẩn Hằng mặc áo khoác cho cô, giơ tay chỉnh lại cổ áo thật ngay ngắn.
Cô ngoan ngoãn đứng đó: "Lạc Cẩn Hằng này, trình độ phục vụ của anh không đi làm hộ lý thì phí quá. Tỉ mỉ, tay nghề tốt, lại còn sở hữu gương mặt đẹp trai thế này, nếu mà có bằng hành nghề chắc chắn là 'át chủ bài' của ngành, kiếm được bộn tiền luôn đấy."
Lạc Cẩn Hằng rủ mắt liếc cô một cái: "Em muốn anh đi hầu hạ người khác à?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"... Không muốn."
Anh khẽ cười: "Thế mà còn định sắp xếp cho anh?"
"Thì tưởng tượng chút thôi mà, nếu anh mà đi làm hộ lý thật, em sẽ bao trọn gói anh luôn."
Mặc đồ xong xuôi, Lạc Cẩn Hằng dắt tay cô ra ngoài. Chiều nay vừa có trận mưa, mặt đường hơi trơn trượt, cứ đến chỗ có vũng nước nhỏ là anh lại bế thốc cô qua. Ý định "không muốn đi bộ" nảy sinh lúc sắp ra cửa càng trở nên mãnh liệt.
Tô Hi Nguyệt ngập ngừng nhìn anh. Lạc Cẩn Hằng hiểu ý, không đặt cô xuống mà cứ thế thong thả bế cô đi về phía hầm gửi xe.
Anh cao ráo, chân dài, cơ thể cân đối nhờ tập luyện thường xuyên, bế Tô Hi Nguyệt trong lòng mà cứ nhẹ tênh như cầm một con b.úp bê nhỏ. Tô Hi Nguyệt áp mặt vào n.g.ự.c anh, mũi tràn ngập mùi hương nam tính dễ chịu, đôi má bỗng đỏ bừng một cách lạ lùng.
Kể từ lần làm hòa sau trận cãi vã, cô càng hưởng thụ sự chăm sóc của Lạc Cẩn Hằng một cách đương nhiên hơn. Từ đi tất, sấy tóc, tẩy trang đến đ.á.n.h răng, việc lớn việc nhỏ anh làm hết, chỉ thiếu nước tắm cho cô luôn thôi.
Trong đầu bỗng nhớ lại lời Giản Kiều nói, liệu có thực sự cô chỉ vì em bé mới kết hôn với Lạc Cẩn Hằng, không còn lý do nào khác sao? Em bé đương nhiên là món quà quý giá nhất, nhưng nếu chỉ vì con, tại sao khi được bế thế này tim lại đập nhanh đến vậy? Tại sao buổi tối nhìn anh lóng ngóng bóp chân cho mình lại cứ muốn cười? Tại sao sáng sớm chưa tỉnh ngủ, nghe thấy tiếng bước chân anh cố ý bước nhẹ, lòng lại thấy bình yên đến lạ? Tô Hi Nguyệt lén nâng mi mắt, nhìn thấy đường xương hàm nam tính và yết hầu khẽ chuyển động của anh. Phải công nhận Lạc Cẩn Hằng có một diện mạo xuất sắc, hốc mắt sâu, sống mũi cao, đặc biệt là đôi mắt đào hoa đẹp đẽ kia, khi nhìn ai đó cứ như chứa cả một hồ nước mùa xuân, nhìn con ch.ó đi ven đường thôi cũng thấy thâm tình.
Chẳng lẽ lại bị Giản Kiều nói trúng, còn có lý do khác sao? Suy nghĩ này khiến vành tai cô nóng ran, cô vội giấu mặt sâu vào l.ồ.ng n.g.ự.c anh.
Mãi cho đến khi tới trung tâm thương mại, vẻ đỏ hồng trên mặt cô mới nhạt dần. Lạc Cẩn Hằng vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, bảo là người đông quá, sợ lạc mất.
Cô hừ nhẹ: "Anh thấy tay em mềm nên nảy lòng tham muốn nắm thì có, thích em thì cứ nói thẳng ra."
Lạc Cẩn Hằng cười, không phủ nhận, bàn tay đang nắm càng siết c.h.ặ.t hơn. Tô Hi Nguyệt cúi đầu nhìn hai bàn tay đan vào nhau, khóe môi nhếch lên một nụ cười đắc ý.
Buổi tối trung tâm thương mại tấp nập người qua lại. Cửa hàng mẹ và bé ở tầng hai, vừa vào đến nơi, nhân viên định lại gần giới thiệu thì bị Lạc Cẩn Hằng khéo léo từ chối.
"Để chúng tôi tự xem, khi nào cần sẽ gọi."
Đi được một đoạn, Tô Hi Nguyệt hỏi: "Anh không thích nhân viên đi theo à?"
"Không phải không thích, chỉ là họ đi theo thường sẽ tư vấn theo mục tiêu doanh số của họ. Em đã có kiểu dáng yêu thích rồi, cứ chọn theo ý mình là được, chúng mình thong thả dạo, thời gian còn nhiều mà."
Anh đưa mắt nhìn một lượt các mẫu quần áo sơ sinh đa dạng: "Muốn xem cái nào trước?"
Tô Hi Nguyệt ngẫm nghĩ: "Em cảm giác bắt đầu từ đâu cũng sẽ mua một đống mất thôi. Quần áo đáng yêu, mà tất nhỏ lại càng đáng yêu hơn. Hay là đi chọn một bộ đồ trước đi, chúng mình tự tay sờ thử xem chất vải nào mềm nhất."
Lạc Cẩn Hằng gật đầu, một bàn tay chuyển ra sau lưng hộ tống cô đi về phía khu đồ sơ sinh rực rỡ sắc màu.
Dừng lại trước giá treo đồ liền thân, Lạc Cẩn Hằng lấy xuống một chiếc áo màu hồng nhạt: "Vải mềm lắm, em sờ thử xem." Chiếc áo nằm trong bàn tay rộng lớn của anh trông thật nhỏ bé xinh xắn.
"Mềm thật đấy, như chạm vào bông vậy, bé con mặc chắc chắn sẽ thoải mái lắm." Cô nhẹ nhàng vân vê lớp vải, ánh mắt lấp lánh niềm vui: "Cái màu xanh nhạt kia cũng đẹp kìa, phía trước có hình con báo nhỏ. Mặc hình báo, con gái em sau này chắc chắn sẽ đại phú đại quý, mau lấy qua đây cho em."
Anh "ừ" một tiếng, lấy xuống đưa cho cô: "Mẫu này còn có mũ đồng bộ nữa, em muốn xem không?"
"Có chứ, anh lấy hết qua đây em xem nào."
Cả màu xanh và màu hồng đều rất đẹp, Tô Hi Nguyệt nhất thời phân vân: "Em thấy cái nào cũng đẹp, anh bảo con gái mình thích màu xanh hay màu hồng?"
"Không mua cho con trai một bộ à?"
"Chưa mua cho con gái xong anh đã nghĩ đến con trai rồi, Lạc Cẩn Hằng, anh trọng nam khinh nữ phải không?"
Lạc Cẩn Hằng bật cười: "Với anh thì con trai hay con gái đều tốt như nhau. Mẫu này vừa hay có hai màu, màu hồng cho con gái, màu xanh cho con trai, thế là em khỏi phải đắn đo."
Tô Hi Nguyệt nheo mắt quan sát anh.
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
"Chỉ cần là con của chúng mình, anh đều thích hết. Với anh không có chuyện nặng nhẹ, hơn nữa chưa đến lúc sinh thì chưa biết chắc là trai hay gái. Nhỡ đâu là con trai thật, chẳng lẽ lại bắt nó mặc váy hồng sao?"
Cô bĩu môi: "Mặc váy thì sao? Chẳng phải anh cũng từng mặc váy múa ba lê của con gái đó thôi."
Lạc Cẩn Hằng không ngờ chuyện xấu hổ hồi nhỏ của mình lại bị lôi ra để thảo luận chuyện mua đồ cho con: "Được rồi, thế thì mua màu hồng, bất kể trai hay gái đều mặc màu hồng hết."
Tô Hi Nguyệt nhìn hai bộ đồ nhỏ, hơi lưỡng lự. Trong lòng cô thiên về con gái hơn, con gái tình cảm, vừa có thể diện đồ thật đẹp cho bé, vừa có thể cùng mẹ đi mua sắm như một cô bạn nhỏ. Nhưng nghĩ kỹ lại thì con trai cũng chẳng tệ, nếu sinh ra một "Lạc Cẩn Hằng nhí", bế trong lòng, véo cái má mềm oặt của nó, nhìn nó nghiêm túc đấu khẩu với Lạc Cẩn Hằng thì cũng thú vị lắm.
Lạc Cẩn Hằng rõ ràng không có kiểu tư duy nhảy vọt như cô, anh cười khẽ: "Quyết định xong chưa?"
"Mua cả hai đi, ai bảo bố nó giàu cơ chứ." Tô Hi Nguyệt nhướng mày, giọng điệu đầy tự hào: "Quần áo của con trai và con gái anh, anh trả tiền đấy."
"Được."
Mua thêm vài bộ đồ nữa, họ đi tới khu vực tất và giày. Đồ của trẻ sơ sinh nhỏ xíu xiu, cầm trong tay chẳng lớn hơn lòng bàn tay là mấy. Tô Hi Nguyệt mê mẩn không thôi, mải mê chọn đến nỗi quên cả trời đất, đến khi ngoảnh lại mới thấy giỏ hàng đã đầy một nửa.
Tô Hi Nguyệt nhìn Lạc Cẩn Hằng, anh bóp nhẹ tay cô trấn an: "Em mua bao nhiêu anh cũng trả tiền."
Cái bụng mỗi ngày một lớn thêm, mặc váy dài bồng bềnh thì tạm thời còn che giấu được, nhưng đã gần năm tháng, vùng bụng phẳng lì nay đã lộ rõ độ cong, phản ứng của cơ thể cũng ngày càng thành thật. Đi phỏng vấn thực tế, chỉ cần quãng đường hơi xa một chút là l.ồ.ng n.g.ự.c cô đã bắt đầu phập phồng thở dốc.
Có lần, một đồng nghiệp đã sinh hai con đi ngang qua chỗ ngồi, nửa đùa nửa thật hỏi có phải cô m.a.n.g t.h.a.i rồi không. Tô Hi Nguyệt vội vàng phủ nhận, nói dạo này ăn uống tốt nên phát tướng.
Kể từ ngày đó, một loại ác ý vi diệu rõ ràng bắt đầu bủa vây lấy cô.
Giữa các đồng nghiệp, ngoài những trao đổi công việc cần thiết, chủ đề trong phòng trà nước cũng thường xuyên kéo về phía cô. Mỗi khi cô quay lưng rót nước hay cúi đầu sắp xếp tài liệu, những ánh mắt dò xét sẽ như có như không rơi vào vùng eo bụng cô.
Ánh mắt ấy phức tạp và đầy ẩn ý, bảo là ác ý thì cũng không hẳn, vì khi bị phát hiện họ sẽ nhanh ch.óng dời mắt đi rồi lịch sự gật đầu, nhưng bảo là thiện ý hay vui mừng thì cũng chẳng phải. Bị người ta soi mói liên tục như vậy, chẳng ai có thể vui vẻ cho cam.
Hôm nay Tô Hi Nguyệt đã chẳng nhớ nổi mình bị nhìn chằm chằm bao nhiêu lần, nếu không phải vì thực sự đang giấu giếm bí mật nên chột dạ, cô nhất định đã nhảy dựng lên mắng cho một trận rồi.
Đây không phải kế lâu dài. Buổi tối về nhà, cô đem chuyện này kể cho Lạc Cẩn Hằng.
Lạc Cẩn Hằng nhíu mày: "Nói tên cho anh, để anh đi tìm họ."
Tô Hi Nguyệt vốn đang phiền lòng bỗng bật cười: "Làm gì thế, nói cho anh rồi anh định g.i.ế.c người diệt khẩu hết à? Người ta cũng chỉ nhìn thôi chứ có làm gì quá đáng đâu."
Lạc Cẩn Hằng nghiêm túc nói: "Bất cứ chuyện gì khiến em không thoải mái đều không phải chuyện nhỏ."
"Từ mai, anh sẽ đón em sớm hơn một chút, xe đỗ trực tiếp dưới sảnh công ty. Những buổi tác nghiệp xa, nếu giao được cho cấp dưới thì em đừng đi. Đồng nghiệp nào làm em thấy khó chịu thì về nói với anh, không cần phải nhịn."
Anh dừng một chút, giọng điệu không cho phép thương lượng: "Đây không phải chuyện bé xé ra to. Hiện giờ cả con người em, bao gồm cả cảm xúc, đều quan trọng hơn bất cứ việc gì khác."
"Biết rồi mà, anh cười lên một cái đi đừng nghiêm trọng thế, ở ngoài họ đã làm em giận rồi, về nhà chỉ muốn thấy anh dỗ dành em thôi."
Lạc Cẩn Hằng thực sự không cười nổi. Trong mắt anh, bất cứ điều gì làm Tô Hi Nguyệt không vui đều phải đặt lên hàng đầu.
Anh kéo cô ngồi xuống sofa, đưa đĩa hoa quả đã cắt sẵn qua. Tô Hi Nguyệt thong thả nằm đó, nghe Lạc Cẩn Hằng hỏi han cặn kẽ, vừa ăn vừa thành thật trả lời.
Sắc mặt Lạc Cẩn Hằng không tốt lắm: "Sao hôm nay mới nói cho anh?"
Cô hơi chột dạ: "... Mấy hôm trước bận quá nên quên mất."
"Lần sau gặp chuyện tương tự, phải nói với anh ngay lập tức."
Tô Hi Nguyệt nhìn dáng vẻ nghiêm túc thái quá của người đàn ông, khẽ gật đầu. Lòng Lạc Cẩn Hằng nặng trĩu, anh xoa xoa đỉnh đầu cô.
Anh cứ ngỡ mình đã cân nhắc đủ chu toàn: điều chỉnh công việc, nghiên cứu thực đơn dinh dưỡng, học kiến thức t.h.a.i kỳ, đưa mọi tình huống có thể xảy ra với cô vào phương án dự phòng, nhưng lại quên mất ánh mắt của người đời. Cô không muốn vì m.a.n.g t.h.a.i mà mất việc nên mới chọn che giấu, nhưng cái bụng ngày một lớn, sẽ có ngày không giấu nổi nữa.
"Sếp công ty em họ Cố phải không?" Anh hỏi.
Tô Hi Nguyệt ngồi bật dậy: "Việc công ty em anh không được xen vào."
Từ khi vào công ty, những lời đồn đại cô dựa vào nhan sắc để tiến thân chưa bao giờ dứt, cô đã phải dựa vào từng bài báo vững chắc của chính mình mới đứng vững được giữa những lời thị phi. Nay sự nghiệp vừa khởi sắc, cô càng cần giữ gìn sự trong sạch khó khăn lắm mới có được.
Lòng tốt của anh cô hiểu, nhưng cô muốn tự mình giải quyết.
"Anh không định xen vào, chỉ là muốn phổ biến kiến thức pháp luật cho ông ta thôi, sa thải nhân viên đang m.a.n.g t.h.a.i là vi phạm luật lao động đấy."
Nhìn dáng vẻ rạch ròi nghiêm túc của anh, Tô Hi Nguyệt không nhịn được cười: "Đợi vài ngày nữa xong dự án hiện tại, em sẽ chủ động khai báo. Nếu công ty thực sự vì thế mà sa thải em, chứng tỏ nơi đó không xứng với em, không phải bến đỗ của em, em cũng chẳng thèm ở lại."
Lạc Cẩn Hằng nắm lấy tay cô định nói thêm gì đó, Tô Hi Nguyệt ngắt lời: "Đừng nói chuyện này nữa, em tự xử lý được mà. Chúng mình đi mua quần áo cho em bé đi."
Cô lôi ra những mẫu quần áo trẻ sơ sinh đã lưu sẵn: "Anh xem cái này đáng yêu chưa này, hình chú ngựa trắng nhỏ, ngụ ý thuần khiết cát tường, vừa hay em bé sinh năm Ngựa. Chúng mình đi mua về làm quà năm mới cho con nhé?"
"Được."
Cô cười rộ lên, vung vẩy đôi bàn chân trắng nõn trước mặt Lạc Cẩn Hằng: "Lạc Cẩn Hằng, đi giày cho em."
Anh cưng chiều gật đầu: "Được."
...
Dạo này Tô Hi Nguyệt được Lạc Cẩn Hằng hầu hạ quá thoải mái, có anh ở bên là cô chẳng muốn tự đi bộ nữa. Cô giống như đã bước vào cuộc sống lý tưởng "cơm bưng nước rót" sớm hơn dự định. Mỗi sáng, Lạc Cẩn Hằng bắt đầu bằng dịch vụ báo thức, quần áo trong ngày được là phẳng phiu đặt sẵn trên sofa cuối giường, ba bữa toàn món cô thích, đưa đón sáng tối, về đến nhà lại có dịch vụ mát-xa riêng để xua tan mệt mỏi.
Đãi ngộ này chắc đến hoàng đế ngày xưa cũng phải ghen tị.
Tô Hi Nguyệt xỏ chân vào giày đạp hai cái, Lạc Cẩn Hằng mặc áo khoác cho cô, giơ tay chỉnh lại cổ áo thật ngay ngắn.
Cô ngoan ngoãn đứng đó: "Lạc Cẩn Hằng này, trình độ phục vụ của anh không đi làm hộ lý thì phí quá. Tỉ mỉ, tay nghề tốt, lại còn sở hữu gương mặt đẹp trai thế này, nếu mà có bằng hành nghề chắc chắn là 'át chủ bài' của ngành, kiếm được bộn tiền luôn đấy."
Lạc Cẩn Hằng rủ mắt liếc cô một cái: "Em muốn anh đi hầu hạ người khác à?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"... Không muốn."
Anh khẽ cười: "Thế mà còn định sắp xếp cho anh?"
"Thì tưởng tượng chút thôi mà, nếu anh mà đi làm hộ lý thật, em sẽ bao trọn gói anh luôn."
Mặc đồ xong xuôi, Lạc Cẩn Hằng dắt tay cô ra ngoài. Chiều nay vừa có trận mưa, mặt đường hơi trơn trượt, cứ đến chỗ có vũng nước nhỏ là anh lại bế thốc cô qua. Ý định "không muốn đi bộ" nảy sinh lúc sắp ra cửa càng trở nên mãnh liệt.
Tô Hi Nguyệt ngập ngừng nhìn anh. Lạc Cẩn Hằng hiểu ý, không đặt cô xuống mà cứ thế thong thả bế cô đi về phía hầm gửi xe.
Anh cao ráo, chân dài, cơ thể cân đối nhờ tập luyện thường xuyên, bế Tô Hi Nguyệt trong lòng mà cứ nhẹ tênh như cầm một con b.úp bê nhỏ. Tô Hi Nguyệt áp mặt vào n.g.ự.c anh, mũi tràn ngập mùi hương nam tính dễ chịu, đôi má bỗng đỏ bừng một cách lạ lùng.
Kể từ lần làm hòa sau trận cãi vã, cô càng hưởng thụ sự chăm sóc của Lạc Cẩn Hằng một cách đương nhiên hơn. Từ đi tất, sấy tóc, tẩy trang đến đ.á.n.h răng, việc lớn việc nhỏ anh làm hết, chỉ thiếu nước tắm cho cô luôn thôi.
Trong đầu bỗng nhớ lại lời Giản Kiều nói, liệu có thực sự cô chỉ vì em bé mới kết hôn với Lạc Cẩn Hằng, không còn lý do nào khác sao? Em bé đương nhiên là món quà quý giá nhất, nhưng nếu chỉ vì con, tại sao khi được bế thế này tim lại đập nhanh đến vậy? Tại sao buổi tối nhìn anh lóng ngóng bóp chân cho mình lại cứ muốn cười? Tại sao sáng sớm chưa tỉnh ngủ, nghe thấy tiếng bước chân anh cố ý bước nhẹ, lòng lại thấy bình yên đến lạ? Tô Hi Nguyệt lén nâng mi mắt, nhìn thấy đường xương hàm nam tính và yết hầu khẽ chuyển động của anh. Phải công nhận Lạc Cẩn Hằng có một diện mạo xuất sắc, hốc mắt sâu, sống mũi cao, đặc biệt là đôi mắt đào hoa đẹp đẽ kia, khi nhìn ai đó cứ như chứa cả một hồ nước mùa xuân, nhìn con ch.ó đi ven đường thôi cũng thấy thâm tình.
Chẳng lẽ lại bị Giản Kiều nói trúng, còn có lý do khác sao? Suy nghĩ này khiến vành tai cô nóng ran, cô vội giấu mặt sâu vào l.ồ.ng n.g.ự.c anh.
Mãi cho đến khi tới trung tâm thương mại, vẻ đỏ hồng trên mặt cô mới nhạt dần. Lạc Cẩn Hằng vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, bảo là người đông quá, sợ lạc mất.
Cô hừ nhẹ: "Anh thấy tay em mềm nên nảy lòng tham muốn nắm thì có, thích em thì cứ nói thẳng ra."
Lạc Cẩn Hằng cười, không phủ nhận, bàn tay đang nắm càng siết c.h.ặ.t hơn. Tô Hi Nguyệt cúi đầu nhìn hai bàn tay đan vào nhau, khóe môi nhếch lên một nụ cười đắc ý.
Buổi tối trung tâm thương mại tấp nập người qua lại. Cửa hàng mẹ và bé ở tầng hai, vừa vào đến nơi, nhân viên định lại gần giới thiệu thì bị Lạc Cẩn Hằng khéo léo từ chối.
"Để chúng tôi tự xem, khi nào cần sẽ gọi."
Đi được một đoạn, Tô Hi Nguyệt hỏi: "Anh không thích nhân viên đi theo à?"
"Không phải không thích, chỉ là họ đi theo thường sẽ tư vấn theo mục tiêu doanh số của họ. Em đã có kiểu dáng yêu thích rồi, cứ chọn theo ý mình là được, chúng mình thong thả dạo, thời gian còn nhiều mà."
Anh đưa mắt nhìn một lượt các mẫu quần áo sơ sinh đa dạng: "Muốn xem cái nào trước?"
Tô Hi Nguyệt ngẫm nghĩ: "Em cảm giác bắt đầu từ đâu cũng sẽ mua một đống mất thôi. Quần áo đáng yêu, mà tất nhỏ lại càng đáng yêu hơn. Hay là đi chọn một bộ đồ trước đi, chúng mình tự tay sờ thử xem chất vải nào mềm nhất."
Lạc Cẩn Hằng gật đầu, một bàn tay chuyển ra sau lưng hộ tống cô đi về phía khu đồ sơ sinh rực rỡ sắc màu.
Dừng lại trước giá treo đồ liền thân, Lạc Cẩn Hằng lấy xuống một chiếc áo màu hồng nhạt: "Vải mềm lắm, em sờ thử xem." Chiếc áo nằm trong bàn tay rộng lớn của anh trông thật nhỏ bé xinh xắn.
"Mềm thật đấy, như chạm vào bông vậy, bé con mặc chắc chắn sẽ thoải mái lắm." Cô nhẹ nhàng vân vê lớp vải, ánh mắt lấp lánh niềm vui: "Cái màu xanh nhạt kia cũng đẹp kìa, phía trước có hình con báo nhỏ. Mặc hình báo, con gái em sau này chắc chắn sẽ đại phú đại quý, mau lấy qua đây cho em."
Anh "ừ" một tiếng, lấy xuống đưa cho cô: "Mẫu này còn có mũ đồng bộ nữa, em muốn xem không?"
"Có chứ, anh lấy hết qua đây em xem nào."
Cả màu xanh và màu hồng đều rất đẹp, Tô Hi Nguyệt nhất thời phân vân: "Em thấy cái nào cũng đẹp, anh bảo con gái mình thích màu xanh hay màu hồng?"
"Không mua cho con trai một bộ à?"
"Chưa mua cho con gái xong anh đã nghĩ đến con trai rồi, Lạc Cẩn Hằng, anh trọng nam khinh nữ phải không?"
Lạc Cẩn Hằng bật cười: "Với anh thì con trai hay con gái đều tốt như nhau. Mẫu này vừa hay có hai màu, màu hồng cho con gái, màu xanh cho con trai, thế là em khỏi phải đắn đo."
Tô Hi Nguyệt nheo mắt quan sát anh.
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
"Chỉ cần là con của chúng mình, anh đều thích hết. Với anh không có chuyện nặng nhẹ, hơn nữa chưa đến lúc sinh thì chưa biết chắc là trai hay gái. Nhỡ đâu là con trai thật, chẳng lẽ lại bắt nó mặc váy hồng sao?"
Cô bĩu môi: "Mặc váy thì sao? Chẳng phải anh cũng từng mặc váy múa ba lê của con gái đó thôi."
Lạc Cẩn Hằng không ngờ chuyện xấu hổ hồi nhỏ của mình lại bị lôi ra để thảo luận chuyện mua đồ cho con: "Được rồi, thế thì mua màu hồng, bất kể trai hay gái đều mặc màu hồng hết."
Tô Hi Nguyệt nhìn hai bộ đồ nhỏ, hơi lưỡng lự. Trong lòng cô thiên về con gái hơn, con gái tình cảm, vừa có thể diện đồ thật đẹp cho bé, vừa có thể cùng mẹ đi mua sắm như một cô bạn nhỏ. Nhưng nghĩ kỹ lại thì con trai cũng chẳng tệ, nếu sinh ra một "Lạc Cẩn Hằng nhí", bế trong lòng, véo cái má mềm oặt của nó, nhìn nó nghiêm túc đấu khẩu với Lạc Cẩn Hằng thì cũng thú vị lắm.
Lạc Cẩn Hằng rõ ràng không có kiểu tư duy nhảy vọt như cô, anh cười khẽ: "Quyết định xong chưa?"
"Mua cả hai đi, ai bảo bố nó giàu cơ chứ." Tô Hi Nguyệt nhướng mày, giọng điệu đầy tự hào: "Quần áo của con trai và con gái anh, anh trả tiền đấy."
"Được."
Mua thêm vài bộ đồ nữa, họ đi tới khu vực tất và giày. Đồ của trẻ sơ sinh nhỏ xíu xiu, cầm trong tay chẳng lớn hơn lòng bàn tay là mấy. Tô Hi Nguyệt mê mẩn không thôi, mải mê chọn đến nỗi quên cả trời đất, đến khi ngoảnh lại mới thấy giỏ hàng đã đầy một nửa.
Tô Hi Nguyệt nhìn Lạc Cẩn Hằng, anh bóp nhẹ tay cô trấn an: "Em mua bao nhiêu anh cũng trả tiền."
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận